Chương 51: Tiêu thụ nội bộ
- Lunar nè
- Apr 3
- 10 min read
Hai người đi xuống bãi đỗ xe, cậu lên xe trước, Trang Yến Hành giúp cậu cất hành lý.
Giản Dật cầm đai an toàn trong lòng bàn tay đùa nghịch, bộ dáng không biết có nên cài hay đợi Trang Yến Hành, cuối cùng anh cũng lên xe.
Trang Yến Hành đóng cửa xe, xoay người thấy Giản Dật còn chưa cài đai, hỏi: “Sao vậy? Cài đai an toàn lại đàng hoàng.”
“Không kéo được.” Giản Dật giả vờ dùng sức kéo kéo, biểu cảm có chút vô tội, nhìn Trang Yến Hành nói: “Bị kẹt rồi.”
“Để anh xem.”
Trang Yến Hành nghiêng người về phía cậu, cầm lấy đai an toàn trong tay Giản Dật, Giản Dật buông tay ra, sau đó nâng mắt nhìn Trang Yến Hành.
Anh nghiêng người, còn chả cần dùng sức đã có thể ấn được vào khoá, căn bản dây không hề bị kẹt như Giản Dật nói.
Biết cậu cố ý, anh hơi khựng lại một chút rồi lại chỉnh lại phần dây ngay ngắn cho cậu.
“Em mấy tuổi rồi? Còn phải nhờ người khác cài đai cho em……”
Trang Yến Hành còn chưa nói xong, Giản Dật đã đột nhiên nghiêng người về phía trước.
Một cái thơm mềm mại, nhẹ nhàng không một tiếng động đáp trên mặt anh, mang theo cảm giác lạnh lẽo như chuồn chuồn lướt trên mặt nước, tạo ra gợn sóng.
Trang Yến Hành khựng lại, trong lòng như bị thứ gì đó nhẹ nhàng xẹt qua, dâng đầy cảm giác ngứa ngáy, anh ngước mắt nhìn Giản Dật.
Giản Dật cũng đang nhìn anh, ánh mắt không có nửa phần ngại ngùng, ánh mắt mở to, vừa chân thành lại thuần khiết.
Cậu chỉ đơn giản làm điều mình muốn làm khi vừa nhìn thấy Trang Yến Hành.
Ánh mắt anh trở nên tối đi, không nói gì mà cúi xuống hôn Giản Dật.
Giản Dật ngẩng mặt, hai mắt nhắm lại, tự nhiên mà đón nhận lấy nụ hôn của anh, còn hơi hơi đáp lại.
Trang Yến Hành nắm lấy vai cậu, còn hơi không nhịn được siết lấy, trên vai Giản Dật truyền đến cảm giác đau, cậu hơi nhíu mày, nâng tay đặt lên eo Trang Yến Hành, không đẩy anh ra.
Nụ hôn triền miên cũng không quá kịch liệt nhưng lại có điểm khác so với những lần trước, Trang Yến Hành hiểu rõ sự khác biệt đó là gì, Giản Dật đã bắt đầu đáp lại tình cảm của anh.
Không còn đơn thuần là do dự bối rối làm theo những gì anh dẫn dắt, hay vì để níu kéo anh mà liên tục thoả hiệp nữa.
Không khí bên trong xe bắt đầu nóng lên, khi Trang Yến Hành buông cậu ra thì Giản Dật đã nhẹ nhàng thở dốc, anh cúi người, ôm cậu vào lồng ngực.
Giản Dật có hơi sửng sốt, dường như cả người đều bị hơi thở của Trang Yến Hành bao lấy, hơi thở tràn ngập mùi hương lạnh lẽo và trong trẻo của người kia.
Chóp mũi cậu hơi hơi cọ vào ngực anh, cậu muốn ngẩng đầu, lại bì Trang Yến Hành đè xuống.
Mặt Giản Dật áp lên ngực Trang Yến Hành, nghe được tiếng trái tim anh đang đập rõ ràng, làm cho trái tim cậu cũng bắt đầu đập rộn.
“Trang Yến Hành.” Cậu nắm lấy áo anh, thỏ thẻ nói: “Hình như em thích anh thật rồi.”
“Lẽ ra anh phải trông nom em, vậy mà bây giờ lại tiêu thụ nội bộ mất rồi, là anh dạy hư em đấy.”
Cho nên chú Trang mà muốn tìm em xử tội thì anh phải là người chịu trách nhiệm.
Giản Dật nghĩ trong lòng.
“......”
“Em nói đúng, là anh dạy hư em đấy.” Trang Yến Hành thừa nhận.
“Tiểu Dật, anh yêu em.”
