Chương 64: Sinh nhật
- Lunar nè
- Apr 3
- 13 min read
Vào ngày sinh nhật cậu, nhà họ Giản trở nên cực kỳ náo nhiệt. Từ người lớn đến trẻ em ai cũng có mặt, ba mẹ Giản Dật ở tầng dưới trò chuyện với khách, còn cậu dẫn bạn lên tầng hai chơi, trên bàn bày đủ từ trái cây đồ ăn thức uống cho đến rượu.
Dì giúp việc lâu lâu sẽ đưa thêm đồ ăn vào.
Một đám thiếu niên ngồi túm tụm đánh bài, ai thua còn bị phạt rượu, làm cho bầu không khí chẳng mấy chốc trở nên rôm rả.
Trang Yến Hành còn chưa tới, Giản Dật chơi vài ván xong thì bắt đầu mất tập trung, nhịn không được kiểm tra điện thoại, lại nghe ngóng động tĩnh dưới lầu.
“Giản Dật nhìn gì đấy? Hôm nay sinh nhật cậu mà, uống thêm vài ly nữa đi.” Người bên cạnh gọi.
Vì vậy Giản Dật bị những người khác kéo đến một bên, đẩy rượu đến trước mặt: “Mau mau mau, uống đi uống đi, hôm nay không say không về nhé!”
Giản Dật bị cả đám làm phiền uống một ly, lại lần nữa gia nhập cuộc vui.
Sau vài ván cậu đã uống thêm vài ly nữa, chỉ có Vạn Sanh ở một bên đưa chút trái cây cho cậu, khuyên: “Anh em đừng chuốc rượu nó nữa, còn chưa cắt bánh kem đâu.”
Giản Dật cầm lấy một miếng lê từ tay Vạn Sanh, vừa cắn một cái đã nghe được dưới tầng có tiếng động, mơ hồ nghe được tiếng mọi người gọi Yến Hành. Cậu lập tức quăng miếng lê qua một bên, từ mặt đất bò dậy.
Bởi vì vừa uống không ít, lại đột ngột đứng dậy nên cậu còn đứng chưa vững đã muốn ngã. Vạn Sanh và cậu bạn ngồi bên cạnh theo bản năng nhanh chóng đỡ lấy cậu.
“Cậu sao thế, có việc gì? Không lẽ say rồi hả?” Vạn Sanh nhìn rượu trên bàn, cũng đâu có uống nhiều lắm đâu, chẳng lẽ nhà Giản Dật chuẩn bị rượu mạnh cho bọn họ sao?
“Không có gì, các cậu chứ chơi đi. Tớ ra ngoài xem thử, chắc Trang Yến Hành về rồi.” Giản Dật nói.
Nói xong cậu liền đi ra ngoài, từ trên tầng chạy xuống quả nhiên đã thấy Trang Yến Hành đang nói chuyện với ba mẹ cậu ở phòng khách, bên cạnh còn có Tạ Nguyên. Đối phương thấy cậu thì cười chào hỏi: “Cậu Giản, sinh nhật vui vẻ.”
Trang Yến Hành nghe vậy cũng hơi hơi ngẩng đầu, thấy Giản Dật chạy tới thì khuôn mặt nghiêm nghị cũng thả lỏng: “Tiểu Dật, sinh nhật vui vẻ.”
“Cảm ơn mọi người.” Giản Dật gật đầu.
“Các bạn Tiểu Dật đang ở trên tầng đấy, hai đứa cũng lên đi.” Ba Giản nói.
“Đi thôi.” Giản Dật đã chạy đến bên người Trang Yến Hành mà kéo lấy anh, còn không quên nói với Tạ Nguyên: “Anh cũng lên tầng với mọi người đi.”
Giản Dật dẫn hai người lên tầng, sau khi đám thiếu niên thấy Trang Yến Hành tiến vào đều đồng loạt đứng dậy theo bản năng.
“Chào đàn anh ạ.”
Quả nhiên cái khí chất này vẫn không hề thay đổi.
Trang Yến Hành khẽ gật đầu: “Ừm, mọi người chơi vui nhé.”
“À đúng rồi, để giới thiệu cho mọi người một chút.”
