top of page

Chương 61: Bất ngờ

  • Writer: Lunar nè
    Lunar nè
  • Apr 3
  • 8 min read

Trong nhà còn đang thảo luận chuyện tổ chức sinh nhật 20 tuổi cho Giản Dật, còn Giản Dật thì ngày nào cũng bị Trang Yến Hành kéo dậy đi tập thể dục.


Lúc vừa bắt đầu được một hai ngày, Giản Dật rất chi là miễn cưỡng mới chạy một hai vòng đã bắt đầu kêu mệt, vẫn là Trang Yến Hành luôn không nhanh không chậm đi cùng cậu để cậu không dám dừng lại, cuối cùng cũng kiên trì chạy xong nửa tiếng.


Chạy liên tục được một tuần thì cậu cũng đã quen, thậm chí còn không cần Trang Yến Hành gọi dậy nữa. Việc đầu tiên Giản Dật làm mỗi buổi sáng là chủ động kéo Trang Yến Hành đi chạy bộ cùng mình.


Chủ yếu là do đã có thói quen, lượng vận động này thật ra cũng không nhiều, nếu có người đi cùng thì có thể cùng nhau trò chuyện, sẽ không cảm thấy nhàm chán.


Chạy xong thì về tắm rửa rồi sau đó ăn sáng cùng nhau.


Ăn sáng xong, cậu đến trường còn Trang Yến Hành đến công ty, tuy một ngày vẫn dài như cũ nhưng Giản Dật cảm thấy thời gian trôi qua nhanh hơn rất nhiều.


Hồi trước cậu rất thích la cà bên ngoài, hoặc là chạy qua ký túc xá của Vạn Sanh, cả đám ngồi nói chuyện phiếm chơi game, lần nào về cũng cọ tới cọ lui không nỡ.


Mà bây giờ chỉ cần vừa tan học Giản Dật đã chạy một mạch về chung cư, dù cậu biết Trang Yến Hành vẫn còn chưa tan làm.


Chờ đợi là một chuyện rất nhàm chán, đến cả bấm điện thoại cậu cũng không nhịn được ngẩn người.


Mà một khi bắt đầu chán đến chảy thây, người ta sẽ muốn tìm chuyện gì đó để làm, vì thế Giản Dật hướng ánh mắt về phía nhà bếp.


Cậu kéo Vạn Sanh đi mua đồ ăn cùng mình.


Ban đầu Vạn Sanh nghĩ Giản Dật chỉ đi mua nguyên liệu rồi đợi Trang Yến Hành về làm, ai ngờ dạo được nửa vòng lại nghe cậu nói muốn tự nấu.


Cậu ta có rất nhiều lời muốn nói nhưng nhìn Giản Dật mãi rồi lại thôi, cũng không nên phá hỏng tâm trạng vui vẻ của Giản Dật, dù sao người ăn cũng không phải mình. 


Vạn Sanh vừa nghĩ xong đã nghe Giản Dật nói: “Cậu muốn về nhà tớ không? Đây là lần đầu tiên tớ vào bếp đó, cho cậu ăn thử.” 


Vạn Sanh: “…….”


“Thôi khỏi đi, cậu biết mà, có đàn anh ở đó tớ không tự nhiên.” Vạn Sanh khéo léo từ chối. 


Ít người có thể nấu ra món gì đàng hoàng tử tế ngay lần đầu tiên, huống chi là cậu Giản tay còn không có một vết chai. Vạn Sanh không muốn làm chuột bạch.


“Được, tuỳ cậu.” Giản Dật cũng không bận lòng, lấy đủ nguyên liệu rồi đi tính tiền, nhân lúc xếp hàng cậu hỏi Vạn Sanh: “Cậu biết nấu ăn không?”


Vạn Sanh gật đầu: “Biết chứ, nhưng mà chỉ biết vài món đơn giản kiểu nhà làm thôi, phức tạp quá thì không.”


