Chương 62: Còn chưa đủ xót em hay sao?
- Lunar nè
- Apr 3
- 11 min read
Trang Yến Hành bước vào phòng bếp, nhìn thấy Giản Dật đang một tay xới cơm một tay cầm lọ gia vị, không biết muốn làm cái gì.
Đợi lúc cậu quay đầu lại thì đồ ăn đã sắp khét.
Giản Dật sững người, trong lúc nhất thời lại không biết nên xử lý cái nào trước, tay chân luống cuống bận đến sứt đầu mẻ trán, vẫn là Trang Yến Hành kịp thời dằn lấy thức ăn từ tay cậu.
Giản Dật sửng sốt, theo bản năng ngước mắt, thả lỏng tay.
Giây phút anh xuất hiện, Giản Dật cảm tưởng như thiên thần đã hạ phàm.
Trang Yến Hành vặn nhỏ lửa, sau đó hỏi cậu: “Em muốn nêm thêm gì?”
Giản Dật hoàn hồn, đáp: “Nước tương.”
Trang Yến Hành lại nhìn cái chai trong tay cậu, Giàn Dật đang cầm lọ giấm chua.
Có lẽ là bận tới nỗi không thèm nhìn tên luôn.
Anh đặt chai giấm sang một bên, lại tìm chai nước tương từ chỗ khác.
Giản Dật đứng một bên nhìn, cuối cùng cũng có người đến giải cứu cậu.
Nhưng dù Trang Yến Hành đã cố gắng vớt vát nhưng đĩa đồ ăn bưng ra vẫn nhìn rất khó tả.
Phòng bếp đã thành bãi chiến trường, thảm không nỡ nhìn.
Ngoài đĩa Trang Yến Hành cứu lại được thì còn một đĩa khác do Giản Dật nấu, nhìn mãi vẫn không nhìn ra là cái gì.
Giản Dật có chút chột dạ, liếc nhìn hai đĩa đồ ăn, ngay cả bản thân cậu cũng nghi ngờ: “Anh nghĩ……Cái này có ăn được không?”
Trang Yến Hành cũng nhìn lướt qua, vẻ mặt vẫn như thường: “Em ăn thử là biết.”
Giản Dật không nhìn nữa: “Anh lại lừa em, em mới không thèm.”
Ai dám ăn thì ăn đi.
“Nếu thật sự không được thì……Cứ đổ hết đi vậy, dù sao anh cũng về rồi mà.” Giản Dật do dự mở miệng, cũng không dám để cho người khác ăn.
Hơn nữa đây là ba mẹ cậu chứ không phải người khác, lỡ mà có chuyện gì xảy ra thì cậu lại thành thằng con trời đánh bất hiếu mất.
Trang Yến Hành không chê cũng không khen, chỉ hỏi cậu: “Sao bỗng nhiên lại muốn nấu ăn?”
Giản Dật lần này đã giỏi hơn không ít, biết bật cả máy hút khói, cũng không làm cho nổ banh nhà bếp, mặc dù tình hình vẫn không khá hơn là bao.
Giọng của cậu ỉu xìu: “......Mẹ em nói muốn ăn.”
Trang Yến Hành nhíu mày: “Sao bọn họ lại để em xuống bếp?”
Bình thường ba mẹ Giản Dật tuy có dễ tính nhưng cũng không đến mức để cho đứa con trai vàng ngọc của họ xuống bếp nấu ăn.
“Ừm……” Biểu cảm trên mặt Giản Dật khá vi diệu, có lẽ cảm thấy xấu hổ, nhưng Trang Yến Hành đã hỏi thì cậu cũng nhắm mắt trả lời: “Thì……Em nghĩ chờ anh về hơi chán nên tự mua nguyên liệu nấu cơm, như vậy thì lúc anh về chúng ta có thể ăn cùng nhau.”
Cậu ấp a ấp úng.
