Chương 60: Anh cố ý phải không!
- Lunar nè
- Apr 3
- 11 min read
Updated: Apr 3
Hai người ăn cơm tối xong cũng không về nhà, dù sao công khai với gia đình rồi thì cũng không cần che che giấu giấu nữa, Giản Dật trực tiếp dọn vào phòng Trang Yến Hành mà ngủ.
Cậu tắm rửa xong nằm trên giường lăn một vòng, cổ áo mở bung một nửa, Trang Yến Hành vừa tiến đến nhìn đã là cảnh tượng này, trong tay anh còn cầm một ly nước, ánh mắt tạm dừng một chút sau đó nói: “Cài cúc áo vào.”
“Hả?” Giản Dật cúi đầu, lúc này mới để ý cúc áo ngủ bị bung vài cái, lộ ra mảng da thịt còn mang theo dấu vết được Trang Yến Hành để lại lúc chiều. Cậu nhướng mày, tay chống hông, cơ thể hơi ngả ra giường, dáng vẻ lười biếng không muốn động đậy.
Trang Yến Hành đi qua ngồi xuống bên cạnh cậu, đưa nước trong tay cho Giản Dật. Cậu cầm lấy uống vài hớp, Trang Yến Hành nhân lúc cậu uống nước trực tiếp cài cúc áo ngủ lại nghiêm chỉnh.
Đầu ngón tay lạnh lẽo của anh đôi khi sẽ nhẹ nhàng cọ lên làn da cậu.
Giản Dật: “......”
Cậu nuốt nước miếng, bắt lấy tay anh đưa ly nước qua: “Em tự làm được.”
Trang Yến Hành cầm lấy ly nước trong tay cậu, Giản Dật cúi đầu nhìn thoáng qua thì phát hiện cúc áo đã được cài hết.
“Sao anh để ý nhiều thế? Anh cũng thấy hết rồi mà, chiều nay còn lột sạch……”
Giản Dật bắt đầu nói lung tung, nhưng còn chưa nói hết câu đã bị Trang Yến Hành cắt ngang: “Tiểu Dật.”
Giản Dật nhìn anh, theo bản năng im bặt.
“Bên này cách trường xa lắm, mai còn phải dậy sớm, em đừng quậy nữa.” Trang Yến Hành nói.
Giản Dật chạy qua phòng anh ngủ, anh đã không nói gì, giờ cậu còn không kiêng nể gì mà ở trước mặt anh làm mình làm mẩy.
Giản Dật sửng sốt vài giây, sau đó hiểu ngay Trang Yến Hành có ý gì, vẻ mặt không tưởng tượng nổi: “Không phải, Trang Yến Hành, trong đầu anh không nghĩ được chuyện gì bình thường sao?”
Trang Yến Hành nhìn cậu một cái, bình tĩnh trả lời: “Anh lại không nghĩ những chuyện này là không bình thường, em đã leo lên giường anh rồi, anh không nghĩ về em thì nghĩ cái gì nữa?”
Giản Dật: “......”
Làm như có lý lắm ấy, vậy mà cậu vẫn không cãi lại được.
“Vậy anh có ngủ không?” Giản Dật nhích qua, lùi vào bên trong.
“Ừm.” Trang Yến Hành gật đầu, đặt ly nước trên bàn rồi cũng lên giường.
Giản Dật đã quen việc Trang Yến Hành vừa lên sẽ tự động dính lấy anh, Trang Yến Hành cũng kéo cậu vào lòng, lúc Giản Dật thò mặt qua, anh nhịn không được mà giơ tay sờ mặt cậu, vừa mềm mại vừa xinh đẹp.
Giản Dật ngửa đầu muốn hôn anh, nhưng lại nhớ lời anh bảo không được quậy phá.
Cậu do dự, lại suy nghĩ một chút, cọ mặt vào lòng bàn tay anh rồi nhẹ nhàng lưu lại một cái hôn trong lòng bàn tay Trang Yến Hành.
Trang Yến Hành dừng động tác, cơ thể cũng khựng lại một chút, lòng bàn tay truyền đến cảm giác ngứa ngáy. Anh vờ như không có việc gì mà rút tay về, lại bị Giản Dật phát hiện rồi nắm chặt.
Giản Dật tựa đầu vào lồng ngực anh, hỏi: “A Hành, anh có sợ ba mẹ em phản đối không?”
Trang Yến Hành rũ mắt, cũng siết chặt lấy tay cậu, đáp: “Không sợ.”
Giản Dật cũng cười, gật đầu: “Em cũng thấy vậy, ba mẹ em thích anh lắm nên chắc chắn không phản đối đâu, không chừng còn trộm vui mừng ấy.”
Trang Yến Hành dùng một tay khác xoa xoa tóc cậu, lên tiếng: “Ừm.”
