top of page

Chương 42: Cũng không phải là không thể

  • Writer: Lunar nè
    Lunar nè
  • Apr 3
  • 9 min read

Trang Yến Hành kéo Giản Dật đến bên giường, Giản Dật miễn cưỡng ngồi xuống.


Mấu chốt là Trang Yến Hành đang đặt một tay trên đùi cậu, tay còn lại thì ôm eo, làm cho cả người cậu giống như được anh ôm vào lồng ngực, tư thế rất khiến người ta nghĩ nhiều.


Giản Dật cũng không hiểu tại sao bỗng nhiên thấy ngại, cậu đẩy anh ra rồi lại nhìn nhìn anh, phát hiện Trang Yến Hành cũng đang nhìn cậu.


Vãi, cứu với, có thể đừng nhìn chằm chằm cậu được không? Chịu không nổi mất.


Giản Dật đứng ngồi không yên, bắt đầu viện cớ làm việc khác.


“À ừm……Anh có muốn em sấy tóc cho anh không?”


Nghe vậy Trang Yến Hành có hơi kinh ngạc, anh nhìn Giản Dật, không trả lời chỉ hỏi một câu: “Em muốn sấy tóc cho anh?”


Cậu vốn cũng không cảm thấy gì, nhưng ngược lại Trang Yến Hành hỏi vậy càng làm Giản Dật cảm thấy quái quái. Cậu cao giọng, giả vờ thản nhiên: “Không được sao? Tối nay em sẽ làm cho đến cùng/”


“Được thôi.” Từ giọng Trang Yến Hành có thể nghe ra biết bao nhiêu cưng chiều, anh buông lỏng bàn tay trên người Giản Dật.


Giản Dật được thả tự do thì như trút được gánh nặng, cậu đứng dậy vào phòng tắm lấy máy sấy, lúc ra ngoài, Trang Yến Hành vẫn ngồi đó đợi.


Kế bên đầu giường có ổ điện, Giản Dật cắm máy sấy vào.


Nếu cậu cũng ngồi xuống thì không tiện lắm, vì thế cậu đứng dậy sấy cho Trang Yến Hành. Cơ thể hai người cách thật gần nhau, ngón tay Giản Dật xuyên qua từng sợi tóc của Trang Yến Hành, nghiêm túc sấy tóc cho anh.


Để tránh cho gió quá nóng, cậu luôn dùng tay mình thử độ ấm, máy sấy khi xa khi gần, không ở yên một chỗ quá lâu.


Giản Dật đứng trước mặt Trang Yến Hành, hai người mặt đối mặt, tầm mắt của anh vừa vặn có thể nhìn thấy xương quai xanh lộ ra cùng yết hầu.


Da Giản Dật rất trắng, yết hầu và xương quai xanh rất xinh đẹp, làm cho người ta rất muốn đưa tay vuốt ve, để lại trên làn da đó vài dấu vết khó nói.


Cách gần như vậy thì khác gì cố tình dụ dỗ đâu chứ.


Trang Yến Hành có hơi ngứa tay, để tránh suy nghĩ lung tung, anh rũ mắt không nhìn nữa, ánh mắt lại vừa vặn dừng trên eo nhỏ của cậu.


Eo Giản Dật vừa thon vừa khoẻ khoắn, nét nào ra nét đó, anh cũng biết eo nhỏ này thật ra rất nhạy cảm. Mỗi khi anh ôm lấy cậu thì theo bản năng cậu sẽ rụt lại một chút, tuy rất khẽ nhưng anh vẫn luôn chú ý được.


Ban đầu anh vốn tưởng Giản Dật không thích bị động chạm, sau đó lại phát hiện, Giản Dật thật ra không quá ghét bỏ như trong tưởng tượng của anh.


Bình thường hành vi của anh đối với Giản Dật đều phải trải qua một khoảng thời gian quan sát nghiên cứu phản ứng của cậu rồi mới yên tâm thực hành. 


Nếu Giản Dật thật sự không chịu nổi thì từ đầu Trang Yến Hành đã tiết chế rồi.


Trang Yến Hành luôn thăm dò giới hạn của cậu, mà Giản Dật cứ đem giới hạn hạ xuống càng ngày càng thấp, đây là tình trạng của bọn họ hiện tại.


