Chương 57: Đã ngốc còn lắm tiền
- Lunar nè
- Apr 3
- 9 min read
Sáng sớm hôm sau, Trang Yến Hành đem sủi cảo còn dư gói lại sạch sẽ rồi đặt trên bàn, bấy giờ Giản Dật mới từ phòng ngủ thong thả mò ra.
Từ khi ngủ cùng với Trang Yến Hành, đến giờ đối phương sẽ tự thu điện thoại nhắc nhở cậu ngủ sớm nhưng Giản Dật vẫn trông như chưa tỉnh ngủ hẳn, ngồi ở bàn ăn mà thờ người ra, theo bản năng hỏi Trang Yến Hành: “Anh Yến Hành, sáng nay ăn gì ạ.”
“Tối hôm qua chẳng phải nói ăn sủi cảo sao?” Trang Yến Hành nói.
Đầu óc mơ màng của Giản Dật chạy hết công suất, hình như tối hôm qua có nói vậy thật, nhưng hôm qua vừa ăn sủi cảo rồi, bây giờ bỗng nhiên không muốn ăn lắm.
“Nấu mì ăn được không anh?” Giản Dật cò kè hỏi.
“Cũng được.”
Giản Dật được đáp ứng rồi mới thoã mãn, sau đó lại nhìn thấy sủi cảo đã được gói ghém gọn gàng trên bàn.
Trang Yến Hành mới sáng sớm đã dậy rồi, còn cậu thì chỉ cần muốn gì thì sẽ có Trang Yến Hành làm cho.
Trong lòng Giản Dật hiếm khi cũng cảm thấy hơi ngại ngùng, cậu đứng dậy, đi đến phòng bếp.
Nhìn thấy bóng lưng Trang Yến Hành, cậu bước đến, lặng lẽ ôm lấy anh từ phía sau.
Cảm giác được Giản Dật dán dính lấy, Trang Yến Hành nghiêng đầu đang chuẩn bị nói với cậu gì đó, Giản Dật đã nhón chân, cả người đều đè lên người anh, sau đó nhích lại gần thơm thơm lên lỗ tai Trang Yến Hành, sau đó lại cọ cọ mặt anh, làm nũng mở miệng: “A Hành, anh tốt quá à.”
Giọng điệu vừa nũng nịu vừa đáng yêu đúng thật làm cho người ta mềm lòng, Trang Yến Hành chậm rãi lên tiếng: “Ừm.”
Ăn sáng xong, Trang Yến Hành lái xe đưa Giản Dật đi học, tiện đường đi với cậu đi tìm Vạn Sanh.
Từ xa Giản Dật đã nhìn thấy Vạn Sanh cùng vài người nữa, lười biếng vẫy tay chào bọn họ.
Lúc bọn Vạn Sanh nhìn thấy còn có cả Trang Yến Hành đi theo Giản Dật cũng hơi sửng sốt, một lúc sau mới đi tới, cả đám tự nhiên nhìn như học sinh ba tốt, ai nấy cũng lễ phép chào Trang Yến Hành: “Chào đàn anh ạ.”
“Ừm.” Trang Yến Hành gật đầu.
Giản Dật đưa sủi cảo trong tay cho Vạn Sanh, “Mang bữa sáng cho mọi người này, tớ với anh Yến Hành tự gói đó, ăn thử xem ổn không.”
Vạn Sanh cũng có chút bất ngờ, nhìn Trang Yến Hành một cái sau đó vội vàng nhận lấy.
Giản Dật chỉ nói là tự làm sủi cảo, ngày mai đem lên cho mọi người cùng ăn chứ chưa từng nói là làm cùng với Trang Yến Hành. Cậu còn tưởng là giúp việc trong nhà Giản Dật gói dư nên tiện mang cho bọn họ một ít chứ.
Đúng là khiến cho bọn họ được thương mà sợ.
Trang Yến Hành đem những phần khác chia đều ra cho mọi người, cả bọn sôi nổi nói cảm ơn: “Cảm ơn đàn anh ạ.”
Giản Dật: “???”
