top of page

Chương 48: Hai đứa nhỏ thân thiết thật đấy

  • Writer: Lunar nè
    Lunar nè
  • Apr 3
  • 10 min read

Đến ngày xuất phát, Trang Yến Hành tiễn cậu ra máy bay còn dặn Giản Dật khi đến nơi nhớ gọi cho anh.


Giản Dật luôn miệng bảo vâng, kết quả vừa xuống máy bay thấy ông bà bô đứng đợi là quên không còn một miếng.


Cả ba và mẹ Giản Dật đều đến đón, nhìn thấy cậu liền vẫy tay: “Tiểu Dật.”


Nghe được giọng nói quen thuộc, Giản Dật lập tức ném hành lý qua một bên, lao đến chỗ hai người: “Ba, mẹ!”


Cũng may ba mẹ cậu có gọi tài xế đi theo, cậu vừa buông vali là lập tức có người đến cầm lấy.


Cả nhà đã lâu chưa gặp nhau, Giản Dật vừa thấy ba mẹ đã vui muốn điên lên, ôm mẹ mãi không buông.


Mẹ Giản bị cậu ôm chầm lấy, mắt bà cong lên, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cậu: “Lâu lắm rồi không gặp, bé cưng nhà ta lại cao lên đấy à?”


“Nhỉ nhỉ? Con cũng thấy vậy, không chừng còn cao thêm được một chút.” Giản Dật cười rộ lên, cậu rất thích được khen.


“Lớn cả rồi mà, không cao thêm được đâu.” Ba cậu ở một bên trêu ghẹo hai mẹ con, trong giọng đầy sự nuông chiều.


Giản Dật buông mẹ ra, nhìn về phía ba mình, biểu cảm có chút bất mãn: “Sao lại không cao hơn được? Con còn chưa tới hai mươi đâu.”


“Đúng đó, còn chưa tới hai mươi đâu!” Mẹ Giản học theo cậu nhại lại.


Ba Giản bị chọc cười, khe khẽ lắc đầu, có chút bất lực: “Được được, không nói lại hai người.”


Vì thế Giản Dật cũng qua cho ba một cái ôm thật chặt, chọc ông nở nụ cười.


“Được rồi, đi thôi, con đói bụng chưa? Con muốn về nhà trước hay đi ăn?” Ba Giản kéo cậu lại, có con cái ở bên vẫn vui vẻ náo nhiệt hơn, mặc dù lúc nhỏ Giản Dật vừa phá vừa lì như trâu.


“Về nhà đi, con vẫn chưa đói.” Giản Dật nói.


Cậu đã ăn trên máy bay.


“Được, vậy về nhà đi, nếu con đói thì bảo dì giúp việc nấu cơm.” Ba cậu gật đầu.


Ba người cùng nhau lên xe, Giản Dật ngồi giữa cha mẹ, phía trước là tài xế và trợ lý.


“Hai người không bận à? Sao cả hai cùng tới đón con luôn vậy?” Giản Dật hỏi họ, thật ra ai đi đón cậu cũng được, dù sao cậu cũng không có nhiều hành lý.


“Bận chứ, mẹ nói để mẹ đến đón, ba con lại không chịu, bảo để ổng đi cho, tất nhiên mẹ cũng không chịu! Bao lâu rồi chưa được gặp con trai cưng chứ, không quyết định được nên cả hai người cùng nghỉ luôn.” Mẹ Giản nói.


Giản Dật: “.......”


Đúng là ba mẹ mình có khác, khả năng thật sự đã xảy ra chuyện này.


“Lúc con còn nhỏ hai người có như này đâu? Ở bên nhà dì Lê còn nhiều hơn ở nhà mình ấy chứ.” Giản Dật không nhịn được nói.


Ông nội trước kia từng kể với cậu, lúc cậu còn nhỏ hai người sẽ ném cậu qua lại như chơi đá bóng, lúc cậu khóc, mẹ cậu sẽ chờ ba dỗ, ba cậu dỗ không được thì sẽ lại quay ra kêu mẹ. 


Cuối cùng hai người bị tiếng khóc làm cho nhức cả đầu, trực tiếp quẳng cậu qua nhà họ Trang, để cho cha mẹ Trang lo, còn tìm lý do rất chính đáng là dẫn cậu qua chơi với Trang Yến Hành.


Cả ngày trôi qua, đến tối mới thong dong đi qua đón con.


Tất nhiên cậu không có ký ức gì về những chuyện này, nhưng cậu đã từng tìm dì Lê hỏi, đúng là ba mẹ cậu từng làm những chuyện này.


“Vậy thì chứng minh là con trai mẹ lớn lên càng đáng yêu hơn hồi nhỏ, ba mẹ đều rất yêu con.” Mẹ Giản không có tí tội lỗi nào, nịnh Giản Dật còn rất trôi chảy.