Lời tỏ tình đơn giản mà im lặng, cũng giống như người này vậy. Nhưng chất chứa trong đó là bao nhiêu tình cảm cuộn trào.
Những cảm xúc cuồng nhiệt ấy được anh giấu đi, chỉ để cho người khác nhìn thấy một góc nhỏ mà thôi.
Giống như mặt biển vốn phẳng lặng chỉ có những cơn sóng nhỏ lăn tăn, nhưng sâu thẳm bên trong, cuồng phong đã bắt đầu nổi lên.
Lỗ tai Giản Dật đã tê rần, trái tim cũng tê dại theo, cậu có hơi không chịu nổi, vì thế đẩy đẩy Trang Yến Hành, nhỏ giọng nói: “Em biết mà……”
Trang Yến Hành buông cậu ra.
Giản Dật lập tức hạ cửa sổ xe, để gió lạnh bên ngoài len vào, thổi tan sự nóng nực trong cơ thể cậu.
“Muốn về đâu? Về nhà chính hay về chỗ anh?” Trang Yến Hành hỏi cậu.
Giản Dật nhìn ra cửa sổ: “Về chung cư đi.”
Giờ cậu có hơi không dám gặp ba mẹ Trang Yến Hành, mà giờ cũng quá khuya để về nhà mình rồi, ông bà đều đang ngủ, cậu không muốn đánh thức họ.
“Được.” Trang Yến Hành gật đầu.
Dọc đường đi hai người cũng không nói gì, Giản Dật sẽ ngẫu nhiên nhìn trộm Trang Yến Hành, cậu muốn xem đối phương bây giờ có thật sự bình tĩnh thong thả hay không.
Rõ ràng lúc hôn cậu anh không hề như vậy nha.
Giản Dật theo bản năng sờ sờ bả vai mình, sau đó lại nhìn ra cửa sổ. Khi về nhà đã gần một tiếng sau, Giản Dật ngồi máy bay cả ngày cũng đã mệt, bất giác tựa vào cửa sổ xe ngủ quên.
Khi trở lại chung cư thì đã khuya, lúc Giản Dật bị đánh thức vẫn còn đang mơ màng, cậu hé mắt ra, mờ mịt nhìn Trang Yến Hành, nhất thời chưa phản ứng được mình đang ở đâu.
“Về rồi.” Trang Yến Hành dịu dàng nói, khom lưng gỡ đai an toàn ra cho cậu.
Nhìn người đang kề gần trong gang tấc, lúc này cậu mới nhìn ra ngoài, nhận ra đã về đến dưới sảnh chung cư quen thuộc.
“Ừm……” Giản Dật gật gật đầu, nắm lấy tay Trang Yến Hành bước xuống xe, bên ngoài gió lạnh thổi vù vù làm cho cậu tỉnh táo hẳn.
Trang Yến Hành cúi đầu nhìn bàn tay đang chộp lấy cổ tay mình, sau khi xuống xe đã buông ra. Anh nâng tay, từ phía sau khoác lấy eo Giản Dật, rất tự nhiên kéo cậu vào lòng mình.
“A?” Giản Dật bước hai bước, rồi lại ngước nhìn Trang Yến Hành.
“Đi thôi.” Trang Yến Hành nói.
Giản Dật bị anh ôm lấy kéo đi, còn có hơi không quen, không khỏi cảm thấy ngại ngùng. Cũng may là khá khuya rồi, dưới thang máy cũng không có ai nên cậu cũng không quá bận tâm.
Bỗng nhiên cậu nhớ tới, trước kia ở nơi công cộng cùng lắm anh chỉ nắm tay cậu mà thôi.
Vậy ra người này trong lòng cũng tự biết giữ chừng mực.
Rất nhiều lần cậu không biết nên xử lý như thế nào, hay những lần cậu thầm cảm thấy may mắn vì không có chuyện gì xảy ra, thì ra Trang Yến Hành đều hiểu hết.
Tuy hai người lúc đó đã trong mối quan hệ yêu đương nhưng Trang Yến Hành vẫn biết rõ sự thật, không lấy đó mà bắt nạt cậu.
Nếu nghĩ kỹ thì những chuyện từng xảy ra giữa hai người đều là do cậu ỡm ờ đồng ý nên mới xảy ra.
Đương nhiên cũng có một phần là do Trang Yến Hành thao túng tâm lý cậu.
Giản Dật cũng đâu có ngốc, nhưng cuối cùng Trang Yến Hành vẫn luôn nắm thóp được cảm xúc của cậu.
Sau khi về nhà, Giản Dật đi tắm rửa sạch sẽ, vì đã ngủ một giấc trên xe nên tinh thần cũng tỉnh táo hơn, sau khi ra khỏi phòng tắm thì bắt đầu chạy qua phòng Trang Yến Hành.
