Chương 66: Yêu (END)
- Lunar nè
- Apr 3
- 11 min read
Vấn đề bên chỗ ba mẹ cậu đã giải quyết, vừa trở lại phòng Giản Dật đã vui vẻ nhào vào lòng Trang Yến Hành.
Trang Yến Hành đỡ lấy cậu, ôm cậu vào lòng.
Giản Dật ngẩng đầu, nhìn Trang Yến Hành: “Sao nào? Anh có vui không?”
“Vui.”
Giọng Trang Yến Hành hơi cao, không nhịn được giơ tay xoa xoa tóc cậu, động tác cực kỳ dịu dàng.
Bởi vì có Giản Dật càn quấy nên mọi chuyện trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.
Mắt Giản Dật sáng lấp lánh, cậu nhón chân, nghiêng người muốn hôn anh.
Trang Yến Hành rũ mắt, ánh mắt tối đi, cúi đầu hôn môi Giản Dật.
Nụ hôn quá mức mãnh liệt chất chứa đầy tình cảm như muốn cướp lấy hơi thở của cậu, làm cậu có hơi không chịu nổi, đến cơ hội để thở còn không có, hoàn toàn bị anh khống chế.
Người cậu mềm mại ngã vào lòng anh, vẫn luôn bị hôn không thở được, đến lúc cậu sắp chịu hết nổi Trang Yến Hành mới buông cậu ra.
Vất vả lắm mới thở được vài hơi, còn chưa kịp ổn định đã bị Trang Yến Hành bế xốc lên.
Giản Dật theo bản năng ôm chặt lấy anh, thở dốc nhìn Trang Yến Hành.
Trang Yến Hành ôm cậu, cánh tay sau lưng cậu càng siết chặt, kéo người về phía mình. Giản Dật dường như đã hiểu Trang Yến Hành lại muốn làm gì, bị kéo qua theo vòng tay của anh, rồi lần nữa để Trang Yến Hành hôn lên môi mình.
Hô hấp nóng bỏng đan chéo vào nhau, Giản Dật để Trang Yến Hành hôn, sau đó bị anh bế đến trên giường.
Trang Yến Hành buông cậu ra, lúc nhẹ nhàng đặt người lên giường, Giản Dật vẫn không muốn buông anh ra.
Cậu ấn gáy Trang Yến Hành, đuổi theo đôi môi anh, dường như không muốn quan tâm đến chuyện gì khác nữa. Trang Yến Hành cúi xuống đáp lại, hai người mau chóng ôm thành một cục.
Ngay cả lúc tình cảm mất khống chế như vậy, Trang Yến Hành vẫn còn giữ lại một tia lý trí. Đây là nhà họ Giản, tối nay vừa mới thẳng thắn với ba mẹ Giản Dật xong, bây giờ làm chuyện gì cũng không đúng.
“Ngoan, chẳng phải nói buồn ngủ sao? Ngủ đi.”
Giọng anh có chút khàn, cố gắng kiềm chế để kết thúc nụ hôn kéo dài. Anh cúi đầu nhìn người trong ngực, ánh mặt hơi rũ, lại nhẹ nhàng hôn lên môi Giản Dật một cái.
Giản Dật ôm anh, vẫn không chịu buông tay: “Ngủ với em.”
Trang Yến Hành cười khẽ một tiếng: “Ừm, vậy em buông anh ra trước đã, anh phải đi tắm.”
Giản Dật: “......”
Cậu miễn cưỡng buông tay, lúc này Trang Yến Hành mới đứng dậy, cầm áo ngủ được đặt một bên vào phòng tắm.
Đợi Trang Yến Hành tắm rửa xong, Giản Dật đã ngủ rồi. Dù sao cậu cũng đã thấy buồn ngủ từ trước.
Nhìn người đang say giấc, anh không nhịn được nhéo nhéo mặt cậu sau đó mới tắt đèn. Anh nằm xuống bên cạnh Giản Dật, ôm cậu vào lòng.
