top of page

Chương 44: Chột dạ

  • Writer: Lunar nè
    Lunar nè
  • Apr 3
  • 10 min read

Nhà hàng là do Chu Tự đặt, hai người ngồi xuống gọi món rồi Chu Tự mới tháo khẩu trang ra.


“Cuối cùng cũng dễ chịu hơn chút, đeo khẩu trang ra ngoài bất tiện thật.” Cậu ta không nhịn được than thở.


Giản Dật chỉ nhìn cậu ta một cái, không đáp lại, trong đầu còn đang tính xem chút nữa phải hành động ra sao mới không cảm thấy đột ngột.


Giả vờ không cẩn thận té ngã?


Không được, cái này quá kỳ cục, ai mà lại trùng hợp ngã vào lòng người ta chứ? Kiểu tiếp xúc thân mật như vậy thì có hơi quá, lỡ như lúc đó cậu ta lại nảy sinh ý nghĩ kỳ lạ về mình thì sao? Quá xấu hổ, cậu không chịu nổi.


Chu Tự thấy Giản Dật không để ý đến mình, nhịn không được gọi một tiếng: “Giản Dật?”


“Ừm?” Giản Dật lấy lại tinh thần, nhớ đến lời đối phương vừa nói, lúc này mới đáp lại: “Không mang khẩu trang ra đường thì mới càng phiền phức hơn chứ.”


“Cũng đúng, mà lúc nãy cậu suy nghĩ gì mà ngơ ngác vậy?” Chu Tự hỏi cậu.


“Không có gì, lát nữa ăn cơm xong chúng ta đi đâu?” Tất nhiên Giản Dật không thể nào thừa nhận mình đang có ý xấu với người ta.


Vẻ mặt Chu Tự có chút bất ngờ, cậu ta sửng sốt một chút, đôi mắt lại có chút sáng lên, giống như sợ Giản Dật sẽ đổi ý nên cậu ta lập tức đáp lại: “Đi xem phim thì sao? Tớ nghe nói dạo này có một bộ phim khá hay.”


Vốn dĩ cậu ta chỉ muốn mời Giản Dật đi ăn cơm, vì cậu ta biết Giản Dật khá khó tính. Lại không ngờ Giản Dật sẽ chủ động hỏi cậu sau khi ăn xong đi đâu.


Giản Dật nhìn Chu Tự, hai thằng con trai đi xem phim cùng nhau làm gì? Hơn nữa Chu Tự là idol nổi tiếng, đi xem phim ở rạp thật sự sẽ không có chuyện gì sao?


Cậu muốn nói lại thôi, nhưng nghĩ đến mục đích của mình, thôi kệ, xem phim thì xem phim.


“Được thôi.”


“Vậy để bây giờ tớ đặt vé.” Chu Tự phấn khởi cầm điện thoại bắt đầu mua vé xem phim.


Không lâu sau, phục vụ bắt đầu bưng đồ ăn lên, Chu Tự cũng đã đặt vé xong xuôi, cậu ta cất điện thoại, hai người vừa ăn vừa trò chuyện.


Giản Dật hỏi cậu ta: “Trong ấn tượng của tôi, người nổi tiếng đều rất bận bịu, nhưng hình như cậu có nhiều thời gian rảnh lắm thì phải?” 


“Bận chứ, nhưng lúc nào đi ăn với cậu thì tớ luôn rảnh, thật ra lần này tớ đến gặp cậu vốn chỉ muốn đi ăn một bữa thôi, vì tối còn phải về tập luyện nữa.” Chu Tự nói.


Động tác Giản Dật khựng lại, cậu nhíu mày: “Vậy mà cậu còn muốn đi xem phim với tôi? Vậy là tôi làm chậm trễ việc riêng của cậu rồi còn gì? Thật ra hồi nãy tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi, nếu cậu bận thì cứ nói thẳng là được.”


“Không có việc gì đâu, tớ đã xin nghỉ mấy tiếng rồi, đi xem phim xong rồi trở về tập cũng được. Vất vả lắm mới có dịp ra ngoài cùng cậu, công việc cũng chẳng là gì so với cậu đâu.” Chu Tự nói một cách bâng quơ.


Giản Dật thấy lời này hơi kỳ lạ, cái câu “công việc cũng chẳng là gì so với cậu đâu” này, phù hợp để nói về mình sao?


Nhưng cậu cũng không nghĩ nhiều, so với cậu thì suy nghĩ của Chu Tự còn kỳ quái hơn, nhưng mà cơm nước xong xuôi rồi còn đi xem phim cũng sẽ tốn tận mấy tiếng đây, Chu Tự còn muốn trở về luyện tập, vậy khá chắc cậu ta sẽ phải tăng ca đến nửa đêm.