Sao ai nấy đều cảm ơn Trang Yến Hành vậy? Rõ ràng cậu là người đem sủi cảo cho bọn họ mà!
Mà những người khác thì không nói, anh em chí cốt như Vạn Sanh mà cũng bắt chước bọn kia ôm đùi Trang Yến Hành là sao nữa?
“Không có gì, mọi người cứ nói chuyện đi, tôi có việc đi trước.” Trang Yến Hành nói.
Nếu anh ở lại thì bọn họ sẽ không được tự nhiên.
“Để em đưa anh ra ngoài.” Giản Dật nói ngay.
Trang Yến Hành nhìn cậu, mặt mày trở nên dịu dàng hơn hẳn: “Không cần đâu, em cứ chơi với các bạn đi, trưa anh lại đến đón.”
“......Vậy thì thôi.” Giản Dật gật đầu.
Vạn Sanh đứng một bên nhìn, bắn cho Giản Dật vài ánh mắt trêu chọc, mới có một tháng không gặp thôi mà thái độ của Giản Dật đối với Trang Yến Hành đã thay đổi 180 độ rồi.
Trang Yến Hành đi rồi Giản Dật mới thôi không nhìn nữa, vừa lúc chạm phải ánh mắt của Vạn Sanh.
Vạn Sanh cười nói: “Ngày trước hễ nhắc tới đàn anh là kêu cả tên lẫn họ người ta, bây giờ chuyển qua kêu anh ơi anh à rồi hả?”
Giản Dật không thèm quan tâm cậu trêu chọc, trực tiếp lảng sang việc khác: “Mọi người tới căn tin ăn à?”
“Chuẩn rồi, đợi cậu đem đồ ăn tới mà đói chết mất.”
“Vậy đi thôi.” Giản Dật nói.
Thế là cả đoàn cùng di chuyển đến căn tin, chưa đi được mấy bước, Giản Dật đã bị Vạn Sanh kéo cho lui lại mấy bước, cậu quay đầu nhíu mày nhìn về phía Vạn Sanh: “Cái gì đấy?”
Vạn Sanh chỉ chỉ cổ Giản Dật, lại móc một cái gương từ trong túi ra đưa cho cậu: “Cậu tự nhìn đi.”
Giản Dật có chút bất ngờ nhìn cậu ta, nhận lấy gương từ trong tay cậu, có hơi tức giận nói: “Bây giờ còn bày đặt mang theo gương nữa hả?”
Vừa nói cậu cũng vừa cầm gương xem thử, sau đó thấy được một vết đỏ rõ ràng trên gáy mình.
Giản Dật nhíu mày.
“Mấy ngày trước đi mua đồ được tặng kèm thôi, tớ tiện tay nhét vào túi thôi.” Sợ Giản Dật hiểu lầm nên Vạn Sanh giải thích một câu, sau đó mới hỏi: “Còn cậu có cần dùng đồ gì che lại không?”
“Che cái gì mà che, khỏi đi.” Giản Dật bực bôi giơ tay sờ sờ chỗ vết đỏ kia, đúng là nhìn rất mờ ám, cậu trả gương lại cho Vạn Sanh, không quá quan tâm nói: “Có người hỏi thì nói là bị muỗi chích là được rồi.”
Vạn Sanh không nói gì.
“Cậu không tự nhìn lại xem bây giờ là mùa nào? Lấy đâu ra muỗi.”
“Tớ nói có là có.” Giản Dật dứt khoát bảo, còn có muỗi hay không ai thèm quan tâm chứ.
“Vậy thôi.” Vạn Sanh buồn cười, “Lần sau cậu vẫn nên chú ý chút đi.”
Giản Dật: “......”
Ở sau gáy thì chú ý kiểu quái gì được, cậu rất nghi Trang Yến Hành bị nghiện để lại dấu vết trên người mình.
Sau khi ăn sáng và đăng ký các thứ xong, sinh viên còn dư ra một khoảng thời gian hoạt động tự do. Vạn Sanh nói là tối hôm qua vừa đến nên có nhiều đồ chưa kịp chuẩn bị, lôi lôi kéo kéo cậu Giản đi mua sắm sẵn làm cu li cho mình.