Có lẽ đã quen được Trang Yến Hành ôm, Giản Dật cho dù đã ngủ say vẫn quen thói ôm lại anh, đầu rúc gần vào ngực anh hơn một chút.
Hai người ôm lấy nhau, đến trái tim cũng cảm thấy ấm áp theo.
……
Sau khi sinh nhật kết thúc, ba mẹ Giản Dật còn phải về nước ngoài. Hai người đã đặt vé máy bay, trước khi đi còn ngồi xuống với ba mẹ Trang Yến Hành nói qua một lần nữa.
Chuyện của hai đứa nhỏ đã được quyết định, thật ra ba mẹ Trang Yến Hành không có ý kiến gì thì bọn họ cũng không phản đối.
Huống chi hai người kia vẫn luôn xin lỗi vì làm bọn họ thất vọng các kiểu, mà Giản Dật từ nhỏ đã gây ra biết bao phiền toái cho nhà người ta.
Nhưng nhìn kết quả này, Trang Yến Hành ưu tú như vậy thì người thiệt cũng không phải là họ.
Lúc ba mẹ Giản đi, Trang Yến Hành và Giản Dật cùng nhau đến tiễn. Vẫn là chuyến bay lúc sáng sớm, xém nữa Giản Dật đã không dậy nổi rồi.
Cậu mơ mơ màng màng leo lên xe cùng nhau đến sân bay, phải đi đến nửa đường thì đầu óc mới bắt đầu tỉnh táo.
Sau khi đến sân bay, hai người đưa ba mẹ Giản đến hải quan.
Nhìn cách hai người ở bên nhau, thật ra cũng không khác gì so với lúc trước, giống như chưa có gì từng xảy ra.
“Được rồi, hai đứa về đi, ba mẹ phải đi đăng ký thủ tục rồi.” Mẹ Giản nói.
Hai người ở nước ngoài cũng lâu rồi, bây giờ ở nhà lại có hơi không quen. Cũng đã quen với lối sống tự do, ở nhà chịu không nổi hai ông bà càm ràm mãi.
Giản Dật có hơi tiếc nuối: “Mới ăn sinh nhật con xong đã muốn đi, ba mẹ không thể ở lại lâu thêm mấy ngày ạ?”
Mẹ cậu cười nhéo nhéo má cậu: “Đã nửa tháng rồi mà còn chưa phải lâu à?”
“Mới có mấy ngày thôi mà.” Giản Dật nói.
Ba cậu cũng cười một tiếng: “Phải không đấy? Vậy đứa nào ở nước ngoài với ba mẹ mới có nửa tháng mà ngày nào cũng uể oải ỉu xìu vậy?”
Giản Dật không nói gì, cũng không thừa nhận đó là mình.
“Được rồi, nếu nhớ ba mẹ quá thì hè này con và Yến Hành bay qua đây là được.” Ba cậu đáp.
“Dạ biết rồi ạ.” Giản Dật rì rầm.
Tiễn ba mẹ Giản đi, thời gian vẫn còn sớm, Giản Dật theo Trang Yến Hành lên xe. Cài dây an toàn xong, cậu nhìn ra ngoài cửa sổ: “Hôm nay trời đẹp nhỉ.”
“Ừm, muốn đi đâu?” Trang Yến Hành hỏi Giản Dật.
“Vâng?” Giản Dật có chút bất ngờ, xoay đầu qua, “Anh không về công ty ạ?”
“Hôm nay đi chơi với em.” Trang Yến Hành trả lời.
Hiếm lắm Giản Dật mới có một ngày không có tiết, anh cố ý dành riêng thời gian cho cậu.
“Vậy mình đi hẹn hò đi.” Giản Dật thương lượng nhìn anh, từ lúc cậu và Trang Yến Hành thật sự ở bên nhau thì hai người còn chưa đi hẹn hò lần nào đâu.
Tất nhiên, cái lần trước đó không tính.
“Được.” Trang Yến Hành gật đầu.
Nhưng hẹn hò thì đi đâu đây? Giản Dật cũng chả có chuẩn bị gì, cậu liếc nhìn Trang Yến Hành, hỏi: “Mình đi đâu đây anh?”