Giản Dật lại bỗng nhiên ngồi dậy, xoay người nhìn chăm chú vào mắt anh, mang theo vài phần tìm tòi nghiên cứu: “Nhưng tối nay em có cảm giác anh im lặng hơn bình thường thì phải, chả thấy anh nói gì cả.”
Từ trước đến nay luôn là Trang Yến Hành dành sự chú ý cho Giản Dật, hiện tại Giản Dật cũng đã vô thức để ý đến anh.
Đối mặt với hành vi lăn lộn của cậu, Trang Yến Hành cũng chỉ rụt tay lại. Hình ảnh của Giản Dật phản chiếu trong đôi mắt anh, kể cả những cảm xúc của cậu cũng đều chìm trong đôi mắt đen thẳm ấy.
Giống như chỉ cần đối diện lâu với ánh nhìn chằm chằm ấy một chút cả người sẽ bị con ngươi đen nhánh cắn nuốt.
Anh nói: “Bởi vì đang nhìn em.”
Giọng nói anh cũng trầm lặng như ánh mắt ấy, nhưng lời này lại khiến Giản Dật xấu hổ không thôi, cậu nhìn đi chỗ khác, giọng điệu có hơi mất tự nhiên: “Nhìn em làm gì?”
“Tiểu Dật, lúc em quyết định ở bên anh đã suy nghĩ rất lâu sao?” Trang Yến Hành đột nhiên hỏi cậu.
Những lời cậu nói với mẹ Trang, anh cũng lần đầu nghe được, quả thật rất cảm động. Trang Yến Hành dường như có thể tưởng tượng ra cảnh Giản Dật một mình ở nước ngoài lặng lẽ sắp xếp lại tình cảm của mình.
Chẳng chịu chia sẻ với ai, đợi đã hiểu rõ chính mình rồi sẽ rất vui vẻ nhào vào lòng anh, một Giản Dật như thế càng làm cho anh mềm lòng.
“À anh nói cái này hả?” Giản Dật không ngờ Trang Yến Hành vẫn luôn suy nghĩ về những lời kia, cậu gật gật đầu: “Đúng vậy, anh tưởng em không suy nghĩ gì mà đã đồng ý ở bên anh sao?”
Trang Yến Hành không nói gì.
Thì ra Giản Dật không phải tự nhiên mà thông suốt.
Cho nên những gì anh nhìn thấy hiện tại đều là kết quả của việc Giản Dật giãy giụa với chính mình thật lâu.
“Sao lại không nói với anh.” Trong lòng Trang Yến Hành mềm nhũn, lại lần nữa kéo Giản Dật vào trong ngực.
“Có gì hay đâu mà nói.” Giản Dật lầu bầu.
Trang Yến Hành lại đột nhiên cúi người, hôn lên môi cậu một chút.
Giản Dật còn chưa kịp chuẩn bị, chỉ chớp chớp mắt sau đó xoay người về phía anh: “Không cho em phá vậy thì anh hôn em làm gì?”
“Ngủ.”
Giọng nói trầm thấp của Trang Yến Hành thật ra rất dịu dàng, nói xong liền ôm lấy vai kéo cậu nằm xuống.
Giản Dật bị anh kéo vào ổ chăn, ánh mắt láo liên nhìn anh.
Trang Yến Hành tắt đèn, sau đó cũng nằm xuống giường. Cơ thể Giản Dật lập tức sáp tới gần, bắt đầu chơi xấu ôm lấy Trang Yến Hành, hai tay mò mẫm loạn xạ.
Trang Yến Hành bắt được tay cậu, sau đó trực tiếp lật cậu ra phía sau, Giản Dật nháy mắt đã bị Trang Yến Hành ghì hai tay ra sau lưng.
“Đau đau đau……Thả ra, em sai rồi.” Giản Dật nhanh chóng ngửa đầu xin tha, muốn giãy ra khỏi tay anh.
Trang Yến Hành không buông cậu ra nhưng lực tay đã thả lỏng đi không ít, tuy Giản Dật không đau nữa nhưng vẫn không thể lộn xộn.
Giản Dật cố vùng vẫy tay trong khi bị Trang Yến Hành nắm chặt nhưng vẫn không ăn thua, cuối cùng chỉ có thể từ bỏ, lại lần nữa xin tha: “Em không lộn xộn nữa đâu mà, thả em ra được không anh?”
Giọng nói mang theo ý làm nũng, Trang Yến Hành buông lỏng tay, Giản Dật nhanh chóng rút tay về xoa xoa. Trang Yến Hành ôm lấy cậu từ phía sau, ôm chặt cậu vào lòng.
Giản Dật ngẩn ra một chút, ngoan ngoãn dựa vào ngực anh. Một lúc sau cậu xoay người lại, mặt đối mặt ôm lấy Trang Yến Hành, chui vào lồng ngực anh, hai người ôm nhau mà ngủ.
