Chương 43: Kiểm chứng
- Lunar nè
- Apr 3
- 10 min read
Cuối cùng kỳ thi cũng đã kết thúc, Giản Dật hiếm hoi có lúc ngồi đần mặt ra, tâm trạng không quá vui vẻ.
“Đi thôi, Giản Dật, không đi ăn cơm à?” Bên cạnh có người gọi cậu.
Giản Dật quay đầu lại, chán chường mở miệng: “Các cậu đi đi, tớ chưa đói.”
Chờ mọi người đi hết, Vạn Sanh mới kéo ghế lại, ngồi kế bên người cậu hỏi: “Làm sao vậy? Thi xong hết rồi, sao tớ thấy cậu còn rầu rĩ không vui? Tớ nhớ lúc trước đàn anh nói thi xong đưa cậu đi đâu chơi mà, phải vui lên mới đúng chứ?”
Giản Dật nhìn Vạn Sanh, trong miệng nhỏ giọng lầm bầm: “Ai còn dám đi chơi với Trang Yến Hành chứ?”
“Cái gì?” Vạn Sanh không nghe rõ, hỏi lại một câu.
“Không có gì.” Giản Dật lắc đầu, cậu đứng thẳng dậy, mấy chuyện này sao có thể tâm sự với Vạn Sanh được chứ, thấy trong phòng đã vắng tanh, cậu mới hỏi một câu: “Nghỉ đông cậu có kế hoạch gì chưa? Về nhà à?”
Cậu nhớ mang máng hình như Vạn Sanh không phải người ở đây.
“Đúng vậy, không về nhà thì tớ ở đây một mình làm gì.” Vạn Sanh gật đầu.
“Cả một tháng không gặp, tớ sẽ nhớ cậu lắm.” Giản Dật nói.
Vạn Sanh nghe được lời này thì cười nói: “Thôi tha, cậu đừng nhớ tớ nữa, để tớ đón năm mới bình yên một chút. Tết đến rồi tớ không muốn lại giúp cậu giải quyết đống bừa bộn đâu.”
Giản Dật: “......”
Cậu nhìn Vạn Sanh, muốn nói lại thôi, một lúc sau mới thở dài, nghiêm túc nói: “Tớ thấy chính mình không được bình thường lắm.”
Vạn Sanh lộ ra biểu cảm nghi hoặc.
“Cậu nói xem, thích một người là cảm giác như thế nào?”
Trong ánh mắt cậu mang theo một loại tò mò nghiên cứu, trông có vẻ thật sự nghiêm túc khi hỏi.
Vạn Sanh nháy mắt hiểu ngay chuyện là như thế nào.
“Cái gì cơ? Cậu thích ai ? Trang Yến Hành à?”
Giản Dật lắc đầu, “Không biết, có khả năng chỉ bị Trang Yến Hành ảnh hưởng thôi. Cậu nói xem có cách nào chứng minh mình có thật sự thích người ta hay không?”
“Chứng minh là chứng minh cái gì, thích là thích, không thích là không thích thôi. Cậu nghĩ mình đang làm toán đấy à?”
Nghe Vạn Sanh nói xong, Giản Dật im lặng, nhưng ánh mắt vẫn mờ mịt, tình yêu quả nhiên là thứ khó hiểu nhất thế giới.
“Tớ nói này, nếu cậu cũng không rõ thì thôi đừng nghĩ nữa, đến đâu thì đến vậy.” Vạn Sanh nói.
Không ngờ thái độ Giản Dật lại cực kỳ khác thường, rất nghiêm túc lắc đầu: “Không được.”
“Làm sao nữa vậy?” Giản Dật nhìn không giống như người sẽ để tâm đến những việc như thế này.
“Nếu tớ thật sự thích Trang Yến Hành thì phải giải thích với dì Lê và chú Trang như thế nào đây? Bọn họ đối xử tốt với tớ như vậy, tớ không thể để họ phiền lòng được, tớ phải hiểu rõ chính mình đã rồi mới ở bên anh ấy được.”
Nói thật Giản Dật hiện tại khá sợ hãi khả năng mình thật sự thích Trang Yến Hành, cậu thật sự không biết phải giải thích cho cô chú Trang như thế nào.
Trang Yến Hành từ nhỏ đã chăm lo cho cậu, ba mẹ anh cũng xem cậu như con trai ruột. Mà Giản Dật không muốn làm phiền nhất là ba mẹ Trang Yến Hành, so với họ thì bố mẹ cậu còn dễ đối phó hơn, cùng lắm ăn đòn một trận là xong ngay.
Có khi bọn họ còn không đánh cậu đau bằng Trang Yến Hành lần trước ấy chứ.
