top of page

Chương 63: Dính người

  • Writer: Lunar nè
    Lunar nè
  • Apr 3
  • 9 min read

Ba mẹ Giản đến xem tình hình Giản Dật xong, ăn cơm chiều rồi trở về, còn nhắc nhở cậu mai nhớ về nhà.


Giản Dật gật đầu đồng ý, sau khi tiễn ba mẹ về rồi chung cư chỉ còn lại mỗi hai người là cậu và Trang Yến Hành. Cậu đi đến ngồi bên người Trang Yến Hành, hỏi: “Sao lúc nãy anh lại không cho em nói?”


Trang Yến Hành quay đầu, nhìn vào mắt cậu, sau đó nói: “Tiểu Dật, đây là chuyện chính anh phải giải thích rõ ràng với ba mẹ em.”


Giản Dật không hiểu: “Bộ em nói thì khác sao?”


Trang Yến Hành gật đầu: “Ừm, không giống nhau đâu.”


“Không giống chỗ nào?” Giản Dật không nhịn được dán dính lấy Trang Yến Hành, bị anh bắt lấy cổ tay kéo vào lòng ngực.


Trang Yến Hành giơ tay, ngón tay thon dài nâng cằm Giản Dật, ép cậu phải ngẩng đầu lên nhìn mình, ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve, khuôn mặt bình thường lạnh tanh để lộ ra vài nét dịu dàng, đôi mắt đen nhánh của anh lẳng lặng nhìn Giản Dật: “Chuyện này cứ để anh lo là được rồi.”


Trong mắt Giản Dật lộ ra vài phần tinh nghịch, cậu bắt lấy cổ tay Trang Yến Hành, kéo anh về phía trước. Giản Dật khẽ nâng mình, cả người dán dính trên người anh.


Nhiệt độ thuộc về cậu áp sát, còn mang theo mùi hương cơ thể nhàn nhạt bao trùm lấy anh.


Trang Yến Hành rũ mắt, Giản Dật ấn chặt tay anh rồi rướn người hôn lên, hơi thở của hai người lẫn lộn bên nhau. Nụ hôn đáp trên môi Trang Yến Hành vừa mềm mại vừa lạnh lẽo, nhưng mau chóng được hô hấp của hai người sưởi ấm.


Giản Dật cũng không phải chỉ hôn một chút rồi buông ra, cậu môi áp môi với anh, thân mật cọ cọ vài cái mang theo vài phần quyến rũ hút hồn, khiến cho hô hấp của Trang Yến Hành càng thêm nặng nề.


Đợi lúc Trang Yến Hành hé môi đáp lại, Giản Dật thuận thế tiến vào.


Cả cơ thể cậu đè trên người Trang Yến Hành.


Cánh tay trên eo Giản Dật càng siết chặt, để cậu ngồi hoàn toàn trên người mình. Trang Yến Hành giơ tay bóp lấy gáy Giản Dật, còn ung dung nhéo vành tai cậu.


“Hôn đủ chưa?”


Ba chữ nhàn nhạt, âm cuối có hơi nâng cao, như có tia điện xẹt qua lỗ tai cậu, cơ thể Giản Dật hơi rụt lại.


“Rồi thì đến lượt anh.”


Sau đó nụ hôn của Trang Yến Hành đã áp sát, lại lần nữa chặn môi cậu, không cho đối phương cơ hội đầu hàng……


“......”


Khoang miệng Giản Dật bị anh đảo loạn, thậm chí có hơi tê dại. Nụ hôn của Trang Yến Hành kéo dài triền miên, Giản Dật đã muốn bỏ chạy mấy lần nhưng thất bại hoàn toàn, hơi thở trở nên dồn dập hơn……


Trong chốc lát, trên sô pha đã vương vãi quần áo.


Cơ thể Giản Dật căng chặt, hai tay ôm chặt lấy cổ Trang Yến Hành, đuôi mắt đã nhuốm đầy nước mắt.


Cậu ngồi trên người Trang Yến Hành, cả người mềm nhũn, cơ thể hoàn toàn bị một bàn tay khác không chế.


Những tiếng thở dốc đôi khi còn mang theo âm thanh nức nở, nhưng tình trạng cơ thể cậu rõ ràng đã khá hơn so với lúc trước, Trang Yến Hành càng có thể không kiêng nể gì, cũng không biết là ai lời hơn ai.


Cuối cùng Giản Dật cuộn tròn trong lòng Trang Yến Hành, được anh ôm vào người, cơ thể vẫn còn đang run rẩy.