“Sau đó……thì hơi lỗi một chút……”
“Ban đầu em tính đợi anh về, ai ngờ anh còn chưa về ba mẹ em đã tới. Lúc đó em mặc tạp dề ra mở cửa, mẹ em thấy vậy thì hỏi em đang làm gì, em trả lời nấu cơm, mẹ cũng không nghi ngờ gì luôn, còn muốn nếm thử tay nghề của em nữa chứ, nên……Thành như này……”
Càng kể Giản Dật càng chột dạ.
Trang Yến Hành: “......”
“Mẹ em hiểu lầm, em không biết giải thích à?” Trang Yến Hành nói xong, nhìn thấy mu bàn tay Giản Dật đã đỏ lên cả mảng, lông mày anh nhíu chặt rồi lại thả lỏng, hướng mắt về phía Giản Dật.
“Bị phỏng rồi?”
Giọng nói có vẻ bình tĩnh của Trang Yến Hành có lẫn lộn vài tia đau lòng, khiến anh trở nên dịu dàng hơn không ít.
Vẻ mặt lạnh tanh của anh vốn đã doạ người, tuy Giản Dật không cảm thấy mình gây hoạ gì chọc Trang Yến Hành giận nhưng vẫn theo bản năng im lặng, cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của mình hết sức có thể, sau khi nghe Trang Yến Hành hỏi vậy, mới cúi đầu nhìn mu bàn tay của mình.
“Vâng……” Giản Dật giơ tay, đưa đến trước mặt Trang Yến Hành để anh xem.
Trang Yến Hành nhẹ nhàng cầm tay cậu, không dám dùng sức nhưng suốt quá trình vẫn không buông ra, ánh mắt vẫn luôn đặt trên mu bàn tay.
Mắt anh bị hàng mi dày rũ xuống che đi, khiến Giản Dật không thể nhìn ra bất kỳ cảm xúc gì, nhưng dường như cậu cũng cảm nhận được đối phương đang xót mình, vì thế an ủi nói: “Thật ra cũng không đau lắm ạ……”
Trang Yến Hành ngước mắt, nhìn về phía Giản Dật, vẻ mặt đã trở lại như thường: “Em vẫn chưa lớn đấy à? Mới rời mắt có một ngày mà đã gây chuyện rồi.”
“Chậc……Em đã bị vậy rồi thì thôi, bộ anh không thấy xót em tí nào hả?” Giản Dật nói xong muốn rút tay về, lại bị Trang Yến Hành siết chặt, tránh đi mảng da bị phỏng kia.
“Anh còn chưa đủ xót em hay sao?” Trang Yến Hành kéo Giản Dật về phía vòi nước trước mặt, vặn mở rồi đặt tay cậu dưới làn nước.
Giản Dật thật ra chả đau tí nào, nhưng bị Trang Yến Hành kéo đi như vậy, trong lòng lại xẹt qua ít cảm giác kỳ lạ, khiến cậu không nhịn được nhìn anh.
“Em ngâm một chút nữa đi, anh ra ngoài lấy thuốc bỏng bôi cho em.” Trang Yến Hành nói.
“Vâng.” Giản Dật gật đầu.
Trang Yến Hành ra ngoài lấy thuốc bôi rồi về ngay, lúc bôi thuốc cho cậu vẻ mặt nghiêm nghị, cũng rất chú ý lực độ.
Giản Dật một bên nhìn Trang Yến Hành, một bên lại hướng ánh mắt về đĩa đồ ăn, hỏi một câu: “Vậy hai đĩa này đổ nhé?”
“Cứ mang ra đi, đây cũng là lần đầu tiên em xuống bếp, tóm lại cũng là một phần tấm lòng muốn làm cho bọn họ nếm thử, để anh làm thêm vài món nữa.” Trang Yến Hành biết rõ mấy món Giản Dật làm không ăn được, nhưng thấy cậu đã cố gắng đến vậy rồi mà đổ đi thì cũng khá đáng tiếc, cứ dọn ra cho họ nếm thử một hai miếng cũng được.
