top of page

Chương 56: Thương em hơn một chút nữa được không?

  • Writer: Lunar nè
    Lunar nè
  • Apr 3
  • 11 min read

Giản Dật từng này tuổi rồi, lần đầu tiên mong chờ đến ngày khai giảng đến vậy.


Sau khi dọn ra khỏi nhà, lần nữa trở về chung cư nhỏ của hai người, Giản Dật quăng người lên sô pha, ôm ôm gối, thoải mái nheo mắt lại.


Trang Yến Hành lặng lẽ đứng phía sau cậu, thấy bộ dạng vui vẻ nhảy nhót của cậu cũng mỉm cười, vẻ lạnh lùng xa cách trên người cũng tan bớt đi, có vẻ dịu dàng hơn rất nhiều, “Vui đến vậy sao?”


“Tất nhiên.” Giản Dật ngồi bật dậy từ sô pha, cậu ngẩng nhìn Trang Yến Hành, đôi mắt cong cong cười tủm tỉm: “Yêu đương ở nhà cứ như ăn trộm ấy, phải nhìn trước ngó sau, làm gì cũng không tiện.”


Trang Yến Hành cũng không có ý kiến, ngồi xuống bên người Giản Dật, hỏi một câu: “Em muốn làm gì cơ?”


Giản Dật cười cười, cặp mắt xinh đẹp mang đầy vẻ tinh ranh. Cậu ném cái gối đang ôm trong ngực qua một bên sau đó nhào cả người vào lòng Trang Yến Hành, choàng một tay ôm lấy anh rồi sáp lại cho một nụ hôn.


Trang Yến Hành đỡ lấy Giản Dật, cũng nhận được nụ hôn của cậu. Cánh tay anh đặt trên eo cậu, một tay trực tiếp nhấc bổng cậu lên để cậu ngồi trên đùi mình.


Trong lúc mọi chuyện diễn ra, nụ hôn vẫn không hề bị gián đoạn.


Hơi thở của hai người càng trở nên nặng nề hơn, lúc Giản Dật nghĩ nụ hôn đã sắp kết thúc, vừa tách ra chưa đến một giây còn chưa kịp thở, bàn tay của Trang Yến Hành siết chặt phía sau cậu, kéo cậu vào một nụ hôn khác. 


“Ưm……”


Hơi thở của Giản Dật nóng rực, cả người vì thiếu oxy mà hơi hơi phiếm hồng. Trang Yến Hành dẫn dắt cậu lấy hơi, chỉ cho đến khi mắt cậu đã nhoè đi vì nụ hôn, anh mới thoáng buông cậu ra. 


Giản Dật ôm cổ Trang Yến Hành, dựa vào lồng ngực anh, hơi thở vẫn gấp gáp như cũ, lúc lên lúc xuống. Một lúc sau khi cậu bình tĩnh lại mới nhận ra có gì đó sai sai.


Có thứ gì đó đang cạ vào người cậu.


Sau khi ý thức được đó là gì thì trên mặt cậu lại càng cảm thấy nóng hơn. Sao cậu lại ngồi trên đùi Trang Yến Hành như thế này chứ.


Giản Dật ngại đỏ mặt, cảm thấy tư thế này có chút kỳ cục nên ghì lấy bả vai của Trang Yến Hành muốn đứng dậy, nhưng lại bị anh nắm eo đè xuống, sau đó giơ tay không nặng không nhẹ bóp lấy mông cậu.

Bàn tay dùng sức khá mạnh, tuy không đau nhưng cũng không thể nhắm mắt làm ngơ được, thay vì đau thì Giản Dật càng cảm thấy thẹn hơn. 


Trang Yến Hành không cho cậu đứng dậy, cậu đành phải nũng nịu gọi một tiếng: “Anh Yến Hành……”


“Ừm, nghỉ ngơi nhiều ngày như vậy đủ chưa?” Bàn tay của anh ở trên cổ cậu chậm rãi vuốt ve.


Rõ ràng giọng nói lạnh lùng nghiêm túc tới vậy mà ý nghĩa đằng sau thì gần như đã trắng ra, động tác cũng đầy tính ám chỉ.


Sao Giản Dật có thể không hiểu được chứ, nhưng từ lần trước cậu vẫn còn bị cái thể lực ma quỷ của Trang Yến Hành dọa cho run chân, vì thế chỉ ôm Trang Yến Hành giả điếc không nói gì.