Trang Yến Hành lẳng lặng nhìn chằm chằm eo của Giản Dật một hồi, cơ thể Giản Dật vài lúc sẽ sáp lại gần để sấy tóc, có hơi giống như đang ôm anh vào lòng.


Chóp mũi của Trang Yến Hành đã muốn đụng vào ngực Giản Dật rồi, trong khoang mũi cũng toàn là mùi của cậu, hương thơm nhàn nhạt, có thể là từ trên quần áo, cũng có thể là mùi từ sữa tắm của cậu, ánh mắt anh bất giác tối sầm……


Hơi thở ấm áp phả vào lồng ngực Giản Dật, vừa nóng vừa ẩm ướt.


Tất nhiên Giản Dật cũng cảm nhận được, động tác khựng lại.


……


Thật ra ban đầu thì còn thấy khá ổn, nhưng càng về sau Giản Dật càng thấy không đúng, có cảm giác như…..Hình như tư thế của hai người bây giờ còn khó nói hơn lúc nãy nữa.


Chủ yếu vẫn là do ánh mắt của Trang Yến Hành quá mức mãnh liệt, trừ khi cậu bị thiểu năng, nếu không thì sao không cảm nhận được chứ.


Giản Dật dừng động tác, Trang Yến Hành lập tức giơ tay ôm lấy eo cậu, kéo cậu ngã vào trong lồng ngực mình.


Giản Dật trực tiếp ngã ngồi trên đùi anh, thân thể nháy mắt cứng đờ, mông cũng nóng bừng. Cậu giật bắn người muốn bật dậy nhưng lại bị đối phương ấn xuống, cánh tay dừng trên eo cậu dùng một lực gần như không thể phản kháng.


Cả người Giản Dật cứng đờ. 


Máy sấy đang cầm trong tay cũng bị anh lấy đi, để trên đầu tủ.


Giản Dật nhìn Trang Yến Hành, cậu lớn vậy rồi nhưng đây vẫn là lần đầu tiên ngồi trên đùi con trai, cảm giác kỳ quái khỏi bàn.


Cậu nhìn không được ở trên người Trang Yến Hành nhích nhích mông một chút, muốn giảm bớt cảm giác kỳ quái ấy đi, nhưng động tác này lại làm tay Trang Yến Hành đang đặt trên eo cậu càng bóp chặt hơn, thậm chí làm cậu hơi đau.


“Tiểu Dật, đừng lộn xộn.”


Trang Yến Hành không cản được Giản Dật nhích tới nhích lui, hô hấp nặng hơn vài phần, nhắc nhở người trong lồng ngực.


Giản Dật: “......”


Anh zai, vậy anh đừng có ôm em chặt như vậy chứ!


Cậu cảm thấy mặt mình bây giờ chắc là đỏ như quả cà chua rồi, giây tiếp theo, một tay Trang Yến Hành đã bắt đầu xoa xoa sau gáy cậu, ban đầu chỉ là vuốt ve, sống lưng của Giản Dật đã cứng đờ tê dại, mang theo một loại cảm giác khó tả.


Sau đó cổ tay anh hơi dùng sức ấn xuống, đầu cậu cũng bị anh ép kéo xuống theo, Trang Yến Hành cứ như vậy cúi người hôn lên môi cậu.


Lỗ chân lông trên người Giản Dật gần như nổ tung, mơ hồ cảm nhận được một loại nguy hiểm không nói nên lời.


Cái hôn này hoàn toàn không giống cái hôn trên xe, cậu theo bản năng muốn đẩy ra nhưng vừa nhấc tay đã bị Trang Yến Hành bế bổng, đầu óc cậu quay cuồng, vừa mở mắt đã thấy mình bị đè trên giường.


Đối phương đè lên người cậu, thái độ mang theo vẻ xâm lược không thể che giấu, Giản Dật nháy mắt đã bị dọa cho mất hồn, theo bản năng quay đầu muốn né, rụt người vào chăn. Cậu nhắm mắt, không muốn nhìn người phía trên, tay còn giữ chặt lấy áo anh không buông.


