top of page

Chương 50: Về nước

  • Writer: Lunar nè
    Lunar nè
  • Apr 3
  • 9 min read

Sau khi gọi điện cho Trang Yến Hành xong thì tâm trạng Giản Dật tươi tắn lên hẳn, cậu chạy ra phòng khách, muốn tìm chút đồ ăn vặt, ai ngờ nhìn thấy ba mẹ mình vẫn chưa ngủ.


Đã qua ngày mới, cậu cười tủm tỉm nói: “Ba mẹ, chúc mừng năm mới.”


Nói xong cậu chộp ngay bịch khoai tây chiên mở ra ăn.


“Chúc mừng năm mới.”


Trên mặt ba cậu tràn đầy ý cười.


Mẹ Giản vẫy vẫy tay gọi Giản Dật tới: “Tối nay ăn chưa no à? Nửa đêm rồi còn kiếm đồ ăn vặt.”


“Vâng, lại đói rồi.” Giản Dật đi qua, ngồi xuống bên cạnh bà, hỏi: “Trễ lắm rồi, sao ba mẹ còn chưa ngủ ?”


“Mẹ con đang chơi mạt chược với hội chị em trong nước, chơi cùi bắp mà cứ thích chơi, còn rủ ba ngồi đây chơi cùng.” Ba Giản nói.


“À, vậy con cũng ngồi đây, cho con xem với.” Giản Dật một bên ôm khoai tây chiên, một bên thò đầu qua chỗ điện thoại mẹ Giản xem ké.


Mẹ cậu lập tức giơ tay tịch thu khoai tây chiên, sau đó nhìn ba cậu: “Ăn cái này làm sao mà no được, ba con vào bếp nấu mì cho nhé?”


Ba Giản: “Sao lại là anh đi.”


Giản Dật còn chưa ăn được hai miếng khoai tây đã bị tịch thu, biểu cảm đầy vẻ vô tội, lắc đầu nói: “Không phải con đòi nhé.”


“Thôi vậy, dù sao ngồi đây coi mẹ con chơi mạt chược cũng chán, con ăn mì gì? Để ba pha cho.” Ba Giản đứng dậy, giọng đầy chiều chuộng, nhìn là biết ông vẫn xót con.


“Ăn gì cũng được, con có kén ăn đâu, cảm ơn ba!” Giản Dật mìm cười.


Ba Giản cũng cười với cậu, lúc đi ngang qua cậu còn giơ tay xoa đầu cậu một phen, Giản Dật rụt đầu về phía mẹ, nhìn điện thoại hỏi: “Mẹ chơi với ai đấy?”


“Dì Lê và các dì khác đó.”


“À, để con xem.” Giản Dật nhìn những quân mẹ mình đang có, hai mẹ con nghiên cứu rất lâu, sau đó Giản Dật chỉ chỉ nói: “Ra cái này đi?”


Mẹ Giản gật gật đầu: “Ừm, mẹ cũng thấy vậy.”


“Quân này quân này, mẹ chọn quân này đi.”


“Không đúng, đổi cái khác đi.”


Hai người chơi rất nghiêm túc, sau một loạt thao tác thì bên đối thủ bốc bài nên thắng luôn.


“......”


Giản Dật không cam lòng: “Một ván nữa.”


Cậu bắt đầu nghiêm túc, nhìn chằm chằm điện thoại của mẹ Giản, tập trung tinh thần, ba Giản ở trong bếp nghe hai người nói chuyện, liên tục lắc đầu.


Hai người đều cùi bắp mà còn chung đội với nhau, thật đúng là chịu không nổi.


Sau khi thua vài ván, hai mẹ con vẫn đang tính phục thù, mẹ Trang bên kia đã xem này giờ không nhịn được nhắn tin hỏi: “Bên kia đổi người rồi à?”


Mẹ Giản nhìn Giản Dật, cười nói: “Tiểu Dật đang chơi với mẹ nó nè.”


Bà không quá coi trọng thắng thua, vốn dĩ chơi cũng để giải trí một chút.


“Tiểu Dật à, lúc nãy tớ đi ngang qua phòng A Hành còn nghe được tụi nó nói chuyện với nhau đấy, Tiểu Dật à hai con nói chuyện xong chưa?” Mẹ Trang hỏi.