Cậu gõ gõ cửa cho có, không có ai đáp lại, vì thế trực tiếp mở cửa ra bước vào.
Đèn trong phòng vẫn mở nhưng không có ai, trong phòng tắm có tiếng sấy tóc, Giản Dật không quan tâm, đóng cửa lại cho anh sau đó nằm trên giường Trang Yến Hành chơi game đợi anh ra.
Một lát sau, chắc là ngồi không thoải mái, mà Trang Yến Hành vẫn chưa xong, thế là cậu xốc chăn chui tọt vào giường anh, lại lấy cái gối kế bên lót ra sau lưng mình dựa vào,tự cho mình một tư thế thoải mái.
Đợi đến lúc Trang Yến Hành ra ngoài đã thấy trên giường dư ra một người.
Giản Dật chắc đang lướt Douyin, điện thoại phát nhạc rất to, hoàn toàn không để ý đến anh.
Trang Yến Hành đi về phía cậu, mãi cho đến khi anh ngồi xuống bên cạnh, Giản Dật mới nhận ra. Cậu theo bản năng cất điện thoại, nhìn về phía Trang Yến Hành hỏi: “Anh tắm xong rồi ạ?”
“Ừm.” Trang Yến Hành gật đầu, “Sao em lại qua đây?”
Giản Dật hơi hơi nhướng mày, bỗng nhiên nổi lên ý nghĩ muốn chơi xấu, vì thế chỉ cười hỏi anh: “Vậy anh mong em qua hay mong em không qua?”
Trang Yến Hành: “......”
Từ khi về nước, Giản Dật cứ như tỉnh ngộ.
Anh nhìn Giản Dật, vươn tay kéo người cậu lại, cúi đầu hôn lên môi cậu. Một nụ hôn tràn đầy dục vọng, mạnh mẽ đến mức có phần áp đặt.
Giản Dật rõ ràng cũng không nghĩ Trang Yến Hành sẽ hành động trực tiếp, bị hôn đến ngốc ra, bên hông lại bị Trang Yến Hành ôm siết lấy, cậu giương mắt ngơ ngác nhìn Trang Yến Hành.
Ánh mắt anh tối sầm, giọng nói trầm thấp: “Em nói xem?”
Từ sâu trong đáy mắt anh, Giản Dật dường như có thể nhìn thấy cảm xúc mà anh còn chẳng hề nỗ lực che giấu, dục vọng.
“Trở về phòng hay ngủ lại đây, Tiểu Dật,
em suy nghĩ cho kỹ.” Trang Yến Hành nhắc nhở cậu.
Lời nói của anh đã đủ rõ ràng, nếu đêm nay mà ở lại đây thì chắc chắn sẽ không chỉ đơn thuần là ngủ, Trang Yến Hành đã không thể đảm bảo với cậu là sẽ không có chuyện gì xảy ra nữa.
Đã là người thì ai cũng sẽ có dục vọng, mà những thứ như vậy thường sẽ là những thứ dễ dàng mất khống chế nhất. Nếu Giản Dật đã chuẩn bị tâm lý tốt thì anh có thể để cậu ở lại.
Trang Yến Hành giơ tay, nhẹ nhàng xoa gương mặt đẹp đẽ của cậu, giống như đang đợi người trước mắt cho một câu trả lời, ngón cái dừng trên cánh môi cậu nhẹ nhàng vuốt ve.
Giản Dật cảm nhận được tay anh rà trên môi mình, giống như nếu cậu hé miệng thì ngón tay sẽ luồn vào trong.
Cậu càng im lặng thì áp lực trên môi lại càng tăng lên.
Nhìn đôi môi cậu trở nên đỏ bừng, anh dùng ngón tay kéo cánh môi ra, trực tiếp đút ngón tay vào dò xét.
Khoang miệng mềm mại mặc kệ để anh đảo loạn.
Ánh mắt Trang Yến Hành lại càng trở nên tối hơn.
Giản Dật lại cảm thấy kỳ lạ, muốn nói cũng không xong, vì thế bắt lấy tay Trang Yến Hành.
Trang Yến Hành cũng theo động tác của cậu rút tay lại, nhưng anh cúi đầu lại lần nữa hôn lên môi Giản Dật, thừa dịp cánh môi cậu còn chưa khép lại mà trực tiếp xâm nhập.
Yết hầu cậu lăn lộn, nuốt nuốt nước miếng, mỗi lần hôn sâu cậu lại cảm giác như mình sắp chết đuối, hô hấp dần dần trở nên cấp bách, nhưng dường như lại không có ý muốn đẩy Trang Yến Hành ra.