Ba Giản cũng gật đầu: “Đúng đó, Tiểu Dật nhà ta càng ngày càng dễ thương.”


Giản Dật: “......”


Mấy chiêu nịnh hót này không phải là bài tủ của mình sao? Sao ba mẹ thành thạo quá vậy?


“Hơn nữa dì Trang của con cũng đâu có mất gì, gần như được thêm nửa đứa con trai còn gì! A Hành trầm ổn, tự lập như vậy, để cho bọn họ cảm nhận niềm vui được nuôi dạy con cái một chút!” Ba Giản không hề tội lỗi nói, nghe còn rất có lý.


Da mặt dày hơn cả bê tông, mà mẹ cậu còn hùa theo: “Đúng vậy đúng vậy, bé yêu nhà chúng ta dễ thương như vậy mà, hời cho họ quá còn gì.”


Giản Dật vốn còn đang vui vẻ nói chuyện phiếm đột nhiên lại im lặng, cảm giác tội lỗi đầy mình.


Cậu cảm thấy rất có lỗi với dì Lê và bác Trang, nửa đứa con trai cái gì chứ, rõ ràng là thằng con trời đánh bất hiếu thì có.


Nếu không phải tại cậu thì bây giờ Trang Yến Hành vẫn sẽ là đứa con trai hoàn hảo giỏi giang của bọn họ.


Giản Dật không dám nghĩ, nếu ba mẹ anh mà biết chuyện, trong lòng sẽ hận cậu biết bao nhiêu. Có lẽ họ sẽ rất hối hận vì đã giữ cậu trong nhà nuôi lớn như con ruột ngần ấy năm.


Nhưng mà mối quan hệ của cậu và Trang Yến Hành thì sao?


“Tiểu Dật? Bị sao vậy con? Say xe à?” Mẹ Giản thấy cậu không nói gì, lập tức không giỡn nữa, mặt đầy vẻ quan tâm.


Giản Dật hoàn hồn, ngước mắt nhìn mẹ mình, sau đó lắc đầu: “Không có gì.”


Cậu đang nghĩ gì thế này?


Vốn dĩ muốn tránh xa Trang Yến Hành một thời gian để suy nghĩ nghiêm túc rõ ràng, vậy mà bây giờ trong đầu lại tràn ngập những vấn đề chưa giải quyết với anh.


Cậu không thể cứ nghĩ mãi về anh được, có lẽ sau một tháng cậu sẽ phát hiện ra những chuyện lúc trước chẳng qua chỉ là cảm nắng một thời gian rồi thôi.


Giản Dật tự an ủi chính mình trong lòng.


“Con ổn thật đúng không?” Mẹ cậu không yên tâm, hỏi lại.


Giản Dật cười rộ lên: “Không sao đâu ạ.”


Nếu thật sự có việc thì sẽ là việc động trời.


Cậu nghĩ thầm.


Trên đường về Giản Dật nói mãi không ngớt, cả nhà lâu ngày gặp lại nên cực kỳ hoà thuận vui vẻ.


Sau khi trở về chỗ ở thì cậu đã bắt đầu thấy mệt, ngáp ngắn ngáp dài nói muốn tắm rửa rồi đi ngủ.


Dù sao cũng ngồi máy bay mười mấy tiếng liền, ba mẹ Giản cũng xót con, nói chuyện thì lúc nào cũng được, thế là hối cậu mau về phòng nghỉ ngơi đi.


Giản Dật tắm rửa xong nằm lên giường ba giây đã ngủ, ngủ đến khi trời đã tối mịt cũng không ai gọi dậy, chờ đến khi cậu tự tỉnh thì trong phòng đã tối thui.


Cậu theo bản năng cầm điện thoại xem giờ, phát hiện ra vậy mà đã 8 giờ tối, rốt cuộc là ngủ bao lâu vậy chứ?


Bụng cũng cực kỳ phối hợp kêu hai tiếng.


Đói quá……


Giản Dật cầm điện thoại, bò ra khỏi giường, muốn ra ngoài tìm thức ăn, vừa ra khỏi phòng ngủ đã nghe được mùi thơm nức mũi.


Cuộc đời này thật là tươi đẹp.


“Tỉnh rồi sao? Vừa lúc ăn cơm.” Ba cậu ngồi trên sô pha, thấy Giản Dật bước ra thì nở nụ cười, đặt báo cáo trong tay xuống.


Giản Dật duỗi người bước qua: “Mọi người đang đợi con à?”


“Ừ, ba mẹ nghĩ con sắp tỉnh.” Mẹ cậu nói.


Giản Dật gật gật đầu, đôi mắt còn chưa tỉnh ngủ híp lại, cậu đang chuẩn bị ngồi xuống ăn cơm, đầu óc vừa tỉnh ngủ dường như nhớ ra điều gì đó, cả người sượng trân đứng đờ tại chỗ.


