top of page

Chương 54: Gọi anh là gì?

  • Writer: Lunar nè
    Lunar nè
  • Apr 3
  • 9 min read

Đợi mẹ Trang rời đi, Giản Dật mới nhẹ nhõm thở ra một hơi.


Trang Yến Hành đóng cửa lại, xoay người đi về phía cậu, nhìn vẻ mặt cậu, ánh mắt anh mang theo vài phần trêu chọc: “Trái cây ngọt không?”


Giọng nói lạnh nhạt lại cố tình mang theo vài phần đùa cợt, Giản Dật cảm thấy mặt mình hơi nóng lên, bực mình nói: “Anh cố ý.”


“Ừm.” Trang Yến Hành gật đầu, không chối, sau đó nắm lấy tay Giản Dật.


Bình thường anh luôn là người chăm sóc Giản Dật, mọi người sẽ thường hay quên mất thật ra anh chỉ lớn hơn Giản Dật có ba tuổi mà thôi.


Hai người lớn lên cùng nhau, trải qua không ít thăng trầm, đôi khi anh cũng sẽ trêu chọc Giản Dật.


Tay bị Trang Yến Hành nắm lấy, Giản Dật hết nói nổi, nhìn Trang Yến Hành mở miệng: “Trêu em vui lắm sao?”


“Ăn trái cây đi, mẹ anh cố tình đem lên đấy.”


Trang Yến Hành để cậu ngồi xuống sô pha, chọn một quả dâu tây đút cho cậu.


Quả dâu rất lớn đưa đến bên miệng, Giản Dật liền cắn một miếng, chua chua ngọt ngọt lại còn rất mọng nước, vị rất ngon.


“Ngon không?” Trang Yến Hành hỏi cậu.


Giản Dật gật gật đầu: “Ngọt lắm, anh ăn thử đi.”


“Em thích thì ăn nhiều chút.”


Anh không thích ăn những thứ có vị chua.


Trang Yến Hành lại đút nửa quả dâu còn lại cho Giản Dật sau đó rút khăn giấy lau lau tay, đứng dậy vội đi làm việc chính.


Giản Dật nhìn theo bóng anh, ngồi ỳ ra đó ăn trái cây, thuận miệng hỏi: “Chẳng phải còn chưa đến lúc đi làm lại sao? Chú Trang lại bảo anh làm gì vậy?”


“Không có gì quan trọng đâu, chắc nửa tiếng là làm xong rồi, em ngồi đây chờ anh một chút là được.” Trang Yến Hành nói.


“Không quan trọng thì sao chú lại nhờ anh?.” Giản Dật vẫn hơi khó hiểu.


Trang Yến Hành nhìn cậu một cái rồi lại thu hồi tầm mắt: “Chỉ là bọn họ chỉ không ngờ em sẽ vào đây với anh thôi.”


“Hả?” Giản Dật nhíu mày, vẫn không hiểu.


Trang Yến Hành không trò chuyện với cậu nữa.


Giản Dật thấy không vui, chán nản ngồi trên sô pha ăn trái cây, còn chưa nhận ra mà cả nửa mâm trái cây đã bị cậu xử sạch, cậu giương mắt nhìn về phía Trang Yến Hành, anh còn đang bận rộn ở bàn làm việc.


Vì thế Giản Dật bưng mâm trái cây trên bàn bước qua, đi đến ngồi bên người Trang Yến Hành.


Trái cây được cậu đặt trên bàn.


Trang Yến Hành quay đầu nhìn cậu, Giản Dật đang ngồi trên tay ghế vì vậy nên trông cậu còn hơi cao hơn Trang Yến Hành một chút, khuỷu tay cậu chống trên vai anh, nhìn nhìn máy tính hỏi: “Còn chưa xong sao?”


“Ngồi đợi chán rồi à?” Trang Yến Hành hỏi cậu.


“Không chán, đây đâu phải lần đầu em đợi anh.” Giản Dật nói.


“Đợi thêm một chút nữa thôi, sắp xong rồi.” Trang Yến Hành nói.


“Vâng.” Giản Dật gật gật đầu.


Trang Yến Hành làm việc rất tập trung, Giản Dật vừa nhìn đã thấy chán, cầm một nho xanh trên đĩa đút cho anh.


