Chương 53: Không chịu nổi
- Lunar nè
- Apr 3
- 10 min read
“Ăn hết bữa sáng của em đi, ăn xong anh đưa em về nhà, đừng quá lo việc phải gặp ba mẹ anh.” Nhìn thấy bữa sáng còn nguyên của Giản Dật, Trang Yến Hành nhắc nhở.
“Nếu em chưa muốn cho họ biết chuyện của chúng ta thì tạm thời không cần nói, không có gì phải áp lực.”
Anh vẫn xử lý mọi chuyện gọn gàng đâu ra đấy như trước, Giản Dật không nói gì nữa, chỉ nhẹ nhàng gật đầu.
Mà thật ra trong lòng cậu đã có đáp án rõ ràng.
Đến nỗi việc Trang Yến Hành sinh ra tình cảm với cậu từ khi nào cũng không còn quan trọng nữa.
Ăn sáng xong, Trang Yến Hành chở Giản Dật về nhà, đưa cậu đến tận cửa.
Giản Dật cởi đai an toàn, chuẩn bị xuống xe nhưng thấy Trang Yến Hành không động đậy thì hơi khựng lại, ngước mắt hỏi: “Anh không xuống xe ạ?”
“Ừm, anh không vào đâu, em nói chuyện với ông bà đi, buổi tối lại đến đón em nhé.” Trang Yến Hành nói.
Biểu cảm trên mặt Giản Dật lập tức có chút không vui, “Bộ em cần anh đi bộ 3 phút qua đón em chắc? Không vào thì thôi.”
Nói xong Giản Dật bơ luôn Trang Yến Hành, mở cửa ra muốn xuống xe.
Hẳn anh đã nhận ra thái độ sai sai của Giản Dật, Trang Yến Hành mau chóng giữ chặt cậu, lại lần nữa túm người về bên mình.
Giản Dật phát cáu hơi vùng vằng, nhưng lại không hất anh ra, cậu lại xoay người nhìn về phía Trang Yến Hành, vẻ mặt không vui: “Làm gì nữa?”
Trang Yến Hành: “......”
Giản Dật bây giờ càng dính anh hơn so với hồi trước nữa.
“Anh xuống với em, vào chào ông bà một tiếng.” Trang Yến Hành nói.
“Tuỳ anh.” Giản Dật vẫn hậm hực như cũ, nhưng giọng nói đã mềm đi vài phần.
Trang Yến Hành cười khẽ, cúi đầu đặt một cái hôn lên môi Giản Dật. Giản Dật sửng sốt, sau đó gần như giật mình mà xoay trước xoay lui nhìn xung quanh.
Cửa xe còn chưa đóng, Trang Yến Hành dám thơm cậu ngay trước cửa nhà.
Cũng may là bên ngoài không có người, Giản Dật thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng đẩy Trang Yến Hành ra, trái tim đập rộn không thôi.
“Sợ à?” Trang Yến Hành nhìn cậu, hỏi một câu.
Giản Dật: “.......”
Cậu cảm thấy Trang Yến Hành đang cười nhạo mình, vì thế mạnh miệng đáp ngay: “Ai sợ chứ, anh không sợ mà em sợ cái gì, nếu ông bà em mà thấy thì em ụp nồi lên đầu anh đấy.”
Không ngờ, Trang Yến Hành lại không cãi lại, chỉ cực kỳ nghiêm túc trả lời: “Được.”
“Dù là ba mẹ em hay ông bà em, cứ để anh nói chuyện với họ, chuyện này không liên quan đến em.”
“Chuyện của chúng ta, anh là người có trách nhiệm.”
“.......”
Giản Dật không nghĩ Trang Yến Hành lại ôm hết trách nhiệm về mình, rõ ràng lời cậu nói ra chỉ là nói giỡn, không phải nghiêm túc muốn Trang Yến Hành chịu trách nhiệm.
Tuy rằng từ bé đến lớn đều là Trang Yến Hành giải quyết vấn đề cho cậu nhưng chuyện này không thể lại để Trang Yến Hành tự mình gánh vác.
“Một cây làm chẳng nên non, mà anh cũng đâu có cưỡng ép em, là em nguyện ý mà.” Giản Dật nói.
Trang Yến Hành lắc đầu, ánh mắt mang theo vài phần suy tư nhưng lại im lặng không nói gì.
“Xuống xe đi.” Anh buông Giản Dật ra.
“Vâng.” Người cậu hơi giần giật, lại đẩy cửa xe ra, sau đó xuống xe.
