Chương 55: Dỗ em
- Lunar nè
- Apr 3
- 9 min read
Lúc cậu tắm xong ra ngoài thì Trang Yến Hành vẫn còn trong phòng tắm.
Giản Dật nghe tiếng nước chảy bên tai, ngồi bấm điện thoại đợi Trang Yến Hành mà mãi không tập trung nổi, cuối cùng để điện thoại qua một bên, ánh mắt lâu lâu lại liếc nhìn qua phòng tắm.
Trong lòng cậu đã có hơi hối hận, sao lại mời Trang Yến Hành qua đây ngủ cùng mình chứ?
Bây giờ đổi phòng còn kịp không? Giản Dật do dự.
Lúc cậu cầm điện thoại chuẩn bị chuồn đi thì Trang Yến Hành từ trong phòng tắm bước ra.
Hai người bốn mắt nhìn nhau.
“.......”
“Đi đâu?” Trang Yến Hành bước đến, thấy cậu như muốn đứng dậy thì hỏi một câu.
“Em khát, muốn đi lấy ly nước.” Giản Dật trả lời.
Cậu không dám nói bây giờ mình hối hận nên đang muốn trốn Trang Yến Hành.
“Em ngồi đây, để anh đi lấy.” Trang Yến Hành nói.
Giản Dật gật đầu: “......Vâng.”
Lúc Trang Yến Hành trở về, trong tay cầm theo một ly nước ấm, anh đưa cho Giản Dật. Giản Dật nhận lấy, uống hai ngụm rồi lại nhìn Trang Yến Hành, thật ra trong lòng vẫn còn hơi lo lắng.
Trang Yến Hành ngồi xuống bên người cậu, cơ thể sáp đến, rất tự nhiên mà ôm lấy eo cậu, kéo người vào trong lòng mình.
Giản Dật càng nắm chặt ly nước hơn, thân thể hơi hơi cứng đờ, nhỏ giọng mở miệng: “Anh Yến Hành ơi……Em vẫn còn hơi không thoải mái.”
Trang Yến Hành cười khẽ một tiếng, cầm lấy ly nước trong tay cậu đặt qua một bên, giọng nói hơi lạnh: “Vậy em gọi anh qua đây làm gì?”
Giản Dật nghe vậy thì có hơi dỗi, cậu xoay người đẩy Trang Yến Hành ra, nhăn mày: “Anh có ý gì? Không thèm ngủ bình thường với em phải không?”
“Được, ngủ đi, không làm chuyện khác đâu.” Trang Yến Hành cũng không trêu cậu, lại lần nữa kéo người qua chỗ mình.
Giản Dật liếc nhìn Trang Yến Hành một cái, khẽ lên tiếng: “Vâng.”
Nói rồi, cậu xốc chăn lên giường, Trang Yến Hành cũng đứng dậy đi vòng qua một bên khác.
Giờ này đi ngủ thì có hơi sớm, hoặc là đối với Giản Dật thì không hề buồn ngủ. Cậu đợi Trang Yến Hành cũng đắp chăn xong thì rất tự nhiên sáp vào người anh, chọn một tư thế thoải mái nằm chơi điện thoại.
Nhìn cậu chủ động đến gần, Trang Yến Hành giơ tay tiện đà kéo cậu vào lòng, cúi đầu nhìn Giản Dật chơi game.
Vạn Sanh bên kia cũng vừa lúc gửi lời mời tổ đội.
Giao thừa xong rồi, họ hàng cũng đi rồi, còn một tuần nữa mới vào học, đây là lúc thích hợp nhất để cày game.
Giản Dật chấp nhận lời mời sau đó bật mic đội, giọng Vạn Sanh vang lên rất lớn: “Giản Dật, xuyên đêm không?”
“Không đâu.” Giản Dật vừa chơi vừa nói, xuyên cái gì mà xuyên, Trang Yến Hành còn đang nằm đây này.
“Vậy thôi, cậu về rồi đúng không? Ở nước ngoài chơi không vui à, về sớm vậy.”
