Chương 46: Em giúp anh nhé?
- Lunar nè
- Apr 3
- 9 min read
Lúc Giản Dật về nhà đã mười một, mười hai giờ đêm. Cậu còn cho rằng Trang Yến Hành đã ngủ, không ngờ vừa vào cửa, phát hiện đèn phòng khách vẫn bật sáng.
Cậu khựng lại một chút, thay giày rồi đi vào trong, Trang Yến Hành đang ngồi trên sô pha.
“Về rồi à?” Trang Yến Hành xoay người, nhìn cậu hỏi.
Giản Dật nhìn vào mắt Trang Yến Hành, có chút chột dạ, sau đó gật đầu: “Vâng……Sao giờ này mà anh còn chưa ngủ?”
“Đợi em, sợ em đi chơi muộn quá sẽ cần anh đến đón.” Trang Yến Hành nói.
“À……” Giản Dật càng chột dạ hơn, cậu đi về phía Trang Yến Hành.
“Thế nào? Chơi có vui không?” Trang Yến Hành thấy Giản Dật đi tới, thuận tay nắm lấy tay cậu, kéo người ngồi xuống bên cạnh mình.
Giản Dật nhìn Trang Yến Hành, lại cúi đầu nhìn bàn tay đang nắm lấy tay mình, đầu ngón tay cậu hơi rụt lại, rõ ràng ở trước mặt Chu Tự thì rất tự tin làm đủ trò, vậy mà chỉ cần trở về thì như thành con người khác.
“Cũng vui.” Giản Dật lơ đãng đáp.
Chắc anh cũng nhìn ra cậu chỉ đáp cho có lệ, Trang Yến Hành tiếp tục hỏi: “Nghỉ rồi muốn đi đâu chơi? Lúc trước anh đã hứa với em rồi.”
“A?” Giản Dật lấy lại tinh thần, nhìn về phía Trang Yến Hành, không chút suy nghĩ mở miệng nói: “Mẹ em gọi điện báo rằng năm nay họ bận nên không về ăn Tết, muốn em bay qua bên kia, đã đặt vé máy bay xong xuôi hết rồi.”
Bàn tay đang nắm lấy tay Giản Dật khựng lại, ánh mắt Trang Yến Hành hơi tối đi, không nói gì. Dù sao việc Giản Dật ở bên ba mẹ mình cũng là lẽ đương nhiên.
“Được.”
Giọng nói của anh vẫn bình tĩnh, lạnh băng như cũ, rất khó nhìn ra được anh đang thật sự nghĩ gì.
Giản Dật cũng không để ý tới, đầu óc cậu hiện tại đang bị một việc khác cuốn lấy.
“Trang Yến Hành……”
Cậu do dự cất lời.
Trang Yến Hành nhìn cậu: “Ừm? Làm sao vậy?”
Giản Dật càng nắm chặt tay anh hơn, cậu nhìn Trang Yến Hành, như thể đã quyết định, vẻ mặt cậu toát lên vẻ kiên định, thấy chết không sờn.
Trang Yến Hành chỉ thấy buồn cười, cảm xúc vụn vặt kia cũng theo đó bị hoà tan, chỉ còn lại sự mềm lòng.
Nhưng sau đó anh liền cười không nổi nữa.
Bởi vì Giản Dật đột nhiên bắt lấy tay anh, cúi người, toàn bộ thân thể dường như dán vào ngực anh.
Trang Yến Hành theo bản năng nghiêng đầu, đưa tay đè bả vai của cậu, ngăn hành vi của đối phương, giọng nói lạnh lùng mang theo vài phần nguy hiểm mà cảnh cáo: “Tiểu Dật.”
Giản Dật vất vả lấy hết can đảm, kết quả không hôn được thì thôi, còn bị Trang Yến Hành tóm chặt.
Cậu có chút bực mình, trừng mắt nhìn Trang Yến Hành hỏi: “Anh trốn cái gì?”
Trang Yến Hành: “......”