Giản Dật còn bất ngờ là đồ dùng sinh hoạt hằng ngày thôi mà sao phải mua cả đống vậy, hai người ba chân bốn cẳng tay xách nách mang, không có một phút nào rảnh rỗi, mà từ ký túc xá đến siêu thị còn rất xa, đã vất vả lết đến dưới lầu rồi còn phát hiện ra không có thang máy.
Tuy chỉ ở tầng ba hay bốn gì thôi nhưng xách theo cả đống đồ thế này có mà mệt chết!
Giản Dật vừa đặt đồ xuống đã nằm bẹp trên giường Vạn Sanh không chịu động đậy.
Cậu ai oán nhìn Vạn Sanh: “Sau này rủ đi chơi thì đi, làm cu li thì thôi biến!”
Cậu vào đại học có cần chuẩn bị quái gì đâu, Vạn Sanh đúng là làm cho cậu mở mang tầm mắt.
Vạn Sanh nhìn Giản Dật mà buồn cười, còn có chút cảm động: “Cảm ơn.”
Cậu và Giản Dật quen nhau cũng đã gần nửa năm, ban đầu chỉ cảm thấy Giản Dật là một tên cậu ấm con nhà giàu, chỉ cần nhìn ngoại hình, cách ăn mặc, tính cách hay khẩu vị là đã biết tên này được người trong nhà cưng như cưng trứng hứng như hứng hoa.
Từ trước đến nay cậu vẫn luôn giữ khoảng cách với mấy tên thiếu gia phách lối thế này. Bởi vì hồi trung học cậu rất không may gặp được một đứa, suốt ngày chỉ biết hất cằm sai sử người khác, mình coi họ như anh em chí cốt, mà trong mắt họ mình chỉ là chân chạy vặt, lúc cần thì nói ngọt mấy câu cho có là xong. Rất đáng ghét.
Sau này Vạn Sanh không thèm chiều theo tên kia nữa. Dù sao mục đích chơi với bạn bè cũng là để vui vẻ, giờ không vui nữa thì cho biến thôi.
Không ngờ tên đó lại quay ra tức giận lên án cậu gì mà thay lòng đổi dạ. Thay đổi cái đếch cụ gì, có vài lúc cậu chỉ muốn bổ đầu tên kia ra xem có phải trong đó toàn phân hay không.
Chuyện này làm cho Vạn Sanh có ấn tượng xấu với những cậu ấm nhà giàu, nên trong khi bạn bè ai cũng tò mò về gia cảnh của Giản Dật, hơn nữa cậu lớn lên còn đẹp trai nên ai nấy đều muốn làm quen, chỉ có Vạn Sanh là không có hứng thú.
Đẹp trai thì cũng là con trai thôi?
Cậu rất sợ gặp phải một em bé to xác khác nhưng cuối cùng vẫn bị bạn bè kéo đi chơi cùng.
Cuối cùng phát hiện Giản Dật không phải em bé to xác mà là công tử Bạc Liêu, tiền nhiều như hoa phượng rơi, cũng không hất cằm sai sử người khác, mà ai chơi với cậu ta đều được cậu ta nguyện ý bỏ tiền ra cho, còn không thèm quan tâm xem có quen hay không.
Tuy cũng là cậu ấm được chiều hư nhưng cậu ta cũng chỉ tiêu tiền của chính mình, không ăn hết cơm nhà ai, cũng không cần người khác nịnh nọt nên Vạn Sanh nhìn Giản Dật cũng hơi thuận mắt.
Rồi sau đó cậu ta bắt đầu thấy tiếc tiền dùm cho Giản Dật, nhìn cả đống người có động cơ riêng tiếp cận Giản Dật để đào mỏ, rồi lại mang cậu đi đủ nơi chi phí đắt đỏ hoang phí, chuyện này ngày càng trở nên nghiêm trọng.
Cuối cùng Vạn Sanh nhìn không nổi nữa, mắng một câu “đã ngốc còn lắm tiền”, xui rủi làm sao lại bị Giản Dật nghe được.