Nghe Giản Dật nói vậy Vạn Sanh cũng im lặng, cậu chỉ nghĩ Trang Yến Hành và Giản Dật đã lớn lên từ nhỏ, hiểu nhau đến tận gốc rễ, còn môn đăng hộ đối, vậy nên xem nhẹ vấn đề này.
Đứa con trai lớn là niềm kiêu ngạo duy nhất của ông bà và đứa trẻ mà ông bà yêu thường từ nhỏ đến lớn lại ở bên nhau.
Đối với gia đình nào thì chuyện này cũng sẽ là tia sét giữa trời quang.
“Hiểu rõ rồi thì sao, cậu cũng có làm được gì đâu? Cậu muốn từ bỏ hay là muốn làm anh ta từ bỏ? Tớ thấy bây giờ đàn anh không có ý muốn buông tay đâu, chi bằng hai người cùng nhau tìm cách đối mặt.” Vạn Sanh nói.
Hợp lý không cãi được, vậy nên cậu càng phải hiểu rõ tình cảm của mình.
“Bây giờ chỉ là……. tớ không xác định được tình cảm của mình dành cho Trang Yến Hành là như thế nào.”
Dù sao trước kia Giản Dật vẫn luôn nghĩ mình thích con gái, bây giờ bỗng nhiên nói với cậu rằng thật ra cậu thích đàn ông làm cho thế giới quan của cậu gần như bị đảo lộn.
“Chuyện này……Tớ cũng có kinh nghiệm gì đâu, nhưng mà……Có lẽ cậu nên xác định xem mình có mong muốn thể xác với anh ta hay không? Suy cho cùng nếu cậu không hiểu được về mặt cảm xúc thì thân thể cậu sẽ không nói dối.” Vạn Sanh nghiêm túc đưa ra ý kiến cho cậu, mà ý kiến này gần như đem Giản Dật hù chết.
Giản Dật nhảy dựng lên: “Cậu muốn tớ trèo lên giường Trang Yến Hành đấy à? Cậu bị điên hay tớ bị điên vậy?”
Giọng cậu có hơi to, Vạn Sanh nhanh chóng nhìn xung quanh, may là trong lớp đã không còn bóng người rồi. Cậu ta nhẹ nhàng thở ra, kéo Giản Dật ngồi xuống: “Không tới mức đó đâu, ý tớ không phải là vậy, bây giờ cậu nghe tớ nói đã.”
Giản Dật nghi ngờ nhìn Vạn Sanh, chậm rãi ngồi xuống, lúc này cậu ta mới nói: “Ý tớ là, hiện tại hai người tiến triển đến đâu rồi?”
“Tiến triển gì cơ?” Giản Dật cảnh giác hỏi.
“Tức là đã hôn nhau chưa, đã đụng chạm chưa, ôm chưa?” Vạn Sanh thăm dò, nhìn phản ứng lúc nãy của Giản Dật thì chắc chắn chưa làm đến bước cuối.
Giản Dật bị hỏi đến mức lỗ tai hơi ửng đỏ, không nói được gì……
Vạn Sanh hiểu ngay, vậy là đã làm gần hết rồi.
“Nếu cậu không thích anh ta, cũng không thích đàn ông, vậy thì đúng là hy sinh cao cả.” Vạn Sanh đánh giá rất đúng sự thật.
Giản Dật: “......”
“Lè nhè, rốt cuộc cậu có giúp tớ không?”
Càng nói thì mặt cậu lại càng đỏ hơn.
“Có chứ, tớ nghĩ cậu nên xác định rõ ràng một chút, cậu thật sự không thích đàn ông sao? Tớ thấy cậu tiếp thu nhanh ấy chứ.” Vạn Sanh nói.
“Ý cậu là tớ không tự ý thức được mình là gay á?” Trong giọng Giản Dật còn mang theo cảm giác khó tin.
“Thì mấy cái chuyện này, cậu thử thì chẳng phải sẽ biết ngay sao. Bây giờ cậu cần đi tìm ai đó để thực hành đi……” Vạn Sanh tức khắc xích xích lại gần cậu, cả người lập tức chuyên nghiệp hơn hẳn, cái mỏ tía lia không dừng được.
Giản Dật nghe xong cũng im lặng suy tư.
Sau đó ngước mắt, đôi mắt bắt đầu nhìn chằm chằm Vạn Sanh.
Vạn Sanh thấy ánh mắt xem xét kia của cậu thì bắt đầu lạnh sống lưng, lập tức lùi ghế ra xa, nói: “Cậu đừng nhìn tớ, hai đứa mình thân như vậy thì cậu đòi thực hành cái gì? Cậu ôm tớ một cái là cả hai đứa đều nổi đầy da gà da vịt rồi, hơn nữa tớ là trai thẳng hoàn toàn, đếch có chuyện chơi gay với cậu!”
