Chương 45: Mình thật sự thích Trang Yến Hành?
- Lunar nè
- Apr 3
- 9 min read
Đợi đến lúc Chu Tự tập xong cũng đã tối khuya.
Có lẽ là do để Giản Dật đợi hơi lâu nên cậu ta cũng có hơi xấu hổ.
“Thật xin lỗi, để cậu chờ lâu quá.”
Giản Dật vốn đang bấm điện thoại, nghe được lời này liền ngẩng đầu, hỏi một câu: “Cậu tập xong rồi?”
Cũng không phải việc gì to tát lắm, dù sao cũng thi xong cả rồi.
“Ừm, đi thôi, đi ăn bữa khuya.” Chu Tự nói.
Giản Dật nhướng mày, đánh giá nhìn Chu Tự một cái: “Công ty các cậu còn cho đi ăn khuya luôn hả? Tôi tưởng thần tượng đều phải ăn kiêng giữ dáng chứ?”
Chu Tự cười: “Lâu lâu mới đi ăn như thế này thôi.”
Mà cho đến khi ăn xong bữa khuya rồi, Giản Dật vẫn chưa tìm được cơ hội xuống tay.
Trên đường đã không một bóng người, hai người bước ra khỏi quán ăn, Giản Dật biết sắp phải tách ra để về nhà rồi, lại nghĩ, nếu hôm nay mà không làm ăn được gì thì đúng là lãng phí cả ngày của cậu.
Ban đêm gió lớn, mang theo hơi lạnh. Chỉ cần đứng lâu một chút thì cả người sẽ bị thổi cho đông cứng.
Sau khi một cơn gió lạnh thổi qua, Giản Dật cũng hạ quyết tâm, mở miệng: “Chu Tự.”
Chu Tự dừng bước, quay đầu nhìn về phía Giản Dật. Trong đêm, bóng người có chút mơ hồ, thậm chí còn không nhìn rõ được, nhưng cậu ta cứ như vậy, nhìn chằm chằm gương mặt ẩn hiện của Giản Dật.
“Làm sao vậy?” Chu Tự cười hỏi cậu, ánh mắt cong lên, trong mắt dường như trở nên lấp lánh như sao trời, nhẹ nhàng lại tinh tế.
Giản Dật đi đến trước mặt Chu Tự, nhìn đối phương, hỏi một câu: “Giúp tôi cái này được không, nhanh lắm.”
“Được?” Hiếm khi thấy Giản Dật nghiêm túc như vậy, Chu Tự lập tức nói: “Cậu nói đi, nếu tớ giúp được thì sẽ giúp.”
“Cậu cứng đứng yên đây, cho tôi ôm một cái là được, tôi làm thí nghiệm.” Giản Dật nói huỵch toẹt.
So với đợi lúc thích hợp để giả vờ té ngã, hoặc là vắt hết óc tìm đủ loại lý do viện cớ thì chi bằng cứ nói thẳng ra như vậy cho xong, ngược lại cảm thấy còn đỡ kỳ quái hơn.
“Gì cơ……” Chu Tự sửng sốt, cậu ta nhìn Giản Dật, trong phút chốc dường như có thể nghe được trái tim mình đập bình bịch.
Nói thật, hôm nay Giản Dật ở bên cậu cả ngày nhưng dường như đối phương luôn có chuyện gì muốn nói, cậu ta đã phát hiện Giản Dật nhìn trộm vài lần, biểu cảm đầy vẻ rối rắm do dự.
Chu Tự nghĩ, chắc đối phương có điều gì muốn nói với mình, nên cậu ta vẫn luôn chờ. Chờ đến khi ăn khuya xong rồi mà Giản Dật vẫn chưa mở miệng, không ngờ một khi mở miệng lại yêu cầu như vậy.
Thấy vẻ mặt bất ngờ của Chu Tự, Giản Dật cũng biết yêu cầu của mình quá đột ngột, cậu cũng không có thói quen làm khó người khác, vì thế nói: “Không được thì thôi.”
Không bằng cậu tốn chút tiền mua vé vào bar, tìm đại ai đó ôm một cái cho rồi.