Giản Dật đã chi tiền còn bị mắng đương nhiên là giận, thế là cậu không nói chuyện với ai, cũng không thèm dẫn ai đi chơi nữa.
Không biết có ai đem truyện này truyền ra ngoài, bắt đầu có người tìm Vạn Sanh gây sự, Vạn Sanh chỉ cảm thấy khổ không biết kể cho ai, cậu có điên đâu mà đi lo chuyện bao đồng.
Cũng may Giản Dật đứng ra giải thích hộ cậu, công tử Giản rất từ bi mà nói, “Không thì chúng ta chơi chung không?”
Lúc đó Vạn Sanh nghĩ, lỡ mà có người tiếp tục đến tìm mình gây sự thì phiền lắm, thôi thì cứ gật đầu tạm đi vậy, cùng lắm chơi không hợp thì lại cho biến. Vì vậy hai người dần trở nên thân thiết, phát hiện ra vậy mà cũng khá hợp nhau.
Sau này Vạn Sanh trở nên thân thiết hơn với Giản Dật rồi mới nhận ra, thằng nhóc Giản Dật này có ngốc xíu nào đâu, thậm chí còn rất mưu mô ấy chứ, chỉ xem là dùng lên người ai mà thôi. Còn những người kia thì Giản Dật chỉ đơn giản là chẳng thèm quan tâm.
Giản Dật không thiếu nhất là mến mộ, nhì là nhiệt tình, chỉ là vừa lên đại học cậu thèm chơi bời tự do muốn điên rồi nên mới coi những người này là bạn chơi cùng.
Chơi cùng thì cần gì thật lòng đâu? Vui thôi là đủ rồi.
Vạn Sanh lúc đó có hơi giận, sao không nói sớm chứ, biết vậy cậu đã không thèm xen vào chuyện của Giản Dật rồi.
“Đúng rồi, trưa nay A Hành tới chở hai đứa mình đi ăn trưa đấy.” Giản Dật báo cho Vạn Sanh một tiếng.
“Hả? Tớ đi theo làm gì chứ?” Vạn Sanh đang sửa sang lại phòng ốc, nghe vậy thì ngẩng đầu lên, ấn tượng của cậu về Trang Yến Hành vẫn còn dừng ở quán cà phê ven đường năm ngoái, đối phương tìm cậu nói chuyện riêng.
Nghĩ lại thì đúng là cậu có gợi ý cho Giản Dật khá nhiều ý tưởng xấu, tuy kết quả hiện tại cũng không tệ lắm, nhưng cậu vẫn khá chột dạ.
“Lúc trước có nói muốn mời cậu một bữa, quên rồi à?” Giản Dật lười biếng nằm trên giường Vạn Sanh nhìn cậu bận bịu.
“À…….” Vạn Sanh gật đầu, một lát sau vẫn không yên tâm hỏi: “Anh cậu chắc không tìm tớ tính sổ đâu nhỉ?”
Giản Dật cười phì một tiếng: “Cậu thì có gì đâu mà tính? Nếu muốn tính sổ thì cũng phải tìm tớ chứ.”
“Vậy thì được.” Vạn Sanh nhẹ nhàng thở ra.
Giản Dật lăn lộn trên giường Vạn Sanh một chút, lại phát hiện giường cậu quá nhỏ không đủ cho cậu lăn, vì thế xoa xoa lòng bàn tay đã có chút nhức mỏi, cảm thấy hơi mệt: “Tại sao tớ giúp cậu cả ngày rồi mà vẫn phải mời cơm vậy?”
Vạn Sanh cười nịnh cậu: “Cậu Giản vừa đẹp vừa tốt.”
“A……Tớ còn tưởng cậu sẽ nói tớ đã ngốc còn lắm tiền chứ.” Giản Dật nói.
Tất nhiên, cả hai người đều nhớ lại lúc mới quen, không hẹn mà cùng phì cười.
Giản Dật cũng đã hiểu rõ vì sao Trang Yến Hành cố tình không cấm cậu chơi với Vạn Sanh, bởi vì kẻ tám lạng người nửa cân, người như Vạn Sanh căn bản không có khả năng dạy hư cậu.
Comments