top of page

Chương 49: Trang Yến Hành em nhớ anh

  • Writer: Lunar nè
    Lunar nè
  • Apr 3
  • 12 min read

Sau khi Giản Dật dành hai ngày để làm quen với múi giờ xong thì bắt đầu ra ngoài ăn chơi tưng bừng.


Ở bên này ba mẹ sẽ không quản cậu, hơn nữa cậu còn là con trai độc đinh của nhà họ Giản, sẽ tự có người muốn dẫn cậu đi chơi.


Mặc kệ mục đích của đối phương là gì, Giản Dật cũng đã chơi rất vui, hơn nữa ai nấy đều sợ làm cậu không hài lòng, thái độ với cậu nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa.


Giản Dật cũng không quá để tâm đến chuyện làm ăn trong nhà nên ai muốn chơi cùng cậu đều đồng ý, không lâu sau đã kết bạn chơi chung với một đám đại gia.


Ngay từ đầu bọn họ cũng không quá thân với cậu nên không dám dẫn Giản Dật đi chơi quá mức, chỉ đi ăn uống bình thường. Đợi mọi người thân thiết hơn một chút đám này lập tức lộ ngay bản chất, những cuộc vui càng ngày càng bạo. 


Ban đầu Giản Dật tưởng chỉ đi uống rượu trò chuyện một chút, kết quả bị dẫn đến một câu lạc bộ tư nhân, bên trong toàn là trai xinh gái đẹp, cậu vừa ngồi xuống, một cô gái đã được đẩy vào lòng mình.


“Hầu hạ cậu Giản cho tốt vào.” Người bên cạnh nhắc nhở một câu.


Cô gái gật đầu, tiện đà dựa luôn vào ngực cậu, thân thể Giản Dật lập tức cứng đờ, trên người cô gái có mùi nước hoa, rất thơm, nhưng lại làm cho Giản Dật cảm thấy bồn chồn không chịu được. 


Những người ngồi cạnh đang chơi vui vẻ, thấy động tác cậu khúm núm, không nhịn được cười nói: “Cậu Giản à, tới cũng đã tới rồi, cứ chơi cho đã đi.”


Tên đó nói xong, cô gái đang dựa vào người cậu cũng cầm rượu, dịu dàng mềm mại ôm lấy cổ cậu, sau đó đưa ly rượu đến trước mặt, như làm nũng mà gọi một tiếng: “Cậu Giản.”


“Cảm ơn cô.” Giản Dật nhận rượu nhưng lại im lặng đẩy đẩy cô gái ra xa, kết quả vừa quay đầu đã thấy những người khác càng chơi càng điên, lại còn mớm rượu cho gái, cổ áo bị rượu thấm ướt nhẹp, tay đã bắt đầu sờ soạng lung tung trên eo trên đùi người ta.


Thậm chí còn có vài cô được bế hẳn lên đùi ngồi, bọn họ trông cực kỳ phóng đãng, nhìn có vẻ rất hưởng thụ. Nhưng cảnh tượng này lại làm cho Giản Dật cảm thấy cực kỳ khó chịu trong người. 


Đương nhiên, cũng phải nói là do Trang Yến Hành quản cậu chặt quá, hồi còn ở trong nước thì cậu không bao giờ dám giao du với những loại người này nên bây giờ khi được đến tận nơi thì cậu gần như không thể chịu được.


Cô gái trẻ cũng hơi bất ngờ, cô xấu hổ hỏi Giản Dật: “Là em phục vụ không tốt ạ?”


“Không phải, thôi mọi người chơi đi, tôi về đây.” Giản Dật đứng dậy từ sô pha, muốn rời đi.


Hành động của cậu lập tức khiến cho mọi người xung quanh chú ý.


“Sao vậy? Cô ta làm không tốt à? Tôi là người quản lý chỗ này, nếu cậu muốn đối thì tôi đưa cậu tự đi lựa một em khác vừa ý.” Một người đang ngồi trên sô pha nói.


“Không có, chỉ là hôm nay tôi không khoẻ lắm, mọi người tự chơi là được.” Giản Dật nói, họ thích chơi gì thì chơi, dù cậu không thích nhưng cũng sẽ không nói gì.


“Ra vậy……” Những người khác cũng không nghĩ nhiều, hoặc là do bọn họ chơi vui quá rồi.


“Vậy để tôi gọi người đưa cậu về.”


“Được.” Giản Dật gật đầu.