“Không……Không phải, tớ không có ý này, tất nhiên là được rồi.” Chu Tự vội vàng nói, thậm chí lời nói còn có chút lắp bắp, cả người cậu ta dường như có hơi luống cuống, biểu cảm cũng hơi ngốc.
Chu Tự nói xong thì Giản Dật cũng không khách sáo nữa, bước đến ôm lấy đối phương.
Người bị ôm rõ ràng có chút cứng đờ, thậm chí bất giác lùi lại một bước, không dám thở mạnh.
Chu Tự cảm thấy tim mình đập không dừng được, cậu ta cứng đờ cúi đầu, nhìn người đang ôm mình, không dám nhúc nhích.
Qua một hồi lâu, cậu ta hơi nâng tay lên, muốn ôm lại Giản Dật, nhưng lại sợ làm cho Giản Dật hoảng sợ.
Ai mà hiểu được cái ôm này của Giản Dật có bao nhiêu sát thương chứ!
Chu Tự giằng xé giữa hai luồng suy nghĩ trong đầu, Giản Dật đầu gỗ lại không nghĩ gì, cậu ôm một lúc lâu, thậm chí còn chưa từ bỏ ý định mà điều chỉnh tư thế tận vài lần, cuối cùng vẫn không có cảm giác.
Chu Tự hít sâu một hơi, tay vừa đụng tới eo Giản Dật thì đã bị cậu đẩy ra trước.
“Được rồi.” Giản Dật đã rõ, tình cảm của cậu đối với Trang Yến Hành không giống người bình thường, biết được đáp án rõ ràng càng làm cho lòng cậu cảm thấy rối loạn hơn.
Mình thật sự thích Trang Yến Hành sao? Hay là do khoảng thời gian này bị Trang Yến Hành ảnh hưởng nhiều quá thôi?
Không được, cậu vẫn nên bình tĩnh ngẫm lại.
“Cái này, hôm nay cảm ơn cậu, tôi về trước đây.” Giản Dật nói.
Nhìn người này ôm cho đã xong thì muốn chạy, vẻ mặt Chu Tự cũng có chút kinh ngạc, trong đầu cậu ta còn chưa biết nên làm gì, tay đã theo bản năng chộp Giản Dật lại: “Từ từ……”
“Sao vậy? Còn có việc gì sao?” Giản Dật giương mắt nhìn về phía Chu Tự.
Chu Tự im lặng, tại sao Giản Dật có thể làm cậu ta rối bời như vậy mà chính mình lại như không có chuyện gì?
“Cậu….Vừa rồi ôm tớ để thí nghiệm cái gì?” Tay Chu Tự càng siết lấy tay Giản Dật chặt hơn một chút, lộ ra tâm tình nóng vội của cậu ta bây giờ.
Giản Dật nghĩ nghĩ, cũng không phải bí mật quốc gia hay gì, vì thế nói thẳng: “Thử xem tôi có thích con trai không thôi.”
Chu Tự: “.......”
“Cho nên…..Sao tự nhiên cậu lại nghĩ mình có thích con trai hay không, cậu……” Chu Tự có chút chờ mong nhìn Giản Dật, nếu cậu ấy thật sự thích con trai, lại cố tình tìm mình để thử nghiệm, vậy có phải chứng minh rằng mình đặc biệt đối với cậu ấy hay không?
Vậy thì……Mình có cơ hội đúng không?
Cậu ta nói được một nửa thì ngừng lại, Giản Dật hoài nghi: “?”
Chu Tự cảm thấy trái tim mình sắp nhảy ra ngoài, mặc kệ thế này, cậu ta cảm thấy đây là một cơ hội tốt, một cơ hội tốt để cậu có thể bày tỏ tấm lòng của mình.
“Giản Dật……thật ra, thật ra tớ……”
Mùa đông, mặt cậu ta đã bị lạnh đến hơi ửng đỏ, nhưng lòng bàn tay bắt lấy tay Giản Dật lại mướt mồ hôi.
Giản Dật nhíu mày: “Cậu sao vậy? Có gì cứ nói thẳng là được.”
“Tớ thích cậu.”
Chu Tự dường như đã gom đủ dũng khí, sau khi nói xong câu này, bầu không khí nháy mắt đông cứng lại.