“Sao vậy con?” Ba cậu hỏi.


Giản Dật lại giơ điện thoại lên xem giờ.


Ôi thôi chết!


Trang Yến Hành dặn cậu xuống máy bay nhớ gọi, giờ đã qua mấy tiếng rồi!


Sao cậu vừa hạ cánh đã quên ngay được chứ.


Giản Dật gấp gáp bấm số Trang Yến Hành, chuẩn bị gọi anh.


“Không có gì đâu ạ, ba mẹ ăn trước đi, con gọi cho anh Yến Hành đã.”


Không biết anh có còn đang đợi điện thoại của cậu không, chắc không giận đâu nhỉ? Bộ cậu không gọi thì Trang Yến Hành cũng không tự biết gọi qua hay sao?


Còn không gửi cho cậu một tin nhắn nào.


Thấy bộ dạng Giản Dật gấp gáp nghiêm túc, bọn họ còn tưởng có chuyện gì lớn, nghe cậu nói vậy, ba Giản bật cười, đè lại tay đang cầm điện thoại của cậu: “Ba còn tưởng có chuyện gì,  thôi ăn cơm trước đi con, gọi cho anh Yến Hành lúc nào cũng được mà, không sao đâu.”


“Không được, anh ấy bảo là xuống máy bay phải gọi điện báo một tiếng, bây giờ đã khuya lắc rồi, con còn chưa nhắn cho anh ấy tin nào.” Giản Dật nói.


Mẹ cậu ngồi một bên nghe vậy thì nói: “Chuyện này ấy à? Đợi con nhớ ra thì anh Yến Hành của con đã ngủ qua cả đêm dậy đi làm rồi. Ba mẹ đã gọi cho dì Lê báo từ lúc con xuống máy bay rồi, lúc đó có A Hành ở bên cạnh nữa, yên tâm, cái dạng con thì thằng nhóc đó cũng hiểu quá mà.”


Giản Dật: “......”


“Thôi con vẫn gọi cho anh ấy vậy, hai người ăn trước đi.”


Nói xong, Giản Dật vội rút tay ra khỏi tay ba mình, sau đó đi ra ngoài ban công gọi điện thoại.


Ba mẹ Giản liếc nhìn nhau rồi bật cười.


“Hai đứa nó thân thiết thật đấy.”


“Đúng vậy, xem như bù lại chuyện nó là con một.” Ba Giản gật đầu.


……


Giản Dật đi đến ban công gọi điện cho Trang Yến Hành, còn đang suy nghĩ nên nói gì với anh, trong đầu còn chưa soạn kịch bản xong thì bên kia đã bắt máy: “Alo.”


Vì thế Giản Dật đành phải kêu một tiếng: “Alo anh Yến Hành.”


“Ừm, tỉnh rồi?” Giọng Trang Yến Hành nghe có chút dịu dàng.


Giản Dật gật đầu: “Vâng……Xin lỗi anh, em lỡ quên mất tiêu.”


“Bây giờ em ăn tối à?” Trang Yến Hành hỏi cậu.


Thấy anh có vẻ không để ý, Giản Dật cũng yên tâm hơn chút, cậu nhìn về phía ba mẹ đang ngồi trong phòng khách: “Chưa ạ, chuẩn bị ăn.”


“Vậy ăn cơm trước đi, ăn xong lại gọi cho anh.” Trang Yến Hành nói.


“Vâng……” Giản Dật gật đầu, do dự một chút, cuối cùng vẫn hỏi: “Sao anh không chủ động gọi cho em?”


Giản Dật không muốn nhìn như mình rất để ý đến chuyện đó, nhưng lại không nhịn được hỏi.


Trang Yến Hành khẽ cười một tiếng trong điện thoại: “Lúc ba em gọi qua thì lúc đó em đã ngủ rồi, anh không muốn đánh thức em.”


“Ừm.” Nghe được câu trả lời, trong lòng Giản Dật thoải mái hơn chút, giọng nói cũng nhẹ nhàng: “Đợi em ăn cơm xong lại gọi cho anh nhé?”


“Ừm, đi đi.” Trang Yến Hành gật đầu.


Giản Dật lúc này mới cất điện thoại đi vào trong, ba mẹ vẫn đang đợi cậu.


“Gọi xong rồi?” Mẹ Giản hỏi.


Giản Dật gật đầu: “Vâng.”


“Nhanh lại đây ăn cơm đi, con lớn tồng ngồng rồi mà sao vẫn cứ quấn lấy anh Yến Hành thế, còn để cho người ta kiếm người yêu chứ, anh Yến Hành đâu thể cứ suốt ngày lo cho con được.” Mẹ Giản dạy dỗ cậu.