Trang Yến Hành vuốt ve lưng cậu như vỗ về, bàn tay đặt trên eo Giản Dật, cậu lập tức đè lấy tay anh, cơ thể cũng lập tức căng cứng.


“Đừng…….”


Tất nhiên là sợ rồi……


“Xuống nhé?” Giọng Trang Yến Hành vẫn còn hơi khàn.


Giản Dật thoáng buông anh ra, gật đầu: “Vâng……” 


Cả người cậu đã rã rời, đùi càng như bị tê liệt, cơ thể hơi cử động một chút là đã muốn nhũn ra, không có cách nào lết xuống khỏi người Trang Yến Hành được. 


“Thôi, để anh bế em đi tắm vậy.” Nhìn Giản Dật vừa cử động chút đã run rẩy, Trang Yến Hành liền đổi ý.


“Cứ như thế này mà bế em đi tắm á?” Giản Dật lập tức cao giọng, cậu giãy dụa muốn bò dậy, Trang Yến Hành cũng đỡ cậu đứng lên.


Cơ thể Giản Dật nháy mắt căng chặt, tay lập tức bám lấy cổ Trang Yến Hành.


Phòng tắm chỉ cách có vài bước mà Giản Dật đã run như cầy sấy, sau khi vào nhà tắm rồi thì muốn sụp đổ luôn tại chỗ…….


Tắm rửa xong Giản Dật bị Trang Yến Hành ôm về phòng ngủ.


Trang Yến Hành đặt người trên giường, thuận tay đắp chăn lên cho cậu, Giản Dật buông anh ra, hừ lạnh: “Trang Yến Hành, chắc anh cũng biết mình có lỗi lắm nhỉ? Ba mẹ em yên tâm giao em cho anh, kết quả anh lại tha em lên giường mình.”


Trang Yến Hành có hơi khựng lại, anh nhìn Giản Dật, ánh mắt trắng trợn, trực tiếp gật đầu: “Ừm, nhưng anh không hối hận.”


Giản Dật: “......”


Mặt cậu hơi đỏ lên, dời mắt đi chỗ khác.


“Anh nói xem, nếu như em không đồng ý thì anh phải làm sao bây giờ?”


“Em đồng ý rồi, không có nếu như.” Trang Yến Hành ngồi bên người Giản Dật.


Giản Dật lại như nghĩ đến gì đó, nhịn không được cười hỏi anh: “Vậy nên anh cấm không cho em yêu đương, không phải là vì em còn nhỏ tuổi. Trang Yến Hành anh cậy anh có quyền nên muốn làm gì thì làm đúng không?”


Trang Yến Hành nhìn cậu một cái: “Yêu sớm vẫn là sai.”


“Trường mình cả đống người yêu sớm đó thôi, em không tin lúc anh học cấp 3 trong lớp không có cặp nào yêu nhau.” Giản Dật không đồng ý.


Trang Yến Hành chỉ giơ tay vén tóc cậu: “Người khác như thế nào không phải chuyện của anh, nhưng em thì không được.”


Giản Dật tò mò, ngẩng đầu nhìn anh: “Yêu anh cũng không được ạ?”


Trang Yến Hành: “Không được yêu ai hết.”


“Cũng đúng, chú Trang mà biết thì chắc chắn anh xong đời.” Giản Dật gật đầu, không nói về vấn đề này nữa, lại hỏi: “Mai về nhà đúng không anh?”


“Ừm.”


Giản Dật bĩu môi, không kìm được rúc vào lòng, cũng vòng tay ôm lấy anh: “Nhưng em không muốn xa anh thì phải làm sao bây giờ?”


Tuy mỗi ngày đều có thể gặp nhau nhưng vẫn là ai về nhà nấy, cậu cũng không thể bảo với ba mẹ tối nào cũng muốn qua nhà Trang Yến Hành ngủ được.


Trang Yến Hành rũ mắt nhìn Giản Dật nhào vào lòng mình, thật ra rất giống với bộ dáng dính người lúc nhỏ.


Anh không nhịn được sờ sờ tóc cậu: “Chỉ vài ngày thôi.”


“Vậy đến lúc đó anh tính nói với ba mẹ em kiểu gì đây? Em giúp anh được không? Lỡ như bọn họ tức giận muốn đánh anh thì em có thể đỡ giúp anh hai cú.” Giản Dật nói.


Trang Yến Hành có hơi buồn cười, giọng nói mang vẻ chiều chuộng: “Không cần, chẳng phải em nói ba mẹ em chắc chắn sẽ không phản đối sao?”


