Chương 59: Lúc về giải thích như thế nào đây?
- Lunar nè
- Apr 3
- 9 min read
Giản Dật ngồi trên sô pha, đến giày còn chưa mang.
Vẫn là ba Trang phản ứng nhanh, sợ làm hai con xấu hổ nên lên tiếng trước: “Tiểu Dật cũng ở đây à……”
Giản Dật: “......”
Cậu không còn ho nữa nhưng đôi mắt vẫn hồng hồng, nhìn ba Trang theo bản năng hô một tiếng: “Chào chú Trang.”
Trang Yến Hành buông cậu ra, từ bên người Giản Dật đứng lên, vẻ mặt vừa bình tĩnh lại tự nhiên như không: “Ba đến đây có việc gì không?”
Ba Trang nhìn hai người, tâm trạng có chút phức tạp, đặc biệt là ánh mắt khi dừng trên người Giản Dật, chỉ nhìn lướt qua rồi đánh giá tình hình một chút là hiểu ngay giữa bọn họ vừa xảy ra chuyện gì.
Ông tưởng hai người hiện giờ chỉ đang dừng ở việc Giản Dật đồng ý yêu đương, hai đứa ở bên nhau mà thôi, hoàn toàn chẳng ngờ được đã đi đến bước này rồi. Trong mắt bọn họ Giản Dật vẫn là đứa nhóc chưa lớn.
Ba Trang có chút trách cứ nhìn Trang Yến Hằng, đây là yên tâm mà con từng nói à? Tự biết giữ chừng mực đấy à?
Hai người còn đang trăn trở nên giải thích việc này cho ba mẹ Giản Dật kiểu gì, con họ thì hay rồi, việc gì không nên làm đều đã làm hết.
Ở trong mắt ba Trang, những việc như thế này tất nhiên là do Trang Yến Hành dẫn dắt Giản Dật làm theo, Giản Dật thì biết cái gì đâu chứ? Từ nhỏ đến lớn chỉ có nghe theo Yến Hành.
Mà Giản Dật bây giờ đã xấu hổ đến nỗi không dám nhìn ba Trang.
Cứu với, ở sau công ty mà có núi thì tốt rồi, có thể là đi lên núi ở luôn.
Ba Trang nhìn một lúc mới quay sang nói: “Ba tưởng con họp xong đã về rồi, dù sao hôm nay cũng là ngày Tiểu Dật khai giảng, nhưng khi hỏi trợ lý thì cậu ta nói con ở phòng làm việc nên ba muốn qua xem một chút.”
Không ngờ lại thấy được cảnh tượng như này, sau chuyện này cũng không thể mắt nhắm mắt mở làm ngơ nữa, chắc chắn phải nói chuyện cho ra trò một phen. Tâm sự với hai đứa nhỏ xong còn phải báo cho ba mẹ Giản Dật về nước, hai nhà lại ngồi xuống nói chuyện một phen nữa.
Chính ông cũng đau đầu lắm đây.
Dù sao trong chuyện này nhà bọn họ vẫn là bên sai.
“Con chưa bao giờ giấu diếm tình cảm của mình, chuyện xảy ra giữa con và Tiểu Dật hẳn ba mẹ cũng đã đoán được phần nào, những chuyện con đã làm thì con sẽ chịu trách nhiệm.” Trang Yến Hành vẫn dùng giọng điệu tôn trọng nhưng thái độ vẫn thẳng thừng như cũ.
Giản Dật chắc chắn phải là người của anh.
Ba Trang trầm mặc, bọn họ đoán thì đoán chứ đến mức này thì đúng là không ngờ được.
Đúng là Trang Yến Hành trưởng thành, trầm ổn hơn so với bạn cùng lứa, nhưng cũng càng có chủ kiến hơn.
Khả năng tự chủ của anh quá cao, cao đến mức chính cha mẹ cũng không thể nhúng tay vào cuộc sống của anh, nhất là những thứ anh đã cho là của mình.
Vì vậy ban đầu khi biết tin, ba Trang không hề nghĩ tới việc phải tách Giản Dật ra khỏi anh, làm vậy chỉ có thể tạo ra kết quả hoàn toàn ngược lại, chỉ có thể làm cho cả hai bên thua thiệt.