Trang Yến Hành thấy Giản Dật chơi xấu cũng cảm thấy buồn cười, cuối cùng vẫn chiều theo cậu. Anh lại nhẹ nhàng vỗ vỗ mông cậu, ý bảo đứng lên: “Ngoan, dậy mau, đừng trêu anh.”


Nhưng khi Trang Yến Hành thật sự đuổi cậu đi thì Giản Dật lại thấy không vui, treo trên người anh như con koala không chịu động đậy, còn ôm siết lấy anh hơn.


Trang Yến Hành: “......”


“Giản Dật.”


Nghe được Trang Yến Hành gọi tên mình, Giản Dật phản xạ có điều kiện mà ngoan ngoãn trèo xuống ngay, ánh mắt cậu dừng lại trên đũng quần anh, rồi lại nhìn đi chỗ khác.


Trang Yến Hành lại như không có việc gì từ trên sô pha đứng dậy, Giản Dật thấy thế nhanh chóng chộp lấy tay anh, ngẩng đầu hỏi: “Anh đi đâu?”


Trang Yến Hành rũ mắt bất đắc dĩ nhìn cậu, giọng nói cũng có chút phức tạp: “Đi tắm.”


“À.” Giản Dật xấu hổ buông anh ra, nhìn bằng mắt thường cũng thấy sự chột dạ trên người cậu, thấy Trang Yến Hành chuẩn bị rời đi, cậu lại gọi anh: “Đợi một chút……”


Biểu cảm của cậu có phần xấu hổ, không dám nhìn Trang Yến Hành, hai bên tai ửng đỏ hỏi: “Anh muốn tắm chung không?”


Lời mời gọi nhìn có vẻ tuỳ tiện lại khiến ánh mắt Trang Yến Hành trở nên thâm sâu hơn, anh nhìn chằm chằm cậu một hồi lâu, đến lúc Giản Dật ngượng chín mặt tính đuổi Trang Yến Hành đi rồi thì anh mới vươn tay về phía cậu.


Giản Dật ngước mắt nhìn Trang Yến Hành một cái.


“Chẳng phải nói tắm chung sao? Đi thôi.” Trang Yến Hành nói.


Giản Dật: “......”


Chắc chắn là cậu bị chơi bùa rồi.


Giản Dật bám lấy tay Trang Yến Hành, để anh kéo cậu đứng lên.


Trong phòng tắm hơi nước lượn lờ, Giản Dật bị Trang Yến Hành bắt lấy hai tay, ép vào vách kính. Mặt kính lạnh lẽo làm cả người cậu co rúm lại, sau đó bị người phía sau ôm chặt lấy. 


Hơi nước bốc lên ngày càng nhiều, cậu bị Trang Yến Hành giữ chặt không nhịn nổi bắt đầu giãy giụa. Trang Yến Hành buông cậu ra, hai tay cậu chống lên vách tường, đầu ngón tay cuộn tròn trắng bệch.


Giản Dật mơ màng ngửa đầu, ánh mắt trở nên nhoè đi không rõ, thẳng đến khi chân cậu đã mềm nhũn sắp đổ rạp xuống đất, Trang Yến Hành mới ôm cậu xoay người.


Giản Dật nhịn không được nức nở ra tiếng, tay vô tình choàng lên vai anh, sau đó cơ thể bị nhấc bổng lên. Trang Yến Hành bế cậu lên để sau lưng cậu tựa trên vách tường lạnh băng, khiến cậu càng rúc vào lòng anh hơn. Hai tay cậu trên vai Trang Yến Hành càng siết chặt hơn, cứ như đang dâng hiến cơ thể mình cho anh.


“Ôm chặt một chút.” Trang Yến Hành nhắc nhở một câu.


Ý thức của Giản Dật cũng đã trở nên không rõ, não nhũn như bùn còn chưa hiểu anh có ý gì, cả cơ thể nháy mắt đã trở nên căng chặt.


“Anh Yến Hành……”


Theo động tác của anh, âm thanh Giản Dật không nhịn được phát ra càng trở nên dồn dập……


Trong phòng tắm sương mù quá dày, Giản Dật chỉ cảm thấy nóng không chịu nổi, hơi nóng như muốn hun chín cậu.