Sau khi rời khỏi câu lạc bộ, cậu về nhà tắm rửa, tẩy đi mùi nước hoa trên người mình.


Trang Yến Hành mà biết cậu đi mấy chỗ này chơi thì chắc còn phạt nặng hơn cả lần trước, vừa nghĩ thôi mà mông đã tê rần.


Cũng may là Trang Yến Hành không biết.


Ơ không phải, Trang Yến Hành biết thì sao chứ? Cậu có làm gì đâu!


Được lắm, đang yên đang lành lại nghĩ đến Trang Yến Hành làm gì không biết.


Không biết anh đang làm gì nữa.


Đã mấy ngày rồi cậu chưa liệc lạc với anh, tất nhiên cậu cũng không mấy khi trả lời điện thoại của anh nốt.


Mấy ngày nay đi chơi muốn điên, gặp được rất nhiều bạn mới, lại không còn lo lắng bị Trang Yến Hành ở cách cả nửa vòng trái đất đi bắt quả tang nữa nên bình thường toàn trả lời qua loa.


Vốn dĩ cậu cũng muốn suy nghĩ mọi chuyện giữa hai người kỳ càng một chút, nên mỗi khi anh gọi điện cậu cũng chỉ đáp vài câu, Trạng Yến Hành cũng không nói quá nhiều, bình thường chỉ dặn dò vài câu là cúp.


Nhìn lại mấy ngày nay thật ra cũng chẳng có gì thú vị, hồi trước Trang Yến Hành không cho cậu đi thì cậu ngày đêm nhớ thương, bây giờ được bọn họ tự mình dẫn đi rồi lại phát hiện thì ra cũng chỉ có vậy, không có gì mới mẻ, rất chán.


Lại còn vừa rối ren vừa dơ bẩn.


Thôi, sau này không thèm đi chơi cùng bọn họ nữa.


Nhưng mà, một khi không có gì hấp dẫn nữa thì những lúc nằm bẹp ở nhà cậu sẽ muốn tìm ai đó giết thời gian, không thể tìm Trang Yến Hành thì chỉ có thể làm phiền Vạn Sanh.


Cũng may lần này Vạn Sanh đang rảnh, hai người đánh vài trận game, nhưng cậu vẫn không quá hào hứng, hai ván gần nhất vía của cậu còn không tốt lắm, thua liên tục. Thế là Giản Dật bực bội tắt game.


Vạn Sanh gọi điện cho cậu, hai người trò chuyện một lúc, biết được chuyện mấy ngày nay cậu ăn chơi tiêu xài cỡ nào cũng không nhịn được khen vài câu oách xà lách.


“Oách cái gì chứ, mấy chỗ đó chán muốn chết.” Giản Dật nói.


Thì ra nước ngoài cũng chả vui đến vậy, còn chưa ăn Tết được một tuần nữa mà cậu đã hơi muốn về.


Hai người nói chuyện gần một tiếng thì Vạn Sanh bị cha mẹ mình gọi, hình như muốn cậu đi mua đồ Tết cùng mình. Vạn Sanh đáp lại, sau đó cười cười với Giản Dật: “Nói sau đi, giờ tớ bận rồi cúp trước nhé, nói chuyện với cậu nãy giờ làm mẹ tớ tưởng tớ có bạn gái không đó, sắp nhìn ra một lỗ trên người tớ luôn rồi.”


“Thôi cút cút.” Giản Dật tức giận mắng một câu.


Gọi điện thoại xong thì Giản Dật lại bật game lên chơi nhưng lại cảm thấy không có gì hứng thú, vì thế lại mở danh bạ, ngón tay vuốt vuốt rồi dừng lại trên tên Trang Yến Hành.


Phiền ghê!


Giản Dật ném điện thoại qua một bên, nằm nhìn trần nhà đến phát ngốc.


Những ngày tiếp theo, Giản Dật cứ nằm chết dí trong nhà, không muốn đi đâu cả.


Bạn bè rủ đi chơi cũng từ chối không đi.


Mẹ cậu thấy lúc trước cậu còn ra ngoài giao du với một nhóm lớn, bây giờ bỗng dưng thành người sống nội tâm cũng nhịn không được hỏi han: “Sao vậy con? Sao lại không đi chơi nữa, hôm nay bác Trương còn hỏi mẹ sao con trai bác ấy muốn gặp con mà lại không thấy con đâu. Có chuyện gì à?”


