top of page

Chương 58: Không phải bắt nạt mà là thương em

  • Writer: Lunar nè
    Lunar nè
  • Apr 3
  • 9 min read

Đến giữa trưa Trang Yến Hành đến đón bọn họ đi ăn, Giản Dật đã bắt đầu học được cách gắp đồ ăn cho người khác, cả buổi gắp cho Vạn Sanh lia lịa, Trang Yến Hành vẫn ít nói như cũ, càng giống như chỉ đi cùng với bọn họ chứ không ăn hay nói gì.


Vì Giản Dật đang bận lo cho Vạn Sanh nên anh chú ý đến Giản Dật nhiều hơn bình thường, lâu lâu mới trả lời một hai câu.


Cơm nước xong xuôi hai người mới thả Vạn Sanh về trường, Trang Yến Hành hỏi Giản Dật chiều nay còn việc gì cần làm không, Giản Dật nghĩ ngợi một chút nói: “Chắc là không, em nghĩ vậy. Chả thấy ai báo gì về họp lớp các thứ cả.”


“Copy cho anh một bản thời khoá biểu của em.” Trang Yến Hành nói.


Đây đã là thủ tục hàng năm, Giản Dật cũng không dám ý kiến ý cò, chỉ gật gật đầu, thành thật copy gửi cho Trang Yến Hành thời khoá biểu của mình rồi cất điện thoại đi: “Rồi ạ.”


“Ừm, muốn về chung cư hay đến công ty với anh?” Trang Yến Hành hỏi cậu.


Giản Dật có hơi muốn đến công ty cùng anh, cậu do dự một chút rồi hỏi: “Sẽ không gặp chú Trang nữa đâu đúng không anh?”


“Em sợ à?” Nghe vậy, Trang Yến Hành nhìn cậu qua gương chiếu hậu.


Giản Dật ngước mắt, đối diện với ánh mắt của anh ở trong gương, cậu nghĩ nghĩ rồi nói: “Cũng không phải, chỉ là có hơi xấu hổ mà thôi.”


Đã bị chú Trang bắt gặp rất nhiều lần, tuy ông không nói gì nhưng Giản Dật nghĩ ông cũng đã đoán ra gì đó rồi, chỉ giả vờ không biết mà thôi.


Giản Dật bị bắt quả tang mấy lần cũng hơi xấu hổ, sau này cậu cũng ít khi đến công ty với Trang Yến Hành hẳn.


“Buổi chiều anh có việc gì không?” Giản Dật hỏi Trang Yến Hành.


Trang Yến Hành nói: “Một buổi họp thôi.”


“Vậy em đến phòng nghỉ của anh ngủ một chút, anh họp xong rồi thì gọi em dậy, chúng ta cùng nhau về nhà.” Giản Dật nói.


Trang Yến Hành gật đầu: “Được.”


Cả một buổi sáng Giản Dật giúp Vạn Sanh đi siêu thị chọn đồ, quả thật cũng mệt bở hơi tai rồi, vừa vào phòng nghỉ của Trang Yến Hành không có ai nói chuyện cùng là cậu đợi một lát đã ngủ ngay.


Trong phòng máy sưởi mở rất ấm, trên người đắp một tấm chăn mỏng là đánh liền tù tì một giấc đến 3, 4 giờ chiều. Lúc cậu tỉnh lại, Trang Yến Hành đã ngồi bên người cậu.


Cậu mê mang mở mắt ra, ánh mắt dừng trên người Trang Yến Hành, theo bản năng muốn ngồi dậy, sau đó phát hiện ngủ một giấc mà cánh tay và eo đã nhức mỏi không thôi.


“Ây da……”


Gương mặt xinh đẹp của Giản Dật nhăn tít lại, cậu hít sâu một hơi, không nhịn được xoa xoa tay mình.


Trang Yến Hành thấy thế giơ tay đỡ cậu ngồi dậy, nhíu mày hỏi: “Sao vậy?”


“Không sao, chỉ là buổi sáng giúp Vạn Sanh vác một ít đồ thôi.” Giản Dật giải thích, sau đó nhìn về phía Trang Yến Hành: “Anh vào từ khi nào? Sao không gọi em dậy.”


“Vừa vào thôi, giúp em xoa bóp một chút nhé?” Trang Yến Hành thay đổi tư thế, kéo Giản Dật vào lòng ngực, để cậu tựa lưng vào mình, sau đó bóp bóp cánh tay đã nhức mỏi của cậu.


Giản Dật để Trang Yến Hành muốn làm gì thì làm, thoải mái híp cả mắt, không nhịn được nghiêng người, chôn mặt vào cổ Trang Yến Hành cọ cọ một chút, lại ngửa đầu nhẹ nhàng thơm một cái.