Cũng chỉ là đồ ăn bình thường thôi, trừ bỏ lớp bên ngoài hơi khó ăn thì bên trong có lẽ vẫn được.
Sau khi bôi thuốc xong, Trang Yến Hành mới buông cậu ra.
Giản Dật rụt tay về, im lặng đứng một bên chừa chỗ cho Trang Yến Hành. Anh đứng đó nấu ăn, Giản Dật nhìn phòng bếp rối beng mà không biết nên bắt đầu dọn dẹp từ đâu.
Sao lúc cậu nấu thì lửa cứ lên xuống mãi mà đến lượt Trang Yến Hành thì mọi chuyện lại trở nên nhẹ nhàng vậy? Từ nồi niêu xoong chảo và cả rau xào dường như cũng trở nên ngoan ngoãn nghe lời, hoàn toàn không giống như khung cảnh gà bay chó sủa lúc nãy của cậu.
Quả nhiên, không thể chỉ vì thấy người khác làm đơn giản mà nghĩ chính mình cũng làm được.
Sau khi Trang Yến Hành đã nấu xong những món kia, Giản Dật phụ trách bưng đồ ăn ra. Lẫn trong những đĩa đồ ăn thơm ngon bày biện tươm tất lòi ra hai đĩa nhìn không ra được là món gì, khác nhau một trời một vực, ba mẹ Giản Dật muốn bỏ qua cũng khó.
Giản Dật có chút xấu hổ giải thích: “Lần đầu tiên con xuống bếp, không biết chỉnh lửa kiểu gì, chút nữa hai người ăn thử xem, không ăn được thì ăn của A Hành là được rồi.”
“Lần đầu tiên? Trước giờ con chưa nấu ăn bao giờ à?” Mẹ Giản thu hồi tầm mắt, nhìn về phía Giản Dật.
Giản Dật sờ sờ mũi, gật gật đầu.
Trang Yến Hành ở một bên nói: “Em ấy dạo này mới hứng thú, nhưng cũng chỉ xem trên mạng nhiều chứ chưa thực hành bao giờ, hôm nay muốn thử tự làm một chút không ngờ lại đúng lúc cô chú qua chơi.”
“Bảo sao lúc nãy con chạy vội thế.” Lúc này mẹ Giản đã hiểu.
“Ăn cơm trước đi, ba mẹ để con xới cho.” Giản Dật tích cực giúp ba mẹ Giản xới cơm.
Xới cơm xong lại múc cho họ hai chén canh, hai người nhìn Giản Dật, đều cảm thấy hơi bất ngờ. Nổi hứng lên muốn nấu ăn thì cũng thường thôi, bọn họ bất ngờ là vì bình thường Giản Dật luôn được người trong nhà chăm sóc, nay lại học được cách chủ động quan tâm người khác.
Dĩ nhiên vào đại học rồi sao có thể giống lúc trước được nữa.
Hai người ngồi trên bàn cơm, hai đứa nhỏ ngồi đối diện, ba mẹ Giản nhìn bọn họ, bỗng nhiên cảm thấy như bây giờ mình đang tới nhà con trai và Yến Hành làm khách. Tuy nói như thế cũng không sai, nhưng dường như cảm giác đã từ bọn họ là người một nhà, biến thành Giản Dật và Trang Yến Hành mới là người một nhà.
Trực giác của người làm cha mẹ luôn rất nhạy bén.
“Ba mẹ, hai người nếm thử tay nghề của A Hành đi!” Giản Dật gắp đồ ăn cho ba mẹ, cậu không dám gắp món mình làm cho họ, chính cậu còn không dám ăn đây.
Lúc gắp đồ ăn, ba Giản để ý thuốc bỏng trên mu bàn tay cậu, hỏi một câu: “Tay bị thương à?”
“Vâng……Không cẩn thận bị bỏng một chút.” Giản Dật ngượng ngùng rút tay về.