Một giấc này Giản Dật ngủ thật sự rất thoải mái, buổi sáng khi tỉnh lại cậu liền theo bản năng duỗi người, mà cơ thể mới giãn ra một nửa đã có một bàn tay quấn lấy eo cậu.
“Ưm……” Động tác của cậu khựng lại, theo đó ngã vào một cái ôm ấm áp.
Bây giờ Giản Dật mới nhớ ra chính mình còn đang nằm trong lòng Trang Yến Hành, đây đúng là một chuyện hiếm hoi, ngày thường khi cậu tỉnh lại thì Trang Yến Hành đã dậy từ lâu, rất ít khi có chuyện hai người tỉnh dậy cùng một lúc.
Giản Dật nhìn về phía Trang Yến Hành, cười chào anh: “Chào buổi sáng anh.”
“Chào buổi sáng.” Trang Yến Hành gật đầu.
Sáng nay Giản Dật dậy rất sớm nhưng tâm trạng cậu lại phấn chấn bất thường, ăn sáng xong thì cùng Trang Yến Hành rời đi.
Trang Yến Hành đi cùng cậu đến trường, tuy sáng sớm nhiệt độ vẫn rất lạnh nhưng bên ngoài đã có nắng.
Vài ánh nắng ngẫu nhiên chiếu vào trong xe, hôm nay có tài xế lái nên cả Trang Yến Hành và Giản Dật đều ngồi ghế sau, Giản Dật không nhịn được hạ cửa sổ xe.
Sau khi công khai với bố mẹ Trang rồi thì Giản Dật đã coi như giải quyết được một gánh nặng trong lòng, đến nỗi chuyện công khai với ba mẹ mình cậu cũng thấy chỉ là chuyện nhỏ.
Gió lạnh bên ngoài thổi vào, Trang Yến Hành ngước mắt nhìn cậu, hỏi: “Không lạnh sao?”
Giản Dật vốn đang nhìn ra đường, nghe vậy quay sang nhìn anh, đáp: “Vâng? Không lạnh.”
“Vui lắm à?” Trang Yến Hành nhẹ nhàng nhìn cậu, cho dù giọng nói vẫn lạnh băng nhưng có thể cảm nhận được sự dịu dàng bên trong.
“Vâng.”
Không hiểu sao sáng nay Giản Dật cảm thấy mình rất hạnh phúc.
Trang Yến Hành quay đi.
Chỉ tiếc là khoảng thời gian vui vẻ luôn rất ngắn ngủi.
Ngày đầu tiên khai giảng thời khoá biểu của Giản Dật đã đầy tiết, vừa nghỉ lễ xong đúng là rất khó để vào trạng thái ngay được, Giản Dật bắt đầu nhắn tin cho Trang Yến Hành bất cứ lúc nào cậu rảnh.
Có lần cậu còn trộm gửi tin nhắn cho anh trong giờ học, kết quả bị Trang Yến Hành phát hiện, đối phương trực tiếp gửi cho cậu một tin: “Nhớ không lầm thì lúc này hẳn em đang trong tiết nhỉ?”
Giản Dật ngay lập tức tỉnh ra, nhanh chóng cất điện thoại, cả ngày hôm đó trở nên siêng năng hơn hẳn.
Trạng thái này kéo dài đâu đó một tuần, cậu mới bắt đầu làm quen được với sinh hoạt mới của mình.
Nhưng mà sau đó lại có một vấn đề khác, chuyện của cậu và Trang Yến Hành.
Hầu hết thời gian Trang Yến Hành lúc nào cũng yêu chiều cậu……Ngoại trừ lúc trên giường. Chuyện này là lý do ngày nào đi học chân Giản Dật cũng mềm nhũn.
Đến nỗi bây giờ nhìn thấy Trang Yến Hành là cả người run như cầy sấy.
Đến khi chịu không nổi nữa, Giản Dật bắt đầu dọn ra ngủ riêng.
Nhưng cậu đã quen với việc chỉ cần lăn lộn một chút sẽ được một cơ thể ấm áp ôm vào lòng nên bây giờ khi ngủ một mình lại có chút không quen.
Lúc nửa tỉnh nửa mê sờ soạng bên cạnh không thấy ai làm Giản Dật tỉnh lại, có lẽ cảm thấy bên cạnh quá trống trải, cậu lại ngồi dậy từ trên giường, hơn nửa đêm một mình mò mẫm vào phòng Trang Yến Hành, lặng lẽ nằm xuống bên người anh.
Cậu trùm chăn, rất mỹ mãn nhắm mắt lại, sau đó từ từ nhích người vào lòng Trang Yến Hành.
Sau đó cảm nhận được một bàn tay to rộng ôm lấy eo mình, trực tiếp kéo cậu vào lồng ngực.