Cảm giác ướt át lại có chút lạnh, cánh môi Giản Dật rất mềm, hơi thở nhè nhẹ phả lên da làm Trang Yến Hành cảm thấy có phần ngứa ngáy, cánh tay đang đỡ lấy Giản Dật của anh siết chặt thêm vài phần.


Áp lực đột ngột làm Giản Dật thấy hơi đau, nhưng cũng khiến cậu biết mà không trêu anh nữa, Giản Dật không dám làm xằng bậy.


Một lúc sau Trang Yến Hành mới dần thả lỏng tay, buông Giản Dật ra.


Giản Dật xoay người nhìn về phía Trang Yến Hành, biết rồi còn hỏi: “Anh làm gì mà siết em đau thế?”


Trang Yến Hành rũ mắt, giải thích: “Khống chế lực tay không tốt.”


“Phải không?” Giản Dật không tin, sau đó khẽ hừ một tiếng, thản nhiên nói: “Trước kia nhìn anh lạnh lạnh lùng lùng, em còn tưởng anh đứng đắn lắm chứ.”


“Vậy thì làm em thất vọng rồi.” Trang Yến Hành nói một câu, sau đó giơ tay đè rịt lấy cổ Giản Dật, cúi đầu hôn cậu.


Hơi thở của anh có chút hỗn loạn, cắn nhẹ nhẹ lên môi Giản Dật, chẳng cần dùng quá nhiều sức đã có thể khiến cậu hé miệng thở dốc, khiến anh dễ dàng xâm nhập vào khoang miệng cậu hơn.


Giản Dật được dẫn dắt mà đáp lại, chẳng được bao lâu Trang Yến Hành đã buông cậu ra, trong chớp mắt đẩy cậu ngã xuống giường.


Lúc Giản Dật ngã xuống giường vẫn còn chưa hiểu gì, cậu theo bản năng ngẩng đầu, nhìn Trang Yến Hành.


Vừa chuẩn bị bò dậy, cơ thể Trang Yến Hành đã đè ép lên cậu, khống chế không cho cậu động đậy.


Giản Dật còn chưa kịp nói gì, Trang Yến Hành lại hôn cậu lần nữa, hơi thở nóng rực xâm nhập vào khoang miệng cậu, làm cho cậu có hơi không chịu nổi.


“Trang……Ưm……Yến Hành……”


Trang Yến Hành không cho cậu cơ hội mở miệng.


Giản Dật bị chặn miệng đến nỗi không nói được một cậu hoàn chỉnh, một bên vừa hùa theo Trang Yến Hành hôn môi một bên cố gắng tìm cơ hội nói chuyện.


Ban đầu cậu còn giãy giụa muốn tránh đi một chút, nhưng Trang Yến Hành hôn quá kịch liệt, hai người quấn quýt một lát là cậu đã giương cờ trắng đầu hàng, để mặc cho Trang Yến Hành muốn làm gì thì làm. 


Khi nụ hôn ngày càng trở nên sâu hơn, cậu còn chủ động câu lấy cổ anh, cơ thể hơi nâng lên, sa vào đáp lại. 


Hơi thở của Trang Yến Hành rõ ràng đã trở nên nặng nề hơn.


Nhiệt độ trong phòng nghỉ đang dần tăng cao nhưng những nụ hôn của anh có vẻ sẽ không vì thế mà dừng lại.


Nhận thấy ý đồ của Trang Yến Hành, Giản Dật chớp mắt đã tỉnh táo trở lại, cậu bắt lấy tay anh, biểu cảm có chút hoảng loạn, thở hổn hển ngăn lại: “Đừng……”


Trang Yến Hành bị cậu chộp lấy lòng bàn tay, hơi hơi khựng lại, sau đó nhìn về phía Giản Dật nhưng không làm gì, chỉ lẳng lặng nhìn chằm chằm người dưới thân.


Giản Dật bị anh nhìn đến nóng bừng cả người, tuy Trang Yến Hành không nói, cũng không làm gì, nhưng Giản Dật biết đối phương đang đợi cậu đồng ý.


Sao lại có người xấu xa như vậy chứ.


Giản Dật chậm rãi buông tay anh, ánh mắt không nhịn được nhìn đi nơi khác, thả lỏng cơ thể xem như ngầm cho phép…….


Ở trong hoàn cảnh xa lạ có phần làm cậu không quen, vậy nên cứ để Trang Yến Hành tự làm hết.


