top of page

Chương 52: Bây giờ em nhìn rất đẹp

  • Writer: Lunar nè
    Lunar nè
  • Apr 3
  • 9 min read

Ngày hôm sau lúc Giản Dật tỉnh lại đã đến giữa trưa, cậu vừa cử động đã xây xẩm cả người. Cảm giác cứ như cả cơ thể được đập đi xây lại, chỗ nào cũng nhức, một chút sức lực cũng không có.


Giản Dật: “......”


Cậu mở bừng mắt, nhìn trần nhà, những ký ức vụn vặt tối hôm qua ùa về như thuỷ triều, cậu bắt đầu chửi thề trong lòng.


Trang Yến Hành cái tên vô nhân đạo, làm cậu muốn chết đi sống lại!


Mà chính mình cũng điên lắm rồi đấy, ngàn dặm xa xôi bay về, vội vội vàng vàng dâng mình lên giường Trang Yến Hành làm gì không biết.


Đầu mình có bị lừa đá không vậy?


Tên kia thì sướng quá rồi còn gì, ăn cậu sạch sẽ không còn một mẩu.


Càng nghĩ Giản Dật càng thấy không công bằng.


“Tỉnh rồi? Có chỗ nào bị đau không?” Trên đầu bỗng nhiên truyền đến giọng Trang Yến Hành, làm cho Giản Dật hết cả hồn.


Thân thể cậu cứng đờ, sau đó xoay người, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Trang Yến Hành chễm chệ ngồi bên cạnh mình, tay còn đang chuẩn bị chạm vào cậu.


Giản Dật theo phản xạ rụt người, nhưng cũng không né tránh, tay Trang Yến Hành dừng bên tai cậu, nhẹ nhàng xoa tóc cậu.


Giản Dật: “......”


“Nãy giờ anh ngồi đây à?” Cậu nhìn người đang dựa vào đầu giường, hỏi.


Trang Yến Hành nhìn cậu, gật đầu: “Ừm, chờ em tỉnh ngủ.”


Thấy Giản Dật không trả lời, anh lại hỏi: “Có bị đau chỗ nào không?”


Trong lòng Giản Dật cực kỳ xấu hổ: “Chỗ nào cũng đau.”


Xương cốt cậu như bị anh làm gãy thành trăm mảnh, vậy mà Trang Yến Hành còn hỏi, có biết ngại không vậy.


“Tối hôm qua lúc bế em đi  đã kiểm tra cho em trong phòng tắm rồi, không bị thương đâu.” Trang Yến Hành nói.


“......”


Giản Dật không nói gì.


Trang Yến Hành trực tiếp giơ, kéo cậu ra từ trong chăn, kéo người vào lòng mình. Bàn tay anh còn không nặng không nhẹ vỗ vỗ lên mông Giản Dật, nhắc nhở nói: “Đừng dỗi anh, nếu em thật sự đau quá thì cứ nói, dù sao cũng có thể là do anh không kiểm tra kỹ.”


Giọng Trang Yến Hành nghe có vẻ nhẹ nhàng nhưng thật ra lại rất nghiêm túc.


Mông cậu nháy mắt căng chặt, không dám lỗ mãng, lúc này mới nói: “Cũng không đến nỗi, chỉ là hơi đau và sưng một chút thôi.”


Nhưng mà cậu vẫn đang ở truồng, còn bị Trang Yến Hành xách lên kiểu này, nửa người trên đã bại lộ trong không khí, trên người đầy các loại vết, thật sự xấu hổ muốn chết đi được.


Trang Yến Hành ăn mặc đàng hoàng kín mít mà không mặc nổi cho cậu một bộ đồ nữa vậy?


Nhớ lại tối hôm qua cả người mình trần truồng không một mảnh vải được Trang Yến Hành ôm ngủ, Giản Dật thẹn muốn nổ tung tại chỗ.


“Anh không mặc cho em một bộ quần áo được sao?” Giản Dật lẩm bẩm, giơ tay đẩy Trang Yến Hành ra.


Ánh mắt Trang Yến Hành hơi tối lại, vẻ mặt có chút khó tả: “Bây giờ em nhìn rất đẹp mà.”


“Anh bị biến thái à!” Giản Dật khiếp sợ nhìn Trang Yến Hành, ban đầu cậu còn tưởng anh nói giỡn nhưng mà nhìn ánh mắt anh là biết, tên này đang nghiêm túc muốn chết.