Trang Yến Hành cũng không nhìn xem là gì, chỉ cần Giản Dật đưa đến bên miệng anh đều sẽ ăn, đôi khi ăn phải một quả nho chua còn hơi hơi nhăn mày.


Giản Dật cứ như tìm được trò chơi mới, tiếp tục đút cho Trang Yến Hành, cho đến khi nhìn lại những quả nho còn sót lại, nho lần này có hơi chua, cậu cũng chả ăn bao nhiêu nên cũng không muốn đưa cho Trang Yến Hành ăn.


Trong lòng Giản Dật nổi lên ý định muốn chơi xấu, khoé miệng cậu hơi nhếch lên, trong ánh mắt toàn là dáng vẻ xảo trá. Cậu cầm một quả nho, vẫn như cũ đưa đến bên miệng Trang Yến Hành.


Trang Yến Hành vẫn không biết gì mà há miệng, Giản Dật liền nhét quả nho vào miệng ăn, sau đó liền bắt đầu cố gắng nín cười, quả nhiên giây tiếp theo lông mày Trang Yến Hành đã nhăn tít lại.


Rõ ràng là anh không thích vị chua.


Giản Dật chơi bẩn thành công, nhịn không được mà bật cười, cười đến mức cả người run rẩy. Trang Yến Hành xoay người nhìn Giản Dật, chỉ cần một tay đã có thể ôm eo cậu kéo vào lòng ngực.


“Úi da……Anh làm gì……” Giản Dật mất thăng bằng, bị kéo ngồi lên đùi Trang Yến Hành, cậu theo bản năng vương tay ôm lấy vai anh.


“Chơi vui không?” Trang Yến Hành rũ mắt nhìn người trong ngực, hỏi một câu.


“Không phải như anh nghĩ đâu, không phải mà, trong mâm chỉ còn mỗi nho thôi, chua chua ngọt ngọt cũng ngon mà.” Giản Dật nén cười, thà chết cũng không thừa nhận mình cố ý.


“Phải không?” Trang Yến Hành nhìn thoáng qua mâm trái cây, đúng là chỉ còn mấy quả nho, Giản Dật không nói dối.


Anh cầm lấy một quá, đưa tới bên miệng Giản Dật, lời ít ý nhiều: “Mồm.”


“.......”


Giản Dật thật ra không muốn ăn lắm, tuy là so với Trang Yến Hành thì cậu có thể ăn chua nhưng mà chua thế này thì ai mà ăn nổi, lúc nãy cậu chỉ ăn thử một quả rồi không thèm động đến nữa.


Mà giờ phút này, Giản Dật chỉ có thể má miệng chịu chết, ngậm quả nho vào trong miệng mà không dám nhai.


Trang Yến Hành hỏi cậu: “Ngon không?”


Trong miệng Giản Dật vẫn ngậm quả nho, nói chuyện có chút ngắc ngứ: “Ngon mà.”


Anh hừ nhẹ một tiếng, sau đó nâng mặt Giản Dật lên trực tiếp hôn cậu.


Anh mạnh mẽ xâm nhập vào khoang miệng cậu, dễ dàng tìm được quả nho rồi cắn vỡ nó, anh rũ mắt, một lần nữa đẩy quả nho vào miệng Giản Dật.


Vị chua nháy mắt lan tràn khắp ngóc ngách trong miệng, mặt mày Giản Dật đã nhăn tít lại, muốn đẩy ra nhưng không đẩy được, cuối cùng bị Trang Yến Hành ép nuốt xuống, mà vị chua vẫn còn đọng lại trong khoang miệng cậu thật lâu không tiêu tan.


Vậy là quân địch chết ba, quân ta chết hết.


Lúc Trang Yến Hành buông Giản Dật  ra, cả khuôn mặt cậu đã nhăn tít, nhịn không được tức giận nói: “Sao anh hơn thua quá vậy, em chỉ đút cho anh một quả nho thôi mà.”


Chả xót cậu gì cả.


Trang Yến Hành giơ tay, ngón tay đáp lên cánh môi Giản Dật nhẹ nhàng chùi chùi, rồi mới nói: “Anh cũng chỉ đút cho em một quả nho mà thôi.”


“Anh mà cứ như vậy là em méc dì Lê anh bắt nạt em đấy.” Giản Dật hất tay anh ra.