Giản Dật sợ hết cả hồn, cơ thể bị kéo vào lòng Trang Yến Hành, theo bản năng giương mắt, động tác khựng lại.
Trang Yến Hành rũ mắt nhìn người trong ngực, còn nhẹ nhàng nhéo nhéo eo cậu, sau đó hỏi: “Sao nửa đêm phải lén lút chạy qua như ăn trộm thế?”
Cơ thể Giản Dật cứng đờ, chưa gì mà đã cảm thấy đau eo, cậu nắm lấy tay anh chột dạ giải thích: “Vì……Em không ngủ được.”
“Có cần một ít vận động không?”
Trang Yến Hành trầm giọng hỏi, cơ thể theo đó áp lấy cậu, anh nắm eo, hơi hơi cúi người, kéo Giản Dật càng càng sát vào người mình.
“Không……”
Giản Dật ngoài miệng từ chối nhưng cơ thể đã hình thành ký ức cơ bắp rồi, cậu không thể thật sự từ chối anh.
Trang Yến Hành không nói gì nhưng ánh mắt dường như cũng nhắc nhở cậu.
Người trẻ tinh lực dồi dào, ai mà chẳng có ham muốn, Giản Dật cũng không phải ngoại lệ, việc cậu có nhu cầu cũng rất bình thường.
Tất nhiên Trang Yến Hành mang lại cho cậu rất nhiều kích thích, nhưng mà sướng quá thì cũng có hơi sợ.
Mà Giản Dật sẽ không bao giờ thừa nhận điều đó.
“Tối nay……Không được.” Giản Dật thỏ thẻ nói.
Trang Yến Hành vuốt ve dọc theo sống lưng cậu.
Cơ thể Giản Dật nháy mắt mềm nhũn, rõ ràng là lời nói và hành động của cậu chả ăn khớp tí gì, càng giống như mời gọi Trang Yến Hành tới xơi hơn.
Cứ tiếp tục từ chối như vậy thì chả có tác dụng gì, Giản Dật đành vắt hết óc lấy cớ, rồi dường như nghĩ ra gì đó, buột miệng: “Chạy bộ.”
Trang Yến Hành dừng động tác, nhìn về phía Giản Dật, như đang đợi cậu nói tiếp.
Giản Dật cũng gật đầu nói: “Đúng vậy, mai em phải dậy sớm chạy bộ rồi, nên đêm nay không được đâu.”
Trang Yến Hành cũng không nói gì, chỉ hỏi: “Sao lại đột nhiên muốn đi chạy bộ? Không phải sợ mệt sao?”
Giản Dật: “......”
Chạy bộ sao mà mệt bằng ngày nào cũng mây mưa với anh tới sáng chứ! Trang Yến Hành không tự ý thức được hành động của mình chắc?
“Em thấy lần trước anh nói đúng lắm, đúng là……Tình trạng thể chất của em có hơi tệ, cần phải rèn luyện, em phải tập thể dục nhiều hơn.” Giản Dật dùng bản mặt chân thành nói ra lời dối lòng.
Trang Yến Hành gật đầu, buông cậu ra: “Được, để sáng mai anh đi cùng em.”
Thấy Trang Yến Hành thật sự không có ý định làm gì nữa, Giản Dật mới thở phào.
Cho đến khi cậu mỹ mãn ôm Trang Yến Hành chuẩn bị vào giấc, nhắm mắt lại, mở mắt ra, lại nhắm mắt lại.
Hơi sai sai, Giản Dật mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng.
Cảm giác này……
“Trang Yến Hành, anh cố ý phải không!” Giản Dật cuối cùng cũng nhận ra.
Biết ngay mà, Trang Yến Hành làm sao mà đồng ý dễ dàng như vậy được, cậu nói không đi là không đi, thì ra là lên kế hoạch bẫy cậu!
Giản Dật đẩy Trang Yến Hành ra, trừng lớn mắt.
Trang Yến Hành nhìn người đang xù lông, biểu cảm vẫn bình tĩnh như cũ: “Tình trạng thể chất tệ chẳng phải là em tự nhận sao?”
“Tự nhận cái gì mà tự nhận…….” Giản Dật nhất quyết không nhận lời mình vừa nói.
“Vậy chúng ta có thể thử lại.” Trang Yến Hành không có ý kiến gì.
Giản Dật run người, lập tức từ chối: “Chạy bộ thôi chứ gì? Em chạy là được thôi.”
Trang Yến Hành khốn kiếp, tên lừa đảo, mấy ngày nay hành hạ cậu không ra gì chỉ vì chuyện này.
Giản Dật đã sắp nghiến nát cả răng, cuối cùng vẫn bị Trang Yến Hành kéo vào lòng ngủ.
Comments