“Phải cẩn thận chứ con, mẹ con cũng chỉ trêu một chút cho vui thôi, cũng không mong con đảm việc nước giỏi việc nhà đâu, những chuyện như nấu nướng thế này, ở đây có mỗi hai đứa, bỏ tiền thuê một dì giúp việc là được rồi.” Ba cậu nói.
“Con biết rồi ạ.”
Mẹ Giản cười cậu: “Chính mình nấu nướng cực khổ đến bỏng cả tay mà chỉ thấy đề cử món của A Hành nấu, sao không đề cử món chính mình làm?”
“Lần đầu con nấu ăn nên cũng không chắc nữa……Nếu hai người muốn thì ăn thử một chút xem sao……” Giản Dật tuy là nói vậy nhưng trong ánh mắt vẫn có chút chờ mong, dù sao đây cũng là lần đầu tiên cậu vào bếp làm gì đó.
Ba mẹ Giản không những không chê mà còn cổ vũ cậu, hai người lần lượt nếm thử, còn sẽ khen: “Không tệ, sau này có thể phát huy.”
“Thật ạ? Anh ăn thử xem?” Giản Dật không dám gắp cho ba mẹ nhưng gắp cho Trang Yến Hành thì rất thuận tay.
Trang Yến Hành nhìn cậu, nhẹ nhàng “ừm” một tiếng, cắn thử miếng đồ ăn được Giản Dật gắp cho, sau đó mới thẳng thắn bảo: “Cũng khá ngon, giống món gà hồi trước em nướng.”
Giản Dật: “......”
Là dở chứ gì?
“Nhưng em không cho ớt mà.” Ban đầu Giản Dật không muốn ăn thử lắm, bây giờ lại bị bọn họ làm cho tò mò chết đi được, không nhịn được mà gắp thử một miếng, kết quả mới cho vào mồm đã hối hận.
Rốt cuộc mình lấy đâu ra tự tin vậy?
Cho dù là có khét hay không khét thì quả thật cái thứ này mặn muốn đau thận.
Cậu lập tức tu ừng ực ly nước để bên cạnh.
“Không ổn, em còn muốn……” Giản Dật đưa ly nước trống rỗng cho Trang Yến Hành, theo bản năng xin anh thêm nữa.
Trang Yến Hành thuận tay cầm lấy ly rỗng của cậu rồi lại đưa ly của mình qua, sau đó đứng dậy đi rót thêm, động tác tự nhiên như ruồi, làm ba mẹ Giản theo bản năng nhìn chằm chằm.
Lúc nhỏ thì thôi không tính, bây giờ Giản Dật đã bao lớn rồi mà vẫn để con người ta lo cho từng chút một, mà Trang Yến Hành cũng chỉ lớn hơn Giản Dật có ba bốn tuổi chứ nhiêu, sao thằng nhóc này có thể coi như chuyện đương nhiên vậy chứ.
Làm phụ huynh nó ngại muốn chết.
Lúc Trang Yến Hành trở về đã thấy ba mẹ Giản Dật đang nhìn chằm chằm cậu.
Giản Dật uống hai ly nước mới giảm bớt vị mặn trong miệng.
“Húp ít canh đi.” Trang Yến Hành nhắc nhở.
Giản Dật gật gật đầu, lại húp thêm canh.
Ba mẹ Giản nhìn đồ ăn con mình nấu, lại nhìn đồ ăn Trang Yến Hành nấu, mẹ Giản nhịn không được khen: “Nhóc A Hành cái gì cũng biết nhỉ? Tương lai ai mà cưới con chắc hạnh phúc lắm, cô có hơi hối hận rồi, lúc đó sinh Tiểu Dật xong đáng lẽ ra phải sinh ngay một bình rượu mơ, không thể để phù sa lại chảy ruộng ngoài được.”
“Lúc trước ai vừa nhắc đến đã khóc lóc ầm ĩ kiên quyết không muốn đẻ đứa thứ hai?” Ba Giản hỏi.
Giản Dật bị ba mẹ cho ra rìa: “......”