Đây lại là con trai mình chứ không phải kẻ thù, là một người cha, ông nghĩ mình vẫn có đủ sự bao dung.
Giản Dật tuy bình thường đã quen giỡn hớt không nghiêm túc nhưng đây cũng là lần đầu tiên thấy Trang Yến Hành nghiêm túc trò chuyện với ba mình như vậy, nếu không phải việc này liên quan đến mình thì cậu rất sẵn lòng ăn dưa ngồi hóng.
“Đêm nay con và Tiểu Dật về nhà ăn một bữa cơm, sau đó bàn chuyện của hai đứa.”
Trang Yến Hành gật đầu: “Vâng.”
Ba Trang lại nhìn thoáng qua Giản Dật, có lẽ cũng không nhịn được nữa, nói: “Mang giày vào đàng hoàng, thời tiết như thế này đừng để bị cảm.”
Giản Dật: “......”
Cậu rụt rụt ngón chân: “Con biết rồi ạ.”
Có lẽ ông cũng biết ở lại nữa thì Giản Dật sẽ càng thêm xấu hổ nên cũng không nói gì nữa, chỉ dặn dò thêm một chút rồi rời đi.3
Trang Yến Hành tiễn ba mình ra cửa, chờ ông đi rồi mới đóng cửa xoay người nhìn về phía Giản Dật. Giản Dật vẫn luôn hướng về phía anh, thấy Trang Yến Hành đóng cửa rồi mới nhẹ nhàng thở ra, lập tức đứng dậy từ ghế sô pha.
Trang Yến Hành thấy thế thì nhíu mày, nhắc nhở: “Chưa mang giày thì đừng dẫm lên đất lạnh.”
Giản Dật nhìn thoáng ra, bàn chân vừa đụng vào sàn nhà lại yên lặng rụt về, cậu nhìn Trang Yến Hành hỏi: “Lúc về giải thích như thế nào đây?”
Bây giờ cậu chẳng còn luyến tiếc gì cuộc sống này nữa, bộ dạng sống dở chết dở.
Trang Yến Hành đi về phía cậu: “Chuyện gì nên nói thì nói, để anh đi lấy giày cho em.”
Nói rồi, Trang Yến Hành lại bước vào phòng nghỉ, Giản Dật vẫn luôn dán mắt vào anh, nhìn đối phương đem giày của cậu ra tới.
Trang Yến Hành đi tới để giày của cậu trên mặt đất, Giản Dật vừa chuẩn bị khom lưng xỏ vào thì Trang Yến Hành đã nhanh chóng khuỵu xuống, đầu gối cong lại, dùng một tay nắm lấy mắt cá chân cậu.
“Anh làm gì……”
Giản Dật giật mình, theo bản năng muốn rút chân về nhưng Trang Yến Hành đã giữ chặt mắt cá chân cậu. Đối phương cúi đầu, giúp cậu mang giày vào.
Cả người Giản Dật cứng đờ, cũng không giãy giụa nữa. Nhìn xuống người đang ngồi xổm kia trong lòng cậu bỗng xẹt qua một cảm giác kỳ lạ, lại có chút ngại ngùng.
Thật ra trước kia cậu có từng bắt Trang Yến Hành mang giày cho mình nhưng lúc đó cậu cũng chỉ muốn phá anh, dù sao cậu đã luôn bị Trang Yến Hành chèn ép nên chỉ muốn trả đũa lại một chút gì đó để cảm thấy đỡ hơn mà thôi. Cảm giác đó hoàn toàn khác với bây giờ.
Trang Yến Hành mang giày cho cậu xong thì thả mắt cá chân cậu ra, Giản Dật có chút không được tự nhiên, dáng ngồi đã trở nên đoan chính hơn không ít. Mắt cá chân cậu dường như còn lưu lại độ ấm từ tay anh, mãi không tiêu tan.
Trang Yến Hành vẫn không vội đứng dậy, vẫn giữ nguyên tư thế, khuỷu tay tùy ý đặt trên đầu gối, giương mắt hơi ngẩng đầu nhìn về phía Giản Dật nói: “Nghỉ ngơi thêm một chút đi rồi về.”
