top of page

Chương 65: Thẳng thắn

  • Writer: Lunar nè
    Lunar nè
  • Apr 3
  • 8 min read

“Anh làm gì vậy?” Giọng cậu rầu rĩ, giãy dụa muốn thoát khỏi vòng tay của Trang Yến Hành.


Trang Yến Hành không để cậu lộn xộn, đợi một lúc sau mới buông người ra.


Đã không có ai đứng ngoài nhà vệ sinh nữa.


“Buồn ngủ chưa? Về phòng ngủ đi.” Trang Yến Hành đứng bên cạnh cậu, hỏi.


Giản Dật quay lại, gật gật đầu: “Vâng……”


Nốc rượu vào quả thật là mệt rã rời.


“Vậy thì đi thôi.”


Trang Yến Hành đưa Giản Dật về phòng ngủ.


Sau khi về phòng, Giản Dật chuẩn bị leo lên giường đã bị Trang Yến Hành nhanh tay xách về.


“Đi tắm rửa đã, tắm xong rồi ngủ.” Trang Yến Hành nói.


Giản Dật: “......Ò.”


Cậu đi lấy quần áo, bước chân loạng choạng không vững nhưng khi lấy đồ cho mình vẫn không quên lấy cho Trang Yến Hành một bộ đồ ngủ.


Trang Yến Hành đứng sau cậu, khi Giản Dật đưa quần áo cho mình nét mặt anh cũng trở nên dịu dàng, cầm lấy rồi đỡ người cậu: “Em tắm trước đi.”


“Hửm? Sao không tắm chung với nhau đi cho nhanh.” Giản Dật có hơi khó hiểu, giọng nói mềm như bông, cơ thể cũng mềm nhũn tựa vào lòng ngực anh.


“Anh còn chút việc, phải ra ngoài một chút.” Trang Yến Hành nói.


“Anh còn có việc gì chứ?” Giản Dật vòng tay qua eo Trang Yến Hành, không muốn để anh đi.


Trang Yến Hành sờ sờ đầu người nọ, tay nhẹ nhàng đặt trên vai cậu: “Anh ra ngoài lấy vài thứ thôi, em tắm xong thì ngủ trước đi.”


“......” Giản Dật buông anh ra, nửa tin nửa ngờ nhìn anh: “Anh sẽ không đi rồi không trở lại đâu đúng không?”


“Anh sẽ trở lại.” Trang Yến Hành nói.


Cậu nghĩ một chút, đúng là Trang Yến Hành chưa bao giờ gạt cậu, vì thế Giản Dật gật đầu: “Vậy anh nhanh lên, em chờ anh về ngủ với em.”


“Ừm.” Giọng Trang Yến Hành rất nhẹ, vừa trầm thấp vừa dịu dàng.


Vì thế Giản Dật ôm đồ ngủ vào phòng tắm.


Trang Yến Hành đặt đồ ngủ của mình lên giường, ra khỏi phòng.


Trong phòng khách, sau khi không khí náo nhiệt vơi đi càng làm cho đêm khuya thêm im lặng.


Ba mẹ Giản Dật ngồi trên sô pha, sau khi Trang Yến Hành bước xuống tầng liền đi đến chỗ hai người. Anh đứng trước mặt ba mẹ cậu, chào hỏi một tiếng: “Chú dì ạ.”


Ba mẹ Giản nhìn Trang Yến Hành, tâm trạng rối bời. Họ nói gì đây? Rồi nên mắng cái gì? Suy cho cùng hai người vẫn cảm thấy mình không có quá nhiều quyền quyết định.


Con trai Giản Dật của bọn họ từ nhỏ đã lớn lên cùng Trang Yến Hành, nói đến quan tâm chăm sóc thì Trang Yến Hành có khi còn hao tổn tâm trí về Giản Dật còn hơn là bọn họ.