“Nhưng mà lỡ như phản đối thì sao?”


“Thì cũng không cần em đỡ thay anh.”


“Sao? Xót em à?” Giản Dật giương mắt, tủm tỉm nhìn Trang Yến Hành.


Trang Yến Hành gật đầu: “Ừm, xót em.”


“Hay đấy, anh lừa người ít thôi.” Giản Dật chui ra khỏi ngực Trang Yến Hành, đẩy anh ra: “Rõ ràng lần nào anh đánh em cũng đau ơi là đau.”


Trong nhà trừ Trang Yến Hành ra thì không ai dám đánh cậu.


Bây giờ còn giả vờ xót cái gì.


“Đó là ai sai?” Trang Yến Hành dù bận vẫn thản nhiên hỏi cậu.


Thế là Giản Dật im miệng.


……


Những ngày sau khi ba mẹ Giản Dật về nước cậu đều về nhà ở, trong nhà có tài xế đưa cậu đi học, nhưng cũng chỉ thỉnh thoảng mà thôi. Lúc về Giản Dật không để tài xế tới đón mà ở trường đợi Trang Yến Hành.


Đôi khi sẽ qua nằm ké ký túc xá của Vạn Sanh chơi game, đôi khi thì chơi bóng rổ, thỉnh thoảng sẽ ở thư viện, hầu như là để giúp Vạn Sanh nghiên cứu gì gì đó hoặc làm việc nhóm.


Bản thân cậu thì không thích những nơi như thư viện.


Trang Yến Hành tan làm sẽ đến đón cậu, sau đó hai người cùng nhau về nhà.


Đến nỗi sinh nhật cậu, ba mẹ Giản không biết làm kiểu gì mà thuyết phục được ông bà cụ chiều theo ý cháu cưng, nên cuối cùng Giản Dật cũng chỉ mời bạn bè.


Có một lần khi Trang Yến Hành đến đón, lúc cậu lên xe thì đưa cho cậu một món quà. Giản Dật cầm lấy, có hơi bất ngờ, theo bản năng hỏi: “Ơ anh tặng ạ?”


“Không phải, là Tạ Nguyên tặng đấy, biết sắp đến sinh nhật em rồi nên chuẩn bị ít quà rồi bảo anh đưa cho em.” Trang Yến Hành nói.


Nhắc tới Tạ Nguyên, Giản Dật nhớ ngay vụ mình bị Trang Yến Hành đánh lần đó.


Nghĩ đến việc mình làm Giản Dật cũng thấy hơi chột dạ: “Tạ Nguyên là người tốt, để em nhắn tin cho ảnh cái đã, để xem sinh nhật em anh ấy có rảnh thì tới chơi một xíu.”


Trang Yến Hành không nói gì, Giản Dật cúi đầu nhắn tin cho Tạ Nguyên, nhắn xong không bao lâu sau anh ta đã trả lời.


“Rất vinh hạnh.”


Giản Dật nhìn tin nhắn cười khẽ một tiếng, vừa muốn tắt điện thoại lại nhận thêm một tin nhắn nữa.


Lần này là Chu Tự, bảo là đang ở xa, đầu tiên chúc cậu sinh nhật vui vẻ, gửi cho cậu một ít quà.


Nụ cười của Giản Dật cứng đờ, sau khi do dự một chút, cậu trả lời: “Cảm ơn.”


Hai người đã khá lâu không liên hệ, lần gần nhất nhắn tin vẫn là lúc Tết, nhắn chúc mừng năm mới mà thôi.


Tuy nói là bạn bè nhưng cũng chỉ là ngoài miệng vậy thôi, ít nhất thì Giản Dật cũng không thể xem như chưa có gì xảy ra được nữa.


Chỉ là mỗi khi nghĩ lại vẫn thấy xấu hổ chết đi được.


Chắc Chu Tự cũng biết là cậu ngại nên sau đó cũng không nhắn tin cho cậu nữa.


Lại nói, Trang Yến Hành rất để ý tới những chuyện này.


Sau khi biết đối phương có ý với mình xong Giản Dật càng không dám qua lại nhiều nữa.


Cậu rất sợ làm Trang Yến Hành buồn.


Cậu không muốn làm anh buồn.


Nếu chỉ vì người ngoài mà làm anh buồn thì trong lòng Giản Dật cũng không muốn.


Chu Tự cũng khá tốt nhưng mà cậu thiên vị ai hơn thì biết rồi, cơm nhà vẫn hơn cơm người, chỉ một câu đơn giản vậy thôi, không có gì đặc biệt.