“Sao mọi người ai cũng biết nấu ăn vậy.”


“Cậu cứ lên mạng tìm công thức là ra, cứ làm y chang họ là được, không khó lắm đâu.” Vạn Sanh nói.


“Được.” Giản Dật gật đầu.


Sau khi mua đủ đồ, cậu trở về chung cư tìm công thức. Giản Dật cũng tự rõ sức của mình đến đâu nên chỉ chọn những món không quá phức tạp.


Ngày thường thấy Trang Yến Hành nấu ăn cũng rất nhanh, video vài phút nhìn cũng không khó, Giản Dật cho rằng chỉ cần một giờ là xong. Cuối cùng chỉ việc rửa rau thôi mà cũng đã khiến người tay chân lóng ngóng như cậu tốn cả tiếng đồng hồ.


Cậu bắt đầu bật bếp để nóng dầu, sau đó còn bị dầu bắn đến tái mặt, Giản Dật sốt rột hoảng hốt cho rau vào đảo đảo vài cái, rốt cuộc dầu cũng không bắn nữa. Cậu nhìn mu bàn tay bị bỏng đến đỏ cả lên, cũng may không bị sưng.


Xả nước ngâm một lúc, Giản Dật vẫy vẫy bàn tay, nhìn bãi chiến trường trong phòng bếp, thôi, đợi Trang Yến Hành về xử lý vậy.


Trên đời không có việc gì khó, chỉ cần ta từ bỏ là xong.


Nhiệt huyết của cậu còn chả kéo dài được ba phút, đến một bữa cơm cũng làm không xong, mà chưa đợi cậu tháo tạp dề chuông cửa bên ngoài đã reo lên.


Đối với Giản Dật thì âm thanh này đúng là cứu rỗi, cậu cực kỳ hào hứng chạy ra mở cửa, còn chẳng thèm nghĩ xem nếu là Trang Yến Hành về nhà thì bấm chuông cửa làm gì.


Giản Dật mở cửa, hào hứng kêu: “A……”


Còn chưa gọi hai chữ A Hành ra miệng, Giản Dật sửng sốt nhìn hai người đang đứng bên ngoài, lập tức đổi xưng hô: “Ba, mẹ?”


“Đang đợi ai đấy? Yến Hành à?” Mẹ Giản cong mắt nhìn cậu, trong giọng mang theo vài phần trêu chọc: “Sao? Nhìn thấy ba mẹ thất vọng lắm à?”


“Đâu có, sao hai người lại ở đây? Chả bảo với con tiếng nào.”


Nhìn thấy ba mẹ mình tất nhiên Giản Dật rất vui.


“Sao, có bất ngờ không? Nói cho con thì làm sao còn bất ngờ nữa.” Mẹ Giản nói.


Giản Dật gật đầu, không bất ngờ thì còn gì nữa.


“Sinh nhật con còn một tuần nữa cơ mà, sao hai người về sớm vậy?” Giản Dật để hai người vào trong.


“Sinh nhật hai mươi tuổi của con hai ông bà tính tổ chức lớn lắm, cuối cùng mẹ và ba vẫn bảo để về nước bàn bạc với con xem sao.” Mẹ Giản đang nói bỗng nhiên dừng lại, đánh giá nhìn cậu một cái: “Ăn mặc như thế này là sao đây? Con đang làm gì à?”


“À con ở nhà nấu cơm.” Giản Dật buộc mồm, sau khi nói xong mới nhíu mày nói: “Con không cần tổ chức rườm rà như vậy đâu, có mỗi cái sinh nhật còn phải đi tiếp đủ người không thân không quen, cứ làm ở nhà là được, con mời ít bạn đến chơi thôi.”


Trong một gia đình thế này, dù mọi người có chiều chuộng cậu đến mấy thì cậu vẫn phải học về các mối quan hệ giữa người với người. Tuy không rành bằng Trang Yến Hành nhưng từ nhỏ cậu vẫn được dạy đủ thứ từ những sự kiện lớn nhỏ, đến cả những quy tắc ứng xử trong cuộc sống.