Bây giờ mọi chuyện thành ra như thế này, người có trách nhiệm lớn nhất vẫn là bọn họ.


Thật lâu sau, mẹ Giản mới mở miệng: “Ngồi xuống trước đi.”


“Vâng ạ.”


Trang Yến Hành gật đầu, ngồi xuống đối diện bọn họ.


Mẹ Giản do dự hỏi anh: “Hai đứa……Ở bên nhau lâu chưa?”


“Vừa năm trước ở bên nhau ạ.” Trang Yến Hành trả lời.


“Ừm, là vậy sao……Vậy thì còn chưa lâu lắm.” Mẹ Giản gật đầu, bà lại thăm dò hỏi: “Là……Tiểu Dật à?”


“Không phải.” Trang Yến Hành phủ nhận, ánh mắt anh thẳng thắn nhìn hai người, không che giấu tình cảm của mình dành cho Giản Dật tí nào: “Là con, con là người nảy sinh tình cảm khác lạ với em ấy trước, thật xin lỗi chú dì, đã làm hai người thất vọng rồi.”


Ba mẹ Giản: “......”


Trong nhất thời, hai người cũng không biết nên nói gì.


“Chuyện này ba mẹ con cũng biết à? Cho nên chuyện bọn họ muốn nói trong lần về nước này, cũng là chuyện này sao?” Mẹ Giản cũng đã hiểu được phần nào.


“Đúng vậy.” Trang Yến Hành gật đầu, sau đó nói: “Nhưng con nghĩ đây là chuyện của chính mình, không liên quan đến ba mẹ. Chú dì ạ, con sẽ cố gắng đối xử với Tiểu Dật thật tốt khi em ấy ở bên con, hai người hoàn toàn có thể yên tâm vì điểm này. Cho nên con hy vọng hai người có thể cho phép con và Tiểu Dật ở bên nhau.”


Ba mẹ Giản không nói gì, thật ra hai người không nghi ngờ gì về điểm này, dù sao bọn họ còn từng lo lắng việc Giản Dật ỷ lại vào Trang Yến Hành quá mức kia kìa. Lúc đó còn nghĩ đợi Trang Yến Hành có người yêu rồi kết hôn thì không biết đứa nhóc nhà mình thích ứng kiểu gì.


Bọn họ đã đề cập qua vấn đề này với Giản Dật rất nhiều lần, thật ra cũng để tiêm trước kịch bản này vào đầu cậu, miễn cho sau này tâm lý không cân bằng.


Đến anh em ruột, một lúc nào đó cũng phải tách ra cơ mà.


Ai ngờ được sẽ đi đến kết quả như hiện tại cơ chứ.


Cái chuyện gì thế này……


“Nếu chúng ta không đồng ý thì sao?” Ba giản hỏi anh.


Trang Yến Hành im lặng. Thật lâu sau, anh mở miệng, chỉ có ba chữ: “Con xin lỗi.”


Anh đã chuẩn bị tâm lý cho tất cả những khả năng có thể xảy ra, muốn đánh muốn mắng đều được, nhưng trong việc này không có chuyện rút lui.


Xin lỗi là sự thật nhưng buông bỏ thì không thể.


Ba chữ ngắn ngủi, còn không có một câu giải thích nào nhưng đã nêu rõ thái độ.


Mẹ Giản thở dài, cảm thấy tóc mình đã muốn bạc đi nửa đầu rồi, bà thương lượng hỏi: “Nhóc A Hành, không thì……Con nhìn xem, thời gian hai con ở bên nhau cũng chưa lâu. Dì chỉ muốn hỏi liệu hai đứa còn có khả năng tách ra hay không?”


Chủ yếu là hai đứa này còn chưa cho bọn họ chuẩn bị tâm lý. Ba mẹ Yến Hành không nói không rằng mà giáng cho bọn họ một tin sét đánh ngang tai, muốn hai người chấp nhận việc hai đứa nhỏ ở bên nhau ngay lập tức, việc này quá…….