Giản Dật nghĩ đến gì đó, cười cười buông Trang Yến Hành ra. Cậu đi đến bên người Tạ Nguyên, đẩy anh về phía trước vài bước, thân thiết giới thiệu: “Đây là Tạ Nguyên, đối tác của A Hành đó nha, nhìn anh ấy chỉ lớn hơn bọn mình vài tuổi thôi mà người ta đã bắt đầu tự thân lập nghiệp, mở công ty riêng rồi đó nha. Cực kỳ ưu tú luôn.”
Tạ Nguyên thấy Giản Dật khen lên trời như vậy thì cảm thấy bất ổn cực kỳ, anh ta xoay người nhìn Giản Dật, quả nhiên thấy đối phương đang cười toe toét, vẻ mặt chân thành tiếp tục: “Cho nên mọi người tương lai ai muốn lập nghiệp thì có thể tận dụng thời gian để trao đổi nha, cơ hội hiếm có khó tìm đó.”
Trong lúc nhất thời, cả phòng đã ồn ào toán loạn cả lên. Cả đám không nhịn được tò mò nhìn về phía Tạ Nguyên, ánh mắt nhìn là biết đang ngo ngoe rục rịch, mang theo vài phần nghiên cứu cùng hâm mộ.
Tự thân lập nghiệp bằng hai bàn tay trắng, tự mở công ty riêng. Việc này đối với đám sinh viên năm nhất còn đang ôm đầy hoài bão thì đúng là hấp dẫn.
Hơn nữa, Tạ Nguyên đúng là rất trẻ tuổi.
Giản Dật thành công kéo spotlight cho anh xong thì nhìn về phía Vạn Sanh.
Hai người đã quen nhau lâu vậy rồi, ăn ý thì khỏi phải bàn. Vạn Sanh lập tức hiểu ngay cậu muốn làm gì, chỉ là không hiểu sao sinh nhật đến nơi rồi mà Giản Dật vẫn muốn kiếm chuyện.
Cậu ta rất phối hợp diễn phụ, nhiệt tình nói: “Giản Dật bên cạnh cậu toàn mấy người đỉnh vậy sao không giới thiệu cho anh em sớm tí chứ. Anh gì ơi, mau qua đây làm một ly với mọi người nè, vừa hay bọn em còn là tay mơ còn cần anh truyền lại tí nghề để sau này gây dựng sự nghiệp nữa chứ.”
“Đúng đó, đúng đó.”
Vạn Sanh mở miệng, mọi người cũng cùng nhau hùa theo, oang oang đi qua kéo Tạ Nguyên nhập cuộc.
Tạ Nguyên: “......”
Tạ Nguyên bị bọn họ kéo qua. Hai bên người lập tức bị vây cứng, một loạt tiếng động ồn ào nhốn nháo truyền vào tai, muốn tránh cũng tránh không được.
Sinh viên tuổi này hẳn là đang trong độ tuổi hiếu học nhất nhỉ?
Giản Dật cũng muốn tham gia, lại bị Trang Yến Hành túm lấy cổ tay kéo lại.
Bước hai bước, giãy giãy không ra, còn bị kéo thụt lùi nữa chứ.
Giản Dật đợi đứng vững, ngẩng đầu nhìn về phía Trang Yến Hành.
Trang Yến Hành nhìn ánh mắt khó hiểu của cậu, hỏi một câu: “Em lại muốn bày trò gì?”
Cái tính này của Giản Dật, muốn ngồi yên một chút cũng không được.
Giản Dật: “......”
Cậu rất hợp lý mà trả lời: “Hôm nay sinh nhật em, hơn nữa mọi người ai cũng thích anh ấy nên em muốn mời anh ấy vào uống vài ly thôi, nếu anh cũng muốn uống thì uống đi.”
Ánh mắt Trang Yến Hành dừng trên người cậu: “Tạ Nguyên chọc em?”
“Làm gì có.” Giản Dật lắc đầu.
Chỉ là do cậu thấy chán mà thôi, hơn nữa bình thường lúc nào nói chuyện phiếm với anh ta cậu cũng vào thế thua, bây giờ có cơ hội thì sao mà tha được.