“Được.” Giản Dật nhẹ nhàng gật đầu.
Trang Yến Hành lại đưa tay bắt được cánh tay cậu nhẹ nhàng nhéo nhéo, giọng nói mang vẻ trấn an: “Sớm hay muộn đều phải nói thôi.”
Giản Dật hơi rũ mắt nhìn thoáng qua, sau đó cũng không nói gì nắm lấy tay Trang Yến Hành.
“Vâng.”
……
Giản Dật ngồi trong văn phòng nghỉ ngơi hồi sức một chút mới cùng Trang Yến Hành rời đi.
Ba Trang đã về trước bọn họ, tất nhiên đã bàn bạc với vợ mình xong xuôi.
Tuy mẹ Trang cũng đã sớm chuẩn bị tâm lý nhưng khi thấy Trang Yến Hành nắm tay Giản Dật đi vào, dẫn cậu đến trước mặt mình thì vẫn không nhịn được ngẩn người một chút.
Ánh mắt bà dừng trên người Giản Dật, thậm chí đôi mắt đã mang theo ánh nước, Giản Dật thấy thế nói ngay: “Dì Lê việc này dì cũng không nên trách con, muốn trách thì trách Trang Yến Hành.”
Vốn dĩ mẹ Trang còn đang tràn ngập cảm xúc lẫn lộn, kết quả nghe được Giản Dật thình lình nói vậy trong lòng cũng nhẹ đi không ít. Trong mắt bà hiện lên một chút ý cười, có lẽ cũng đã hiểu rõ tình cảm của cậu nên cũng không hỏi thêm Trang Yến Hành điều gì nữa, chỉ kéo Giản Dật lại gần.
Giản Dật nhìn bà, hơi siết chặt lấy tay Trang Yến Hành, trong lòng bàn tay thậm chí đã ướt đẫm mồ hôi. Đừng nhìn cậu đùa giỡn mà nghĩ cậu không lo lắng, cậu cũng đang lo muốn chết đây.
Cậu nâng mắt hơi hơi quay đầu nhìn Trang Yến Hành.
Anh trấn an nhéo lấy lòng bàn tay cậu, ánh mắt mang theo sự nuông chiều, gương mặt vốn vô cảm lại như được phủ lên một tầng dịu dàng.
Giản Dật chậm rãi thả lỏng tay buông anh ra, đi về phía mẹ Trang rồi ngoan ngoãn đứng trước mặt bà.
Cậu vốn thông minh, cũng biết cách sử dụng ưu thế của mình, bình thường ở trước mặt người lớn thì phải nói là ai cũng quý, chỉ là không ngờ mẹ Trang kéo cậu lại rồi chỉ hỏi: “Tiểu Dật, con đã suy nghĩ kỹ chưa? Con chấp nhận thật sao? Là thật sự yêu quý Yến Hành hay là do đã quen có anh con ở bên nên bất giác sinh ra ỷ lại?”
Cứ như bà đang xác định tình cảm của cậu một lần rồi lại một lần.
Giản Dật có hơi sửng sốt, cậu không nghĩ bà sẽ hỏi vấn đề này, là ỷ lại hay là thích?
Nhưng cậu cảm thấy cả hai đều có, hai chuyện này vốn không xung đột, chúng lẫn lộn bên nhau, đem mối quan hệ của hai người trói lại chặt chẽ, chờ đến khi nhận ra thì đã cam tâm tình nguyện bị trói buộc, muốn tách ra cũng không tách được.
Giống như Trang Yến Hành đã nói, nếu cậu không thể chấp nhận thì hai người sẽ phải tách nhau ra, mà Giản Dật không thể chịu nổi Trang Yến Hành chỉ vì chuyện này mà muốn giữ khoảng cách với mình.
Trang Yến Hành công khai trói buộc cậu, đối phương dựa vào cái gì mà dám làm như vậy, còn chẳng phải đã có đáp án rồi sao.