“Nếu không thì lần sau đi xem phim cũng được……”


“Không được.” Giản Dật còn chưa nói dứt câu, Chu Tự đã trực tiếp từ chối: “Biết cậu như vậy tớ đã không nói cho cậu rồi.”


Giản Dật: “......”


“Ý tôi là, không thì…… Tôi đi xem cậu luyện tập cũng được, dù sao tôi cũng không thích xem phim lắm.”


“Cậu muốn đến phòng tập của tớ?” Mắt Chu Tự càng sáng hơn.


“Ừm, chỗ cậu có quy tắc không cho người lạ vào sao? Nếu không được thì thôi.” Giản Dật nói.


“Không có không có, tất nhiên là được rồi, ăn cơm xong thì chúng ta đi.” Chu Tự thật sự rất vui, so với đi xem phim, Giản Dật chịu đến phòng tập cùng mình làm cậu ta càng phấn khích hơn.


Trên đường đến phòng tập, Giản Dật vẫn luôn tìm thời cơ ra tay, nhưng cậu phát hiện dù thế nào cũng không xuống tay được, cảm giác như mình là một tên biến thái v.


Sao cậu lại phí thời gian vào chuyện này cơ chứ?


Giản Dật bắt đầu thấy hơi hối hận, nhưng bây giờ cũng đã lỡ phóng lao rồi thì phải theo lao, bỏ dở nửa chừng cũng không phải là phong cách của cậu.


Lúc đến công ty của Chu Tự, cậu ta đưa cậu đến phòng tập, dọc đường hai người đi ngang qua rất nhiều bãi quay phim, hình như có vài người vẫn đang chụp ảnh, Giản Dật không nhịn được dừng chân, đứng ngoài cửa nhìn một chút.


Vừa lúc người bên trong cũng đã thấy cậu, biểu cảm hơi khựng lại, sau đó nhân viên công tác cùng người quay phim cũng quay đầu nhìn ra phía cửa.


Thấy Giản Dật dừng lại, Chu Tự quay đầu gọi một tiếng: “Đi thôi, phòng tập ở trong này.”


“Ừ.” Giản Dật gật đầu không nhìn nữa, đuổi theo bước chân cậu ta, chỉ là cậu có hơi hứng thú thôi, cũng không thực sự quan tâm lắm.


Mà người bên trong phòng đã bắt đầu ồn ào trò chuyện.


“Đó là ai vậy? Tôi chưa gặp lần nào luôn, nghệ sĩ mới của công ty à?”


“Công ty kiếm được em đào xinh xẻo này ở đâu ra vậy? Tôi cá luôn, chỉ cần debut một phát thì không cần tài lẻ gì, ăn không ngồi rồi vẫn sẽ hot.”


“Eo, nổ kinh, nhưng mà xem ra cậu ta vẫn sẽ là một hạt giống tốt.”


……


“Tới rồi, đây là phòng tập của bọn tớ.” Chu Tự đến trước một căn phòng, đẩy cửa bước vào, bên trong còn có những người khác đang tập luyện.


“Chu Tự?” Bên trong, một chàng trai trang điểm thời thượng nhìn thấy Chu Tự thì lộ ra vẻ bất ngờ, sau đó đi đến chỗ cậu ta: “Chẳng phải cậu nói trong người khó chịu nên xin nghỉ 3 tiếng sao?”


Đến gần mới phát hiện, phía sau Chu Tự còn có một người. Lúc chú đến đến Giản Dật ánh mắt anh ta đã lập tức bị hấp dẫn, nhanh chóng hỏi: “Đây là?”


“Đây là bạn của em, cậu ấy đến xem em tập, Giản Dật, đây là người đại diện của tớ, gọi là anh Văn là được.” Chu Tự đơn giản giới thiệu, sau đó không thèm giải thích thêm nữa, chỉ nói: “Mà bây giờ em thấy ổn hơn rồi nên đến thôi.”


Anh Văn: “......”


Giao tên công tử này cho anh chăm nom, nói thì không lọt mà mắng cũng không xong, ai ai cũng phải chiều ý cậu ta. Mấu chốt là cậu ta đúng thật là có số nổi tiếng, vô cùng được khán giả yêu mến, anh ta còn có thể làm gì đây?


“Chào cậu.” Anh cười chào Giản Dật.


Giản Dật cũng gật gật đầu: “Chào anh.”


Sau đó Chu Tự đi tập luyện, Giản Dật ngồi một bên xem.


Không biết có phải là do có Giản Dật ngồi đó hay không mà hôm nay Chu Tự thể hiện cực kỳ tốt, hiệu quả còn tốt hơn những lần trước, làm cho nhân viên công tác bắt đầu nghĩ ra thêm ý tưởng, trò chuyện với cậu ta muốn tăng thêm vài động tác.


Không thể không nói, Chu Tự khi nghiêm túc thật ra khá hấp dẫn, ban đầu Giản Dật còn tưởng ngồi đây chờ sẽ chán lắm cơ.