Thế là câu hỏi này được trả lại cho Trang Yến Hành.
Trang Yến Hành nhìn cậu qua gương chiếu hậu, hỏi một câu: “Em buồn ngủ à?”
“Chút chút.” Giản Dật gật đầu, sáng nay đi sớm quá, còn sớm hơn so với lúc chạy bộ hằng ngày.
Vậy ra phía sau nằm ngủ một chút đi, ngủ dậy là đến nơi rồi.” Trang Yến Hành nói.
“Vâng ạ.”
Vì thế Giản Dật lại yên tâm giao hết cho Trang Yến Hành sắp xếp.
Cậu chuyển từ ghế phụ đến ghế sau. Vì để tiện cho cậu ngủ, Trang Yến Hành lái xe vững hơn bình thường, tốc độ không nhanh không chậm. Giản Dật vừa ngả lưng xuống ghế là đã tiến vào mộng đẹp.
Đợi khi cậu tỉnh dậy, đã tới một nơi hoàn toàn xa lạ. Cậu mở mắt ra, mơ mơ màng màng ngồi dậy, bên ngoài không phải là thành thị xô bồ, mà là một khung cảnh núi rừng xanh mướt.
Làm cậu có cảm giác như đôi mắt mình vừa được gột sạch, cả người trở nên sảng khoái khôn tả.
Giản Dật nhìn khắp nơi, bọn họ đã đến một vùng ngoại ô nào đó nhưng Trang Yến Hành lại không ở trong xe.
Vì thế Giản Dật đẩy cửa bước xuống, vừa mới ra ngoài đã ngừi được mùi thơm của thịt. Cậu quay đầu, nhìn thấy cách xe không xa là một túp lều nhỏ, bên ngoài trải thảm dã ngoại, mùi thịt nướng đến từ vỉ nướng đang cháy tí tách.
Trang Yến Hành vậy mà mang cậu lên núi dã ngoại.
Giản Dật lập tức chạy đến chỗ anh.
Trang Yến Hành có lẽ đã chú ý đến cậu, sự chú ý ban đầu còn đặt trên vỉ nướng, giờ phút này anh nâng mắt, nhìn về phía người đang tiến tới: “Tỉnh rồi à?”
“Vâng.” Giản Dật gật đầu, đợi lúc Trang Yến Hành đứng dậy thì ôm chầm lấy anh.
Có thể thấy cậu thật sự rất vui, ở ngoại ô không khí trong lành, cảnh ao hồ núi rừng lại đẹp, đồ ăn trên vỉ cũng rất thơm.
Mấu chốt là chỉ có mỗi cậu và Trang Yến Hành ở nơi hoang sơ đẹp đẽ này, thật sự là quá hạnh phúc.
Trang Yến Hành ôm eo cậu, kéo người từ trong ngực mình ra đổi qua tay khác để tiện cho việc nướng đồ ăn.
“Thích không?” Anh hỏi.
Giản Dật gật gật đầu: “Thích chứ, sao lần nào hẹn hò anh cũng lựa chuẩn gu em vậy?”
Lần trước ở trại nuôi ngựa cũng vậy, mặc dù Giản Dật không cảm thấy như lần đó bọn họ thật sự hẹn hò.
“Đoán chắc em sẽ thích, thời tiết như thế này quả thật hợp để đi ra ngoài một chút.” Trang Yến Hành nói.
“Mấy cái này đều là anh chuẩn bị hết à?” Giản Dật nhìn lều nhỏ và thảm lót, còn có một đống đồ ăn, trái cây các thứ, quan trọng là bên cạnh còn có một bó hoa hồng.
Cậu chỉ mới ngủ một giấc thôi mà, anh biến ra nhiều đồ như vậy bằng cách nào chứ?
“Ừm, lúc lái xe có gọi người chuẩn bị.” Trang Yến Hành gật đầu.