Mẹ Giản tự nhận bà và chồng có thể xem như cởi mở nhưng chuyện này thì hai người chấp nhận không được!


Thoạt nhìn vẫn đúng là hai vợ chồng nhà kia tâm lý vững, tiếp nhận nhanh hơn một chút, sao ngày thường không nhìn ra nhỉ?


Gia giáo nhà họ Trang và nhà họ Giản hoàn toàn khác nhau, vậy mà bên kia đã tiếp thu xong rồi.


“Xin lỗi dì, nhưng con thích Tiểu Dật đã lâu lắm rồi.” Trang Yến Hành nói thẳng.


Mẹ Giản: “......”


Người mà bọn họ yên tâm nhất lại là người làm bọn họ sốc nhất.


“Cậu thật sự nghĩ nhà này dễ dãi sao?” Ba Giản lạnh lùng hỏi.


Nhưng mà chưa đợi Trang Yến Hành mở miệng, Giản Dật đã phi như bay xuống cầu thang từ lúc nào: “Ba, ba muốn làm gì?”


Cậu nói, phi thẳng đến bên người Trang Yến Hành. Trang Yến Hành không ngờ Giản Dật sẽ xuống tầng, theo bản năng đưa tay ra đón lấy cậu, bị Giản Dật ôm chầm lấy.


Trang Yến Hành ngẩn ra, nhìn người trong lòng, cảm nhận được Giản Dật dùng sức ôm lấy anh.


Giản Dật làm trò trước mặt ba mẹ, ôm Trang Yến Hành trong lòng như che chở, sau đó xoay người kéo anh ra phía sau mình: “Hai người muốn làm gì A Hành? Con nói cho ba mẹ biết, đây không phải là chuyện của riêng anh ấy, chính con nguyện ý cùng anh ở bên nhau.”


Ba cậu: “......”


Giản Dật vừa mới tắm xong, trên người con mang theo hơi nước, cứ như thế gấp gáp chạy xuống.


Trang Yến Hành giữ chặt tay cậu, đem người kéo sang một bên, sau đó nói với ba mẹ Giản: “Con là người sai trước, chú dì muốn làm gì cũng được nhưng con chỉ muốn ở bên Tiểu Dật. Nếu có thể làm hai người bớt giận thì muốn làm gì con cũng được.”


“Không phải, có liên quan gì tới ảnh đâu, hai người muốn trách thì trách con đây này, dù sao con cũng thích A Hành, muốn ở bên anh ấy.” Giản Dật vẫn tuỳ hứng như mọi khi, lời nói ra hoàn toàn vô lý, chỉ như thêm dầu vào lửa.


Ba mẹ Giản bị quậy đến mức này, đang nói chuyện bình thường bỗng nhiên bị đổ thành loại phụ huynh ác độc chia cắt uyên ương, nhất thời không biết nói gì.


“Được rồi, con còn ngại chưa đủ loạn à?” Mẹ Giản đã mệt đến không muốn nói gì.


“Vậy rốt cuộc ba mẹ có đồng ý hay không!” Giản Dật không vui, bắt đầu càn quấy.


Ba Giản cảm thấy nhức đầu……


Ông bị con trai làm cho điên tiết, dứt khoát xua tay, bắt đầu không muốn can thiệp: “Thôi, tuỳ hai đứa đi, muốn yêu kiểu gì thì yêu, dù sao nhà bên kia cũng đồng ý rồi, chúng ta phản đối còn có ích gì cơ chứ.”


Ông không muốn dính líu tới mớ hỗn độn này nữa.


Giản Dật còn đang say chếnh choáng, hoàn toàn không hiểu đây chỉ là nói kháy. Cậu lập tức vui vẻ ôm lấy Trang Yến Hành, hôn lên má anh một cái, sau đó xoay người về phía ba mình, sung sướng cười toe: “Cảm ơn ba.”