“Muốn về thì về, cậu thì sao, bây giờ hết bận rồi à?” Giản Dật hỏi.
“Chuẩn, không thì rủ cậu xuyên đêm làm gì.”
“Được được, mấy đứa khác đâu? Có mỗi đứa mình ghép ngẫu nhiên à?”
“Hai đứa mình thôi, mấy đứa khác bận hết rồi.” Vạn Sanh nói.
Giản Dật gửi một sticker OK rồi không nói gì nữa, hai người nhanh chóng lập đội rồi vào ván.
Đang đánh dở thì một người AFK, người còn lại thì như bên địch nằm vùng, chuyên gia dâng mạng cho team kia. Giản Dật cay không nói nổi, vừa tính mở miệng thăm hỏi cha mẹ người ta, Trang Yến Hành ở một bên nhẹ nhàng nhéo cánh tay cậu.
Lúc này Giản Dật mới nhớ Trang Yến Hành còn đang nằm kế mình.
“Thêm ván nữa đi, tớ không tin là không thắng nổi.”
Vậy là hai người lại ghép thêm một ván, xui làm sao mà vẫn ghép phải 3 cục tạ, tuy không AFK như team cũ nhưng cũng chả nghe lọt lời ai nói, cả ván đánh chết lên chết xuống mãi.
Giản Dật đã sắp tức điên.
“Nghỉ.” Giản Dật quăng điện thoại qua một bên, cả người từ trên giường ngồi bật dậy, rõ là giận không nhẹ.
Trang Yến Hành nhìn bộ dạng tức giận của cậu, nhịn không được đưa tay vuốt vuốt tóc Giản Dật, hỏi: “Anh đánh với em một ván nhé?”
Vạn Sanh đang chuẩn bị mở miệng thì thình lình nghe được giọng người khác, cậu ta cũng sửng sốt một chút, theo bản năng hỏi Giản Dật: “Bên cậu còn có người à?”
“Ừm, Trang Yến Hành ở cạnh tớ.” Giản Dật nói xong nhìn về phía Trang Yến Hành, đúng vậy, sao cậu không nghĩ đến chuyện rủ Trang Yến Hành lập đội chứ.
“Chết mất, sao cậu không nói sớm!” Vạn Sanh nghe được có Trang Yến Hành cũng lập tức thay đổi thái độ, lễ phép chào hỏi: “Chào đàn anh ạ.”
Cậu ta vẫn chưa hiểu, trễ thế này rồi Trang Yến Hành còn ở cùng với Giản Dật làm gì?
“Ừm, tôi chơi cùng nhé?” Trang Yến Hành hỏi cậu qua điện thoại.
Vạn Sanh tất nhiên không từ chối: “Được chứ……”
“Được, vậy ghép một trận nữa đi.” Trang Yến Hành nói.
“Được…….” Vạn Sanh nghe lời gật đầu.
Giản Dật nhanh chóng nói: “Cậu còn bạn nào khác không? Kéo vào luôn.”
“Tớ hỏi mấy đứa lớp dưới thử xem.” Vạn Sanh nói.
Một lát sau những người khác cũng lục tục vào game.
Giản Dật chơi chủ lực còn Trang Yến Hành chơi hỗ trợ, cậu rất ít khi chơi game với Trang Yến Hành, cũng chưa thấy anh chơi game khi nào, vậy mà bất ngờ thay anh lại chơi rất ổn, phối hợp với cậu khá ăn ý, lâu lâu còn có thể giúp những người khác trong team.
Ván này toàn là người quen chơi cùng nhau nên cũng không quá oái ăm như những ván trước nữa, Giản Dật đánh cũng rất nghiêm túc, nửa tiếng sau trận đấu kết thúc.
Thắng rồi!
Giản Dật buông điện thoại, vui vẻ ôm Trang Yến Hành hôn một cái, cơ thể dường như dán lên người anh.
Trang Yến Hành rũ mắt nhìn người trong lòng, cũng rút tay ra chạm lên lưng cậu, nhắc nhở: “Bạn em còn ở đấy.”
Giản Dật: “.......”