“Trang Yến Hành……”


Giản Dật gọi Trang Yến Hành, rõ ràng đã bị doạ sợ rồi. Cậu còn chưa chuẩn bị tâm lý, lỡ anh mà muốn làm gì thật thì cậu phải làm sao bây giờ?


Thuận theo hay là phản kháng? Giản Dật phát hiện cậu không chọn nổi nữa, hai loại ý nghĩ ở trong đầu vẫn đang không phân thắng bại.


Từ khi nào mà năng lực tiếp thu của cậu mạnh vậy?


Trang Yến Hành thấy thế cũng ngẩn ra một chút, sau đó giơ tay xoa xoa mặt Giản Dật, lông mi cậu vẫn còn đang run rẩy, bây giờ cậu đã không biết mình đang sợ điều gì nữa rồi.


Là đang sợ Trang Yến Hành, hay là sợ chính mình?


Trang Yến Hành: “......”


“Mở mắt.” Trang Yến Hành nói, trong giọng mang theo đầy sự dịu dàng cưng chiều.


Giản Dật thật sự nghe lời anh, lông mi run rẩy chậm rãi mở ra, đôi mắt mê man còn hơi chút hoảng loạn nhìn thẳng vào con ngươi bình tĩnh của Trang Yến Hành. 


Bàn tay đang níu lấy áo Trang Yến Hành chậm rãi buông ra, trên người Trang Yến Hành giống như có một loại ma lực nào đó, khiến cậu bình tĩnh một cách kỳ lạ.


“Đừng sợ.” Trang Yến Hành nói, khẽ rướn người hôn lên đôi mày nhăn tít của cậu, mang theo hơi thở lạnh lẽo.


Giản Dật ngẩn ngơ.


Sau đó nghe được Trang Yến Hành mở miệng.


“Chỉ muốn hôn em mà thôi, nếu không muốn thì cứ nói cho anh là được.”


Nói xong, Trang Yến Hành thật sự không làm gì nữa, anh đắp chăn cho Giản Dật, ôm cậu vào trong lồng ngực, nói: “Ngủ đi.”


Giản Dật chớp chớp mắt, cậu nằm trong ngực Trang Yến Hành, có lẽ kích thích quá lớn hoặc có hơi không tỉnh táo, đột nhiên nói một câu: “Cũng không phải là không thể.”


Nói xong, Giản Dật ngay lập tức muốn cho mình một cái tát, cậu đang làm cái gì thế này? Trang Yến Hành bảo đi ngủ, cậu không im ỉm hùa theo anh không được sao?


“Cũng không phải là không thể” là cái quỷ gì chứ? Đây chẳng phải đang mời Trang Yến Hành tới hôn mình sao?


Trang Yến Hành hơi buông lỏng cậu ra, gắt gao nhìn chằm chằm người trong lòng ngực. Giản Dật vốn muốn câm miệng, nhưng khi cậu nhìn thấy ánh mắt của Trang Yến Hành, lời cậu nói ra lại lần nữa mâu thuẫn với suy nghĩ trong đầu.


“Nếu anh muốn hôn em, thì cũng được thôi.”


Nói xong, Giản Dật vậy mà chủ động ôm lấy cổ Trang Yến Hành, nhích lên một chút rồi hôn anh.


Nháy mắt tiếp theo, cậu đã bị nụ hôn mãnh liệt của anh che phủ, hô hấp của cậu hoàn toàn thấm đẫm hơi thở của đối phương.


Đại não thiếu oxy vì bị hôn, thân thể cũng có chút nhũn ra, cả người Trang Yến Hành nóng rực đè lên cậu, tay trong chăn cũng bắt đầu rục rịch.


Hô hấp Giản Dật bỗng trở nên dồn dập, cơ thể theo bản năng căng thẳng, cũng may miệng đang bị chặn mất rồi. Cậu mở to đôi mắt mờ mịt nhìn Trang Yến Hành, biểu cảm khó nhịn, đuôi mắt hơi ướt át, cậu bắt lấy bàn tay đang lộn xộn của Trang Yến Hành.


“Đừng…..Không….Trang Yến Hành anh đừng mà…”


Giản Dật sắp xỉu đến nơi.


Trang Yến Hành không buông tay, ngược lại càng dùng sức hơn, hỏi Giản Dật bằng giọng điệu bình tĩnh thường ngày: “Không thoải mái?”