Giản Dật đâu dám làm trò gì quá đáng, cậu chỉ muốn để anh ta uống vài ly mà thôi.
“Vừa phải thôi.”
Trang Yến Hành vậy mà không cản, chỉ nhắc nhở một câu rồi buông tay cậu ra.
Chắc do hôm nay là sinh nhật cậu.
Dù sao được anh chiều làm Giản Dật rất vui vẻ, cậu nhân lúc mọi người đang vây quanh người Tạ Nguyên, nhanh chóng mổ chụt một cái lên mặt Trang Yến Hành.
Sau đó chạy vào nhập cuộc, ngồi xuống bên người Vạn Sanh.
Trong phòng lúc này náo nhiệt khôn tả.
Lúc không có Trang Yến Hành thì Giản Dật cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn, giờ Trang Yến Hành đến rồi thì cậu không bị phân tâm nữa.
Tạ Nguyên bị đám bạn của Giản Dật lôi lôi kéo kéo uống liền vài ly, Giản Dật vừa thấy rượu trong ly anh chạm đáy là nhanh chóng mồi thêm vào.
Nhưng mà Tạ Nguyên uống nhiều như vậy mà trên mặt không có dấu hiệu nào là ngấm rượu, còn đám thiếu niên choai choai có vài mống đã bắt đầu say đỏ mặt rồi.
Tạ Nguyên cười cười nhìn Giản Dật, tất nhiên là đã nhìn thấu thủ đoạn của cậu.
“Uống nữa không?” Anh hỏi.
“Uống chứ, nhưng mà chỉ uống không thôi thì không vui. Chúng ta chơi gì đi, thua thì phạt rượu nhé.” Giản Dật nói.
“Được thôi.” Tạ Nguyên gật đầu, bộ dáng như đang trêu con nít.
Vạn Sanh đột nhiên hiểu ra vì sao Giản Dật bỗng nhiên lại muốn làm khó người này, thái độ anh ta đúng là có hơi……làm cho người ta khó chịu. Tuy không nói gì nhiều nhưng đã làm đối phương nghẹn một họng tức.
Vì thế cậu vỗ vỗ vai Giản Dật, kéo cậu lại gần mình. Hai người tụm lại, trao đổi ánh mắt, đại khái là cốt ơi tôi giúp ông hành thằng cha này một chút.
Giản Dật nhướng mày.
Vài người đã tụm lại chơi, Trang Yến Hành vẫn ngồi trên sô pha phía sau Giản Dật, vẫn không tham gia.
Một lúc sau, Giản Dật rõ ràng đã có chút say, thắng một ván đã cười đến oằn người ra, mềm nhũn dựa lên đùi Trang Yến Hành, nhìn Tạ Nguyên uống rượu.
Đợi đối phương uống xong cậu lại ngồi thẳng dậy, tiếp tục ván mới.
Nhưng quả thật vận may của cậu và Vạn Sanh không được tốt lắm, thắng thì ít mà thua thì nhiều.
Mà vài ly rượu này đối với Tạ Nguyên chỉ như muối bỏ biển, chả có gì là khó.
Cuối cùng Giản Dật đã uống đến nỗi buồn nôn, Vạn Sanh cũng liên tục xua tay, tỏ vẻ không chơi nữa.
Tạ Nguyên vẫn mang theo nụ cười đó, hỏi lại bọn họ: “Không uống nữa à?”
“......Biến thái vl.” Giản Dật mắng một câu, biết không thắng nổi nên không dám cậy mạnh nữa.
Trang Yến Hành bế xốc cậu dậy từ dưới đất, cả người Giản Dật được đặt trên sô pha, cái đầu rất tự nhiên đã gối lên ngực anh.
Trang Yến Hành mở miệng: “Đã nói trước với em rồi, vừa vừa phải phải thôi.”
Giản Dật: “......Em say rồi.”
Vạn Sanh ngồi dưới đất, nghe giọng cũng ngẩng đầu dáo dác tìm thằng bạn mình, nói với theo: “Hình như tớ cũng say rồi.”