Trang Yến Hành từ một bên khác đi đến.
Hai người cùng nhau vào nhà, Trang Yến Hành chào ông bà Giản Dật, lại cùng bọn họ trò chuyện một chút, nhắc đến chuyện tối nay để Giản Dật qua nhà họ ăn cơm.
“Được chứ, ôi Giản Dật sướng lắm mới có được hàng xóm như chú Trang dì Lê đấy.” Ông bà Giản đương nhiên không từ chối, chỉ nhìn về phía Giản Dật: “Buổi tối nhớ về nhà nhé con, đừng ngủ mãi bên nhà người ta, cứ dính lấy anh Yến Hành không về.”
Giản Dật nhìn Trang Yến Hành, im lặng không nói gì.
Chắc do vừa gỡ rối tơ lòng nên bây giờ cậu chỉ muốn dính Trang Yến Hành mãi thôi.
Dù Trang Yến Hành hôm qua đúng là quá đáng nhưng sau khi dỗ dành cậu một lúc thì cậu vẫn rất nguyện ý dính dính anh, người này thật sự khiến cậu rất khó mà không thích.
Có vẻ Trang Yến Hành đã nhận ra tâm tư của cậu, nói một câu: “Tối anh đưa em về.”
Giản Dật nở nụ cười, âm cuối còn hơi cao lên: “Vâng, vậy tối anh ngủ bên này luôn nhé.”
“Thằng nhóc này.” Vẻ mặt bà cậu có chút bất đắc dĩ, chỉ cười khẽ lắc đầu.
……
Buổi tối Giản Dật đến nhà họ Trang ăn cơm, rõ ràng cậu cũng không tính giấu diếm gì nhưng sau khi gặp ba mẹ Trang thì lại trở nên ngại ngại ngùng ngùng, bất giác giữ khoảng cách với Trang Yến Hành.
Chỉ là cậu cảm thấy hai người mà làm gì là bị phát hiện ngay, đặc biệt là sau khi biết được ba mẹ Trang Yến Hành đều biết chuyện anh thích cậu.
Yêu đương trước mặt phụ huynh ngại quá đi mất.
Lúc ăn cơm, Trang Yến Hành vẫn gắp đồ ăn cho cậu như bình thường, Giản Dật thì như có tật giật mình, nhanh chóng rụt chén lại nói: “Thôi để em tự làm là được.”
“.......”
Động tác của Trang Yến Hành khựng lại, im lặng nhìn Giản Dật, cuối cùng vẫn gắp đồ ăn vào chén Giản Dật rồi rụt đũa về: “Ừm.”
Động tác của cậu lộ liễu như sợ ba mẹ Trang không nhận ra vậy, cũng may Trang Yến Hành khá hợp tác, không gắp gì thêm cho cậu nữa, thậm chí hai người còn chả nói với nhau mấy câu.
Miệng của Giản Dật nói không hồi chiêu, trò chuyện rất nhiều với ba mẹ anh khiến họ vui tít mắt. Trang Yến Hành không gắp đồ ăn cho cậu nữa thì sẽ đến lượt mẹ Trang chú ý gắp những món cậu thích cho cậu.
Ba mẹ Trang thật sự rất rất thương Giản Dật, lúc trước ba mẹ cậu đưa cậu qua nhà bảo là cho cậu đi theo Trang Yến Hành học tập, hai người nhìn bé búp bê sứ trước mặt mà cười mãi, ôm cậu hoài không buông tay.
Đứa nhỏ này đã đi theo bọn họ rất lâu, ngôi nhà này mà không có Giản Dật sẽ trở nên quạnh quẽ hơn nhiều, sức sống như thiếu đi một nửa.
Gia đình họ cũng chỉ có mỗi Giản Dật tăng động hoạt bát, vừa nghịch vừa ồn.
Đôi khi nhìn thấy cậu đuổi theo Trang Yến Hành cãi nhau ầm ĩ, hai người cũng thấy khá vui mắt.
Cũng không biết khoảng thời gian yên bình này có thể kéo dài bao lâu, hành vi tránh né của Giản Dật hai người đều đã thấy rõ, chỉ là không nói gì mà thôi.
Không lẽ Tiểu Dật đã biết gì rồi sao?
Bọn họ đều có chút lo lắng trong lòng.
Chuyện của con cái thì để bọn nhỏ tự giải quyết, Yến Hành cũng đã nói sẽ tự mình xử lý, không cần phụ huynh nhúng tay.