So với Trang Yến Hành suốt ngày theo dõi cậu thì ba mẹ cậu thoáng hơn nhiều, để cậu đi đâu thì đi, hoàn toàn cho cậu làm chủ cuộc sống của mình.


Giản Dật nhìn mẹ mình một cái, uể oải nói: “Con không muốn đi chơi thôi.”


“Cũng vừa lúc, hai ngày nay cũng nên đi mua đồ Tết rồi, con muốn đi với ba mẹ không?”


“Vâng.” Giản Dật đáp.


Nếu kiếm cho mình chuyện gì đó để làm thì sẽ không suy nghĩ miên man nữa nhỉ?


Cậu đi mua đồ trang trí với ba mẹ, treo đèn lồng, dán câu chúc trên cửa sổ, tuy ở nước ngoài nhưng đến Tết nhà cậu vẫn muốn làm cho chỉn chu, không kém gì so với trong nước.


Giao thừa, bên ngoài không có tiếng pháo hoa, cũng không có pháo nổ, cả nhà quây quần ngồi ăn cơm tất niên. 


Ba mẹ Giản Dật ngồi một bên gọi video với ông bà, cuộc gọi vừa kết nối đã nghe được tiếng động náo nhiệt phía bên kia, cả nhà lập tức rộn ràng hẳn lên.


Giản Dật thò đầu qua trò chuyện với ông bà một chút, hỏi thăm vài câu rồi ngồi bẹp trên sô pha bấm điện thoại, một bên phát lì xì cho bạn, một bên nghe cả nhà nói chuyện phiếm, tâm trạng cứ hơi lơ mơ.


“Thôi năm sau vẫn là đón giao thừa ở nhà mình đi.” Ba Giản nói, sau đó nhìn qua Giản Dật: “Con thấy Giản Dật ở đây cũng không quen lắm.”


Giản Dật đột nhiên bị nhắc tới, cậu cất điện thoại, ngốc nghếch ngẩng đầu: “A? Con á? Con vẫn ổn mà, có gì đâu mà không quen.”


“Còn cãi, mấy ngày nay nhìn con ủ rũ muốn chết.”


Giản Dật: “......”


Làm gì có đâu trời.


Cậu đang phiền trong lòng, phiền chính mình mỗi khi không có gì làm sẽ nghĩ đến Trang Yến Hành, lúc lướt điện thoại chỉ cần lơ đãng một chút, lúc tỉnh táo đã thấy đang trong khung chat với Trang Yến Hành rồi.


Càng tránh né không liên lạc, trong lòng lại càng nhớ thương, hiện tại Trang Yến Hành mà gọi điện cho cậu cậu cũng không dám nhận.


Não trái não phải cậu đang trong trạng thái đánh đấm giành quyền kiểm soát.


Ban đầu cậu còn nghĩ, nếu cách ly chính mình khỏi Trang Yến Hành thì sẽ cứu vãn được đoạn tình cảm nhất thời này, bây giờ nghĩ lại thì đây đúng là sai lầm.


Nói thật, Giản Dật bây giờ cũng đã muốn bỏ cuộc rồi.


Thôi vậy.


Đêm nay là đêm giao thừa, cậu gọi điện cho Trang Yến Hành một chút cũng có sao đâu nhỉ?


Giản Dật cầm điện thoại, nhìn chằm chằm vào dãy số kia trong bắt đầu do dự, nhưng ngón tay lại rất thành thật ấn gọi. Người đang im lặng trên sô pha bật phắt dậy, cầm điện thoại chạy vào phòng.


Động tác rõ ràng phấn khích hơn thường ngày rất nhiều.


Ba mẹ Giản: “......”


Sao tâm trạng thằng nhóc này thất thường dữ vậy, sáng ngắn chiều mưa, giây trước còn nằm bẹp dí mà bây giờ đã nhảy nhót như muốn bay lên.


Mà bình thường Trang Yến Hành người luôn bắt máy rất nhanh, hôm nay lại trả lời điện thoại của cậu, mãi cho đến khi cậu đã trở về phòng điện thoại cũng mãi không được nhận.


Giản Dật ném mình lên giường, nhìn chằm chằm vào điện thoại, trong lòng không biết đang bắt đầu tức giận hay tủi hờn.


Được lắm, vậy mà Trang Yến Hành dám không trả lời điện thoại của cậu!


Cậu tức giận ném điện thoại qua một bên, tâm trạng lại chạm đáy.


Cậu cũng chả biết chính mình bị làm sao nữa, sao chuyện nhỏ như này mà cũng đi tính toán chi li?