“Cũng tự biết mình say cơ đấy, nếu như vậy thì cũng không nghiêm trọng.” Trang Yến Hành nói.
Tạ Nguyên cười cười, thật ra anh vẫn có chừng mực với đám nhóc.
Đúng lúc này ba mẹ Giản bước vào đã nhìn thấy Giản Dật nằm mềm xèo trên người Trang Yến Hành.
Mẹ Giản nhìn thì nhìn chứ cũng không thấy có gì sai, chắc cũng quen với việc Giản Dật suốt ngày dán dính lấy anh rồi, trong giọng còn mang theo ý nuông chiều: “Con đã bao nhiêu tuổi rồi, mau xuống khỏi người anh Yến Hành đi chứ.”
“Ưm?” Giản Dật nghe được tiếng mẹ, chống lên người Trang Yến Hành ngồi dậy, chắc do đã say nên phản ứng có hơi chậm. Một lúc sau cậu mới tìm được mẹ Giản đang đứng, sau đó cười cười nhìn bà: “Mẹ.”
Sau đó cậu nghiêng nghiêng ngả ngả đi đến bên người bà, chân còn không đứng vững, cơ thể nhẹ nhàng tựa lên người mẹ Giản.
Mẹ cậu đưa tay đỡ lấy cậu, có chút bất đắc dĩ nói: “Uống nhiều rồi à? Sao lại uống nhiều vậy chứ?”
“Con vui……” Trong giọng cậu mang theo ý làm nũng.
Vì thế mẹ Giản đẩy con trai qua cho chồng mình.
Rốt cuộc con trai cũng đã lớn từng này rồi, quả thật cũng không nhẹ. Vậy mà Giản Dật vẫn cứ cho rằng mình bé bỏng lắm, cả người đều dựa lên người bà.
Ba Giản đỡ lấy cậu, sau đó nói với mọi người: “Cũng không còn sớm nữa, mọi người cùng nhau ăn bánh kem nhé.”
Vì vậy cả đám lục tục đi xuống tầng.
Bánh kem trong phòng khách đã được chuẩn bị sẵn sàng, nến trên bánh cũng đã được thắp. Giản Dật bị mọi người vây quanh đứng ở giữa, cùng bạn bè và gia đình hát chúc mừng sinh nhật.
Giữa bầu không khí như vậy, cậu không nhịn được nhìn về phía Trang Yến Hành đang đứng cách đó không xa. Ánh nến hơi lập loè, ánh mắt Giản Dật dừng trên mặt Trang Yến Hành, nhìn một lúc thật lâu, cho đến tận lúc bài hát chúc mừng sinh nhật kết thúc.
“Có thể ước rồi.”
Người đang bị cậu nhìn nãy giờ cuối cùng cũng lên tiếng.
Giản Dật gật đầu, thu hồi tầm mắt, nhìn những ngọn nến trên bánh kem, nhắm mắt lại.
Điều ước của cậu năm ngoái chính là nhanh chóng thoát khỏi Trang Yến Hành, vậy mà năm nay đã được đổi thành từ nay về sau, năm nào cũng sẽ được ở bên Trang Yến Hành.
Giống như 19 năm qua.
Sau khi ước xong, Giản Dật thổi tắt nến.
“Được rồi.”
Tiếp theo bánh kem được cắt ra, chia cho mọi người mỗi người một phần, nhìn thời gian một chút, chưa gì đã đến 11 giờ.
“Tiểu Dật, hôm nay các bạn con ngủ lại đây đi, dù sao trong nhà cũng có nhiều phòng cho khách, ngày mai nhờ tài xế đưa các bạn đi học là được rồi.” Bà cậu nói.
Giản Dật tất nhiên không có ý kiến gì, cậu nhìn Vạn Sanh bên cạnh một cái, người đã say mèm lập tức quàng lấy cổ cậu ta, “Được thôi, vậy đêm nay Vạn Sanh ngủ chung với tớ!”
Cậu nghĩ rất đơn giản, không thể ngủ chung với Trang Yến Hành, mà cậu ngủ một mình thì buồn, nếu Vạn Sanh ngủ với cậu thì hai người có thể trò chuyện với nhau rồi.
