top of page

Chương 41: Hôm nay ngủ lại phòng anh

  • Writer: Lunar nè
    Lunar nè
  • Apr 3
  • 10 min read

Trang Yến Hành hôn quá mức kịch liệt, những nụ hôn dường như có ý dẫn dắt Giản Dật đáp lại, lúc nông lúc sâu như muốn kích thích cậu.


Sau vài lần, Giản Dật cũng vô thức đưa đầu lưỡi ra dò xét, trúc trắc, chủ động thâm nhập khoang miệng anh, đáp lại sự dẫn dắt của anh như một người sắp chết khát. Hầu kết cậu nhẹ nhàng lăn lộn, hô hấp đứt quãng…….


Thân thể Trang Yến Hành cũng hơi khựng lại, sau đó hôn càng kịch liệt hơn. Lông mi Giản Dật run nhè nhẹ, khoé mắt thậm chí còn rơm rớm nước vì bị hôn quá sâu.


Cậu hoàn toàn đắm chìm trong đôi môi của Trang Yến Hành, sau khi chủ động lần đầu tiên, cậu bắt đầu đáp lại thành thạo hơn.


Từ để cho Trang Yến Hành tuỳ ý bắt nạt, đến chủ động đáp lại nụ hôn này. Cậu học không được giỏi lắm, có hơi khó khăn, nhưng chính những phản ứng nho nhỏ này lại càng quyến rũ hơn.


Nụ hôn này lâu một cách bất ngờ, có Giản Dật phối hợp giống như thăng hạng trải nghiệm cho cả hai người.


Trang Yến Hành không có ý nào là muốn buông cậu ra, trừ những lúc để cậu lấy hơi thì hầu như anh sẽ không cho cậu chút khe hở nào.


Giản Dật cũng giống như đã bị vị men say trên môi Trang Yến Hành làm cho váng đầu.


Cậu vô thức nắm chặt lấy quần áo của anh, lúc Trang Yến Hành buông cậu ra để thở, cậu thậm chí còn chủ động cúi đầu đuổi theo nụ hôn kia.


Không ai nói với cậu, thì ra hôn môi có cảm giác như thế này, kiềm lòng không đặng, không thể khống chế, càng hôn thì lại càng khát khao nhiều hơn……


Sợi dây lý trí trong đầu Trang Yến Hành hoàn toàn đứt phựt trước hành động của Giản Dật.


Được cậu đáp lại và tự mình hôn cậu, là hai việc khác nhau.


Giản Dật vậy mà lại chủ động hôn anh……


Cuối cùng Trang Yến Hành vẫn là người đẩy Giản Dật ra trước.


Nếu vẫn còn hôn nữa, thì sợ rằng mọi chuyện sẽ không chỉ dừng lại ở hôn môi mất.


……


Bên trong xe, Giản Dật ngồi trên ghế lái, hoàn toàn tỉnh táo lại. Cậu còn không dám nhìn người đang ngồi bên ghế phụ, chỉ có thể làm bộ chuyên tâm lái xe.


Mình vừa mới làm gì? Mới bị trêu chọc một chút mà đã không chịu nổi rồi sao?


Tại sao mình lại chủ động hôn Trang Yến Hành chứ?


Không phải là kế sách tạm thời thôi sao? Để Trang Yến Hành hôn một chút cũng không sao chỉ là……Hy sinh một chút thôi. Nhưng tại sao cậu lại chủ động chứ, không lẽ bị nghiện hôn rồi sao?


Nhớ đến cảm giác lúc nãy khi hai người hôn nhau, cậu có hơi không muốn thừa nhận, nhưng mà…Hình như cũng không tệ lắm……?


Giản Dật vừa mới nghĩ đến thôi mà tim đã đập bang bang.


Cậu đột nhiên tấp vội vào lề đường, sau đó bực bội cụng đầu vào vô lăng một cái, tay Trang Yến Hành càng nhanh hơn một bước, trực tiếp lót lên chỗ tay lái, trán Giản Dật nện một phát vào lòng bàn tay mềm mại của anh.


Cậu sững người, một lúc sau mới ngẩng đầu nhìn Trang Yến Hành, anh cũng nhìn lại, 

nhắc nhở: “Lái xe đàng hoàng.”