Giản Dật: “......”
Nói như kiểu cậu muốn thực hành với Vạn Sanh lắm vậy.
Mà thật ra Vạn Sanh nói cùng không sai, hai người thân đến vậy rồi, đúng thật không thể dùng Vạn Sanh để thực hành được.
Giản Dật không nhìn nữa.
Vạn Sanh nhẹ nhàng thở ra, nhưng mà nói thật, nếu Trang Yến Hành mà biết mình là người cho Giản Dật ý tưởng này thì ngày tàn của mình cũng không xa.
Nhưng nhìn bộ dáng Giản Dật không cắt đứt được, càng gỡ càng rối, Vạn Sanh liền thở dài. Thôi coi như bỏ qua, nể tình thường ngày Giản Dật bao mình đi ăn uống đã đời.
“Cậu thử tìm người lạ hoặc ai đó cậu biết mà không quen ấy, à mà phải ưa nhìn nữa. Đương nhiên, nếu cậu tiếp xúc với người ta mà cảm giác không ghét thì cậu thật sự có khả năng là cong đó.”
Giản Dật nhìn cậu ta dùng vẻ mặt cao thâm khó đoán nói ra mấy lời vô tri, tức khắc hết nói nổi.
Cậu đâu có cần biết mình cong hay thẳng, chuyện này thật sự cần thiết sao?
Đương nhiên, chuyện này cũng khá quan trọng, chỉ là hiện tại có chuyện khác quan trọng hơn mà thôi.
“Suy cho cùng so với cảm giác thật sự thích một người vẫn sẽ khác nhau, nếu không có sự so sánh thì rất khó để đánh giá, có sự so sánh rồi thì việc cậu thích hay không sẽ rất rõ ràng. Cậu sẽ không thích tất cả mọi người, vậy nên nếu tình cảm của cậu dành cho Trang Yến Hành giống với tình cảm của cậu dành cho người khác, thì đó chắc chắn không phải là thích. Còn nếu có những cảm xúc chỉ có Trang Yến Hành mới có thể mang lại cho cậu, thì đó mới thật sự là thích.”
Vạn Sanh nói xong, đứng dậy: “Thôi, đi ăn cơm đi.”
Giản Dật ngồi tại chỗ, nghĩ về những gì Vạn Sanh vừa nói. Thấy cậu không có động tác gì, cuối cùng Vạn Sanh vẫn phải kéo cậu dậy: “Được rồi, ngày nghỉ có nhiều thời gian cho cậu ngẫm lắm. Giờ đi ăn với tớ đi đã.”
Giản Dật bị Vạn Sanh kéo đi, chỉ vội vàng xách cặp của mình.
“Hôm nay tụi mình đi ăn tiệm đi, để tớ bao cho.” Vạn Sanh nói.
“Cái gì, tớ không quen được người ta mời khách đâu.” Vạn Sanh nói.
“Càng tốt chứ sao, để tớ về sĩ với bọn kia.”
Bên ngoài trời vẫn lạnh như cũ, Vạn Sanh nói bên ngoài có quán lẩu cay rất ngon, chỉ là hồi trước cậu không dám mang Giản Dật đi ă. Chủ yếu là do Giản Dật là cậu ấm nhà giàu, nên bọn họ có hơi ngại dẫn cậu đi ăn những quán nhỏ ven đường.
“Nói như kiểu tớ khác người lắm vậy.” Giản Dật còn chả biết mấy thằng cốt có nỗi băn khoăn như vậy luôn.
“Tất nhiên là khác rồi, cậu không biết tớ ghen tị với cậu đến mức nào đâu.” Vạn Sanh trêu cậu.
Hai người vừa đi vừa nói cười, kết quả vừa ra đến cổng trường đã gặp Chu Tự, bước chân Vạn Sanh khựng lại, ánh mắt vô thức liếc trái liếc phải.
“Tìm cậu đấy à?” Vạn Sanh ghé sát vào tai Giản Dật thì thầm.
“Sao tớ biết được, đâu có thấy cậu ta báo trước gì.” Giản Dật cũng không ngờ lại gặp Chu Tự ở đây.
“Giản Dật.” Chu Tự nhìn thấy Giản Dật thì vui vẻ, vẫy vẫy tay chào hỏi.
Giản Dật và Vạn Sanh cùng nhau đi qua, hỏi: “Cậu làm gì ở đây vậy?”
“Tớ có hỏi thăm vài người, biết hôm nay cậu thi xong nên cố ý đến đây mời cậu đi ăn một bữa.” Chu Tự sảng khoái cười, tuy nửa mặt cậu ta đã bị che khuất nhưng Giản Dật vẫn có thể nhận ra dựa vào ánh mắt.