“Sao vậy?” Để ý đến sắc mặt cậu, Trang Yến Hành hỏi một câu.


Giản Dật ngước mắt, nhìn về phía Trang Yến Hành. Cậu tắt điện thoại đi, không giấu giếm nói: “Chu Tự nhắn tin cho em, bảo chúc mừng sinh nhật, gửi cho em ít quà.”


Trang Yến Hành hơi khựng lại, không nói gì, chỉ hỏi: “Cậu ta vẫn luôn nhắn tin cho em à?”


Giản Dật lắc đầu: “Không có, lâu lắm rồi không liên lạc gì.”


“Ừm.”


Sau đó anh không nói gì nữa.


Giản Dật nhìn Trang Yến Hành, lại hỏi: “Nếu anh để ý thì em unfriend cậu ta nhé?”


“Không cần đâu.”


Chỉ là một người bạn mà thôi.


“Sau này nếu muốn gặp mặt thì nhớ nói trước với anh.” Trang Yến Hành nói.


“Biết rồi ạ.” Giản Dật gật đầu.


Một lúc sau, Giản Dật như nghĩ đến gì đó, có chút tò mò hỏi Trang Yến Hành: “A Hành, bộ bình thường anh không có người theo đuổi hay thầm mến linh tinh à?”


Hình như trước giờ cậu chưa từng hỏi chuyện này, cũng không quan tâm lắm. Hình như có hơi vô tri quá rồi?


Không ngờ Trang Yến Hành nói thẳng: “Không có.”


“Sao vậy được? Nếu anh có người theo đuổi thì cứ nói thẳng đi, em không giận đâu.” Giản Dật cóc tin.


Trang Yến Hành không trả lời cậu, Giản Dật có chút chán nản, nhưng vẫn muốn tìm hiểu xem thế nào, vì thế lại cúi đầu tìm Tạ Nguyên dò hỏi.


Năm trước gần nửa năm trời, trừ bỏ cậu thì hẳn Trang Yến Hành tiếp xúc nhiều nhất là với Tạ Nguyên.


Giản Dật: Anh với A Hành biết nhau cũng lâu rồi, bình thường xung quanh anh ấy có nhiều người theo đuổi không vậy?


Tạ Nguyên vậy mà trả lời rất nhanh: Hỏi cái này làm gì vậy? Kiểm tra đấy à?


Giản Dật: Cứ trả lời có hay không là được.


Mỗi lần trò chuyện lung tung với Tạ Nguyên là Giản Dật đều cảm thấy mình dễ nổi điên hơn bình thường.


Tạ Nguyên: Đương nhiên là có, hỏi vậy mà cũng hỏi.


Giản Dật: “......”


Lại nói dối cậu.


Tạ Nguyên: Nhưng mà đừng hỏi Yến Hành, thế nào cậu ta cũng bảo không thôi, cậu ta nhìn đâu có ra.


Giản Dật: Ơ tại sao?


Tạ Nguyên: Tại vì bận nhìn cậu rồi đó.


Vì vậy Giản Dật ngước nhìn theo anh bản năng rồi bất ngờ chạm phải ánh mắt của Trang Yến Hành qua gương chiếu hậu.


Giản Dật: “.......”


Cậu tắt điện thoại, đối diện với ánh mắt kia mà tim như đập lỡ một nhịp.


……


Thì ra là vậy……


Recent Posts

See All
Chương 65: Thẳng thắn

“Anh làm gì vậy?” Giọng cậu rầu rĩ, giãy dụa muốn thoát khỏi vòng tay của Trang Yến Hành. Trang Yến Hành không để cậu lộn xộn, đợi một lúc sau mới buông người ra. Đã không có ai đứng ngoài nhà vệ sinh

 
 
 
Chương 64: Sinh nhật

Vào ngày sinh nhật cậu, nhà họ Giản trở nên cực kỳ náo nhiệt. Từ người lớn đến trẻ em ai cũng có mặt, ba mẹ Giản Dật ở tầng dưới trò chuyện với khách, còn cậu dẫn bạn lên tầng hai chơi, trên bàn bày đ

 
 
 
Chương 62: Còn chưa đủ xót em hay sao?

Trang Yến Hành bước vào phòng bếp, nhìn thấy Giản Dật đang một tay xới cơm một tay cầm lọ gia vị, không biết muốn làm cái gì. Đợi lúc cậu quay đầu lại thì đồ ăn đã sắp khét. Giản Dật sững người, trong

 
 
 

Comments


bottom of page