Chẳng được bao lâu, anh Văn cầm một chai nước suối đưa cho Giản Dật, cậu ngẩng đầu nhìn thoáng qua, giơ tay cầm lấy, nói: “Cảm ơn.”


“Không có gì.” anh Văn ngồi xuống, nhìn Chu Tự đang tập luyện, cười hỏi một câu: “Thế nào? Đẹp không?”


“Ừm.” Giản Dật gật đầu.


“Cậu thì sao? Có hứng thú không?”


“Cái gì?” Giản Dật lộ ra vẻ mặt nghi hoặc, nhìn về phía người đại diện của Chu Tự.


“Làm thần thượng ấy, cậu có hứng thú không? Cậu có tiềm năng lớn lắm đấy, vào giới giải trí nhất định có thể nổi tiếng, tôi có thể đích thân dẫn dắt cậu.” anh Văn nói.


“Cảm ơn, tôi không có hứng thú.” Giản Dật nhìn chỗ khác.


“Ôi, đừng từ chối vội vàng vậy chứ, không thì cậu cứ cầm danh thiếp của tôi đi, lúc về cân nhắc kỹ càng một chút?” Anh Văn nói xong, trực tiếp nhét danh thiếp vào tay Giản Dật.


Giản Dật: “......”


Cậu cúi đầu, nhìn danh thiếp trong tay, vừa chuẩn bị đáp lại thì anh Văn đã chặn trước, lấy điện thoại ra nhiệt tình nói: “Chúng ta thêm bạn tốt đi, dù cậu không vào giới giải trí cũng không sao, xem như làm quen được một người bạn mới thôi. Nhưng mà nếu cậu đổi ý thì nhớ tìm tôi đầu tiên nhé, cậu yên tâm, tôi đối xử với Chu Tự như thế nào thì sẽ đối xử với cậu y như vậy, cậu có thể hỏi Chu Tự xem ngày thường tôi đối với cậu ta như thế nào.”


Đối với Giản Dật thêm một người bạn cũng không phải việc gì lớn, nhìn đối phương nhiệt tình như vậy, Giản Dật lấy điện thoại ra, hai người quét mã kết bạn, Giản Dật đổi tên ghi chú của đối phương thành “anh Văn người đại diện của Chu Tự.”


Anh Văn thấy Giản Dật chịu kết bạn, chắc là cảm thấy vẫn có cơ hội, vừa mới chuẩn bị nói gì đó thì điện thoại Giản Dật bỗng nhiên vang lên, trên màn hình hiển thị: Mẹ ruột.


Người trẻ bây giờ ai cũng để ghi chú kiểu này à? Chẳng lẽ còn có mẹ kế sao?


Giản Dật không quan tâm anh ta nghĩ gì, lập tức đứng lên nói: “Tôi đi nghe điện thoại.”


Nói xong cậu ra khỏi phòng, thuận tay nhét danh thiếp của anh vào trong túi, sau đó ra ngoài hành lang bắt máy.


“Alo mẹ.” Giản Dật vui vẻ bắt máy.


“Alo bé yêu của mẹ, nhớ mẹ không, thi xong chưa con?” Trong điện thoại vọng ra giọng nói nhẹ nhàng trẻ trung của mẹ cậu, còn nói chuyện hơi nhấn nhá, nghe vừa nuông chiều vừa nũng nịu.


“Nhớ mẹ chết đi được, nhớ muốn mất ăn mất ngủ luôn ấy. Con vừa thi xong thôi, hai người khi nào về ạ?” Giản Dật há mồm cũng phun ra toàn lời ngon tiếng ngọt.


Người ở đầu dây bên kia được dỗ cười khanh khách, đáp lại: “Mẹ gọi để bàn với con chuyện này luôn đó, ba mẹ ở bên này bận quá, chắc không về nhà ăn Tết được nên đang nghĩ không biết có nên cho con qua đây đón Tết với ba mẹ hay không. Mẹ với ba đã lâu lắm rồi không gặp nên nhớ con lắm, bé yêu sẽ không từ chối đâu mà đúng không?”


Mẹ Giản dùng giọng điệu mong chờ, cười hì hì nói ra câu cuối cùng.


Giản Dật: “......”


Cậu và ba mẹ đã khá lâu chưa gặp nhau, theo lý thuyết thì không nên do dự, nhưng không hiểu vì lý do gì cậu có hơi khựng lại một chút, hỏi: “Còn ông bà bên này thì sao ạ?”


“Con yên tâm, việc này cứ giao cho ba con đi nói là được, dù sao thì ổng cũng da dày thịt béo, bị mắng một trận cũng không hề hấn gì.” Mẹ Giản nói, “Ây da, bé yêu con không cần lo lắng những chuyện đó đâu, chỉ cần đáp ứng là được, ba mẹ sẽ lo liệu vé máy bay và những việc còn lại, con chỉ cần vác người qua là được rồi.”