“Là em đang làm gì mới đúng.” So với Giản Dật đang bốc lửa, Trang Yến Hành nhìn bình tĩnh hơn rất nhiều, nếu bỏ qua lực tay đang ấn mạnh trên bả vai Giản Dật của anh.
Giản Dật nhíu mày, sau đó cậu cảm giác được áp lực trên vai nhẹ đi vài phần.
Cậu một lần nữa nhìn về phía Trang Yến Hành, nói thẳng: “Cho em hôn anh một cái.”
Giản Dật cũng không có ý gì khác, cậu chỉ muốn thử lại lần nữa, khả năng cậu thích Trang Yến Hành làm cho cậu quá sốc, còn sốc hơn so với việc cậu thật sự là gay.
Trang Yến Hành im lặng.
Sau đó anh thả bàn tay đang tóm lấy vai Giản Dật ra, xem như ngầm đồng ý.
Trái tim Giản Dật lại bắt đầu đập điên cuồng, còn chưa hôn nữa mà đã đập bình bịch như vậy rồi, đúng là điên thật.
Cậu đành phải nỗ lực làm ngơ tiếng tim đập của chính mình, bàn tay lại siết chặt lấy tay Trang Yến Hành hơn, sau khi làm đủ loại an ủi tâm lý, cậu cúi người một lần nữa, áp đôi môi mình lên môi Trang Yến Hành, cảm giác mát lạnh hòa với hơi thở nhẹ nhàng.
Trái tim vốn đang nảy điên cuồng như dừng lại trong giây lát, Giản Dật cảm thấy bây giờ so với ngồi đây làm thí nghiệm thì cậu nên gọi 115 đi bệnh viện khám tim còn hơn.
Nhưng mà môi Trang Yến Hành vừa mát vừa mềm, cậu không nhịn được hơi hé môi, đôi môi ướt át nhẹ nhàng thăm dò dọc theo khoé miệng, thân thể bất giác nép sát vào vòng tay của anh hơn một chút.
Trang Yến Hành nhìn người đang chui vào lòng mình, giơ tay nhẹ nhàng đỡ lấy eo Giản Dật. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng cậu sẽ vừa hôn lại còn sờ soạng trên người mình như thế này nên cũng có hơi hít thở không thông.
Thấy những thăm dò vừa cẩn thận vừa táo bạo của Giản Dật, anh khe khẽ hé môi, dụ dỗ Giản Dật tiến vào. Quả nhiên, Giản Dật bắt đầu thâm nhập vào khe hở vừa mở ra kia, tò mò cắn vào cánh môi anh, không quá đau, nhưng lại khiến lòng anh ngứa ngáy. Những cái chạm mềm mại, đan chéo hoà vào hơi thở nóng rực.
Giản Dật dường như đã quên luôn mục đích ban đầu của mình, từ những cái chạm thăm dò ban đầu cho đến chủ động tiến vào khoang miệng của Trang Yến Hành, Giản Dật buông đôi tay đang nắm lấy tay Trang Yến Hành ra để đổi thành choàng tay qua cổ anh, bắt đầu quấn lấy anh hôn môi.
Yết hầu cậu lăn lộn, cảm thấy miệng lưỡi khô rát nên liều mạng cuốn lấy khoang miệng Trang Yến Hành, cũng không biết là đang tham lam điều gì.
Cánh tay đang ôm Giản Dật lại siết chặt hơn một chút, cuối cùng không thể mặc kệ Giản Dật chủ động được nữa, một tay anh xoa bóp cổ cậu, hơi dùng sức đè lại, sau đó chuyển bị động thành chủ động, môi lưỡi của cậu nháy mắt đã bị Trang Yến Hành cuốn lấy dây dưa, hơi thở cũng bị rút đi.
Thân thể Giản Dật mềm nhũn ra, nằm bẹp dí trên người Trang Yến Hành, để cho vòng tay anh đỡ lấy. Hơi thở của cậu dồn dập nặng nề, mặt đỏ ửng vì thiếu khí, cánh môi cậu khẽ mở, đón nhận những nụ hôn mãi không dứt của anh.