“Cái này ăn được chưa?” Giản Dật ngửi thấy mùi thịt thơm phức, cảm thấy hơi đói bụng. Chủ yếu là do cậu chưa ăn sáng, lúc khởi hành cậu còn chưa tỉnh ngủ thì làm sao có thể ăn sáng được chứ.
Sau khi cậu đã ngủ đã đời trong xe rồi, thì khi ngửi thấy mùi hương cũng thấy đói hơn.
“Ăn đi.” Trang Yến Hành gắp một xiên thịt từ trên vỉ xuống đưa đến bên miệng cậu, nhắc nhở nói: “Có hơi nóng.”
Giản Dật cầm lấy que thịt từ tay anh, cắn một miếng.
“Ưm, ngon lắm á, anh ăn thử đi.” Giản Dật nói, lại đút thịt trên que của mình cho Trang Yến Hành.
Trang Yến Hành cũng cắn một miếng từ tay cậu.
“Sao, có ngon không anh?” Giản Dật cười hỏi Trang Yến Hành, hồn nhiên quên luôn việc mấy que này là do Trang Yến Hành nướng.
“Ừm, em qua đó ngồi một chút đi, nướng xong rồi anh mang qua.” Trang Yến Hành nói.
“Không cần, mình vừa nướng vừa ăn đi, em phụ anh nhé.” Giản Dật có hơi muốn làm.
Trang Yến Hành cũng chiều cậu: “Được.”
Hai người cứ như vậy vừa nướng vừa ăn, mỗi lần Giản Dật sắp làm khét thịt sẽ được Trang Yến Hành nhanh tay cứu về.
Đợi ăn uống no đủ xong, hai người liền ngồi trên mặt cỏ ngắm cảnh núi rừng.
Đầu Giản Dật thích ý tựa trên người anh, híp mắt lại nhìn lên bầu trời. Hôm nay ánh mắt trời cũng vừa phải, rất thoải mái, nếu thấy nóng thì cởi áo khoác ra là được.
Trang Yến Hành nhìn Giản Dật đang ngồi bên cạnh, trên cổ cậu mang một sợi dây đỏ.
Mà sợi dây đó do chính anh đan, vì Giản Dật nói muốn mang nhẫn trên người nhưng lại không biết giữ như thế nào, sợ không cẩn thận làm mất. Vì vậy Trang Yến Hành đan một sợi dây đỏ cho Giản Dật, luồn nhẫn vào để cậu mang trên cổ.
Da cậu lại trắng, nhìn chút sắc đỏ lấp ló ấy, phải nói là Giản Dật mang cái này nhìn khá đẹp.
Anh giơ tay kéo cậu vào trong ngực: “Tiểu Dật, thích cuộc sống như thế này không?”
“Vâng?” Giản Dật ngước mắt nhìn anh, đôi mắt híp lại, không cần nghĩ đã trả lời: “Thích chứ……”
Cảm giác hạnh phúc thường chóng tàn.
Vì vậy Trang Yến Hành cúi đầu, hôn lên môi cậu.
Giản Dật cũng ngửa đầu đáp lại, hai người tắm mình dưới ánh mặt trời, xứng đôi đến vậy.
“......”
Giản Dật như là nhớ ra gì đó, đột nhiên đẩy anh ra, hình ảnh đẹp nháy mắt bị phá hỏng.
“Đợi một chút……”
Trang Yến Hành bị đẩy thì buông cậu ra, sau đó nhìn Giản Dật lồm cồm bò dậy, bắt đầu tìm gì đó.
Trang Yến Hành thấy vậy, hỏi một câu: “Em tìm gì vậy?”
“Áo khoác, anh để áo khoác ở đâu vậy?” Giản Dật hỏi.
Trang Yến Hành: “Ở trong lều.”
Vì thế Giản Dật chạy vào lều lấy áo khoác. Trang Yến Hành còn nghĩ là cậu lạnh, dù sao bây giờ cũng đang là giữa tháng 3 hay tháng 4, nhiệt độ tuy đã tăng lên đáng kể nhưng khi mặt trời bị mây che đi, gió nổi lên thì vẫn sẽ hơi lạnh một chút.