Bọn họ nên tin tưởng năng lực giải quyết vấn đề của con trai mình mới đúng.
Tuy nhiên, nhìn Giản Dật rồi mẹ Trang lại quay qua nhìn Trang Yến Hành.
Làm ba mẹ, sao có thể hoàn toàn yên lòng được chứ?
Đặc biệt là mấy ngày nữa Giản Dật sắp phải nhập học rồi, thật sự có vấn đề, hai đứa ở riêng ở chung cư bên kia làm cho hai người lo lắng không thôi.
Ăn cơm xong, mẹ Trang muốn chồng tìm con trai hỏi cho ra lẽ, bà cũng muốn trò chuyện riêng cùng Giản Dật, nhưng sau khi cậu nghe Trang Yến Hành nói phải đi văn phòng có việc liền chạy theo nói muốn đi cùng.
Nhìn bóng dáng hai người rời đi, hai vợ chồng chỉ biết im lặng.
Trên mặt mẹ Trang lộ ra vẻ mờ mịt, bà nhìn về phía chồng hỏi: “Là em hiểu lầm gì rồi sao?”
Dáng vẻ hai đứa nhỏ lúc ăn cơm nhìn rất không giống bình thường, đặc biệt là Giản Dật, cả buổi cứ luôn cố tình tránh né Yến Hành, chẳng lẽ là bà nghĩ nhiều rồi sao?
Ba Trang: “.......”
Giây trước tránh còn không kịp, giây sau vừa nghe anh nó muốn đến văn phòng là chạy theo ngay.
Đừng nói mẹ Trang không hiểu, chính ông cũng không hiểu.
“Chút nữa vẫn nên đưa một ít trái cây cho bọn nhỏ xem sao.” Ba Trang nói.
…….
Trong văn phòng.
Sau khi hai người vào trong, Trang Yến Hành đóng cửa lại rồi Giản Dật mới thả lỏng, vừa muốn đi vào, Trang Yến Hành đột nhiên duỗi tay kéo cậu lại.
Giản Dật xoay người nhìn Trang Yến Hành, còn chưa kịp phản ứng lại đã bị Trang Yến Hành kéo cho lảo đảo, lưng va mạnh vào cánh cửa vừa đóng.
“.......” Giản Dật đau đến hừ một tiếng.
Trang Yến Hành kéo hơi mạnh, lưng cậu bị va đau, vừa định mắng một tiếng đã bị anh chặn miệng.
“Ưm…….” Cậu bất mãn rên rỉ, ngược lại càng khiến cho Trang Yến Hành dễ dàng xâm lược.
Giản Dật muốn nói gì đó nhưng Trang Yến Hành không cho cậu cơ hội đó, chỉ rũ mi nhìn cậu, che đi cảm xúc nơi đáy mắt, nhanh chóng chìm vào nụ hôn.
Bàn tay anh nắm chặt gáy cậu dùng sức bóp lấy, Trang Yến Hành hôn càng kịch liệt hơn, cuối cùng Giản Dật cũng thoả hiệp, quăng luôn ý định nói chuyện ra sau đầu, bị anh lôi kéo đắm chìm vào nụ hôn.
Hai tay cậu khoát lấy eo Trang Yến Hành, mê đắm mà chủ động ôm lấy anh, để thân thể mình dán vào lòng anh.
Giản Dật đáp lại nụ hôn của Trang Yến Hành, mỗi khi hôn sâu đến thở không nổi sẽ nhẹ nhàng đẩy đẩy anh, sau đó hai người sẽ tách ra một chút.
Hô hấp đan chéo vào nhau, hầu kết lăn lộn, lông mi cũng run rẩy không ngừng, những cái mút mát ngẫu nhiên khiến nụ hôn này càng trở nên kịch liệt, Giản Dật gần như không chịu nổi, cơ thể cậu hơi nhũn ra cũng may là Trang Yến Hành đã đỡ lấy cậu.
Cuối cùng lúc kết thúc Giản Dật đã mềm như bông tựa vào lòng ngực Trang Yến Hành thở dốc.
“Sao không tránh nữa? Em né anh cả đêm nay rồi, sao lại còn đi theo anh vào văn phòng chứ?” Trang Yến Hành buồn cười hỏi người trong ngực.
Có thể thấy tuy anh không nói gì nhưng Trang Yến Hành vẫn không quá thích hành vi tránh né của Giản Dật.
Giản Dật: “.......”