Cậu còn chưa tắt mic, tiếng động Giản Dật làm ra lúc nãy được truyền đi rất rõ ràng, Vạn Sanh như bị điếc có chọn lọc, giả vờ không nghe gì hết, trực tiếp giả chết, không nói lời nào.
“Còn chơi không vậy……?” Mấy đứa nhóc em Vạn Sanh vẫn không biết gì, hỏi một câu.
“Chơi tiếp đi.” Vạn Sanh nói.
Vậy nên mọi người liền chơi thêm hai ván nữa, đến mười một giờ đêm, Trang Yến Hành nhắc nhở Giản Dật đã đến lúc ngủ.
Giản Dật mãi chơi game, muốn kì kèo thêm một ván nữa: “Thêm một ván nữa được không anh?”
“Em nghĩ sao?” Trang Yến Hành bình tĩnh hỏi lại.
Giản Dật: “Biết rồi ạ.”
……
Sau khi tắt đèn, Giản Dật không ngủ được, điện thoại đã được Trang Yến Hành cất lên tủ đầu giường.
Cậu nằm trên giường lăn qua lộn lại, có lẽ do quá ầm ĩ mà bị Trang Yến Hành bắt lại kéo vào lồng ngực, cánh tay đặt trên eo, ôm cậu chặt chẽ, khiến cậu không động đậy được nữa.
“Ngủ.” Trang Yến Hành nhắc nhở cậu.
Giản Dật cố gắng vùng vẫy vài cái mà mãi không trốn được, cả người cậu đã bị ôm chặt cứng, thế là cậu cũng từ bỏ giãy giụa.
“Ngủ không được.”
Chả cho chơi điện thoại gì cả, cứ bắt nằm nhìn trần nhà, chán chết được.
Trang Yến Hành xoay cả người cậu về phía mình, Giản Dật khó hiểu nhìn anh, sau đó thấy mặt anh từ từ tiến lại gần.
Biết anh muốn làm gì, cậu cũng thả nhẹ hơi thở, theo bản năng nhắm mắt lại.
Hai người hôn nhau trong bóng đêm, dịu dàng chạm vào, hơi thở đan chéo vào nhau mà lại không mang theo bất kỳ dục vọng nào, yên lặng kéo dài.
Giản Dật cuối cùng cũng nằm im.
Trang Yến Hành buông cậu ra, nhìn người đang nằm trong gang tấc, giọng nói trầm thấp dịu dàng: “Ngoan, ngủ đi.”
Mặt Giản Dật ửng đỏ, hiếm khi ngại ngùng không dám nhìn thẳng: “Làm gì thế này…….”
“Chẳng phải nói không ngủ được sao? Dỗ em.” Trang Yến Hành lại kéo cậu vào lòng một lần nữa, để đầu cậu gối lên tay mình.
Giản Dật: “......”
Không biết có phải do Trang Yến Hành dỗ người rất hiệu quả hay không mà chẳng bao lâu sau Giản Dật đã ngủ thiếp đi trong lòng anh.
Một đêm mơ đẹp.
Sáng hôm sau tỉnh lại, cậu cùng Trang Yến Hành xuống ăn sáng.
Ông bà Giản thấy cậu đi sớm như vậy cũng có chút bất ngờ: “Sao đi sờm vậy con? Ngày nhập học còn tận vài ngày cơ mà, cũng không ngủ nướng nữa à?”
Giản Dật kéo ghế ra, ngồi xuống bên cạnh Trang Yến Hành nói: “Anh Yến Hành nói là hôm nay muốn đến công ty, con ở nhà một mình chán lắm nên muốn đi theo anh ấy.”
“Thằng nhóc này, đừng có vừa về đã quấn lấy Yến Hành không buông, người ta đi công ty là có việc bận, con đi theo sẽ làm phiền Yến Hành làm việc, chán quá thì để ta gọi cháu lão Dương qua đưa con đi chơi.”
Ông bà Giản tuy chiều cháu nhưng mà vẫn ngại, dù sao cũng không thể coi Giản Dật như đứa con nít, để cậu đi theo làm phiền Trang Yến Hành mãi được.