“Bắt nạt kiểu gì? Như thế này?” Trang Yến Hành chả có chút sợ hãi nào, thậm chí còn hôn hôn Giản Dật thêm một chút, đến khi cậu bắt đầu thở không nổi nữa, khoé mắt bắt đầu nhoè nước mới buông ra.


Giọng anh hơi khàn: “Hay là như thế này?”


Nói xong Trang Yến Hành một tay ôm lấy eo cậu, kéo cậu vào lồng ngực, bàn tay dưới gầm bàn dùng sức bóp một cái.


Giản Dật xém nữa đã hét lên, cậu theo bản năng giật bắn người, cậu chộp lấy tay Trang Yến Hành, nhanh chóng xin tha: “Anh…Anh…Anh đừng……Trang Yến Hành em sai rồi……Xin anh đó, buông ra, đừng……”


“Gọi anh là gì?” Trang Yến Hành không buông tay, thậm chí còn dùng sức mạnh hơn.


Cả cơ thể cậu căng cứng, giọng nói đã có chút nức nở không rõ, cậu hoảng loạn bám lấy quần áo Trang Yến Hành, cả người chôn trong lồng ngực anh nhẹ nhàng run rẩy, giọng nói mềm mại nghe lời sửa miệng: “Anh ơi, anh ơi……Anh Yến Hành ơi, A Hành, anh đừng bắt nạt em mà……”


Trang Yến Hành cúi đầu nhìn người đang mềm mại gọi anh, thật lâu sau mới nhẹ nhàng khẽ nói: “Được.”


Sau đó tay anh dời lên đùi Giản Dật, đem cả người cậu ôm vào lòng mình.


Giản Dật nhẹ nhàng thở ra, thoát được rồi mới thoáng buông quần áo Trang Yến Hành ra, sau đó lại nâng mắt nhìn anh, nhìn một hồi lại chủ động ngửa đầu hôn lên cằm Trang Yến Hành.


Trang Yến Hành cúi đầu nhìn cậu, Giản Dật lại như không có việc gì nhìn đi chỗ khác.


Rõ là thích dính vào Trang Yến Hành ôm ôm thơm thơm nhưng khi Trang Yến Hành vừa muốn làm gì đó là cậu sẽ trở về dáng vẻ lúng túng ban đầu.


Làm xong việc ba Trang giao, Trang Yến Hành khép máy tính, Giản Dật ngồi một bên đợi anh, hai người cùng đi ra ngoài, ba mẹ Trang vẫn đang ở phòng khách.


Vừa ra khỏi văn phòng là Giản Dật lại bắt đầu không thèm đoái hoài gì đến Trang Yến Hành nữa, cậu chạy đến chỗ mẹ Trang, ngồi xuống bên cạnh bà bắt đầu oán giận: “Lần này nho chua quá ạ.”


Mẹ Trang cảm thấy có chút buồn cười, nhưng vẫn gật đầu: “Dì cũng chưa nếm thử, con thấy chua quá thì đừng ăn, ăn trái cây khác đi.”


“Vâng.” Giản Dật gật đầu, cậu nhìn nhìn Trang Yến Hành, muốn méc tội, nhưng vừa chạm phải ánh mắt của Trang Yến Hành một cái là cậu lại lập tức thay đổi suy nghĩ.


Bọn họ ngồi ở phòng khách trò chuyện một chút, Trang Yến Hành nhìn thời gian, thấy đã gần đến giờ về liền nhắc nhở Giản Dật.


Lúc này cậu mới nhớ ra ông bà mình dặn tối nay phải về nhà, không được ngủ nhờ nhà bên này nữa.


“Chú Trang, dì Lê, con về trước đây ạ.” Giản Dật nói.


Về muộn quá sẽ làm phiền ông bà lắm.


“Ba mẹ, để con đưa Tiểu Dật về.” Trang Yến Hành cũng đứng dậy theo.


Ba mẹ Trang nhìn họ, gật gật đầu.


Tuy hai nhà gần nhau nhưng lúc Giản Dật còn nhỏ rất sợ tối, bây giờ lớn đã đỡ hơn nhiều nhưng bọn họ sẽ mãi nhớ lúc Giản Dật còn nhỏ, tám chín tuổi gì đó một mình chạy sang nhà tìm Trang Yến Hành chơi, kết quả chắc là trên đường đi bị gì đó dọa sợ, bọn họ vừa mở cửa đã thấy cậu đứng bên ngoài khóc hu hu. 