Giản Dật nhíu mày, sao người này lúc nào cũng không mời mà đến, mấu chốt là cậu ta hình như không nhận ra sự thiếu tinh ý của chính mình.
Vốn dĩ cậu muốn đi ăn cùng với Vạn Sanh, bây giờ Chu Tự bỗng nhiên đến đây, nói muốn đi ăn chung với cậu, vậy còn đi kiểu gì bây giờ? Chẳng lẽ dẫn Chu Tự đi ăn lẩu cay?
Có khi vừa ấm đít một chút là đã bị một đám người nhận ra rồi, Chu Tự có tự biết mình nổi tiếng đến mức nào không vậy?
Cậu ta là người nổi tiếng đó, còn là một idol vừa hot lên nữa chứ, có cả đống fan biết không!
“Lần sau đi, hôm nay tôi tính đi ăn với……”
Giản Dật còn chưa nói xong, bỗng nhiên bị Vạn Sanh kéo lại. Cậu xoay người, nhìn về phía Vạn Sanh đầy nghi hoặc.
Vạn Sanh cười lễ phép với Chu Tự, sau đó kéo Giản Dật qua một bên, nhỏ giọng nói: “Chẳng phải cậu muốn thực hành sao? Vừa nói là có người dâng đến liền luôn kia kìa.”
Giản Dật: “?”
Suy nghĩ của cậu bắt đầu lóe lên, cậu nhìn về phía Chu Tự, quét mắt từ trên xuống dưới đánh giá từ trên xuống dưới, ánh mắt sáng lên, hình như Vạn Sanh nói cũng khá đúng.
“Vậy cậu thì sao? Không đi ăn nữa hả?” Giản Dật hỏi Vạn Sanh.
“Không sao không sao, tớ đi ăn một mình cũng được thôi, tất nhiên nếu hai người ngại thì ting ting cho tớ một khoảng là được.”
Vạn Sanh vốn chỉ nói giỡn, kết quả Giản Dật thật sự rút điện thoại ra muốn chuyển tiền: “Ok luôn, anh em chí cốt thế.”
Vạn Sanh: “......”
Bọn nhà giàu, khiếp thật!
Nhìn Giản Dật và Vạn Sanh không coi ai ra gì thì thầm to nhỏ, còn bị Giản Dật dùng ánh mắt kỳ lạ đánh giá, Chu Tự nhịn không được cắt ngang: “Hai người đang bàn chuyện gì vậy?”
Vạn Sanh và Giản Dật cùng lúc nhìn về phía Chu Tự, đồng thời lộ ra nụ cười thân thiện vô hại, “Không có gì đâu.”
Chu Tự: “?”
“Đi đi, hai người đi chơi vui vẻ nha!” Vạn Sanh đẩy Giản Dật đến trước mặt Chu Tự.
Giản Dật đứng im, xoay người nhìn về phía Vạn Sanh, cậu ta chỉ cười tủm tỉm vẫy vẫy tay với cậu.
Chu Tự hoàn toàn ngơ ngác cho đến khi Vạn Sanh rời đi.
“Không phải nói đi ăn cơm sao? Đi thôi.” Giản Dật đứng một bên mở miệng.
Chu Tự lấy lại tinh thần, nụ cười của cậu ta tắt ngấm trong giây lát. nhưng cũng chỉ một cái chớp mắt mà thôi, cậu ta nhìn về phía Giản Dật: “Hai người thân lắm à?”
“Đúng rồi, Vạn Sanh là anh em chí cốt của tôi đó, lúc nãy muốn đi ăn cơm với cậu ta, kết quả bị cậu chiếm chỗ mất rồi.” Giản Dật nói.
“Vậy à?” Chu Tự nghe được lời này lại vui vẻ, đuổi theo hỏi: “Vậy nên trong lòng cậu, tớ quan trọng hơn cậu ta đúng không?”
Giản Dật nâng mắt, nhìn cặp mắt sáng ngời kia của Chu Tự, đúng là không nói nên lời. Cậu muốn nói gì đó rồi lại thôi.
Cậu không muốn đả kích cậu ta.
Nhưng Chu Tự nhìn biểu cảm của Giản Dật là hiểu ngay, cậu ta cười nhạt: “Nếu tớ không ra nước ngoài thì chắc bây giờ bạn thân nhất của cậu là tớ mới đúng.”
Giản Dật không hiểu nổi mạch não của Chu Tự, tên này để ý chuyện này quá vậy?
“Ừ.” Cậu cũng đáp lại một cách thản nhiên, dù sao cũng không có “nếu”, và chắc đáp án này sẽ làm Chu Tự thoải mái hơn một chút.
Comments