“Bố mẹ nói thì hay rồi, làm như đẻ thêm đứa nữa thì hai người ấy tự động nhìn trúng nhau vậy.” Giọng cậu vô thức trở nên xéo sắc.
Mẹ Giản không nhịn được bật cười, giọng nói cũng tràn đầy cưng chiều: “Ôi sao lại ghen tị thế này? Giỡn chút thôi, ba mẹ có con là đủ rồi, còn không thì vẫn có A Hành còn gì, nhưng mà nói thật, lúc mang thai con mẹ với mẹ của Yến Hành có bàn qua rồi, nếu sinh ra con là con gái thì cho hai đứa hứa hôn từ nhỏ luôn”
“Tuy biết khi hai đứa lớn lên chắc chắn sẽ có lập trường riêng nhưng kể ra cũng khá thú vị. Hai đứa lớn lên cùng nhau thì có thể chơi thân từ nhỏ, không yêu nhau thì cũng chả sao, nhưng nếu yêu nhau thì chẳng phải xứng đôi quá còn gì? Sau đó sinh ra con là con trai nên chuyện hứa hôn phải dẹp mất.”
Mẹ cậu kể rất thản nhiên, không để ý động tác ăn cơm của Giản Dật và Trang Yến Hành có hơi khựng lại, vẻ mặt cũng có chút kỳ lạ.
Giản Dật buông chén, ánh mắt hướng về phía ba mẹ mình: “Ba mẹ, con……”
Khi cậu gần như sắp come out về mối quan hệ của hai người thì đã bị Trang Yến Hành nắm lấy cổ tay, nhẹ nhàng ấn xuống.
Giản Dật không nói nữa, theo bản năng quay đầu nhìn về phía anh, Trang Yến Hành lắc lắc đầu.
Giản Dật: “......”
Cậu hơi hơi nhíu mày, có hơi không hiểu tại sao Trang Yến Hành lại muốn cản, nhưng cũng may là cậu hiểu ý anh nên không nói thêm gì nữa.
Ba mẹ Giản để ý có gì đó hơi lạ lạ.
“Làm sao vậy?” Mẹ Giản hỏi một tiếng.
Bà cảm thấy không khí giữa hai người có hơi kỳ lạ, cái loại mà không ai có thể xen vào được.
Giản Dật đem lời muốn nói nuốt ngược vào trong, lắc đầu: “Không có gì ạ.”
Ba mẹ Giản Dật bình thường thì cợt nhả vậy nhưng cũng thuộc giới tinh anh, thật sự không dễ lừa.
“Con yêu, sao con không nói tiếp? Còn phải nhìn ánh mắt A Hành nữa à?” Mẹ cậu nở nụ cười như có như không.
Trang Yến Hành vẫn bình tĩnh, giải thích: “Cô, việc này đợi qua sinh nhật của Tiểu Dật con sẽ nói với hai người sau.”
Sinh nhật Giản Dật cũng không còn bao nhiêu ngày nữa, những chuyện này đợi tổ chức sinh nhật xong đã rồi tính sau.
Đối với Trang Yến Hành thì chuyện liên quan đến Giản Dật luôn được đặt lên hàng đầu, sinh nhật năm nay phải tổ chức thật suôn sẻ, đừng để những chuyện khác phá hỏng.
Ba mẹ Giản đều đã nhận ra vài phần không đúng.
Chuyện Giản Dật nói bị cắt ngang, Trang Yến Hành nói qua sinh nhật có chuyện cần bàn bạc với bọn họ, ba mẹ Yến Hành cũng nói có chuyện cần bàn.
Bàn chuyện gì cơ?
Tất nhiên, bọn họ đã nhận thức được nếu nói chuyện này ngay bây giờ sẽ ảnh hưởng đến sinh nhật của Giản Dật, vậy thì tất nhiên không phải chuyện gì nhỏ.
“Được.”
Ba Giản gật đầu, dù sao sinh nhật Giản Dật cũng chỉ cách vài ngày nữa, bữa tiệc đúng là nên được đặt lên hàng đầu.
Comments