Trang Yến Hành hôn cậu đến mơ mơ màng màng rồi lại buông cậu ra, hô hấp anh nóng rực, bàn tay to bóp lấy ót cậu, cực kỳ kiềm chế, như muốn giữ lại sợi dây lí trí cuối cùng, nhẹ nhàng ở bên tai cậu hỏi lại.
“Ngoan, trả lời anh.”
Anh trìu mến hỏi, như là đang thì thầm bên tai người mình yêu.
Đáp lại Trang Yến Hành chỉ cái cái hôn của Giản Dật, đối phương nhẹ nhàng thơm anh một chút, tay choàng lấy cổ Trang Yến Hành, dán cả người mình vào ngực anh. Trên người cậu còn mang theo mùi sữa tắm nhàn nhạt vừa tắm xong.
“Trang Yến Hành, anh mà đuổi em một lần nữa thì anh đúng là đồ ngốc.” Giản Dật có chút dữ dằn mở miệng, nhưng dường như chỉ muốn tiếp thêm can đảm cho chính mình, dù sao cậu cũng không có kinh nghiệm.
Nhưng mà lo lắng thì vẫn lo lắng, nếu cậu không muốn “ngủ” với Trang Yến Hành thì còn chạy qua đây làm gì.
Cánh tay trên eo cậu lại siết chặt hơn vài phần.
Cậu nghe Trang Yến Hành đáp lại: “Được.”
Sau đó là một trận trời đất quay cuồng.
Tuy hai người không có kinh nghiệm nhưng Trang Yến Hành cũng đủ kiên nhẫn, tuy anh đã cố gắng nhẹ nhàng nhưng vẫn chú ý đến cảm nhận của cậu, cũng xót không muốn làm cậu đau.
Đêm nay trôi qua rất chậm, bầu không khí trở nên nóng hừng hực, tuy là Trang Yến Hành chuẩn bị rất đầy đủ, Giản Dật vẫn cảm thấy đau không chịu được.
Cậu cảm thấy mình đã đánh giá cao chính mình quá rồi, giờ có muốn chạy thì Trang Yến Hành cũng không cho nữa, dù anh có cố gắng dỗ dành như thế nào cậu cũng chỉ thả lỏng được một chút, sau đó anh lại chuyển qua dùng lời nói nhẹ nhàng chỉ dẫn cậu, để Giản Dật chậm rãi tiếp thu sau đó từ từ chiếm lấy cơ thể cậu.
Chắc là do thói quen, cậu vẫn rất nghe lời Trang Yến Hành.
Khi Trang Yến Hành ôm lấy cậu, toàn thân Giản Dật đã mướt mồ hôi, bị siết chặt trong vòng tay anh.
Toàn bộ quá trình thật sự khá khó khăn nhưng cảm giác hoàn toàn chiếm lấy người trong ngực làm cho cả người Trang Yến Hành sinh ra một loại cảm giác thỏa mãn cực hạn.
Giống như từ giờ khắc này, Giản Dật sẽ vĩnh viễn thuộc về anh.
Chỉ cần nghĩ đến điều này, hô hấp của anh đã trở nên nóng rực, Giản Dật càng cảm nhận được thay đổi trên người đối phương rõ hơn, cơ thể lại càng cứng đờ, không dám làm gì.
“Trang Yến Hành……”
Giọng nói của cậu đã mang theo vài phần nức nở.
Bây giờ mọi chuyện chỉ mới bắt đầu, cậu thật sự không tưởng tượng nổi cả đêm nay trôi qua như thế nào.
“Tiểu Dật ngoan, em thả lỏng chút……”
Giọng Trang Yến Hành trầm thấp dễ nghe, lúc dỗ dành người khác đặc biệt dịu dàng.
Giản Dật nghe lời, vừa bắt đầu thả lỏng cơ thể mới ý thức được đêm dài bất tận bây giờ chỉ mới bắt đầu.
Đợi lúc Giản Dật đã quen rồi, Trang Yến Hành không thèm kiên nhẫn nữa.
Màn đêm bao trùm lấy phòng ngủ.
Cơ thể Trang Yến Hành cũng bao trùm lấy người dưới thân.
Suốt đêm chưa từng ngừng nghỉ.
Anh không phải là người nói nhiều, trừ những lúc dỗ dành cậu ra thì thời gian còn lại đều không nói gì.
Giản Dật cũng không biết khi nào mới kết thúc, chỉ biết là cậu nằm bẹp trên người Trang Yến Hành mà ngủ, lông mi vẫn còn vương nước mắt. Trang Yến Hành giơ tay, nhẹ nhàng cọ lên đuôi mắt cậu. Anh rũ mắt, hôn lên mí mắt đang nhắm nghiền của người kia.
Anh thừa nhận, tối nay đúng là có hơi quá trớn.
Comments