Không phải Giản Dật chưa nghĩ gì đã đồng ý, cậu cố ý tránh mặt Trang Yến Hành một thời gian để tránh cho chính mình sớm chiều ở chung mà đưa ra lựa chọn sai lầm, mặc dù đúng thật là lúc đó cậu cũng sợ mình chỉ đang bốc đồng.
Nên Giản Dật cho rằng vì thích nên mới sinh ra ỷ lại, mà vì ỷ lại nên mới sinh ra yêu và chiếm hữu.
Tình yêu vốn đã rất phức tạp, khi tiềm thức ta luôn suy nghĩ và chú ý để từng cử động nhỏ của người kia, đó không phải yêu thì là gì?
Cậu không hề do dự gật đầu: “Dì Lê, mọi người đừng xem con như một đứa trẻ nữa, con với A Hành cũng chỉ cách nhau có vài tuổi. Con thích anh ấy, chỉ vậy thôi. Con không phân chia cảm xúc của mình ra thành nhiều thứ phức tạp như vậy, con chỉ biết là tất cả những cảm xúc ấy đều do anh ấy mang đến cho con.”
Nói thật, Giản Dật nói những lời như vậy trước mặt phụ huynh vẫn xấu hổ muốn chết ra, nhưng để dập tắt nỗi băn khoăn của bọn họ, Giản Dật vẫn kể đầy đủ quá trình phát triển cảm xúc của mình.
“Mọi người đều biết con không phải là người suy nghĩ quá nhiều, nếu mãi không tìm được lời giải cho một thứ gì đó thì thôi con cũng không thèm nghĩ nữa. Nhưng chỉ có mỗi chuyện của con và A Hành là khiến con nghiêm túc suy nghĩ thật lâu. Suốt một tháng ở nước ngoài, con luôn ngăn mình không được nghĩ về Trang Yến Hành, cũng không liên hệ với anh. Nhưng thực tế thì ngày nào con cũng nghĩ về anh ấy, có biết bao nhiêu rối rắm, do dự, bực bội, càng muốn bình tĩnh càng không thể bình tĩnh được.”
“Mà khi con chủ động liên lạc lại với anh, con chỉ cảm thấy tất cả lo âu của mình gần như biến mất.”
“Cứ như con bỗng nhiên hiểu ra, con không cần phải quá khắt khe với chính mình, không cần phải từ bỏ những gì mình không thể từ bỏ. Dù sao cuộc đời này cũng rất ngắn, hãy cứ sống cuộc sống của mình thật tốt.”
Thường Giản Dật ở nhà luôn ồn ào nhốn nháo, rất ít khi nghiêm túc nói nhiều thứ đến vậy. Lúc trước bọn họ vẫn luôn nghĩ Giản Dật vẫn là đứa trẻ chưa trưởng thành, những quyết định của cậu có thể ít nhiều là do bị Trang Yến Hành làm cho ảnh hưởng, đây cũng là việc họ lo lắng nhất.
Sau khi nghe Giản Dật nói xong, trong lòng hai người đều đã yên tâm.
Mà Trang Yến Hành ở một bên, ánh mắt không tự giác dừng trên người cậu, mang theo vài phần ấm áp.
“Được.” Mẹ Trang gật đầu.
Nói thật, nghe Giản Dật nói xong tâm tình của bà vẫn rất phức tạp, nhưng hiện tại Giản Dật đã đồng ý cùng Trang Yến Hành ở bên nhau, đó là kết quả tốt nhất bọn họ có thể nhận được rồi.
Chỉ là ba mẹ Giản Dật ở bên kia……
“Hai đứa ở bên nhau rồi thì tốt, nhớ chăm sóc lẫn nhau cho đàng hoàng. Cũng không thể giấu chuyện này với ba mẹ Tiểu Dật được, tháng sau sinh nhật con hẳn bọn họ đều sẽ về nước, đợi tổ chức sinh nhật xong thì sẽ tìm cơ hội nói chuyện với bọn họ.” Ba Trang nói.
“Vâng.” Trang Yến Hành không có ý kiến gì, ba mẹ Giản Dật muốn trách muốn đánh, anh đều sẵn sàng chấp nhận.
Comments