“Ảnh mà yêu đương với ai chứ?” Giản Dật đáp lại, người yêu ảnh ở đây nè.


Hơn nữa, sao ai cũng cảm thấy cậu quấn lấy Trang Yến Hành chứ?


Rõ ràng từ nhỏ đến lớn Trang Yến Hành là người suốt ngày cấm cậu làm này làm kia mà, được lắm, bọn họ tính làm lơ hết đúng không!


Đúng là ai giỏi người đó có quyền.


Giản Dật bực bội trong lòng.


“Sao? Yến Hành còn chưa có người yêu đâu? Không ổn tí nào, hồi lúc mẹ bằng tuổi nó đã từng hẹn hò với vài anh luôn rồi, chắc chắn là do phải lo cho con nên nó mới không có thời gian cho chính mình. Không ổn không ổn, mẹ bảo này, đừng làm ảnh hưởng đến anh con như vậy, con cũng lớn rồi, cũng nên hiểu chuyện một chút đi.” Mẹ Giản nhẹ nhàng huých cậu. 


Giản Dật: “......”


“Ba, mẹ thật sự từng hẹn hò với nhiều anh vậy sao?” Giản Dật nhìn về phía ba mình, lái sang chuyện khác.


“Hả?” Ba Giản ngước mắt nhìn bọn họ rồi nói một cách khinh khỉnh: “Đúng đó, mẹ con thay bồ như thay áo vậy.”


“Con thì sao? Có người yêu hay đối tượng gì không?” Mẹ Giản lại hỏi cậu, đề tài cứ mắc kẹt ở đây mãi.


Giản Dật chột dạ, cúi đầu ăn cơm, không dám nhìn họ: “Không có, hai người cũng biết mà, Trang Yến Hành quản con chặt vậy sao mà con có người yêu được.”


“Bây giờ không giống lúc trước nữa, lúc đó con còn nhỏ xíu, nít ranh mà yêu đương nhăn nhít cái gì? A Hành quản con là đúng, như bây giờ con đã vào đại học rồi, yêu đương một tí cũng không sao.” Mẹ Giản nói.


Giản Dật im lặng.


Lúc nhỏ Trang Yến Hành không cho cậu có người yêu, giờ cậu lớn rồi thì Trang Yến Hành cho, nhưng mà là cho cậu yêu ảnh. Truyện audio nuôi vợ từ nhỏ đấy à?


Ba mẹ cậu cũng yên tâm quá ha.


Mà cậu cũng không dám kể cho ba mẹ nghe mối quan hệ của cậu và Trang Yến Hành lúc này, cậu vẫn cảm thấy đây chỉ là nhất thời nên hiện tại chưa tính công khai.


Cậu muốn quan sát thêm một thời gian xem sao.


“Để sau này rồi tính.” Giản Dật đáp cho có lệ.


Cậu lại trò chuyện với ba mẹ một chút sau bữa tối, người nói muốn suy nghĩ thêm một chút sau khi trở về phòng lại muốn gọi điện cho Trang Yến Hành.


Giản Dật an ủi chính mình, chỉ là vì cậu đã hứa với anh rồi thôi.


Nhưng mà Trang Yến Hành dường như có việc bận, dù sao hai người cũng bị lệch múi giờ, tuy rằng bên cậu đang là buổi tối nhưng bên phía Trang Yến Hành thì hiện tại anh đang ở công ty.


Hai người cũng không nói gì nhiều, sau khi cúp điện thoại xong, cậu muốn tìm Vạn Sanh đánh game, nhưng lại phát hiện không có ai online.


Cậu uể oải buông điện thoại, chán chết đi được, mà đêm nay có lẽ cậu sẽ lại mất ngủ.


Recent Posts

See All
Chương 50: Về nước

Sau khi gọi điện cho Trang Yến Hành xong thì tâm trạng Giản Dật tươi tắn lên hẳn, cậu chạy ra phòng khách, muốn tìm chút đồ ăn vặt, ai ngờ nhìn thấy ba mẹ mình vẫn chưa ngủ. Đã qua ngày mới, cậu cười

 
 
 
Chương 49: Trang Yến Hành em nhớ anh

Sau khi Giản Dật dành hai ngày để làm quen với múi giờ xong thì bắt đầu ra ngoài ăn chơi tưng bừng. Ở bên này ba mẹ sẽ không quản cậu, hơn nữa cậu còn là con trai độc đinh của nhà họ Giản, sẽ tự có ng

 
 
 
Chương 47: Anh sẽ dõi theo em

Lúc Trang Yến Hành bước vào phòng Giản Dật thì cậu vẫn chưa ra khỏi phòng tắm, anh tiện tay đóng cửa lại, ánh mắt liếc về phía phòng tắm, đi vào trong phòng, ngồi xuống giường Giản Dật. , Bàn tay vừa

 
 
 

Comments


bottom of page