Cậu sa vào trong khoảnh khắc đó, dường như quên hết thế giới xung quanh, theo bản năng đáp lại. Hai người quấn quýt lấy nhau, Giản Dật ngồi trên người Trang Yến Hành, đè anh lên sô pha sau đó đè cả người mình lên người anh, cũng không quan tâm mình có nặng hay không hay có làm Trang Yến Hành khó chịu hay không.
Trang Yến Hành cũng chiều theo cậu, hoặc phải nói là so với Giản Dật thì anh càng khốn đốn hơn, nhưng anh vẫn phải cố gắng khống chế bản thân không để vụt đi sợi dây lý trí cuối cùng.
Dây dưa hôn hít đến khi cả hai gần như không thở nổi nữa mới lưu luyến buông ra, Giản Dật ôm Trang Yến Hành hơi hơi quay đầu đi, chôn mặt vào cổ Trang Yến Hành lấy lại hơi thở cũng như cố gắng làm chính mình bình tĩnh lại một chút. Đang là mùa đông mà trong người cậu dường như có một ngọn lửa cháy phừng phừng, khô nóng khó chịu……
Cậu chỉ ngồi một lát đã bò dậy, nụ hôn này làm người cậu nóng bừng lên rồi, cậu muốn đi tắm để dập lửa.
Mà cậu chỉ vừa cử động đã bị Trang Yến Hành mạnh mẽ đè lại, căn bản không cho cậu cơ hội rời đi.
Giản Dật có hơi giận dỗi, cậu vặn vẹo giãy dụa, lại phát hiện dù cố gắng tránh né thế nào cũng không thoát, ngược lại ở dưới mông còn cảm thấy hơi cộm cộm.
Giản Dật có hơi sửng sốt, sau một giây im lặng sững sờ cậu mới nhận ra mình đang đè lên cái gì, cả người nháy mắt cứng đờ không dám động đậy.
Cậu nuốt nuốt nước miếng: “Trang Yến Hành……Em khó chịu quá, anh…Anh không khó chịu à?”
Cảm nhận được thân thể cứng đờ của cậu, Trang Yến Hành nhẹ nhàng vuốt ve dọc theo sống lưng cậu, vốn là muốn an ủi mà Giản Dật lại càng sượng hơn.
“Ừm……” Trang Yến Hành lên tiếng, không có vẻ gì là muốn buông cậu ra, giọng nói trầm thấp mang theo vài phần khản đặc của anh thì thầm bên tai Giản Dật: “Em giúp anh nhé?”
Giản Dật có hơi ngứa, còn chưa đợi load xong đã theo bản năng hỏi lại: “Giúp……Giúp thế nào?”
Hỏi xong, Giản Dật thiếu điều muốn cắn lưỡi chết luôn cho rồi, sao cậu lại bị Trang Yến Hành dắt nữa rồi?
Trang Yến Hành muốn làm gì? Không lẽ muốn “làm” mình thật hả?
Giản Dật không khỏi nuốt nước bọt. Cậu bỗng nhiên nhận ra rằng nếu mình để suy nghĩ bay cao bay xa thì dường như cảm giác khô nóng sẽ bớt đi một chút.
Hai luồng suy nghĩ trong đầu bắt đầu đánh nhau, nếu Trang Yến Hành thật sự muốn chiếm lấy cơ thể ngọc ngà của mình thì phải làm sao bây giờ?
Cậu nên đồng ý hay từ chối?
Trước giờ cậu chưa từng nghĩ đến mình sẽ lên giường với đàn ông đâu……
Giản Dật cảm thấy mình không vượt qua được rào cản tâm lý đó, nhưng, nhưng mà…..
Giản Dật rũ mắt, tầm mắt dừng lại sau tai Trang Yến Hành, trong lòng lại ngo ngoe rục rịch một ý nghĩ khác.