Chu Tự không dám nhìn Giản Dật, nhưng cũng không buông tay, tim đập ngày càng nhanh.
Chắc là do bầu không khí im lặng này có hơi đáng sợ, Chu Tự bắt đầu nói năng lộn xộn: “Thật ra đã rất lâu rồi, lần đầu tiên gặp cậu tớ đã bị cậu hấp dẫn, nên mới làm quen với cậu, làm bạn với cậu, chủ động rủ cậu đi chơi.”
Nhưng thiếu niên ngây thơ khi đó chỉ có một tình cảm mơ hồ, quả thật chỉ coi cậu như bạn bè, nhưng từ sau khi ra nước ngoài, cậu ta lại nhận ra mình nhớ nhung Giản Dật mãi không quên, thậm chí sẽ ghen ghét Trang Yến Hành.
Việc đầu tiên sau khi về nước cũng là muốn tìm Giản Dật đi chơi, nhìn đối phương trở nên xa cách với mình mà cậu ta cảm thấy mất mát khổ sở biết bao nhiêu, sau đó chuyển qua bám riết không tha, nỗ lực muốn cứu vớt mối quan hệ này.
Chu Tự tuôn hết một tràn xong Giản Dật vẫn không có phản ứng gì, trên thực tế, Giản Dật đã đơ mặt xịt keo cứng người, hoàn toàn không biết nên xử lý như thế nào, có ai trả lời cậu được không, tại sao cậu lại có cái thể chất hấp dẫn đàn ông thế này?
Mà Chu Tự lại tưởng mình đã dọa người ta sợ rồi, vì thế lập tức buông tay ra, cười một chút: “Chuyện này, cậu cứ coi như tớ vừa nổi điên nói giỡn đi, được rồi, cậu về nhanh đi, cũng khá khuya rồi.”
Nhìn dáng vẻ nỗ lực che giấu của cậu ta, Giản Dật im lặng, cảm giác hình như mình lại vướng vào rắc rối rồi.
“Chu Tự.” Giản Dật gọi tên cậu ta.
Chu Tự đại khái cũng biết Giản Dật muốn nói gì, nhưng vẫn cố gắng nở nụ cười, nghiêm túc nghe cậu nói.
Giản Dật nói: “Tôi có người mình thích rồi, bọn tôi đã ở bên nhau, cho nên……Xin lỗi cậu.”
Bây giờ mối quan hệ của cậu và Trang Yến Hành lại rất hữu ích, cậu không hề tội lỗi nói ra những lời này, dù sao hai người cũng thật sự hẹn hò mà, còn về việc có thật sự thích không thì……
Chắc là cũng có chút xíu, cậu vẫn cần suy nghĩ thật kỹ.
Nhưng mà không thích ai thì cậu biết khá rõ.
Chưa tính đến mặt khác, vừa mới ôm một cái thôi mà Giản Dật đã hiểu rõ, cậu thật sự không có cảm giác kia với Chu Tự.
Chu Tự sửng sốt, sau đó hiểu ngay, cậu ta cười chua xót: “Thì ra là vậy sao, tớ hiểu rồi.”
Giản Dật có chút xấu hổ, nhất thời không biết nói gì, nhưng Chu Tự sau khi trải qua cảm giác lo lắng hoảng loạn kia thì lại bình tĩnh đến bất ngờ, cậu ta đột nhiên hỏi Giản Dật: “Là Trang Yến Hành đúng không?”
Giản Dật nghe Chu Tự nói vậy thì có hơi bất ngờ, biểu cảm cũng có chút chần chờ, nhưng vẫn gật gật đầu: “Ừm, sao cậu biết hay vậy?”
“Thật ra không cần đoán đâu, nhìn cách Trang Yến Hành theo dõi cậu sát sao như vậy, làm sao có thể bị người khác nẫng tay trên chứ.” Chu Tự có chút phiền muộn nói, nếu cậu ta quen Giản Dật lâu hơn một chút thì tốt rồi.
Ngay từ đầu, đây đã không phải một cuộc cạnh tranh công bằng.
Từ đầu đến cuối Trang Yến Hành đã đứng sẵn ở vạch đích.