Sau này khi vào công ty rồi thì còn phải tìm hiểu càng nhiều thứ hơn.


Việc này thì Giản Dật không thích cũng chả ghét, dù sao gặp ai mà cậu chả niềm nở, gặp người nói tiếng người gặp quỷ nói tiếng quỷ, đối với cậu thì thừa sức.


Nhưng mà như thế thì mệt quá, năng lượng của cậu chỉ để dành cho người thân, nên đôi khi ở cùng Trang Yến Hành trong những buổi tiệc cậu sẽ luôn lười biếng để Trang Yến Hành lo hết, còn mình thì chỉ uống vài hớp rượu cho có lệ là được. 


Việc tổ chức một buổi tiệc sinh nhật hoành tráng như vậy thì Giản Dật thấy hoàn toàn không cần thiết.


Cậu còn nhớ rõ ngày sinh nhật 20 tuổi của Trang Yến Hành, bậc thềm cửa bị đạp muốn vỡ cả ra, cả ngày hôm đó Trang Yến Hành không có một giây nào rảnh rỗi. Cậu muốn tìm anh trò chuyện một chút cũng không được vì lúc nào anh cũng có vài người đứng cạnh, còn chả ăn được mấy miếng bánh sinh nhật.


Người ngoài nhìn vào sẽ thấy nhà họ Yến làm vô cùng long trọng.


Cuối cùng khi tiệc đã tàn, đồng hồ điểm 12 giờ đêm, cậu mang theo bánh kem nhỏ đến phòng ngủ của anh. Lúc đó Trang Yến Hành đã tắm rửa xong, có lẽ chuẩn bị ngủ thì thấy cậu bưng bánh kem nhỏ bước vào.


Lúc ấy cậu cũng không nhớ rõ vẻ mặt của anh ra sao, chỉ nhớ rằng cuối cùng hai người đã chia nhau ăn hết cái bánh đó.


“Ơ không đúng.” Bây giờ Giản Dật mới phản ứng lại, nhìn về phía mẹ Giản nói: “20 tuổi gì chứ? Sinh nhật 19 tuổi của con mới đúng.”


Sao tự nhiên lại tính tuổi cậu lớn hơn thế này.


“Không sao đâu, hai ông bà tính tuổi mụ ấy mà.” Ba Giản giải thích.


“Không được, 19 là 19.” Giản Dật chỉ quan tâm mỗi chuyện này.


Nhưng bây giờ mẹ cậu đã bị chuyện nấu ăn hấp dẫn, không quan tâm mấy nữa.


“Bé nhà mình giỏi quá ta, biết tự học nấu cơm luôn rồi, xem ra giao con cho Yến Hành là một quyết định đúng đắn. Ba mẹ vừa tới là có cơm ăn ngay, sẵn tiện nếm thử tay nghề của bé yêu nhà mình xem sao.” Mẹ Giản cực kỳ mong chờ.


“Ặc……”


Giản Dật vừa muốn từ bỏ: “......”


Sao mẹ có thể nói ra được lời này vậy, rõ ràng hai người cũng làm gì biết nấu ăn đâu. 


Giản Dật bị lời mẹ nói làm cho rối rắm một lúc, suy nghĩ một hồi rồi lại gật đầu: “Vâng…….”


Bây giờ chỉ có thể cầu nguyện mong Trang Yến Hành về sớm một chút.


Ba mẹ cậu đã đi đến sô pha ngồi, Giản Dật pha trò cho họ sau đó còn bưng ra một ít trái cây, cuối cùng lại liếc mắt nhìn hai người một cái: “Vậy con vào bếp nấu cơm nhé?”


Mẹ cậu cười tủm tỉm nói: “Bé yêu đi đi.”


Giản Dật: “......”