Cuối cùng vẫn là Trang Yến Hành đưa cậu về phòng ngủ, buổi tối hai đứa nhỏ ngủ cùng nhau, mẹ Trang phải gọi điện cho ông bà Giản Dật báo tối nay Tiểu Dật ngủ qua đêm.


Chớp mắt mà hai đứa nhỏ đều đã lớn khôn.


Trang Yến Hành và Giản Dật cùng nhau ra cửa, tối nay bầu không khí rất không tồi, hai người thong thả đi bộ về nhà, ông bà Giản còn chờ hai người trở về rồi mới lên ngủ.


Giản Dật mang Trang Yến Hành về phòng ngủ mình.


Bình thường chỉ có cậu ở ké nhà anh nhiều, Trang Yến Hành thật ra rất ít khi qua đêm ở nhà cậu, lần gần nhất cậu có thể nhớ được chắc đã hai ba năm về trước.


“Không biết em còn giữ đồ ngủ của anh không nhỉ? Để em tìm xem.” Giản Dật vừa hỏi Trang Yến Hành vừa xới tung tủ quần áo mình.


Trang Yến Hành ngồi trên giường cậu, nhìn Giản Dật loay hoay tìm kiếm, có chút vui vẻ.


“Tìm thấy rồi.” Giản Dật cuối cùng cũng tìm thấy đồ ngủ của Trang Yến Hành từ đống quần áo của mình, cậu xoay người đưa đồ cho anh, do dự nói: “Hình như là từ vài năm trước rồi, còn mặc được không?”


Trang Yến Hành cầm lấy đồ từ trong tay cậu, nhìn thoáng qua, gật đầu: “Mặc được, đã lâu vậy rồi mà còn giữ à?”


Đồ Giản Dật mặc luôn được đổi mỗi năm, mà đổi là đổi theo lô, đáng ra trong tủ không nên có quần áo của anh từ hai ba năm trước mới đúng. 


“Đồ của anh bên này cũng không nhiều lắm, cứ để đó cũng chả sao, mà em cũng lười trả lại. Mà đúng là nên sửa, từ giờ nên chuẩn bị mấy bộ nữa để bên này cũng được.” Giản Dật nói.


“Được.” Trang Yến Hành gật đầu, ánh mắt anh dừng lại một chút, hỏi Giản Dật: “Tắm chung không?”


Giản Dật trừng mắt nhìn về phía Trang Yến Hành, mặt đỏ phừng: “Ai thèm tắm chung với anh chứ, em qua phòng tắm kế bên đây.”


Nói xong cậu lập tức cầm quần áo bỏ đi, một giây cũng không đợi, rất có cảm giác như đang bỏ chạy trối chết.


Trang Yến Hành thu hồi tầm mắt.


Giản Dật bây giờ đang ở trong một loại trạng thái vừa muốn dính anh lại vừa sợ được anh tiếp xúc thân mật.


Recent Posts

See All
Chương 56: Thương em hơn một chút nữa được không?

Giản Dật từng này tuổi rồi, lần đầu tiên mong chờ đến ngày khai giảng đến vậy. Sau khi dọn ra khỏi nhà, lần nữa trở về chung cư nhỏ của hai người, Giản Dật quăng người lên sô pha, ôm ôm gối, thoải mái

 
 
 
Chương 55: Dỗ em

Lúc cậu tắm xong ra ngoài thì Trang Yến Hành vẫn còn trong phòng tắm. Giản Dật nghe tiếng nước chảy bên tai, ngồi bấm điện thoại đợi Trang Yến Hành mà mãi không tập trung nổi, cuối cùng để điện thoại

 
 
 
Chương 53: Không chịu nổi

“Ăn hết bữa sáng của em đi, ăn xong anh đưa em về nhà, đừng quá lo việc phải gặp ba mẹ anh.” Nhìn thấy bữa sáng còn nguyên của Giản Dật, Trang Yến Hành nhắc nhở. “Nếu em chưa muốn cho họ biết chuyện c

 
 
 

Comments


bottom of page