Vạn Sanh cũng nghĩ y như cậu, não còn đang chưa kịp tải đã hùa theo gật đầu: “Được chứ……”
Bình thường bọn họ ở ký túc xá cũng không quá chú trọng, để tiện tám chuyện thì ngủ chung một cái giường cũng có là gì đâu.
Giản Dật cũng đã nằm qua giường ký túc xá cậu ta rồi, nhưng cái thân thể vàng ngọc đó thì sao mà chịu được cái nệm cứng ngắc của cậu chứ.
Ba mẹ Giản tất nhiên cũng không có ý kiến gì, bạn bè tốt muốn ngủ chung thì ngủ đi, nhưng còn chưa đợi bọn họ nói gì, Giản Dật đã bị Trang Yến Hành kéo ra từ bên người Vạn Sanh, túm về bên người anh.
“Không được.” Giọng anh vẫn điềm tĩnh như vậy nhưng lại nghe ra có chút lạnh nhạt.
“Mắc cái gì không được? Dù sao anh với em cũng đâu có được ngủ chung.” Giản Dật đột nhiên bị tách khỏi thằng cốt, nhịn không được nói.
“......”
Chắc cũng không ngờ Trang Yến Hành sẽ phản đối, ba mẹ cậu còn đang bất ngờ thì đã nghe được lời Giản Dật nói. Còn nghe ra vài phần giận hờn trong đó, không khỏi cảm thấy buồn cười: “Ai cấm con với A Hành ngủ chung chứ?”
“Tất. Cả. Mọi. Người.” Giản Dật đã say quắc cần câu, nói chuyện cũng không thèm lựa lời, mấu chốt là Trang Yến Hành cũng không thèm ngăn.
Tạ Nguyên đứng một bên bắt đầu sợ Giản Dật bỗng dưng phun ra tin dữ, còn có chút hối hận vụ uống rượu lúc nãy.
“Ông bà, cô chú, cũng đã trễ rồi, cháu về trước đây ạ.” Anh đúng lúc mở miệng, không muốn xía mũi vào chuyện của người khác.
“Được, để tài xế chở cháu về nhé.” Trước khi mọi người kịp nói gì, ba Giản đã trả lời.
Vì bị Tạ Nguyên cắt ngang, việc này cứ thế mà bị bỏ qua.
Tiễn Tạ Nguyên về xong, lại sắp xếp phòng ốc cho bạn bè Giản Dật xong xuôi, để dì giúp việc dẫn mọi người lên. Chỉ còn dư lại mỗi Vạn Sanh lúc này đã hơi tỉnh.
Ba mẹ Giản còn đang muốn cho hai đứa ngủ cùng nhau, vừa chuẩn bị mở miệng, Vạn Sanh đã nói: “Cháu nhớ ra cháu có thói quen nghiến răng khi ngủ, thôi cứ để cháu ngủ một mình đi!”
“......”
Vạn Sanh nói vậy, ba mẹ Giản Dật cũng không có vấn đề, vì thế lại chuẩn bị một phòng khác cho cậu.
Giản Dật thấy mọi người đã đi hết, mỗi mình còn bị Trang Yến Hành túm chặt đứng bên người anh, cũng không nhịn được hỏi: “Vậy hôm nay A Hành ở lại ngủ với con được không ạ?”
“......”
“Ba mẹ, hai người về trước đi, đêm nay con ở lại chăm sóc Tiểu Dật.” Không cần những người khác lên tiếng, Trang Yến Hành đã tự mình quyết định.
Ba mẹ Trang chỉ liếc anh một cái, không nói gì thêm gật gật đầu.
Ba mẹ Giản nhìn con mình, bắt đầu cảm thấy hoài nghi liệu mình có đang chiều con trai quá rồi hay không.
“Con bao nhiêu tuổi rồi mà còn đòi có người ngủ chung? Ba mẹ không phải không muốn cho hai đứa con ngủ chung, nhưng con đã lớn như vậy rồi cũng đâu thể lúc nào cũng dính lấy A Hành như lúc nhỏ chứ.”
Cứ như vậy mãi thì sau này phải làm sao đây!