Nhưng nghĩ lại, Trang Yến Hành chỉ vừa không trả lời cậu một lần mà cậu đã tủi thân đến vậy, không biết khoảng thời gian này cậu cố tình làm lơi Trang Yến Hành thì anh đã cảm thấy như thế nào.


Vài lần hiếm hoi hai người gọi cho nhau, Trang Yến Hành cũng không nói gì, chỉ hỏi sao những lần trước lại không nhận điện thoại, cậu tìm đại lý do nào đó ứng phó cho qua, đối phương cũng không so đo.


Không biết có phải là vì hai người đang ở xa nhau hay không mà dạo này Trang Yến Hành cũng dễ tính hơn hẳn.


Nghĩ một lúc Giản Dật lại bắt đầu cảm thấy chột dạ, ngay cả cơn giận cũng bị dập tắt hơn nửa.


Không lẽ Trang Yến Hành mình trả đũa mình nên mới cố tình không nhận điện thoại?


Càng nghĩ càng có khả năng.


Vì thế Giản Dật lại chộp lấy điện thoại, bắt đầu spam cuộc gọi cho Trang Yến Hành.


Không giống Trang Yến Hành, chỉ gọi một hai lần rồi để lại tin nhắn nếu cậu không bắt máy. Giản Dật đã gọi thì sẽ gọi đến khi nào có người bắt máy thì thôi, hơn nữa còn đang mang tâm lý muốn trả đũa lại, lần này gọi tận một chục, hai chục lần.


Đáng ghét, cậu phải gọi đến khi điện thoại Trang Yến Hành hết sạch pin!


Mà lúc này, Trang Yến Hành đang giúp ba mình cùng nhau cán bột, mẹ Trang và dì giúp việc thì đang chuẩn bị nhân bánh, tối nay cả nhà cùng ăn sủi cảo.


Mỗi năm đều như thế, đêm 30, nhà họ Trang sẽ thích tự tay chuẩn bị những thứ này. Lúc trước có Giản Dật ở đây, buổi chiều cậu sẽ hay chạy qua nhà họ, vừa trò chuyện rôm rả vừa giúp đỡ, rất náo nhiệt.


Sủi cảo đã gói xong sẽ được sang ra một phần để Giản Dật mang về nhà, như vậy nhà họ Giản không cần phải chuẩn bị nữa.


“Năm nay Tiểu Dật không ở đây, có hơi không quen.” Ba Trang nói.


Trang Yến Hành ngước mắt, cũng lên tiếng: “Vâng.”


Khi đã quen với Giản Dật suốt ngày nhốn nháo ồn ào rồi thì bây giờ lại cảm thấy thiếu thiếu gì đó.


Mẹ Trang trong phòng bếp dặn vọng ra: “A Hành, đợi khi nào sủi cảo chín thì mang qua cho ông bà của Tiểu Dật một phần nhé con.”


“Vâng, con biết rồi.”


Cả nhà đang trò chuyện, dì giúp việc đang bưng đồ từ trong phòng khách đi vào, nói với Trang Yến Hành: “Yến Hành, dì thấy điện thoại cháu cứ reo mãi, giống như có người gọi ấy, cháu có muốn kiểm tra một chút không?”


“Cứ để đó đi.” Trang Yến Hành nói, hiện tại cũng không rảnh tay, đang Tết nhất thì khả năng cao cũng không có chuyện gì quá quan trọng.


“Không xem à? Lỡ là Tiểu Dật gọi thì sao?” Ba anh nhắc nhở một câu.


“Không phải đâu.” Trang Yến Hành trả lời rất tự nhiên.


Ra nước ngoài một phát là không thèm nhận điện thoại của anh nữa, tâm trí cậu chắc đang đi chơi xa rồi, có rảnh đâu mà nhớ phải gọi điện cho anh chứ.


“Hai con làm sao vậy?” Ba Trang hỏi.


“Không có gì đâu ạ.”


Đợi khi Trang Yến Hành làm dứt việc trong tay, rửa tay sạch sẽ, khi cầm tới điện thoại thì phát hiện đã tắt máy.


Anh đem về phòng cắm sạc, lúc khởi động máy xong thì trên màn hình liền hiện lên một tràng cuộc gọi nhỡ, toàn bộ đều là do Giản Dật gọi.


Tầm khoảng 23 cái, cũng không trách điện thoại bị gọi đến hết sạch pin.


Trang Yến Hành hơi nhíu mày, đang chuẩn bị gọi lại thì Giản Dật đã gọi đến thêm một cuộc nữa.