Nghe được giọng dì Lê, lại nghĩ về chuyện mình và Trang Yến Hành, Giản Dật lại bắt đầu chột dạ.


“Vâng…..nói xong rồi.”


Mẹ Giản nghe vậy cũng cười một tiếng: “Hai đứa nhỏ này cứ dính lấy nhau suốt ngày, nhất là Tiểu Dật, cứ quấn lấy anh như vậy mãi làm sao mà được hả con.”


“Có gì đâu mà không được, hai đứa nhỏ thương nhau thì không tốt sao, đều là người một nhà cả mà.” Mẹ Trang nói.


“Tất nhiên là không được, như vậy làm sao Yến Hành nhà cậu kiếm bạn gái được chứ, làm gì có cô gái nào chịu được đi hẹn hò mà đối phương còn dắt em trai theo!” Mẹ Giản nói rất nghiêm túc.


Giản Dật: “......”


Em trai gì cơ? Cậu có phải em trai Trang Yến Hành đâu.


Giản Dật có hơi khó chịu.


Mẹ Trang nghe được lời này cũng im lặng, nhất thời không ai nói gì.


Một lát sau, trong điện thoại truyền ra giọng Trang Yến Hành, tự nhiên mà bình tĩnh: “Không có đối tượng ạ, Tiểu Dật muốn tìm con lúc nào cũng được.”


“Yến Hành? Nãy giờ con cũng ở đây à?” Mẹ Giản nghe được giọng anh thì có chút bất ngờ, cũng rất vui vẻ.


“Vâng, chào dì ạ.” Trang Yến Hành chào mẹ Giản.


Giản Dật có hơi nuốt không trôi, không khỏi muốn xác nhận lại với Trang Yến Hành: “Trang Yến Hành, mẹ em bảo sau này ít làm phiền anh lại kìa.”


Mẹ Giản: “......”


Bà liếc mắt nhìn Giản Dật một cái: “Cái giọng điệu này là học ai thế?”


Nói xong bà lại bồi thêm một câu với Trang Yến Hành: “Yến Hành con đừng để ý nó, con làm gì thì làm, đợi nó về thì dạy dỗ nó một trận là được.”


Giản Dật trừng to mắt, vẻ mặt không thể tin nổi: “Mẹ là mẹ ruột con thật sao?”


Rõ ràng mấy ngày trước còn vừa thơm vừa gọi cậu bé yêu bé yêu, hình như còn chưa đến nửa tháng nữa.


“Mẹ không thích mấy bé hỗn hào đâu.” Giọng nói bà đầy dịu dàng.


Trang Yến Hành bên kia cũng cười khẽ, sau đó cậu nghe anh nói: “Tiểu Dật chưa bao giờ làm phiền con cả.”


Giản Dật: “......”


Kỳ lạ, những lời này sao lại làm cậu cảm thấy ngại ngại chứ?


Nhưng quả thật là nghe rất xuôi tai nha.


“Con nhìn xem, vẫn là Yến Hành biết nói chuyện.” Mẹ Giản khen.


Đúng lúc ba cậu đã pha mì xong, Giản Dật không trò chuyện với họ nữa, chạy đi ăn mì gói, để mẹ cậu nói chuyện với dì Lê, Trang Yến Hành sẽ ngẫu nhiên đáp lại một hai câu.


Cứ cười đùa như vậy chẳng mấy chốc đã đến hai ba giờ sáng, cũng may là đầu năm không có việc gì nên cả nhà đều có thể ngủ nướng.


Tết nguyên đán trôi qua nhanh chóng, cha mẹ cậu lúc nào cũng bận, vừa hết mùng một đã vùi mình vào công việc.


Giản Dật ở nhà một mình rất chán, những người muốn gặp cậu thì cậu lại không muốn chơi cùng họ. Bình thường ở nhà, cậu chỉ chơi game cùng bọn Vạn Sanh hoặc là gọi điện thoại với Trang Yến Hành.


Vạn Sanh có nhiều họ hàng, từ mùng một đến tận mùng bảy vẫn không thấy người đâu, bận đến chân không chạm được. Có đôi lúc đang chơi còn bị kêu đi mất, cũng không rảnh dành thời gian với cậu quá nhiều.