Toàn bộ quá trình Giản Dật đều căng cứng người, cậu cảm thấy chỉ cách một cánh cửa như thế này quá nguy hiểm, dù sao bên ngoài cũng là văn phòng của Trang Yến Hành, lỡ có người vào tìm anh…….


Cậu thúc giục Trang Yến Hành làm nhanh lên, nhưng khi Trang Yến Hành làm nhanh thật thì cậu lại không chịu, chỉ có thể bám lấy bả vai anh mà khóc.


Trang Yến Hành ngoài miệng thì bảo cậu khó chiều nhưng vẫn dừng lại dỗ cậu, đợi đến khi thân thể Giản Dật không còn run rẩy như trước nữa thì mới tiếp tục.


Chẳng qua Trang Yến Hành dỗ cậu thì dỗ, dỗ xong làm thì vẫn làm, có khi còn ác hơn trước.


Cả người Giản Dật đã ướt sũng mồ hôi, cuối cùng cậu chẳng thèm quan tâm đến gì nữa.


Cũng may trong phòng nghỉ của Trang Yến Hành còn có phòng tắm, sau khi kết thúc, Trang Yến Hành bế cậu vào tắm rửa sạch sẽ.


Bằng không nếu muốn Giản Dật chịu đựng cả người nhớp nháp mặc lại quần áo đợi về nhà tắm rửa thì cậu sẽ điên mất, đến Trang Yến Hành còn chịu không được nói chi cậu.


Tắm rửa xong, Giản Dật chỉ mặc mỗi cái áo choàng tắm, cậu ôm Trang Yến Hành, chôn người vào cổ anh, được Trang Yến Hành bế ra khỏi phòng nghỉ.


Trang Yến Hành bước đến bên sô pha, sau đó nhẹ nhàng đặt cậu xuống.


Giản Dật ngồi trên sô pha, buông anh ra, lại nhìn nhìn Trang Yến Hành. Cậu vốn muốn về nhà, nhưng Trang Yến Hành thật quá đáng, đến giờ hai chân cậu vẫn còn mềm nhũn, bây giờ mà đi ra ngoài người ta nhìn một cái đã hiểu ngay có chuyện gì.


Giản Dật lập tức bực mình: “Trang Yến Hành, anh lại bắt nạt em.”


“Không hề.” Trang Yến Hành phủ nhận.


“Vậy mà không phải bắt nạt à? Anh còn mắng em khó chiều.” Giản Dật nói.


Trang Yến Hành cười khẽ một tiếng, giơ tay xoa xoa mặt cậu, ánh mắt mang theo sự dịu dàng hiếm thấy: “Không phải bắt nạt mà là thương em.”


“......”


Giản Dật nhẹ nhàng quay đi, trong lòng muốn mắng người, nhưng lại xấu hổ đỏ bừng mặt.


Nhìn bộ dạng đỏ mặt của Giản Dật, Trang Yến Hành ngồi bên người cậu, cơ thể nhẹ nhàng nhích lại một xíu, Giản Dật xấu hổ giả bộ lùi lại nhưng lại chả nhúc nhích phân nào. 


Trang Yến Hành tiếp tục nói: “Tiểu Dật, em nên hiểu loại chuyện này sẽ thường xuyên xảy ra trong tương lai, em không thể lúc nào cũng bảo anh bắt nạt em, chẳng phải em cũng thoải mái à.”


Giản Dật bị lời nói của anh làm cho ngượng chín mặt.


“......Biết rồi ạ.”


“Còn muốn nói gì nữa không?” Trang Yến Hành hỏi cậu.


“Không nói nữa.” Giản Dật nói.


“Được.” Trang Yến Hành gật đầu: “Qua đây, chúng ta nói chuyện khác.”


“Nói gì cơ?” Giản Dật theo bản năng hỏi.


“Từ sáng mai, dậy sớm nửa tiếng đi chạy bộ.” Trang Yến Hành nói xong, nhìn Giản Dật bổ sung: “Là do trước đây anh không chú ý, thể lực của em đúng là có hơi yếu.”


Giản Dật nghe được lời này liền có cảm giác như trời sập, cậu trừng mắt nhìn Trang Yến Hành, lập tức mắng: “Trang Yến Hành anh có còn là con người không vậy? Bắt em chạy bộ vì chuyện này thôi à!”


Từ khi vào đại học cậu mới có thể thoát khỏi kiếp dậy sớm học bài, còn được ngủ nướng thêm một chút, vậy mà bây giờ Trang Yến Hành lại bắt cậu dậy sớm chạy bộ.


Phải biết là cậu ghét nhất là vận động, ngày thường đi bộ một chút là đã muốn nằm vật ra đường rồi.