Vậy nên cậu ta mới không thích, thậm chí còn ghét Trang Yến Hành.
Giản Dật: “......”
“Không sao đâu, làm bạn cũng tốt rồi, chia tay mấy hồi đâu mà!” Chu Tự an ủi chính mình.
Giản Dật ngượng ngùng cười: “Cậu không còn việc gì nữa đúng không?”
Biết kèo này thối vậy thì cậu đã không đồng ý rồi, Vạn Sanh bịp chết cậu mất.
“Còn chuyện gì nữa đâu, dù sao việc tớ thích cậu một ngày nào đó vẫn phải nói ra thôi, kết quả có tốt mà cũng có xấu, tớ đã muốn tỏ tình với cậu từ lâu rồi nhưng không tìm được dịp thích hợp, lần này còn phải cảm ơn cậu ấy chứ, cho tớ cơ hội tốt như vậy.” Chu Tự cười nói.
“À ừm……” Giản Dật gật gật đầu, tinh thần của Chu Tự lạc quan quá, cậu theo không kịp.
Tóm lại cũng coi như có thể nhẹ nhàng thở ra rồi.
Trên đường trở về, vừa lên xe cậu liền không nhịn được bắt đầu gọi điện cho Vạn Sanh mắng vốn chuyện xảy ra hôm nay.
Vạn Sanh vừa biết được cậu bị Chu Tự tỏ tình, mất hết tính người mà cười phá lên, trong điện thoại toàn vang lên tiếng cười của cậu ta.
“Vãi ha ha……”
Trên trán Giản Dật đã nổi gân xanh: “Cười cái mẹ gì, xém chút nữa tớ bị cậu bịp chết rồi.”
“Không phải, ông cố ơi……” Vạn Sanh vất vả ngừng cười, ai da một tiếng mới nói: “Tớ không biết cậu có thể chất vừa hút bèo vừa hút trai luôn đấy, hồ ly tinh hay sao vậy trời ha ha.”
“Vạn Sanh.” Giản Dật nghiến răng nghiến lợi.
“Được rồi được rồi, không giỡn nữa, bỏ qua mấy cái tiểu phẩm đi, cậu mau feedback lại xem thực hành rồi thấy có ổn không!” Vạn Sanh nói.
Giản Dật im lặng, một hồi lâu mới miễn cưỡng thừa nhận: “Cũng cũng…….”
“Rồi sao nữa? Kết luận gì?” Vạn Sanh hỏi Giản Dật.
Giọng Giản Dật càng ủ rũ hơn: “Hình như tớ có hơi hơi thích Trang Yến Hành thật rồi.”
“Ừ ừ? Vậy chẳng phải khá tốt sao? Cậu không cần tìm cách chia tay nữa, vậy thì còn ủ rũ cái gì chứ?”
“Nhưng mà tớ thấy kỳ lắm.” Giản Dật nói.
“Kỳ cái gì cơ? Chẳng phải bấy lâu nay hai người đã hẹn hò từ lâu rồi sao, tớ còn tưởng cậu đã quen luôn rồi chứ?” Vạn Sanh nói.
“Không giống nhau.” Giản Dật nghĩ nghĩ, lại hỏi: “Cậu có nghĩ tớ chỉ đang cảm nắng nhất thời thôi không?”
Vạn Sanh cũng im lặng một chút, trả lời: “Cũng có khả năng.”
“Thôi, chả muốn nghĩ nữa, vừa đúng lúc hai ngày nữa tớ ra nước ngoài với ba mẹ, đi một tháng, đủ để tớ bình tĩnh rồi.” Giản Dật chỉ cảm thấy đau đầu.
“Ừm, yêu đương phiền chết đi được ấy.”
“Thôi cúp nhé.” Giản Dật không muốn nghe Vạn Sanh lè nhè nữa.
Vừa đúng lúc, vừa cúp điện thoại chưa được bao lâu thì Giản Dật nhận được tin nhắn của mẹ cậu về thông tin chuyến bay, đã đặt vé xong xuôi, ngày kia xuất phát.
Chậc, bọn họ cũng nôn quá rồi, cậu còn chưa báo với Trang Yến Hành đâu.
Comments