“Điên thật……”


Sao mà tình yêu có thể khiến một người thay đổi 180 độ vậy chứ? Giản Dật cảm thấy cả người mình bây giờ hẳn đã đỏ ửng như con tôm luộc.


“Anh đi lấy quần áo cho em, chút nữa muốn ăn gì?” Trang Yến Hành nói.


“Ăn gì cũng được.”


“Tiểu Dật.” Trang Yến Hành đột nhiên gọi tên cậu.


“Hả?”


Giản Dật ngước mắt, sau đó bị Trang Yến Hành nắm lấy cằm nâng lên, trao cho nhau một nụ hôn triền miên.


Cái hôn tràn đầy chiếm hữu, từ mạnh mẽ đến dịu dàng, dập tắt luôn lửa giận của Giản Dật.


Giản Dật: “......”


Cậu ngoan ngoãn nằm bẹp trên ngực Trang Yến Hành.


Trang Yến Hành hôn đủ rồi mới buông cậu ra, sờ sờ tóc cậu rồi mới đứng dậy đi lấy quần áo. Bây giờ chỉ còn Giản Dật ngồi trên giường một mình, mặt hơi ửng đỏ.


Đợi đến khi Trang Yến Hành lấy quần áo trở về, Giản Dật thay đồ xong chuẩn bị xuống giường, kết quả chân cậu vừa chạm đất đã run lên bần bật, xém nữa là chộp ếch.


Cậu kiên cường bước đi hai bước.


“.......”


Đi một bước là một lần đau, Giản Dật bắt đầu bực.


Không biết lúc nào Trang Yến Hành đã đến phía sau cậu, nhẹ nhàng ôm lấy eo cậu, Giản Dật vừa quay đầu lại, cả cơ thể đã bị nhấc bổng lên không trung, tay cậu theo bản năng ôm lấy cổ Trang Yến Hành, ngước mắt nhìn về phía đối phương.


Tức khắc không nói nên lời.


Dù là ở trên giường hay ở dưới giường, Trang Yến Hành vẫn rất biết cách xoa dịu cảm xúc của Giản Dật.


Sau khi đánh răng rửa mặt xong, hai người cùng nhau ăn bữa sáng. Trang Yến Hành chuẩn bị cũng khá sơ sài, trứng luộc cùng sữa bò, lại thêm một phần bít tết. 


“Ăn xong thì về nhà với anh, sáng nay mẹ gọi hỏi hôm qua anh đem em đi đâu vậy.” Trang Yến Hành nói.


Giản Dật hơi khựng lại, cậu nhìn về phía Trang Yến Hành: “Thôi, mệt mỏi cả đêm rồi em không muốn đi đâu.”


Nghĩ đến mình và Trang Yến Hành vừa có một đêm nồng cháy xong thì Giản Dật nào dám gặp cha mẹ Trang Yến Hành nữa.


“Còn ông bà em thì sao? Về rồi không thèm đi gặp bọn họ luôn à?” Trang Yến Hành hỏi.


Giản Dật: “......”


“Vậy thì em về nhà em là được.” Giản Dật nói.


Trang Yến Hành không nói gì, chỉ bảo: “Được, vậy chút nữa em tự giải thích với mẹ anh.”


“Trang Yến Hành, anh có ý gì? Chịch xong lại không chịu trách nhiệm đúng không?” Giản Dật cầm dao nĩa trừng mắt với Trang Yến Hành.


“Chuyện của chúng ta thì liên quan gì tới chuyện này chứ?” Trang Yến Hành hơi nhướng mày, đúng lúc này mẹ Trang gọi đến, anh liền đưa điện thoại cho Giản Dật.


Giản Dật: “......”


“Mẹ anh gọi cho anh mà đưa cho em làm gì không biết.” Giản Dật tuy nói vậy nhưng vẫn cầm lấy điện thoại, cậu không thể không bắt máy cuộc gọi của dì Lê được.


Giản Dật vừa bắt máy, còn chưa kịp nói gì, người bên kia đã mở miệng trước: “A Hành, Tiểu Dật đâu? Con nói với nó một tiếng, kêu nó về nhà mình một chuyến rồi tối nay qua chỗ chúng ta ăn cơm.”