Trang Yến Hành nhìn Giản Dật, nói với ông bà: “Ông bà yên tâm, cháu sẽ chăm sóc cho Tiểu Dật.”
Hai người thở dài nhưng cũng không còn cách nào, chỉ có thể gật đầu.
Thế là Giản Dật vui vẻ đi làm cùng với Trang Yến Hành.
Chuyện này cứ diễn ra như vậy cho đến ngày nhập học, Trang Yến Hành đến công ty thì cậu sẽ đi theo anh, nằm trong phòng làm việc ăn chơi xơi nước hoặc đánh game với bọn Vạn Sanh, còn bị ba Trang bắt mấy lần.
Giản Dật vội vàng ngồi ngay ngắn, cất điện thoại rồi đứng dậy từ trên sô pha, chào ba Trang: “Chào chú ạ.”
“Tiểu Dật cũng ở đây à.” Ba Trang bất ngờ, cũng chỉ gật đầu mà không nói thêm gì.
Ông có việc cần dặn dò Trang Yến Hành, hai người bàn chuyện cũng không kêu Giản Dật tránh đi, chỉ nói nếu cậu thấy chán thì có thể vào phòng trong nghỉ ngơi.
Hai người nói chuyện công ty, Giản Dật ngồi đây cũng không tiện làm gì khác, đúng là rất chán vì thế cũng chạy vào phòng nghỉ.
Vạn Sanh còn đang hỏi chuyện của cậu và Trang Yến Hành, thật ra cũng đã nghẹn trong bụng vài ngày, thấy Giản Dật không chủ động nhắc đến thì mới nhịn không được nữa mà hỏi.
Giản Dật cảm thấy không có gì hay để kể, đương nhiên trong lòng cũng ngại muốn chết đây: “Thì là vậy đó, bọn tớ yêu nhau rồi.”
“Vậy là hôm trước hai người ngủ chung?” Vạn Sanh lại bắt đầu nhiều chuyện.
“Ừm……”
“Cậu hay lắm, cũng nhanh quá nhỉ, hiểu cái là vào việc ngay.”
Vạn Sanh cũng rất nể Giản Dật, đấu tranh tâm lý còn chưa đến một tháng, vừa tỏ lòng là cũng từ bỏ giãy giụa luôn, tiếp nhận rất nhanh.
Đúng là nói trăm câu không bằng một hành động.
“Đợi khai giảng rồi tớ mời cậu một bữa nhé.” Giản Dật nói.
“Sao nào, muốn cảm ơn tớ à?” Vạn Sanh cười hỏi cậu.
“Ừm.” Giản Dật không chối: “Sẵn tiện giới thiệu hai người làm quen một chút.”
“Được, tớ chờ.”
Vừa dứt lời, còn chưa cúp điện thoại, Trang Yến Hành đã từ ngoài bước vào, Giản Dật đứng dậy nhìn về phía anh, hỏi: “Sao anh lại vào đây? Chú Trang đi rồi ạ?”
“Ừm.” Trang Yến Hành gật đầu, sau đó nhìn điện thoại của cậu: “Gọi điện với ai đấy?”
“À.” Giản Dật cũng cúi đầu nhìn thoáng qua, phát hiện Vạn Sanh đã cúp máy từ lâu, lúc này mới nói: “Vạn Sanh, em mới bảo với nó là đợi khai giảng rồi đãi nó một bữa.”
Nghe được tên Vạn Sanh, Trang Yến Hành chỉ hơi nhướng mày, sau đó cũng gật đầu: “Ừm, đúng là nên đãi.”
Giản Dật cũng không hiểu rõ lời anh nói nghĩa là gì, mà cậu cũng không quan tâm, chỉ hỏi lại: “Em ở chỗ này, bác Trang có nói hay hỏi gì không ạ?”
“Không có.”
Đều là người thông minh, dù đã nhìn ra hay chưa đều sẽ không lên tiếng, đợi đến lúc bọn họ tự cảm thấy thích hợp sẽ tự mình nói cho phụ huynh.
Comments