Chương 47: Anh sẽ dõi theo em
- Lunar nè
- Apr 3
- 12 min read
Lúc Trang Yến Hành bước vào phòng Giản Dật thì cậu vẫn chưa ra khỏi phòng tắm, anh tiện tay đóng cửa lại, ánh mắt liếc về phía phòng tắm, đi vào trong phòng, ngồi xuống giường Giản Dật.
,
Bàn tay vừa lúc đụng vào điện thoại của Giản Dật, màn hình sáng lên một chút. Trang Yến Hành cúi đầu nhìn thoáng qua, cầm điện thoại lên mở khoá, tin nhắn lập tức hiện lên.
Anh Văn người đại diện của Chu Tự: Sao rồi? Về nhà đã suy nghĩ kỳ càng chưa? Nói thật, tôi rất ít khi dắt ma mới. Hôm nay Chu Tự đưa cậu tới đây, tôi vừa nhìn đã thấy hợp mắt rồi, chỉ cần cậu tin tưởng tôi, tôi đảm bảo có thể giúp cậu nổi tiếng.
Tin nhắn đầu tiên gửi vào nửa giờ trước, có lẽ do Giản Dật không trả lời nên 10 phút sau anh ta lại nhắn thêm một tin nữa.
Anh Văn người đại diện của Chu Tự: Tôi cảm thấy cậu thật sự là một hạt giống tốt đấy, người khác có muốn tôi cũng không thèm giúp đâu.
00:22
Anh Văn người đại diện của Chu Tự: Cậu lớn lên đẹp trai như vậy, cần gì phải lãng phí nhan sắc của mình chứ? Hay là vẫn băn khoăn chuyện gì sao? Có chuyện gì cậu có thể nói cho tôi, tôi sẽ giúp cậu giải quyết.
Tin nhắn này là tin vừa được gửi, có thể nhìn ra được đối phương thật sự rất xem trọng Giản Dật nên mới gửi nhiều tin nhắn như vậy.
Nhưng anh nhớ rõ, Giản Dật đã nói với anh là hôm nay ra ngoài chơi cùng bạn bè.
Trang Yến Hành không trả lời tin nhắn của đối phương, dù sao đây cũng là chuyện của Giản Dật, anh không thể làm ra quyết định gì thay cậu.
Một lúc sau, Giản Dật từ trong phòng tắm đi ra.
Trang Yến Hành cầm điện thoại, màn hình đã tắt, anh lật điện thoại qua lại trong tay, thản nhiên nhìn Giản Dật.
Giản Dật vừa bước ra thấy Trang Yến Hành ngồi trên giường mình cũng bị doạ cho hết hồn, theo bản năng dừng chân, hỏi: “Sao anh lại vào đây?”
Trang Yến Hành sẽ không muốn ngủ lại phòng cậu đâu nhỉ?
Giản Dật do dự đi qua, nhìn Trang Yến Hành, muốn nói lại thôi.
Trang Yến Hành giơ tay, trả điện thoại lại cho cậu, nhắc nhở một câu: “Có thông báo.”
“Cái gì?” Giản Dật sửng sốt một chút, vẻ mặt hoài nghi cầm lấy điện thoại, mở khung chat ra nhìn thoáng qua. Xem tin nhắn xong, cậu im lặng.
Một lúc sau, cậu mới cẩn thận cất điện thoại, sau đó ngẩng đầu lặng lẽ nhìn biểu cảm Trang Yến Hành.
“......”
Cậu không dám nói gì.
Phòng ngủ rất im lặng, im lặng đến mức một cây kim rơi xuống đất còn có thể nghe được.
Tay cầm điện thoại của Giản Dật theo bản năng rụt lại vài phần.
“Chẳng phải em ra ngoài chơi với bạn sao?” Trang Yến Hành đã nhìn thấy hết những động tác nhỏ đó của cậu, giọng điệu vẫn xem như bình thản.
Giản Dật cũng tự biết mình sai, không dám cãi lại, vì thể chỉ thành thật trả lời: “Ban đầu đúng là như vậy, sau đó Chu Tự bỗng nhiên đến trường học tìm em, vậy nên em đã đi chơi với cậu ta một chút.”