Trang Yến Hành nhìn cậu, ánh mắt hai người chạm nhau, vẻ mặt hiểu rõ. Giản Dật không thèm nhìn anh nữa, tay nắm điện thoại lại càng siết chặt hơn, nói với mẹ Trang trong điện thoại: “Dì Lê, là con đây.”


“Tiểu Dật?” Nghe được giọng cậu, mẹ Trang im lặng một chút, có lẽ đang kiểm tra lại số điện thoại, một lát sau mới hỏi: “Yến Hành đâu rồi?”


“Ảnh đang ăn sáng.” Giản Dật nói.


“Trễ thế này rồi mà sao bây giờ mấy đứa mới ăn sáng.” Mẹ Trang nói, nhưng cũng không quá để bụng, bà tiếp tục: “Hôm qua nó bảo đi đón con, kết quả lại không về nhà. Các con còn chưa nhập học mà không về nhà bên đây đi, cứ ở bên chung cư làm gì?”


“Hôm qua đã trễ lắm rồi, con sợ về muộn làm phiền mọi người nên mới bảo anh chờ con về chung cư.” Giản Dật thay Trang Yến Hành giải thích.


“Ông bà thì ngủ sớm là đúng rồi nhưng còn dì Lê và chú Trang ở đây mà, bộ đây không phải nhà con hay sao? Thật đúng là uổng công nuôi con lớn chừng này. Tối nay anh Yến Hành chở về nhà ăn cơm, nhớ chưa?” Mẹ Trang dặn dò nói.


Giản Dật há miệng, từ chối cũng không từ chối được, cuối cùng gật gật đầu: “Con biết rồi ạ.”


“Dì cúp trước đây, tối nay nhớ về nhà đấy, ông bà con còn đang đợi đây này.”


“Vâng, con nhớ rồi, dì Lê dì không cần nói chuyện với anh Yến Hành nữa ạ?” Giản Dật hỏi.


“Không cần, ban đầu gọi là để nói chuyện của con chứ ai, giờ nói với con rồi thì không cần nói với nó nữa.”


“Vâng ạ, gặp dì Lê sau nhé.”


Giản Dật cúp máy, nhẹ nhàng thở phào, cậu trả điện thoại lại cho Trang Yến Hành, trong lòng lại lo lắng không thôi. Lỡ như trở về dì Lê nhìn ra chuyện giữa bọn họ thì phải làm sao đây?


Trang Yến Hành cầm lấy điện thoại từ tay cậu, ánh mắt như vô tình đảo qua Giản Dật, nhìn ra tâm trạng bất an từ trong ánh mắt của cậu. Giọng nói anh bình tĩnh nhưng lại mang theo vài phần dịu dàng trấn an: “Sợ bọn họ phát hiện ra chuyện chúng ta yêu nhau à?”


“A?” Giản Dật nhìn về phía Trang Yến Hành, ánh mắt lập lòe do dự, cậu gục đầu xuống, không phủ nhận, “Vâng……”


“Không muốn họ biết hay chỉ là lo lắng?” Trang Yến Hành hỏi cậu.


Giản Dật nghi hoặc nhìn anh, có chút khó hiểu: “Có gì khác nhau sao?”


“Tiểu Dật, ba mẹ anh biết anh thích em.” Trang Yến Hành nói.


“Ừm……” Vốn Giản Dật chỉ thuận miệng đáp một tiếng, một lúc sau mới phản ứng lại Trang Yến Hành vừa nói gì.


Vẻ mặt cậu vừa bất ngờ vừa khiếp sợ.


Trang Yến Hành vừa nói gì?


Trang Yến Hành thích mình, chú Trang và dì Lê ai cũng biết sao?


Lượng tin tức quá lớn, Giản Dật tạm thời không thể tiêu hoá hết.


“Không phải chứ, sao mà họ biết được……”


Cậu theo bản năng hỏi.


“Bọn họ là ba mẹ ruột đã nuôi anh khôn lớn, tâm tư của anh không thể giấu được họ.” Trang Yến Hành bình tĩnh giải thích, huống chi, từ trước đến nay anh vốn chưa từng giấu giếm tình cảm của mình dành cho Giản Dật.


“Vậy bọn họ có biết……..Em……Với anh……” Giản Dật do dự hỏi, chỉ chỉ chính mình, lại chỉ chỉ Trang Yến Hành, dáng vẻ muốn nói lại thôi. Chắc trong lòng cậu cũng rất khẩn trương lo lắng. 