Nên bình thường hầu như cậu sẽ tìm Trang Yến Hành.


Thật ra nhà bọn họ cũng nhiều họ hàng không kém, đừng nhìn cậu và Trang Yến Hành lớn lên cùng nhau, thật ra Trang Yến Hành có anh chị em họ hàng gần xa một đống.


Khi còn nhỏ cậu còn tranh với anh em họ của anh xem ai mới là người thân với Trang Yến Hành nhất, mà lần nào cậu cũng là người thắng, vì đồ đạc trong phòng Trang Yến Hành chỉ có cậu mới có thể phá, những người khác đi vào sẽ bị anh xách ra ngoài ngay.


Trang Yến Hành cũng hiểu rõ tâm tư bé nhỏ đó của cậu nhưng không nói gì, chỉ khi nhìn cậu đắc ý lè lưỡi trợn mắt thì mới nhắc nhở cho có để cậu kiềm chế lại.


Mà sau này khi đã trưởng thành cũng không chơi mấy trò tranh so kè ấu trĩ này nữa, ngược lại tiếp xúc với nhau nhiều hơn một chút, cậu đã cùng anh em họ của Trang Yến Hành thành lập một mối quan hệ hữu nghị vững chắc.


Dù sao mấy đứa khác cũng giống cậu thôi, tất cả đều sợ Trang Yến Hành như nhau.


Riêng Giản Dật đã thuộc cái dạng vừa lì vừa liều.


“Bộ anh không bận sao?” Giản Dật hỏi Trang Yến Hành.


“Không bận.”


“Em gọi cho anh mỗi ngày như này anh có thấy phiền không?”


“Nếu em muốn gọi 24/7 anh cũng chiều được.” Trang Yến Hành nói.


Giản Dật: “......Thôi vậy.”


Cậu không muốn tự hành hạ chính mình.


“Ừm, ở bên kia chán lắm sao?” Trang Yến Hành hỏi cậu.


Giản Dật nằm trên giường, một bên bấm điện thoại một bên trả lời: “Đúng vậy, chán chết em rồi.”


“Không đi chơi với bạn à?”


Ngoan ngoãn như vậy thì không giống với Giản Dật lắm.


“Không muốn đi chơi.”


Nếu Trang Yến Hành mà biết bọn họ dẫn cậu đi mấy chỗ quái quỷ nào thì còn lâu anh mới hỏi câu này.


“Em nói với mẹ là muốn về.” Giản Dật thuận miệng nói.


Trang Yến Hành bên kia dừng lại một chút, sau đó hỏi: “Dì nói thế nào?”


“Tất nhiên là mẹ em đồng ý, có gì mà bọn họ không chiều em đâu chứ.” Giản Dật nói.


“Khi nào về? Anh đến đón em.”


“Em cũng chưa biết, đến lúc đó thì em báo cho anh.” Giản Dật lại bắt đầu mở game lên chơi.


Hai người cứ trò chuyện câu được câu không, đôi khi Giản Dật chơi game nhưng điện thoại vẫn sẽ luôn trong trạng thái treo call, lâu lâu nhớ ra thì sẽ nói chuyện với Trang Yến Hành vài câu, Trang Yến Hành cũng sẽ đáp lại.


Thời gian vậy mà trôi qua rất nhanh, đôi khi cậu còn có thể nghe thấy Trang Yến Hành trò chuyện cùng người khác.


Trang Yến Hành cũng không tắt máy.


“Nếu anh bận thì cứ cúp trước đi.” Giản Dật chờ bên kia nói xong mới mở miệng.


“Không sao đâu.” Trang Yến Hành nói.


Vậy còn được.


Giản Dật vô thức nhếch nhếch miệng.


Đợi ba mẹ cậu về nhà, cậu liền nói chuyện muốn về nước cho họ, đã lựa vé xong xuôi.


“Sao tự nhiên gấp thế con?” Mẹ cậu bất ngờ, tuy Giản Dật có từng đề cập từ trước nhưng vẫn chưa nói khi nào muốn về, lần này nghe cậu nói thì có vẻ như gấp lắm rồi.


“Ở chỗ này chán quá, con nhớ ông bà với cả dì Lê nữa.” Giản Dật nói.