Ba Giản cảm thấy may là mình không bị bệnh tim.


Hai người nhất quyết phải ở bên nhau, bọn họ cũng không muốn nhất quyết ngăn cản. Họ chỉ muốn thử xem còn có khả năng cho hai đứa tách ra hay không mà thôi, kết quả mới nói có dăm ba câu mà đã muốn từ bỏ rồi.


Ba mẹ Trang Yến Hành đã mặc kệ thì bọn họ quản làm gì chứ?


“Hai đứa lên ngủ đi, cũng khuya rồi.” Mẹ Giản nói.


Giản Dật vừa nghe lời này đã một hai kéo người về phòng. Cậu đã buồn ngủ lắm rồi, vốn tắm xong đã chuẩn bị leo lên giường chờ Trang Yến Hành, nhưng lại cảm thấy sai sai chỗ nào, vì thế liền chạy xuống nhà.


Trang Yến Hành dừng chân, giữa chặt Giản Dật, nhìn vào mắt ba mẹ cậu: “Chú dì……”


Mẹ Giản thấy vậy, lắc đầu nói: “Không có việc gì, về ngủ đi. Chuyện của con và Tiểu Dật thì hai đứa tự giải quyết, dì và ba nó sẽ không can thiệp. Nhưng ông bà Tiểu Dật đã lớn tuổi rồi, chuyện của hai đứa đừng nói với bọn họ, ở trước mặt người già nhớ chú ý một chút là được.”


……


“Cảm ơn chú dì.”


Trang Yến Hành nói bốn chữ cảm ơn, nói một cách cực kỳ trịnh trọng, anh siết chặt tay Giản Dật.


Tuy là nói cảm ơn nhưng những lời đó càng như một câu hứa hẹn, một lời hứa với ba mẹ Giản Dật.


“Đi thôi, em đã bảo là không sao mà, ba mẹ em thích anh.” Giản Dật vô tâm kéo người rời đi, thậm chí còn chưa đi xa, lời đó ba mẹ Giản còn có thể nghe được.


“Ừm.” Trang Yến Hành đáp lời cậu.


Hai người cùng nhau lên tầng.


Dưới nhà, ba mẹ Giản Dật cùng nhau thở dài.


Cho dù bọn họ có thích Trang Yến Hành đi chăng nữa thì cũng không phải là thích kiểu này.


Nhưng khi suy nghĩ lại, thật ra Giản Dật ở bên Trang Yến Hành bọn họ lại cảm thấy yên tâm hơn.


Ban đầu còn muốn nói chuyện với Yến Hành thêm lần nữa nhưng chưa gì đã bị Giản Dật chạy tới cắt ngang.


Thấy cậu ôm người chặt cứng như vậy, ba Giản cũng không muốn nói thêm nữa.


So với những lời dặn dò của bọn họ thì đương nhiên hành động vẫn tốt hơn, quan trọng là ngần ấy năm, người chăm sóc Giản Dật là Trang Yến Hành. Bọn họ biết dặn dò Trang Yến Hành cái gì cơ chứ.


Recent Posts

See All
Chương 66: Yêu (END)

Vấn đề bên chỗ ba mẹ cậu đã giải quyết, vừa trở lại phòng Giản Dật đã vui vẻ nhào vào lòng Trang Yến Hành. Trang Yến Hành đỡ lấy cậu, ôm cậu vào lòng. Giản Dật ngẩng đầu, nhìn Trang Yến Hành: “Sao nào

 
 
 
Chương 64: Sinh nhật

Vào ngày sinh nhật cậu, nhà họ Giản trở nên cực kỳ náo nhiệt. Từ người lớn đến trẻ em ai cũng có mặt, ba mẹ Giản Dật ở tầng dưới trò chuyện với khách, còn cậu dẫn bạn lên tầng hai chơi, trên bàn bày đ

 
 
 

Comments


bottom of page