“Không biết.” Trang Yến Hành trả lời.


“Vậy thì tốt rồi.” Cậu thở phào nhẹ nhõm, xém nữa bị hù chết, sau đó lại như nhớ ra điều gì, nhìn về phía Trang Yến Hành, dè dặt hỏi: “Vậy bọn họ nghĩ như thế nào? Có nói gì với anh không……?”


“Bọn họ muốn xem ý kiến của em như thế nào, nếu em đồng ý thì họ cũng không có ý kiến gì.” Trang Yến Hành nói.


“A……” Giản Dật rất bất ngờ, sao không có ai nói cho cậu việc này vậy. Làm cậu lo lắng dằn vặt vô ích một thời gian dài, cảm thấy cực kỳ có lỗi với ba mẹ Trang Yến Hành.


Không ngờ dì Lê còn biết sớm hơn cả cậu.


Nhưng……Có gì đó sai sai.


“Bọn họ biết từ khi nào vậy? Từ hồi ăn Tết à?” Giản Dật hỏi.


Đó là khoảng thời gian duy nhất cậu có thể nghĩ đến, dù sao từ lúc Trang Yến Hành dọn ra ở với cậu thì thời gian ở nhà cũng rất ít, chuyện xảy ra giữa cậu và Trang Yến Hành trong khoảng thời gian này thì bọn họ hẳn là phải không biết gì mới đúng. 


Nhưng Trang Yến Hành lại phủ nhận: “Không phải.”


“Ba anh từ lúc chúng ta dọn ra ở riêng đã biết rồi, còn mẹ anh biết từ lúc chúng ta trở về nhà lần đầu tiên sau khi dọn ra.” Trang Yến Hành giải thích cho Giản Dật.


“Khoan đã……Chờ một chút.”


CPU của Giản Dật chạy hết công suất, cậu nhìn Trang Yến Hành, ánh mắt mờ mịt: “Nhưng mà chẳng phải từ sau khi dọn ra anh mới thích em……”


Nói đến nửa câu sau, giọng cậu dần trở nên nhỏ lại, bởi vì Trang Yến Hành đang nhìn cậu.


Từ đầu đến cuối, ánh mắt trầm tĩnh sâu hun hút kia vẫn luôn nhìn cậu, tuy không nói lời nào nhưng dường như mọi chuyện đã tỏ tường.


Trong nhất thời làm cho Giản Dật nhớ đến một câu nói.


Tình này chẳng hay khi nào đến, chỉ trong khoảnh khắc lòng đã đậm sâu.


Cậu vẫn luôn cho rằng Trang Yến Hành chỉ bắt đầu thích cậu từ khi cậu liên tục trêu chọc rồi tỏ tình anh.


Thì ra từ trước đến giờ cậu đã luôn nghĩ sai.


Không phải lời tỏ tình của cậu làm Trang Yến Hành xiêu lòng, mà là bởi vì Trang Yến Hành vốn đã yêu cậu nên mới đồng ý với lời tỏ tình cực kỳ hoang đường kia.


Giản Dật hơi hơi dời mắt, trên mặt tràn đầy vẻ ngại ngùng.


Recent Posts

See All
Chương 54: Gọi anh là gì?

Đợi mẹ Trang rời đi, Giản Dật mới nhẹ nhõm thở ra một hơi. Trang Yến Hành đóng cửa lại, xoay người đi về phía cậu, nhìn vẻ mặt cậu, ánh mắt anh mang theo vài phần trêu chọc: “Trái cây ngọt không?” Giọ

 
 
 
Chương 53: Không chịu nổi

“Ăn hết bữa sáng của em đi, ăn xong anh đưa em về nhà, đừng quá lo việc phải gặp ba mẹ anh.” Nhìn thấy bữa sáng còn nguyên của Giản Dật, Trang Yến Hành nhắc nhở. “Nếu em chưa muốn cho họ biết chuyện c

 
 
 
Chương 51: Tiêu thụ nội bộ

Hai người đi xuống bãi đỗ xe, cậu lên xe trước, Trang Yến Hành giúp cậu cất hành lý. Giản Dật cầm đai an toàn trong lòng bàn tay đùa nghịch, bộ dáng không biết có nên cài hay đợi Trang Yến Hành, cuối

 
 
 

Comments


bottom of page