Trong bếp truyền đến tiếng leng keng lạch cạch, ba mẹ Giản nghe vậy thì lộ ra biểu cảm vui mừng, sau đó nhắn tin cho Trang Yến Hành báo mình đã về.


Hai người vẫn nhớ rõ, lúc bàn bạc chuyện sinh nhật của Giản Dật thì vợ chồng Trang có nói đợi bọn họ về thì hai nhà ngồi lại trò chuyện về một vài vấn đề nữa.


……


Đợi Trang Yến Hành về nhà đã là nửa tiếng sau.


Anh vừa mở cửa đã nghe trong phòng khách có người nói chuyện, mà Giản Dật trong bếp đã không rảnh bận tâm chuyện gì xảy ra bên ngoài nữa rồi.


Trang Yến Hành đổi giày, từ cửa bước vào đã thấy ba mẹ Giản ngồi trên sô pha uống trà nói chuyện phiếm.


“A? Nhóc A Hành về rồi này!” Mẹ Giản nghe được tiếng động, cười quay đầu về phía anh.


Trang Yến Hành khựng lại, cũng khá bất ngờ chuyện ba mẹ Giản Dật đột nhiên đến, nhưng ngoài mặt anh vẫn bình tĩnh chào hai người: “Chào chú và dì ạ.”


“Nhóc con này vẫn lễ phép quá nhỉ, mau qua đây ngồi.” Mẹ Giản vẫy vẫy tay với anh.


Trang Yến Hành bước qua, ngồi xuống trước mặt hai người, sau đó hỏi: “Chú dì đến lúc nào vậy?”


“Cũng mới đến nửa tiếng trước thôi, Tiểu Dật ở đây chắc đã làm phiền con rồi.” Ba Giản cười đáp.


Vẻ mặt Trang Yến Hành có chút kỳ lạ, anh không nói gì, chỉ gật đầu: “Không phiền đâu ạ, Tiểu Dật đâu rồi?”


“Nó à, ở bếp nấu cơm ấy.” Ba Giản trả lời.


“Nấu cơm?” Nghe được lời này, Trang Yến Hành theo bản năng nhìn thoáng qua hướng bếp.”


“Đúng vậy, vẫn là A Hành nhà ta biết dạy dỗ, bây giờ Tiểu Dật đã biết cách tự nấu cơm rồi.” Mẹ Giản giơ ngón cái với Trang Yến Hành.


Trang Yến Hành: “......”


“Chú dì ngồi đợi chút ạ, con vào xem em ấy thế nào rồi.” Trang Yến Hành nói, từ trên sô pha đứng dậy sau đó đi một mạch bào phòng bếp.


Chỉ còn ba mẹ Giản trố mắt nhìn nhau.


“Sao thằng nhóc này vội thế nhỉ?”


“Ai mà biết.”


Recent Posts

See All
Chương 63: Dính người

Ba mẹ Giản đến xem tình hình Giản Dật xong, ăn cơm chiều rồi trở về, còn nhắc nhở cậu mai nhớ về nhà. Giản Dật gật đầu đồng ý, sau khi tiễn ba mẹ về rồi chung cư chỉ còn lại mỗi hai người là cậu và Tr

 
 
 
Chương 62: Còn chưa đủ xót em hay sao?

Trang Yến Hành bước vào phòng bếp, nhìn thấy Giản Dật đang một tay xới cơm một tay cầm lọ gia vị, không biết muốn làm cái gì. Đợi lúc cậu quay đầu lại thì đồ ăn đã sắp khét. Giản Dật sững người, trong

 
 
 
Chương 60: Anh cố ý phải không!

Hai người ăn cơm tối xong cũng không về nhà, dù sao công khai với gia đình rồi thì cũng không cần che che giấu giấu nữa, Giản Dật trực tiếp dọn vào phòng Trang Yến Hành mà ngủ. Cậu tắm rửa xong nằm tr

 
 
 

Comments


bottom of page