Anh nhận cuộc gọi, “Alo Tiểu Dật……”


Trang Yến Hành còn chưa nói xong, bên kia đã la làng, trực tiếp cắt ngang anh: “Trang Yến Hành, anh muốn gì, sao lại không bắt máy của em hả?”


“Anh vừa bận ít việc, sao vậy? Xảy ra chuyện gì sao?” Giọng Trang Yến Hành ngược lại rất bình tĩnh.


Nghe anh hỏi như vậy, Giản Dật bên kia càng giận hơn: “Không có gì cũng không thể gọi cho anh hay sao? Tết nhất anh bận cái gì mà bận? Anh tự mà nhìn xem em gọi cho anh bao nhiêu cuộc, Trang Yến Hành, có phải anh tính trap em không?”


Biết Giản Dật không có chuyện gì, chỉ tức giận vì mình không bắt máy thì vẻ mặt anh càng dịu dàng hơn, giọng nói cũng có chút vui vẻ: “Gọi nhiều như vậy chỉ vì chuyện này thôi sao? Còn em vừa xuất ngoại là đã không liên lạc được, Tiểu Dật, em nói xem ai muốn trap ai?”


Giản Dật cũng tự biết mình sai, trong lúc nhất thời không nói gì.


Đương nhiên Trang Yến Hành cũng không muốn tính toán với cậu, Giản Dật có thể chủ động gọi cho anh nhiều như vậy trong lòng anh đã thoả mãn rồi, vừa định nói gì đó thì nghe được Giản Dật bỗng nhiên nói.


“Trang Yến Hành, em nhớ anh.”


Trang Yến Hành sửng sốt, anh ngẩn ra, tay vô thức siết chặt lấy điện thoại, một lúc lâu mới nhớ ra phải trả lời.


“Ừm, anh cũng nhớ em.”


“Vậy anh qua đây với em đi.” Giản Dật nói.


Trang Yến Hành nghe Giản Dật nói, gật đầu: “Được.”


Giản Dật biết Trang Yến Hành không phải nói suông, cậu nhanh chóng chữa: “Thôi thôi, em giỡn, qua năm sau em về rồi.”


“Ừm.”


Lại một lúc sau, Giản Dật nhìn bầu trời đêm bên ngoài, nói một câu: “Anh Yến Hành, giao thừa vui vẻ nhé.”


“Giao thừa vui vẻ.” Giọng nói Trang Yến Hành rất dịu dàng.


“Bên em còn một tiếng nữa là đến nửa đêm.” Giản Dật nói.


“Ừm, anh đón năm mới cùng em.”


Dường như có thứ gì đó lấp đầy tim cậu, Giản Dật khẽ hừ một tiếng: “Anh không bận à?”


“Ừm, không bận.” Trang Yến Hành nói.


Thật ra, chỉ cần Giản Dật không tự làm khó chính mình thì có lẽ cậu sẽ không cần phải trăn trở nhiều đến vậy.


Bây giờ cậu cũng đã hơi ngờ ngợ ra điều này.


Thích Trang Yến Hành thì có gì phải xấu hổ chứ.


Chắc là do đã hiểu rõ lòng mình, cậu có chút mong chờ đến lúc được về gặp Trang Yến Hành.


Recent Posts

See All
Chương 51: Tiêu thụ nội bộ

Hai người đi xuống bãi đỗ xe, cậu lên xe trước, Trang Yến Hành giúp cậu cất hành lý. Giản Dật cầm đai an toàn trong lòng bàn tay đùa nghịch, bộ dáng không biết có nên cài hay đợi Trang Yến Hành, cuối

 
 
 
Chương 50: Về nước

Sau khi gọi điện cho Trang Yến Hành xong thì tâm trạng Giản Dật tươi tắn lên hẳn, cậu chạy ra phòng khách, muốn tìm chút đồ ăn vặt, ai ngờ nhìn thấy ba mẹ mình vẫn chưa ngủ. Đã qua ngày mới, cậu cười

 
 
 
Chương 48: Hai đứa nhỏ thân thiết thật đấy

Đến ngày xuất phát, Trang Yến Hành tiễn cậu ra máy bay còn dặn Giản Dật khi đến nơi nhớ gọi cho anh. Giản Dật luôn miệng bảo vâng, kết quả vừa xuống máy bay thấy ông bà bô đứng đợi là quên không còn m

 
 
 

Comments


bottom of page