Giản Dật cầm gì đó chạy về phía anh, ngồi xuống bên người Trang Yến Hành rồi đưa cho anh một cái hộp: “Nè, cho anh đó.”
Trang Yến Hành rũ mắt, nhìn hộp, lại nhìn Giản Dật: “Đây là gì?”
“Nhẫn đôi đó, em mới đặt làm lúc trước, anh biết rồi mà, nhà em có đồ gì gia truyền đưa cho anh đâu.” Giản Dật nói.
Nói xong, cậu còn không cần Trang Yến Hành tự mở, trực tiếp lấy lại hộp nhẫn từ trong tay anh, mở hộp, lấy nhẫn ra, vươn tay về phía anh: “Đưa tay cho em nhanh, em mang lên cho anh xem có đẹp không.”
Trang Yến Hành: “......”
Anh nhìn Giản Dật, đưa tay qua.
Hèn chi, mấy ngày trước Giản Dật cứ hay cầm ngón tay anh chơi tới chơi lui. Anh chỉ nghĩ là sau khi come out xong Giản Dật không kìm được muốn đụng chạm, thì ra là đang xem kích cỡ.
Giản Dật mang nhẫn lên cho Trang Yến Hành, sau đó cầm bàn tay anh nhìn nhìn.
Tốt, vừa vặn ôm sát, mang lên nhìn rất đẹp, nháy mắt cậu đã vừa ý.
“Đẹp.”
Lúc Giản Dật còn đang đắc ý về gu thẩm mỹ và khả năng lựa cỡ của mình, Trang Yến Hành đột nhiên gọi tên cậu.
“Tiểu Dật.”
“Vâng?” Giản Dật ngước mắt, nhìn về phía Trang Yến Hành, sau đó cả người cậu đã bị Trang Yến Hành kéo qua.
Đối phương hôn lên môi cậu.
Giản Dật: “......”
Trang Yến Hành có hơi dùng sức, lực tay nắm lấy cậu cũng hơi mạnh. Lông mi Giản Dật run rẩy, hai mắt nhắm nghiền nhận lấy nụ hôn đầy mạnh mẽ của anh.
Trang Yến Hành hôn đủ rồi mới miễn cưỡng buông cậu ra.
Hơi thở Giản Dật nóng rực, nằm trong lòng anh thở hổn hển, bị anh hôn đến mơ màng.
Trang Yến Hành lấy ra một chiếc nhẫn khác từ trong hộp, nắm lấy tay cậu, thay cậu đeo nhẫn vào.
Ngón áp út truyền đến cảm giác lành lạnh, lúc này Giản Dật mới phản ứng lại, lại bị Trang Yến Hành nắm chặt tay, mười ngón đan xen.
Giản Dật: “........”
Cậu dường như có thể hiểu được tâm trạng lúc này của Trang Yến Hành, hơi hơi rướn người, ôm lại anh.
Nhưng cậu vẫn muốn hỏi: “Anh thích không?”
“Thích.” Trang Yến Hành ôm sát Giản Dật.
Thích đến mức cả đời không muốn buông ra.
Hai người ở chỗ ngoại ô cả ngày. Buổi chiều đi dạo, buổi tối có thể ngồi trên đất ngắm sao.
Bầu trời ở đây hình như sáng hơn trong thành phố một chút, nhưng ban đêm vẫn hơi lạnh, Giản Dật không nhịn được nép vào người Trang Yến Hành.
“Trở về nhé?” Trang Yến Hành ôm cậu vào lòng, lo Giản Dật bị cảm lạnh.
“Ngắm thêm một lúc nữa đi, lâu lắm rồi em không được ngắm bầu trời đêm đẹp như thế này.” Giản Dật vốn không muốn về, đôi tay ôm chặt Trang Yến Hành, cảm giác quấn quýt lấy nhau như thế này cảm giác thật tốt.
“Được.”
Mãi cho đến khi đêm đã khuya, Trang Yến Hành mới nắm lấy tay Giản Dật, đưa cậu về nhà.
Comments