“Lúc anh nhắn tin cho em chắc là em đang ở với cậu ta nhỉ? Sao lại nói dối?” Trang Yến Hành nhìn Giản Dật, tuy anh đang nói chuyện như bình thường nhưng lại làm cho Giản Dật cảm thấy áp lực.
Giản Dật không dám nhìn Trang Yến Hành, giải thích đại đại: “Thì……Thì nhìn anh có vẻ không ưa Chu Tự lắm, cũng không thích em đi chơi với cậu ta, em sợ nếu anh biết sẽ giận, nên không dám nói với anh……”
Trang Yến Hành gật đầu, đơn giản trần thuật lại lời của cậu: “Ừm, sợ anh giận nên nói dối.”
Giản Dật: “......”
Giải thích mà như không giải thích, cậu đã bắt đầu hối hận.
Cậu mở miệng muốn nói gì đó: “Trang……”
Nhưng mà cậu còn chưa nói gì đã bị Trang Yến Hành cắt ngang.
“Tiểu Dật, khoảng cách của chúng ta không còn đáng để em thành thật với anh nữa đúng không?”
“Không phải……” Giản Dật cuống quít muốn nói gì đó, cậu giương mắt nhìn Trang Yến Hành, lại lập tức quay đi, ấp úng nửa ngày vẫn chưa cho được cái lý do.
Trang Yến Hành tiếp tục nói: “Biết anh không thích mà vẫn đi gặp, thậm chí còn không do dự mà nói dối, Giản Dật, anh ta là gì của em?”
“......”
Mỗi câu Trang Yến Hành nói ra đều làm trái tim Giản Dật thắt chặt lại, cuối cùng cậu không thể nói gì thêm, cúi đầu, nhỏ giọng bắt đầu xin lỗi: “Em xin lỗi anh.”
Trang Yến Hành nghe cậu xin lỗi, không nói gì.
Từ đầu đến cuối, Giản Dật chưa từng nhìn thẳng vào anh.
Không nghe anh nói gì, Giản Dật càng bất an hơn, cậu cẩn thận ngẩng đầu, chỉ dám nhìn Trang Yến Hành qua khoé mắt, sau đó cả người dịch lại hai bước, giơ tay nhẹ nhàng chạm vào Trang Yến Hành, “Anh giận thật ạ?”
“Những gì anh từng nói em có nghe mà, cố gắng gặp cậu ta càng ít càng tốt rồi, không tin thì anh có thể xem lịch sử trò chuyện của em với cậu ta nè. Cậu ta muốn gặp em nhiều lần như vậy mà em có đồng ý đâu, em biết nói dối anh là em sai, nhưng anh cũng không thể nói như vậy mà……”
Giọng nói của cậu có chút mềm mại, rõ ràng là đang cố gắng dỗ người, vậy mà nghe cứ như đang làm nũng.
“Anh…… Ở trong lòng em anh là ai còn cậu ta là ai, chẳng lẽ anh còn không rõ sao?”
Câu nói vừa thốt ra kia, rõ ràng nghe được cậu đã có chút tủi thân.
Trang Yến Hành lúc này mới giương mắt nhìn về phía Giản Dật, hỏi: “Anh là gì của em.”
Giản Dật nhẹ nhàng thở ra, trong lòng biết mọi chuyện đã êm rồi, dù sao cậu cũng rất có kinh nghiệm dỗ người.
“Là bạn trai đó, anh thật sự định quên luôn chuyện vừa rồi sao?”
Nói xong, cậu nắm lấy tay Trang Yến Hành, anh cũng không ngăn cản, giơ tay kéo Giản Dật vào trong lòng mình.
Giản Dật lại bị bắt ngồi trên đùi Trang Yến Hành, dù đã làm bao nhiêu lần mà vẫn thấy xấu hổ, nhưng mà cậu vẫn đang dỗ người, nên dù thích hay không thích gì vẫn ngoan ngoãn để anh ôm như vậy.
Đúng là đêm nay Trang Yến Hành khá vui, hơn nữa Giản Dật còn là chuyên gia làm nũng dỗ người nên chuyện này cũng nhẹ nhàng trôi qua.
“Đây là lần cuối.”