“Cũng không hẳn, Tiểu Dật, em còn chưa đến hai mươi tuổi nữa.” Trang Yến Hành nói.


“Vậy thì sao?”


Thì sao chứ? Chuyện này liên quan gì đến tuổi tác?


“Con trai tầm tuổi này không có ai giống em cả, giúp bạn dọn đồ một chút đã mệt thành như này, ngủ trưa một giấc tỉnh lại đã nhức mỏi toàn thân, em cần phải vận động nhiều hơn.” Trang Yến Hành nói sự thật.


“Anh khỏi đi, rõ ràng là anh có ý đồ riêng!” Giản Dật tuyệt không thừa nhận.


“Ừm, nói như vậy cũng được.” Trang Yến Hành gật đầu.


“Dù sao em cũng không đi đâu.” Giản Dật không tin Trang Yến Hành có thể cưỡng ép cậu làm điều cậu không thích.


“Được thôi.”


Ai ngờ Trang Yến Hành lại đồng ý dễ dàng vậy, thấy cậu không muốn thì cũng không ép.


Đối phương đồng ý quá nhẹ nhàng, làm cho Giản Dật ngược lại có chút lo lắng, cậu hoài nghi nhìn Trang Yến Hành, do dự một chút hỏi: “Thật ạ?”


“Thật.”


Trang Yến Hành dường như đã quyết định bỏ qua chuyện này.


Giản Dật lúc này mới không nhìn nữa, lại nói: “Em khát nước.”


“Ngoan, anh đi lấy cho em.”


Trang Yến Hành đứng dậy từ trên sô pha, rót cho cậu một ly nước đầy đưa đến tận tay, Giản Dật lại không chịu cầm lấy, chỉ nhìn anh.


“Nói em khó chiều cũng đâu có sai.”


Nói rồi, Trang Yến Hành ngồi xuống bên cạnh cậu, đưa ly nước đến tận miệng, lúc này Giản Dật mới cúi đầu tu ừng ực hơn nửa ly, có thể nhìn ra là khát lắm rồi. Nhưng cậu còn chưa uống nước xong, bên ngoài lại đột nhiên truyền đến tiếng đập cửa.


Cốc cốc…..


Bên ngoài truyền đến tiếng ba Trang.


“Yến Hành, con có ở đây không?”


Nghe được tiếng ba Trang, Giản Dật hoảng sợ.


“Khụ khụ……Khụ……”


Ly nước mới uống được một nửa đã bị sặc tung toé, khiến cậu ho khan dữ dội, Trang Yến Hành nhanh chóng rút một tờ giấy đưa cho cậu, một bên vỗ vỗ lưng cậu một bên hỏi: “Không sao chứ?”


Trong lúc nhất thời không ai rảnh quan tâm đến ba Trang bên ngoài.


Giản Dật cầm lấy khăn giấy, lắc lắc đầu, vẫn còn ho khù khụ, ho đến nỗi chảy cả nước mắt, tất nhiên là bị sặc không nhẹ.


Chắc là do tiếng Giản Dật ho khan quá lớn, bên ngoài nghe được có tiếng động nên trực tiếp đẩy cửa bước vào.


Giản Dật nghe được tiếng cửa mở, sợ đến mức nhanh chóng đẩy Trang Yến Hành ra, nhưng Trang Yến Hành còn chưa tránh ra thì ba Trang cũng đã vào được, vì thế ba người tròn mắt nhìn nhau.


Không khí trong phòng cô đọng……


Recent Posts

See All
Chương 60: Anh cố ý phải không!

Hai người ăn cơm tối xong cũng không về nhà, dù sao công khai với gia đình rồi thì cũng không cần che che giấu giấu nữa, Giản Dật trực tiếp dọn vào phòng Trang Yến Hành mà ngủ. Cậu tắm rửa xong nằm tr

 
 
 
Chương 59: Lúc về giải thích như thế nào đây?

Giản Dật ngồi trên sô pha, đến giày còn chưa mang. Vẫn là ba Trang phản ứng nhanh, sợ làm hai con xấu hổ nên lên tiếng trước: “Tiểu Dật cũng ở đây à……” Giản Dật: “......” Cậu không còn ho nữa nhưng đô

 
 
 
Chương 57: Đã ngốc còn lắm tiền

Sáng sớm hôm sau, Trang Yến Hành đem sủi cảo còn dư gói lại sạch sẽ rồi đặt trên bàn, bấy giờ Giản Dật mới từ phòng ngủ thong thả mò ra. Từ khi ngủ cùng với Trang Yến Hành, đến giờ đối phương sẽ tự th

 
 
 

Comments


bottom of page