Người khác chắc chắn là không được, nhưng nếu là Trang Yến Hành……
Cũng không phải là không ổn?
Giản Dật bị ý nghĩ đột ngột của mình làm cho hoảng sợ, giật bắn cả mình.
“Suy nghĩ gì đó?” Trang Yến Hành hỏi cậu, một bên cầm lấy tay Giản Dật, dẫn dắt cậu đụng vào. Lòng bàn tay Giản Dật bất ngờ bị Trang Yến Hành kéo lại, áp lên, cảm giác như bị bỏng. Mặt cậu nháy mắt đỏ bừng, theo bản năng muốn rút tay lại nhưng lại bị Trang Yến Hành giữ chặt, không cho cậu cơ hội chạy trốn.
“Tiểu Dật.” Giọng Trang Yến Hành như đang kìm nén điều gì đó, anh siết chặt lấy tay Giản Dật.
Giản Dật nghe anh gọi tên mình, theo bản năng dừng lại, Trang Yến Hành nắm tay cậu rất chặt, hơi thở bên tai dần trở nên nặng nề nóng bỏng, làm cho lỗ tai cậu gần như bị bỏng.
Trông cậu như có vẻ bị cưỡng ép nhưng con người Giản Dật làm sao dễ bị ép buộc như vậy chứ. Nếu thật sự không muốn, cậu đã sớm bỏ chạy từ lâu, nhưng giờ phút này cậu lại để Trang Yến Hành dùng tay mình làm xằng bậy.
Thậm chí sau khi được đối phương dẫn dắt một hồi, cậu bắt đầu căng da đầu tự mình thử, vì thế Trang Yến Hành buông tay cậu ra, để Giản Dật tự mình vận động.
Giản Dật cảm thấy loại cảm giác này quái dị cực kỳ, nhưng nhìn bộ dạng hứng tình của Trang Yến Hành, tim cậu lại bắt đầu tăng tốc.
Chắc là mình nên đi khám, Giản Dật nghĩ.
Nhưng mà, đây là một Trang Yến Hành hoàn toàn khác với thường ngày, một Trang Yến Hành mà chỉ mình cậu có thể thấy được. Giản Dật có hơi động lòng, ngay lúc này, cậu thậm chí cúi đầu, hôn lên môi anh.
Hai người lại trao đổi một nụ hôn sâu, những khoảnh khắc như thế này, còn ai nghĩ nhiều nữa chứ.
Dù sao Giản Dật cũng đã đầu hàng, đợi mai tỉnh táo rồi tính.
Nhưng mà cậu có hơi xem thường Trang Yến Hành rồi, chờ khi hai người rời khỏi sô pha, tay cậu đã sắp nâng lên không nổi nữa, sau khi nhìn đồng hồ, Giản Dật càng im lặng hơn.
Không dám tưởng tượng nếu lên giường thật thì sẽ tới mức nào……
Giản Dật đột nhiên rùng mình, cậu phải bình tĩnh lại.
Lúc ở trong phòng tắm, Giản Dật cuối cùng cũng có thể cho chính mình một chút thời gian suy ngẫm.
Tiếng nước ào ào vang lên bên tai, Giản Dật vừa rửa mặt vừa suy nghĩ về những gì vừa xảy ra, nghĩ kiểu gì mà cả người cậu lại bắt đầu nóng ran.
……
Thanh niên trai tráng tràn đầy sức sống, như thế này là bình thường thôi mà đúng không?
Chắc chắn rồi.
Thôi, cậu vẫn nên dành một tháng suy nghĩ đi vậy.
Muốn chấp nhận rằng mình thích đàn ông, người mình thích còn là Trang Yến Hành, tất nhiên là cần thời gian và dũng khí.
Tại sao mình có thể từ vừa ghét vừa phiền Trang Yến Hành, chuyển sang thích anh? Không lẽ bị Trang Yến Hành chơi ngải rồi sao?
Giản Dật nghĩ mãi không ra, đầu óc lộn xộn.
Comments