Mẹ Giản cũng không nói gì, có thể thấy Giản Dật không thích ở đây, thật sự không chờ được nữa, vì thế hỏi: “Ngày mấy bay?”


“Hai ngày nữa đi, con xem vé rồi.”


Giản Dật không nói chuyện về nước cho Trang Yến Hành, cũng không nói cho bất kỳ ai trong nước, đặt vé máy bay xong thì bay thẳng về nước.


Vốn muốn cho Trang Yến Hành bất ngờ một phen.


Kết quả, vừa đáp đất sau mười mấy tiếng bay, còn chưa đợi cậu nghĩ xem lúc về đến nhà doạ Trang Yến Hành kiểu gì, vừa bước ra khỏi sân bay đã thấy người đứng đợi sẵn.


Giản Dật đờ cả người.


Là Trang Yến Hành……


Sừng sững trong bóng đêm, dưới ánh đèn vàng, thân hình Trang Yến Hành rất bắt mắt.


Cách cả dòng người, ánh mắt hai người chạm nhau, chỉ là nhìn từ xa mà lại làm cho âm thanh xung quanh như bị ngăn cách. 


Giản Dật không nghĩ Trang Yến Hành sẽ đến.


Rõ ràng là……Cậu có nói cho Trang Yến Hành đâu?


Bây giờ không biết ai muốn tạo bất ngờ cho ai nữa, dù sao khoảnh khắc Giản Dật vừa nhìn thấy Trang Yến Hành là đã quên béng luôn mục đích ban đầu của mình. 


Cậu chạy đến chỗ anh, Trang Yến Hành đang chuẩn bị đỡ hành lý trên tay cậu thì đã bị Giản Dật lao thẳng vào lòng, ôm chặt lấy.


Anh nhẹ nhàng nhìn cậu, dáng vẻ lạnh lùng xa cách của thường ngày đã biến đâu mất, toàn thân toát ra vẻ dịu dàng ân cần, nhìn người trong ngực như vật trân quý nhất.


Từ sau khi Giản Dật trưởng thành thì đã không còn nép vào vòng tay anh như lúc trước nữa, Trang Yến Hành vô thức giơ tay xoa xoa tóc cậu, thấp giọng hỏi: “Có lạnh không?”


“Lạnh chứ, nhưng mà ôm anh như này thì không lạnh nữa.” Giản Dật thẳng thắn nói.


Người Trang Yến Hành rất ấm.


Trang Yến Hành nghe vậy thì cười khẽ một tiếng, một tay ôm lấy người cậu, một tay đỡ lấy va ly: “Đừng nói chuyện ở ngoài, vào trong xe trước đi.”


Lúc này Giản Dật mới buông anh ra, gật gật đầu, sau đó lại hỏi: “Sao anh biết hôm nay em về vậy? Rõ ràng em có nói cho anh đâu.”


Trang Yến Hành nắm lấy tay cậu, bọc lấy bàn tay lạnh lẽo của cậu: “Em không nói thì vẫn sẽ có người khác nói cho anh.”


Giản Dật: “......”


Chủ quan quá rồi, cậu quên còn có ba mẹ cũng biết chuyện.


Recent Posts

See All
Chương 52: Bây giờ em nhìn rất đẹp

Ngày hôm sau lúc Giản Dật tỉnh lại đã đến giữa trưa, cậu vừa cử động đã xây xẩm cả người. Cảm giác cứ như cả cơ thể được đập đi xây lại, chỗ nào cũng nhức, một chút sức lực cũng không có. Giản Dật: “.

 
 
 
Chương 51: Tiêu thụ nội bộ

Hai người đi xuống bãi đỗ xe, cậu lên xe trước, Trang Yến Hành giúp cậu cất hành lý. Giản Dật cầm đai an toàn trong lòng bàn tay đùa nghịch, bộ dáng không biết có nên cài hay đợi Trang Yến Hành, cuối

 
 
 
Chương 49: Trang Yến Hành em nhớ anh

Sau khi Giản Dật dành hai ngày để làm quen với múi giờ xong thì bắt đầu ra ngoài ăn chơi tưng bừng. Ở bên này ba mẹ sẽ không quản cậu, hơn nữa cậu còn là con trai độc đinh của nhà họ Giản, sẽ tự có ng

 
 
 

Comments


bottom of page