“Em hứa luôn, lần sau nếu gặp cậu ta thì chắc chắn sẽ báo cho anh mà.” Giản Dật là bé ngoan nghe lời, lập tức giơ ba ngón tay lên thề, sau đó lại có chút khó hiểu hỏi: “Ơ nhưng mà sao anh lại không thích em gặp cậu ta vậy? Vẫn là do chuyện năm đó sao, em cảm thấy cũng không quan trọng đến vậy mà?”
Chuyện năm đó Giản Dật thấy phần lớn trách nhiệm vẫn là của mình, còn những người khác toàn bị Trang Yến Hành giận chó đánh mèo. Tai nạn xảy ra trong lúc đua xe không phải là do bọn Chu Tự gây ra, chuyện này Trang Yến Hành không hiểu mới lạ.
“Cậu ta có tình cảm không trong sáng với em.” Trang Yến Hành nói.
Giản Dật sửng sốt, có lẽ cậu cũng không ngờ được câu trả lời lại là cái này, theo bản năng hỏi: “Làm sao anh biết?”
Trang Yến Hành nghe được lời này, hơi hơi nhướng mày: “Em biết rồi?”
Giản Dật cũng không dám giấu Trang Yến Hành, vì thế gật gật đầu: “Vâng, hôm nay cậu ta đột nhiên tỏ tình với em.”
Nói xong, cậu lập tức giải thích: “Nhưng em nói em có bạn trai, đã từ chối rồi!”
Nghe được Giản Dật thừa nhận mối quan hệ của họ, đặc biệt là ở trước mặt người có tình cảm với mình, Trang Yến Hành cũng khó nén cảm giác vui vẻ, nhẹ nhàng vuốt ve tay Giản Dật: “Ừm.”
“Cái này……Có thể buông em ra không?” Giản Dật hơi nghiêng đầu, nhìn Trang Yến Hành.
Trang Yến Hành không nói gì, cũng không buông cậu ra, ngược lại hỏi: “Em muốn vào showbiz?”
Giản Dật: “......”
Có nhất thiết phải ngồi trên đùi nói chuyện không??
Giản Dật cũng không để ý lắm chuyện Trang Yến Hành chưa có sự cho phép đã xem tin nhắn, cậu không so đo đến vậy, mà đối phương cũng rất ít khi cố ý kiểm tra điện thoại của cậu. Dù sao cậu cũng đã quen với việc không có quá nhiều sự riêng tư trước mặt Trang Yến Hành.
Cũng giống như việc điện thoại của Trang Yến Hành cậu cũng có thể tuỳ ý chơi game, kiểm tra gì thì kiểm tra, mối quan hệ của bọn họ thật sự không có quá nhiều sự riêng tư.
“Anh ta bảo em suy nghĩ kỹ càng.” Giản Dật nói.
Nhưng mà thật ra Giản Dật cũng không quá hứng thú với showbiz, cậu là cậu ấm con nhà giàu, tham gia vào đó làm gì cho hành xác.
Giản Dật cũng không khao khát cảm giác được vạn người chú ý.
“Cảm thấy hứng thú?” Trang Yến Hành hỏi.
Giản Dật vốn muốn lắc đầu, nhưng lại thay đổi suy nghĩ, cậu sửa miệng, thăm dò hỏi: “Nếu em muốn, thì anh sẽ cho em đi sao?”
Nói chung là showbiz cũng khá hỗn loạn, là một vũng nước đục. Trang Yến Hành tất nhiên sẽ không thích cậu tiếp xúc với những loại người tạp nham lẫn những chuyện thối nát trong giới. So với các cậu ấm nhà giàu khác thì vòng bạn bè của cậu đúng là sạch sẽ quá mức.
Những tên đó hay đi chơi bời phung phí nhưng thường thường sẽ không dám mời Giản Dật đi theo, hơn nữa có Trang Yến Hành theo dõi sát sao nên dù có người muốn tiếp cận lợi dụng hay lấy lòng Giản Dật đều vô ích.
Giản Dật biết Trang Yến Hành không cho cậu qua lại với đám bạn xấu đó, ban đầu còn quậy ầm lên, cảm thấy Trang Yến Hành kiểm soát quá mức, dựa vào đâu mà can thiệp vào những mối quan hệ xung quanh cậu.