Trang Yến Hành rốt cuộc vẫn không quá đáng như lần trước nhưng dây dưa trong phòng tắm cũng đã gần hai giờ. Cuối cùng Giản Dật chỉ có thể rúc người trong ngực Trang Yến Hành để anh ôm ra ngoài, trên người còn mang theo hơi nước, bị anh bọc khăn kín mít đặt trên giường.


“Thế nào? Thoải mái không?” Trang Yến Hành khom lưng nhìn mắt cậu, dịu dàng hỏi.


Giản Dật rõ ràng đã thích ứng hơn rất nhiều so với lần đầu tiên, thậm chí còn hơi thích thích, cậu khe khẽ hưởng ứng, lại ngửa đầu thơm lên mặt Trang Yến Hành một cái.


Trang Yến Hành cười khẽ một tiếng, nếu không phải lo cho Giản Dật ngày mai phải đi học thì còn lâu tối nay mới xong sớm vậy.


“Buổi tối muốn ăn gì?” Trang Yến Hành ngồi xuống bên người cậu.


Giản Dật rất tự nhiên mà sáp vào người anh, cơ thể nhão nhoẹt như bùn dựa vào lồng ngực anh. Trang Yến Hành cũng không để ý, buông một tay ra ôm lấy cậu.


“Em hơi thèm sủi cảo.” Giản Dật nói.


Lúc cậu ở nước ngoài chưa ăn sủi cảo, đương nhiên lúc đó cũng không muốn ăn sủi cảo lắm, nhưng bây giờ Trang Yến Hành hỏi thì bỗng nhiên cậu lại có chút nhớ vị.


“Được.” Trang Yến Hành gật đầu.


“Em không ăn đông lạnh đâu.” Giản Dật lại nói.


“Anh biết.”


Giọng nói trầm thấp dịu dàng chỉ dành cho Giản Dật, anh buông cậu ra: “Em nghỉ ngơi một chút đi.”


“Vâng.” Giản Dật bọc khăn tắm rúc lại vào chăn bông.


Trang Yến Hành đứng dậy lấy cho cậu một bộ đồ ngủ đặt trên giường, lúc này mới đóng cửa rời đi.


Giản Dật chán nản nằm bẹp dí trên giường, điện thoại cũng không hấp dẫn được cậu. Chưa được bao lâu cậu lại ngồi dậy, thay quần áo rồi mò ra ngoài.


Cậu đi tìm Trang Yến Hành, anh đang ở trong bếp làm sủi cảo, nhân thịt đã hoàn thành. Trang Yến Hành thấy Giản Dật mò tới thì tránh qua một bên, cậu đứng bên người anh, vén tay áo lên.


Trang Yến Hành thấy thế thì khựng lại, hỏi một câu: “Em làm gì vậy?”


“Em rửa tay rồi giúp anh.”


Đây là một trong số những việc Giản Dật có thể làm.


“Không sao, hai người ăn thôi không nhiều đâu.” Trang Yến Hành nói.


“Không có việc gì, làm nhiều chút sáng mai ăn cũng được.” Giản Dật một bên đã rửa tay sạch sẽ.


Trang Yến Hành nhìn cậu một cái, không có ý kiến: “Được.”


Sáng mai Giản Dật còn muốn ăn sủi cảo hay không là chuyện khác.


Giản Dật gói bánh xong rồi đặt bên cạnh Trang Yến Hành, những chiếc sủi cảo chỉn chu, da mỏng nhân nhiều, vừa đẹp vừa căng, lúc trước cậu có cố ý học gói.


Mà sủi cảo được Trang Yến Hành gói nhìn tuỳ ý hơn nhiều.


Chuyện vốn dĩ chưa đến mười phút đã xong, nhờ có Giản Dật gia nhập mà dùng gần hết cả một bịch vỏ bánh. Giản Dật thậm chí còn nhờ Trang Yến Hành làm thêm nhân. Đừng nói là sáng mai, cả ngày hôm sau chắc hai người còn chưa ăn hết.


Giản Dật lại hào phóng nói: “Không sao, em đem lên trường cho bọn Vạn Sanh một ít cũng được. Đợi chút nữa em nhắn bọn nó một tiếng, để sáng mai tụi nó khỏi cần mua đồ ăn sáng.”


Trang Yến Hành: “......”