Cứ ở với Giản Dật 24/7 như thế này, con trai người ta chắc sẽ không bao giờ có bạn gái luôn mất.
“Ưm……Bụng con khó chịu quá……” Giản Dật còn chưa kịp nghe ba mẹ mình nói gì đã đẩy Trang Yến Hành ra, chạy về phía nhà vệ sinh.
“Ôi……”
Hai người nháy mắt lộ ra vẻ lo lắng, nhưng Trang Yến Hành bên cạnh càng nhanh hơn, “Để con đi xem em một chút.”
Nói xong liền đi theo cậu.
Giản Dật ngồi bên toilet nôn đến trời đất quay cuồng. Trang Yến Hành đi theo vào, nhẹ nhàng vỗ về lưng cậu, rút giấy đưa cho Giản Dật. Giản Dật mở vòi nước rửa miệng, cầm lấy tờ giấy lau một chút, đôi mắt vẫn hồng hồng ướt át.
“Có ổn không?” Trang Yến Hành hỏi cậu.
Giản Dật lắc đầu: “Không sao, chắc là do uống nhiều rượu quá, vừa rồi lại ăn thêm bánh kem nên cảm thấy buồn nôn thôi.”
“Ừm.”
Giản Dật ngẩng đầu, nhìn về phía Trang Yến Hành, sau đó hỏi: “Trang Yến Hành, quà sinh nhật của em đâu?”
Trang Yến Hành nhìn cậu, không biết lấy một cái hộp nhỏ từ đâu ra, đưa cho cậu.
“Tiểu Dật, sinh nhật vui vẻ.”
Giản Dật cúi đầu nhìn thoáng qua, một lúc sau mới giơ tay cầm lấy: “Ừm…..”
“Mở ra nhìn thử xem.” Trang Yến Hành nói.
“Bây giờ luôn sao?” Giản Dật có chút bất ngờ.
Trang Yến Hành gật đầu: “Ừm.”
Sau đó Giản Dật nghe lời mở quà……
Ở bên trong là một chiếc nhẫn, khác với những loại nhẫn thời trang, mặt trên có in một hoa văn cực kỳ đặc biệt, là con dấu của nhà họ Trang.
Trước kia Giản Dật từng thấy qua, còn được kể cho nghe ngọn nguồn, đây là một phần lịch sử nhà anh.
Giản Dật cầm hộp quà bắt đầu cảm thấy hơi phỏng tay, bàn tay không tự chủ được mà siết chặt, cậu ngẩng đầu, ánh mắt lập loè nhìn Trang Yến Hành: “Anh muốn tặng cho em cái này à?”
“Ừm, em có muốn nhận không?” Trang Yến Hành khẽ lên tiếng, hỏi Giản Dật. Như thể đối với anh đây chẳng phải là việc gì lớn lao.
Giản Dật: “......”
Cậu cầm lấy nhẫn, sau đó nói: “Anh dám tặng, sao em lại không dám nhận chứ.”
Cậu không muốn nhìn như mình đang phản ứng thái quá.
Nói xong, Giản Dật đột nhiên ôm lấy Trang Yến Hành.
Trang Yến Hành đối với động tác bất ngờ cũng theo bản năng ôm lấy eo cậu, ánh mắt lại đảo về phía cửa. Anh còn chưa kịp ngăn cậu, Giản Dật ở trong lòng anh đã nhón chân, hôn lên môi anh.
Ánh mắt của Trang Yến Hành tối đi, cánh tay đang ôm Giản Dật cũng siết chặt.
Mẹ Trang đứng ở bên ngoài, cửa nhà vệ sinh còn không đóng. Bà thấy hai đứa mãi chưa ra nên sợ xảy ra chuyện gì, vậy mà lúc đi kiểm tra lại đụng phải cảnh này.
Ánh mắt hai mẹ con chạm nhau, Trang Yến Hành vẫn bình tĩnh, không có nửa điểm hoảng hốt.
Anh nhẹ nhàng rũ mắt, kéo Giản Dật ra. Giản Dật bị kéo ra vừa muốn xoay người đã bị Trang Yến Hành dùng sức ấn vào lòng ngực……
Comments