Cha mẹ cậu còn chưa nói gì đâu.
Quậy kiểu gì thì quậy, cuối cùng người đồng ý nhượng bộ vẫn là cậu. Trang Yến Hành không phải là loại người mềm lòng dễ nói chuyện như những người khác trong nhà.
Đặc biệt là sau khi chuyện trong lúc đi chơi với bọn Chu Tự xảy ra, dường như Trang Yến Hành quản cậu càng chặt hơn.
Giản Dật biết, không chỉ mình mình bị dọa sợ, mà Trang Yến Hành cũng vậy. Chuyện thi đại học quan trọng như vậy mà anh vẫn dành ra phần lớn thời gian ở bên cậu.
Người sai đương nhiên không dám ý kiến.
Mà câu trả lời của Trang Yến Hành khiến cậu vô cùng ngạc nhiên.
“Muốn đi thì đi.”
Nghe được câu này, vẻ kinh ngạc trong mắt Giản Dật đã không thể giấu được nữa.
“Em còn tưởng anh sẽ ngăn cản chứ, không phải bảo là showbiz rối ren lắm sao? Anh không sợ em học cái xấu à?” Giản Dật thật sự tò mò.
Theo cậu thì nếu cậu thật sự muốn vào showbiz thì người khó thuyết phục nhất chắc chắn là Trang Yến Hành.
Nhìn ánh mắt lấp lánh của Giản Dật, vẻ mặt Trang Yến Hành dịu lại: “Ừm, không sợ.”
“Vì sao?” Giản Dật đang ngồi trong lòng Trang Yến Hành khẽ nhích vào một chút, xoay người đối diện với anh.
Vòng tay đang ôm lấy eo Giản Dật hơi siết lại, sau đó cậu nghe anh nói: “Bởi vì anh sẽ luôn dõi theo em, Tiểu Dật, nhớ kỹ rằng dù em ở đâu anh đều sẽ dõi theo em, sẽ không cho em cơ hội học hư, cho nên muốn đi thì đi đi, xem như cho em đi chơi một chút.”
Trong giọng của anh mang theo một tia nguy hiểm, đáng lẽ phải làm người ta cảm thấy áp lực nhưng Giản Dật lại không cảm thấy như vậy.
Có thể cậu đã quen với cái nhìn chăm chú từ nhỏ đến lớn của Trang Yến Hành, cũng quen thói mỗi khi quậy cho to chuyện thì sẽ có Trang Yến Hành chở che nên khi anh nói anh sẽ luôn dõi theo cậu, ngược lại làm cho cậu càng cảm thấy yên tâm hơn.
“Hừ, em không thèm.” Giản Dật nói.
“Ừm.” Trang Yến Hành gật đầu, không nói gì, giống như muốn nói Giản Dật quyết định thế nào cũng được.
Dù sao có hai nhà Trang, Giản bảo kê phía sau thì mười cái showbiz cũng không làm gì được cậu.
“Khuya rồi, anh không về à?” Giản Dật không thể ngồi trong lòng Trang Yến Hành thêm nữa, cậu đẩy vai anh ra rồi đứng dậy, cũng may là lần này anh đã buông cậu ra.
Ánh mặt họ chạm nhau. Trang Yến Hành không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn Giản Dật, khiến cậu ngượng chín mặt. Cậu ho nhẹ một tiếng muốn che đậy sự xấu hổ, rồi hỏi: “Hay là đêm nay anh ngủ phòng em?”
Trang Yến Hành vẫn im lặng nhìn cậu, cho đến khi Giản Dật sắp sửa nổi giận thì anh mới quay đi, thản nhiên nói: “Anh về trước.”
Nói xong, Trang Yến Hành đứng dậy chuẩn bị rời đi. Trong đầu Giản Dật rối bời, cảm giác vừa mâu thuẫn vừa bực bội, cuối cùng lúc Trang Yến Hành sắp về, cậu lại giơ tay giữ chặt không cho anh đi.
“Từ từ……”
Tim cậu lại bắt đầu đập nhanh bất thường, cậu giữ chặt lấy tay Trang Yến Hành: “Không thì, chúng ta ngủ chung đi anh.”