Thôi vậy.


Trừ phần của hai người ra thì đống sủi cảo còn lại được Trang Yến Hành cho vào tủ lạnh. Giản Dật ở bên kia bận rộn cho từng chiếc sủi cảo vào nồi.


Trang Yến Hành đi đến sau lưng Giản Dật nhìn cậu, Giản Dật cho hết sủi cảo vào nồi xong mới xoay người hỏi: “Anh Yến Hành, mai anh lên trường với em được không?”


“Ừm, sợ một mình em cầm không hết.” Trang Yến Hành nói.


“Cũng đúng.” Giản Dật gật đầu, thấy cũng có lý.


Trang Yến Hành nhìn Giản Dật một cái, lại nói: “Trưa mai anh đến đón em, nhớ gọi bạn em theo cùng, anh đãi mọi người một bữa.”


“A?” Giản Dật còn chưa kịp phản ứng lại, đãi cái gì cơ, một lúc sau mới nhớ ra lúc trước mình có hứa với Vạn Sanh, cũng may Trang Yến Hành vẫn nhớ.


“Vâng.” Cậu gật gật đầu.


Sủi cảo trong nồi quay cuồng, Giản Dật sợ bọn nó dính hết vào nhau nên lâu lâu lại dùng muôi khuấy vài cái. Ánh mắt của Trang Yến Hành dừng lại bên gáy Giản Dật và dấu vết mờ nhạt dưới cổ áo cậu.


Anh nhẹ nhàng rũ mắt, mà Giản Dật lại không hề hay biết.


“Còn nấu bao lâu nữa vậy? Chín chưa anh?” Cậu nghiêm túc hỏi chuyện sủi cảo.


“Ừm.” Trang Yến Hành còn không thèm nhìn, tuỳ ý lên tiếng.


“Chín rồi ạ?” Giản Dật nghi hoặc, nhìn không giống lắm, nhưng vì Trang Yến Hành nói vậy nên cậu cũng vớt ra một cái muốn ăn thử xem, còn chưa đút vào miệng, bên cổ đột nhiên bị Trang Yến Hành chạm vào một chút.


Giản Dật nhạy cảm rụt cổ, xoay người, nhìn về phía Trang Yến Hành hỏi: “Anh làm gì đấy?”


“Nhìn em.” Trang Yến Hành ngước mắt nhìn Giản Dật.


“Nhìn em làm gì?” Giản Dật có hơi khó hiểu, sau đó hỏi: “Em hỏi anh là sủi cảo chín chưa kìa.”


Lúc này Trang Yến Hành mới dời mắt, nhìn miếng sủi cảo đang được Giản Dật gấp ra, sau đó nói một câu: “Nấu thêm một chút nữa đi.”


“Vậy hồi nãy em hỏi anh ừm làm gì?” Giản Dật có hơi dỗi dỗi.


Xém nữa là cậu đã ăn rồi!


“Xin lỗi, lúc nãy anh không chú ý.” Trang Yến Hành nói.


Giản Dật cảm thấy lạ lẫm: “Anh cũng sẽ mất tập trung à?”


“Ừm, thôi để anh làm cho.” Trang Yến Hành kéo Giản Dật ra, để cậu đứng qua một bên.


Giản Dật cũng ngoan ngoãn nhường chỗ cho anh.


Sau khi vớt sủi cảo đã chín ra, Giản Dật bưng hai tô đầy ắp đến bên bàn. Trang Yến Hành pha nước chấm xong xuôi, hai người ngồi ăn cùng nhau, sủi cảo nóng hầm hập, trong lúc nhất thời cảm thấy vô cùng bình yên và thoả mãn.


Lúc trước Giản Dật chưa bao giờ cảm thấy như thế này, ở bên Trang Yến Hành như này cũng rất vui.


À, không, từ nhỏ đến lớn cậu còn muốn thoát khỏi sự kiểm soát của Trang Yến Hành ấy chứ.


Giản Dật ăn sủi cảo, lại nhìn trộm Trang Yến Hành, trong lòng không nhịn được nghĩ, nếu hai người đang yêu đương vậy thì về sau cậu có thể dùng thân phận này đòi một ít quyền lợi hay không?


Dù sao bây giờ hai người cũng là người yêu, Trang Yến Hành cũng không thể dùng những cách cũ để kiểm soát cậu nữa đâu nhỉ?