Giản Dật có chút buồn cười, sau đó cậu gật đầu, cười nói: “Được ạ, có gì đâu mà không được chứ.”


“Không thì con hỏi A Hành xem có muốn qua đây chơi vài ngày không? Đã lâu rồi không gặp nó, mẹ cũng có hơi nhớ thằng bé này.” Mẹ Giản xúc động nói.


“Anh ấy thì thôi bỏ đi, con được nghỉ chứ anh ấy thì còn chưa được nghỉ đâu.” Giản Dật nói.


“Cũng tốt, mẹ thấy tương lai nhà họ Trang có hy vọng rồi.”


Đề tài chuyển qua hướng này, Giản Dật biết mình nên bắt đầu giả điếc.


Hai mẹ con lại trò chuyện câu được câu không thêm một lát, đến khi phía sau có người gọi tên cậu: “Giản Dật.”


Giản Dật nghe được âm thanh nên quay đầu, phát hiện Chu Tự đã ra ngoài từ khi nào, trong điện thoại mẹ cậu cũng nghe được tiếng động, vì thế hỏi: “Con trai yêu đang đi chơi với bạn sao?”


“Dạ vâng.” Giản Dật gật gật đầu.


“Vậy các con chơi vui nhé, mẹ không làm phiền nữa đâu, giờ mẹ với ba con đi lựa vé máy bay cho con đã. Hai ngày này có vẻ tốt, càng sớm càng tốt, sau đó sẽ có người chuẩn bị đồ đạc cho con đầy đủ.” Mẹ Giản nhẹ nhàng nói, sau đó dường như gấp không chờ nổi mà cúp điện thoại, còn chưa thông báo thời gian cho cậu.


Giản Dật nhìn cuộc gọi đã bị ngắt, đành phải buông tay, sau đó hỏi Chu Tự: “Cậu xong rồi à?”


“Chưa đâu, chỉ là đột nhiên không thấy cậu nữa, còn tưởng cậu thấy chán quá nên về mất rồi.” Chu Tự nói.


Giản Dật câm nín: “Nếu tôi mà muốn đi thật thì cũng sẽ báo trước với cậu chứ?”


“Chẳng phải do không thấy cậu sao, cậu gọi điện thoại à? Đừng nói là với Trang Yến Hành đấy nhé?” Chu Tự hỏi.


“Không phải, mẹ tôi.” Giản Dật đáp.


“Ra là vậy, vào đi thôi, cậu chờ một chút, một tiếng nữa tớ xong rồi, đến lúc đó hai đứa mình đi ăn khuya.” Chu Tự nói.


“Được.” Giản Dật cất điện thoại vào túi, một lần nữa đi vào phòng tập.


Nửa đường Trang Yến Hành thật sự gọi tới, hỏi cậu đang ở đâu, sao chưa về nhà, Giản Dật không dám nói đang ở cùng Chu Tự nên phải khai là đang đi chơi với bạn.


Cũng may Trang Yến Hành không hỏi nhiều, chỉ bảo cậu chơi vui vẻ, nếu cần gì thì nhắn một tiếng là được.


Nghe Trang Yến Hành nói vậy, lại nhìn Chu Tự đang tập luyện, Giản Dật càng cảm thấy chột dạ hơn, cậu đang làm gì thế này!


Đệt, sao lại có cảm giác như mình đang ngoại tình sau lưng Trang Yến Hành vậy chứ!


Giản Dật bị ý nghĩ của chính mình làm cho hoảng sợ.


Recent Posts

See All
Chương 46: Em giúp anh nhé?

Lúc Giản Dật về nhà đã mười một, mười hai giờ đêm. Cậu còn cho rằng Trang Yến Hành đã ngủ, không ngờ vừa vào cửa, phát hiện đèn phòng khách vẫn bật sáng. Cậu khựng lại một chút, thay giày rồi đi vào t

 
 
 
Chương 45: Mình thật sự thích Trang Yến Hành?

Đợi đến lúc Chu Tự tập xong cũng đã tối khuya. Có lẽ là do để Giản Dật đợi hơi lâu nên cậu ta cũng có hơi xấu hổ. “Thật xin lỗi, để cậu chờ lâu quá.” Giản Dật vốn đang bấm điện thoại, nghe được lời nà

 
 
 
Chương 43: Kiểm chứng

Cuối cùng kỳ thi cũng đã kết thúc, Giản Dật hiếm hoi có lúc ngồi đần mặt ra, tâm trạng không quá vui vẻ. “Đi thôi, Giản Dật, không đi ăn cơm à?” Bên cạnh có người gọi cậu. Giản Dật quay đầu lại, chán

 
 
 

Comments


bottom of page