“Em xấu hổ trước ba mẹ anh thôi mà anh cũng tức giận với em.” Giản Dật nằm trong lòng ngực anh rầu rĩ nói.
“Không có giận em, chỉ là có chút không chịu nổi mà thôi, em đã cất công đi theo vào tận đây rồi mà còn không cho hôn một chút?” Giọng nói lạnh lùng của Trang Yến Hành hiếm khi mang vẻ chiều chuộng.
Giản Dật lại rất dễ dỗ, cậu khẽ hừ một tiếng, không nói gì.
Người đang dựa vào lòng Trang Yến Hành lại càng dính lấy anh hơn.
Trang Yến Hành nhịn không được nhẹ nhàng xoa xoa tóc cậu, lòng bàn tay sờ xuống gáy, bắt đầu vuốt ve làn da mềm mại của cậu.
Giản Dật hơi rụt đầu một chút, nhỏ giọng mở miệng, giọng nói mang theo vài phần nũng nịu: “Đừng sờ em, ngứa.”
Trang Yến Hành cười khẽ một tiếng: “Chỉ ngứa thôi à.”
Giản Dật im lặng, chắc chắn là không chỉ có ngứa.
Những chỗ nhạy cảm trên người cậu Trang Yến Hành đều biết, sờ sờ cho đã rồi còn cố hỏi.
Hai người ôm ấp một lúc, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa nhẹ.
Mẹ Trang ở ngoài hỏi: “Tiểu Dật, A Hành, mẹ kêu dì giúp việc cắt ít trái cây đem lên cho hai con này.”
Giản Dật bị dọa cho giật mình thon thót, vội vàng đẩy Trang Yến Hành ra. Trang Yến Hành thì lại rất bình tĩnh, anh chậm rãi buông cậu ra, để cậu ngồi vững rồi mới mở miệng: “Vâng.”
Nói xong, anh nhìn về phía Giản Dật, nói khẽ: “Đợi anh một chút.”
“Ừm, anh mở cửa nhanh đi.” Giản Dật đẩy đẩy Trang Yến Hành, cái cảm giác này quá xấu hổ, Giản Dật nghĩ, sau này vẫn nên tìm một cơ hội nói rõ với ba mẹ Trang Yến Hành đi vậy.
Trang Yến Hành cũng không vội, Giản Dật như bây giờ nhìn rất đáng yêu, lại cúi đầu hôn cậu một cái, lúc này mới đi mở cửa.
Giản Dật: “.......”
“Mẹ.” Trang Yến Hành mở cửa, tuy vẻ mặt vẫn không thay đổi nhưng có thể nhìn ra là anh đang khá vui.
Mẹ Trang sửng sốt, lúc này mới gật đầu: “Ừm.”
Bà đưa đĩa trái cây cho Trang Yến Hành, sau đó nghiêng đầu nhìn vào phòng, thấy Giản Dật cũng đang đứng cách Trang Yến Hành không xa, cảm thấy hơi quái quái chỗ nào, nhưng lại không thể chỉ ra.
Bà hơi nghi ngờ, nhìn Giản Dật mang theo vẻ quan tâm: “Tiểu Dật, con sao vậy? Sao mặt con đỏ bừng thế, trong người không thoải mái sao?”
Mẹ Trang cuối cùng cũng biết sai sai chỗ nào, vẻ mặt Giản Dật từ đầu tới cuối đều lộ ra chỗ đáng ngờ.
Giản Dật: “........”
Lúc Trang Yến Hành đi tới cậu trừng mắt nhìn anh một cái, Trang Yến Hành không nói gì, thậm chí lúc đi ngang qua còn đút một miếng trái cây đến bên miệng cậu, ý bảo cậu ăn đi.
Giản Dật vốn không muốn ăn nhưng cậu phát hiện nếu không ăn thì lại càng kỳ cục hơn, vì thế nhanh chóng cắn miếng trái cây vào miệng, nước trào ra vừa ngọt vừa ngon.
“Giản Dật không sao đâu, chắc do trong văn phòng ấm quá thôi. Ăn trái cây đi, để anh giảm máy sưởi xuống.” Trang Yến Hành giải thích thay cậu.
Giản Dật vội vàng gật đầu.
Bây giờ tình cảm hai đứa nhỏ dường như đã vui vẻ như cũ.
Chỉ là bầu không khí này sao cứ có cảm giác mờ ám thế nào.
Mẹ Trang không nhìn nữa.
Không lẽ bà chỉ đang suy nghĩ quá nhiều thôi sao?
Comments