“Đang nghĩ gì đấy?” Trang Yến Hành nhìn cậu, bất ngờ hỏi một câu.


Giản Dật lấy lại tinh thần, buộc miệng nói ra lời trong lòng: “Làm người yêu anh có được đặc quyền gì không?”


Trang Yến Hành nhướng mày: “Em muốn đặc quyền như thế nào?”


Thấy có hy vọng, Giản Dật không muốn nói huỵch toẹt ra vì thế uyển chuyển tỏ vẻ: “Thì anh…….Thương em hơn một chút được không?”


“Thương em hơn như thế nào? Anh thương em còn chưa đủ à?” Trang Yến Hành hỏi lại.


“Em có bảo anh không thương em đâu, thì……Thương hơn một chút xíu xiu nữa?” Giản Dật khẽ vung vẫy tay.


“Ừm.” Trang Yến Hành gật đầu, không có ý kiến gì: “Kiểu như?”


Thái độ của Trang Yến Hành càng khiến Giản Dật gan hơn: “Kiểu như đi đâu, làm gì, khi nào về gì đó, không cần lúc nào cũng phải báo cho anh.”


“Ừm, còn gì nữa không?” Trang Yến Hành lại gật đầu, ý bảo Giản Dật tiếp tục.


“Với cả chuyện em kết bạn với ai, đi chơi cùng người nào.”


“Còn gì nữa không?”


“Cả chuyện học hành, thỉnh thoảng anh cũng không cần phải quá khắt khe với em……”


Một người hỏi với vẻ chiều chuộng, người còn lại cũng càng ngày càng gan mà nêu ra.


Đợi Giản Dật nói hết yêu cầu xong, Trang Yến Hành mới mở miệng: “Tiểu Dật.”


“Vâng?” Giản Dật mong chờ nhìn Trang Yến Hành.


“Có ai từng dạy em là phải thương lượng trước khi đồng ý với người khác chưa?” Trang Yến Hành nói.


Giản Dật: “......”


“Vậy thì sao?”


Cậu nhìn Trang Yến Hành.


“Một cái cũng không được” Trang Yến Hành nói.


Giản Dật cảm thấy mình bị anh đùa giỡn, cực kỳ không cam lòng hỏi: “Vậy yêu đương với anh được đặc quyền gì đâu chứ?”


Bất ngờ thay Trang Yến Hành lại gật đầu, nhàn nhạt mở miệng: “Có.”


“Có gì cơ?” Giản Dật sửng sốt một chút.


Trang Yến Hành nhìn cậu, cười một tiếng: “Khi phạt em, có thể đổi thành cách khác.” 


“Như là?” Giản Dật cảm thấy đây vẫn không phải là chuyện gì tốt lành nên cẩn thận hỏi lại.


Ánh mắt của Trang Yến Hành quét qua từng tấc trên người Giản Dật, mang theo áp lực vô hình, lại như không có việc gì mà thu hồi tầm mắt, nhẹ nhàng bâng quơ trả lời: “Nếu muốn biết thì lần sau em có thể thử xem.”


Giản Dật: “......”


Recent Posts

See All
Chương 58: Không phải bắt nạt mà là thương em

Đến giữa trưa Trang Yến Hành đến đón bọn họ đi ăn, Giản Dật đã bắt đầu học được cách gắp đồ ăn cho người khác, cả buổi gắp cho Vạn Sanh lia lịa, Trang Yến Hành vẫn ít nói như cũ, càng giống như chỉ đi

 
 
 
Chương 57: Đã ngốc còn lắm tiền

Sáng sớm hôm sau, Trang Yến Hành đem sủi cảo còn dư gói lại sạch sẽ rồi đặt trên bàn, bấy giờ Giản Dật mới từ phòng ngủ thong thả mò ra. Từ khi ngủ cùng với Trang Yến Hành, đến giờ đối phương sẽ tự th

 
 
 
Chương 55: Dỗ em

Lúc cậu tắm xong ra ngoài thì Trang Yến Hành vẫn còn trong phòng tắm. Giản Dật nghe tiếng nước chảy bên tai, ngồi bấm điện thoại đợi Trang Yến Hành mà mãi không tập trung nổi, cuối cùng để điện thoại

 
 
 

Comments


bottom of page