Giản Dật bị tra tấn lại lắc đầu: “Không phải…”


“Vậy buông tay anh ra, Tiểu Dật, không cần phải ngại.” Trang Yến Hành vỗ về người trong lòng, lại hôn hôn lên môi Giản Dật.


Ý chí vốn đã yếu ớt của Giản Dật sụp đổ hoàn toàn, cậu buông lỏng tay Trang Yến Hành, phó thác toàn bộ cơ thể cho đối phương, tiếng thở dốc cũng bị những nụ hôn của anh nuốt trọn.


Một đêm vô cùng hỗn loạn…


Ngày hôm sau việc đầu tiên khi Giản Dật tỉnh lại là theo thói quen xoay người. Nhưng cậu lại không thể động đậy, ngược lại đụng vào một cơ thể ấm áp khác, mà cơ thể cậu còn đang được cả người anh bao lấy.


Giản Dật khựng lại, mở bừng mắt, trong lúc cậu còn đang được Trang Yến Hành ôm lấy, ký ức tối hôm qua bắt đầu tràn về, thế giới của cậu như sụp xuống.


Cậu đã làm gì?


Trang Yến Hành ôm hôn còn chạm mình như vậy, tại sao mình lại không cản?


Đã không cản thì thôi, cậu lại còn để chính bản thân mình chìm sâu, đêm qua Trang Yến Hành “lọ” giúp cậu, sao cậu lại không từ chối?


Cứu mạng, bây giờ cậu biết phải đối mặt với Trang Yến Hành kiểu gì đây.


Giản Dật nghĩ đến tay Trang Yến Hành, mặt lại bắt đầu nóng lên.


Người bình thường luôn dậy sớm hơn cậu, chỉ vì hôm qua uống rượu mà đến giờ vẫn chưa tỉnh, Giản Dật chỉ muốn tẩu thoát khỏi hiện trường.


Cậu không muốn đánh thức Trang Yến Hành, vì thế cậu bắt đầu ngọ nguậy, chậm rì rì chui ra từ trong lồng ngực anh, nhưng mà làm ơn đừng tỉnh mà, làm ơn đừng tỉnh.


Giản Dật cầu nguyện, rốt cuộc cũng thoát ra ngoài, cậu lật người lại, còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì cánh tay của anh từ sau lưng trực tiếp duỗi tới, lần nữa ôm lấy eo cậu, lại kéo cậu vào trong ngực mình.


“Sao hôm nay dậy sớm vậy? Ngủ thêm với anh chút nữa.” Tay Trang Yến Hành giữ lấy eo cậu, cơ thể hai người áp sát nhau, giọng nói thì thầm bên tai cậu.


Nói xong, anh thậm chí còn cúi đầu hôn lên vành tai cậu cái chóc.


Giản Dật: “......”


Tai cậu đã đỏ muốn nhỏ máu luôn rồi, bây giờ cậu còn không dám nói chuyện với Trang Yến Hành nữa, chỉ có thể cố gắng nhắm mắt lại lần nữa.


Recent Posts

See All
Chương 44: Chột dạ

Nhà hàng là do Chu Tự đặt, hai người ngồi xuống gọi món rồi Chu Tự mới tháo khẩu trang ra. “Cuối cùng cũng dễ chịu hơn chút, đeo khẩu trang ra ngoài bất tiện thật.” Cậu ta không nhịn được than thở. Gi

 
 
 
Chương 43: Kiểm chứng

Cuối cùng kỳ thi cũng đã kết thúc, Giản Dật hiếm hoi có lúc ngồi đần mặt ra, tâm trạng không quá vui vẻ. “Đi thôi, Giản Dật, không đi ăn cơm à?” Bên cạnh có người gọi cậu. Giản Dật quay đầu lại, chán

 
 
 
Chương 41: Hôm nay ngủ lại phòng anh

Trang Yến Hành hôn quá mức kịch liệt, những nụ hôn dường như có ý dẫn dắt Giản Dật đáp lại, lúc nông lúc sâu như muốn kích thích cậu. Sau vài lần, Giản Dật cũng vô thức đưa đầu lưỡi ra dò xét, trúc tr

 
 
 

Comments


bottom of page