Thấy bộ dáng rối rắm ngại ngùng của cậu, Trang Yến Hành cũng thấy có chút buồn cười, anh gật đầu, trong giọng có chút hài lòng: “Được.”
……
Hai người ngủ chung, Trang Yến Hành ôm lấy cậu từ phía sau, hai cơ thể liền kề, Giản Dật có thể cảm nhận được nhiệt độ trên người đối phương.
Cậu có hơi mất ngủ, ngày thường chỉ có một mình thì cậu còn lăn qua lộn lại. Bây giờ có Trang Yến Hành ở đây, cậu không thể cử động lung tung, đặc biệt Trang Yến Hành còn ngủ rất yên tĩnh nữa chứ.
Để tránh chuyện lần trước, Giản Dật mở miệng gọi anh: “Trang Yến Hành, anh ngủ chưa.”
“Sao vậy?”
Trong bóng đêm, Trang Yến Hành đáp lời. Cánh tay ôm cậu càng siết chặt, thân thể cũng áp sát hơn.
Quả nhiên chưa ngủ.
“Anh không nóng à?” Giản Dật bắt lấy tay Trang Yến Hành, không nhịn được xoay người lại.
Trang Yến Hành buông lỏng tay, để cậu xoay mặt về phía mình, hai người mặt đối mặt với nhau, lúc này mới trả lời: “Không nóng.”
Giản Dật mất ngủ, đơn giản chỉ muốn nói chuyện với Trang Yến Hành một chút: “Mấy ngày nữa em bay rồi, lúc đó anh có đi tiễn em không?”
“Em nghĩ sao?” Trang Yến Hành hỏi lại.
“Vậy lúc em về, anh cũng đi đón em đúng không?” Giản Dật lại hỏi.
“Ừm.”
“Mai em phải về nhà một chuyến, báo cho ông bà với cả cha mẹ anh.”
“Ừm.”
“Lúc em đi rồi anh có nhớ em không?”
Hai người dường như trở lại khoảng thời gian khi nhỏ, mỗi khi Giản Dật không ngủ được sẽ chạy sang phòng Trang Yến Hành ngủ ké, sau đó lải nhải nói đông nói tây với anh, nói đến khi mệt lả rồi thì sẽ bất giác dựa vào anh ngủ say.
Trang Yến Hành tuy sẽ không đáp lại quá nhiều nhưng sẽ luôn đợi đến khi cậu ngủ trước rồi mới ngủ.
Lần này cũng không khác lắm, họ nói chuyện đến khi Giản Dật bắt đầu thấy mơ màng, đầu vô thức dụi vào ngực Trang Yến Hành, thậm chí đã bắt đầu nói mê sảng.
“Trang Yến Hành……”
“Sao tiếng tim đập của anh và của em chẳng giống nhau gì cả……”
Nói xong, Giản Dật cầm tay Trang Yến Hành đặt lên vị trí trái tim mình: “Anh sờ thử xem, dạo này nó kỳ lắm, cứ đập lúc nhanh lúc chậm ấy……”
Hô hấp của anh hơi cứng lại, tay anh bị Giản Dật ấn lên ngực, có thể cảm nhận được trái tim của cậu chậm rãi đập từng nhịp một.
“Có phải em nên đi khám tim không?” Giản Dật đã bắt đầu lơ mơ, thả tay anh ra rồi chìm vào giấc ngủ.
Nếu lúc này cậu còn tỉnh thì cũng sẽ nghe được tiếng tim Trang Yến Hành đang đập.
Nhịp tim của anh cũng đã không được bình thường nữa, vì cậu.
Thật lâu sau, Trang Yến Hành ôm người vào lồng ngực. Bàn tay nhẹ nhàng xoa xoa sau tai Giản Dật, nhìn chằm chằm cần cổ trắng nõn một lúc, anh lại không nhịn được giơ tay chậm rãi vuốt ve.
Giản Dật sợ nhột, trong lúc ngủ có hơi rụt lại một chút nhưng không né tránh. Cậu nhíu mày, đầu cọ tới cọ lui trong ngực Trang Yến Hành một chút thì từ bỏ.
Trang Yến Hành: “.......”
Bây giờ người mất ngủ lại là anh.
Comments