Giản Dật: “......”


Bây giờ trong đầu cậu loạn cào cào, nội tâm tuyệt vọng không thôi.


Chỉ là nhất thời mê đắm mà thôi.


Đúng vậy, chỉ là nhất thời thôi.


Giản Dật tự an ủi chính mình trong lòng.


Cậu một lần nữa nắm lấy vô lăng, liên tục trấn an chính mình cho đến khi bình tĩnh lại.


Chỉ mong ngày mai Trang Yến Hành tỉnh rượu rồi có thể quên hết mọi thứ xảy ra đêm nay đi.


Nếu không ổn thì về nhà cậu lại chuốc cho anh thêm mấy chai nữa?


Giản Dật nghĩ, liếc nhìn Trang Yến Hành từ trong gương, phát hiện anh đã dựa vào ghế hai mắt nhắm nghiền, có vẻ là đã mệt rồi.


Thôi.


Giản Dật thở dài, hiếm khi có chút lương tâm.


Trên đường về, tuyết rơi bên ngoài càng lúc càng dày, cậu lại bất đắc dĩ giảm tốc độ, chờ đến chung cư thì đã đâu đó 11 giờ.


Cũng may là dạo này ngoài thi cử ra thì Giản Dật không có lớp gì nữa, những môn quan trọng đều đã thi xong, mấy ngày nay đều rất nhàn, chứ nếu cậu mà đúp thì tất cả là tại Trang Yến Hành.


“Về nhà rồi.” Giản Dật đậu xe vào bãi đỗ xe, quay đầu nhìn Trang Yến Hành.


Lúc cậu cho rằng Trang Yến Hành đã ngủ thì anh lại trả lời một tiếng: “Ừm.”


Vì thế Giản Dật không quá lo nữa, trực tiếp tháo dây an toàn xuống xe, một lát sau, cửa ghế phụ mới bị mở ra, Trang Yến Hành từ bên trong bước xuống, Giản Dật vừa đi vòng qua bên này, theo bản năng duỗi tay muốn dìu anh.


Trang Yến Hành liếc mắt nhìn Giản Dật một cái, nắm lấy tay cậu, không lên tiếng.


Trên đường hai người đi đến thang máy rất yên tĩnh, Giản Dật đứng bên cạnh Trang Yến Hành nhịn không được mà nghĩ, không biết có thật là Trang Yến Hành say rồi không, sao có lúc thì say có lúc thì tỉnh vậy chứ.


Về đến nhà, Trang Yến Hành muốn đi tắm, Giản Dật cũng đi theo. Trong phòng ngủ, cậu nhìn anh lấy quần áo chuẩn bị vào phòng tắm, theo bản năng đứng dậy muốn đi theo.


Mắt thấy Giản Dật muốn vào chung với mình, Trang Yến Hành dừng chân, quay đầu nhìn người vẫn đang ngây ngô hỏi một câu: “Em muốn vào tắm chung với anh?”


“Ặc……” Đầu óc Giản Dật đơ luôn, đúng vậy, Trang Yến Hành đi tắm mà cậu đi theo làm gì chứ? Cậu sửng sốt một chút rồi trả lời: “Vậy anh tự tắm được mà đúng không? Không cần em giúp chứ?”


Tỉnh rồi thì đừng nói cậu không chăm sóc anh.


“Em giúp gì? Giúp anh tắm rửa à?” Trang Yến Hành cong mắt, hỏi cậu.


Giản Dật: “......”


Mặt cậu đã hơi nóng lên, do dự nửa ngày, cuối cùng nói: “Vậy để em đứng một bên nhìn, anh cần gì thì kêu em là được.”


Trang Yến Hành cười khẽ một tiếng: “Anh không có sở thích bị nhìn lúc tắm đâu.”


Tiếng cười của Trang Yến Hành truyền vào lỗ tai cậu, giống như là đang cười cậu vậy, Giản Dật bực thật rồi, Trang Yến Hành uống say tại sao lại như thế này chứ?


Cậu lập tức trả lời: “Em cũng chả có sở thích nhìn người khác tắm đâu.”


“Anh biết, cho nên không cần đâu, anh tự làm được. Chỉ là uống chút rượu mà thôi.” Trang Yến Hành nói.


“Tuỳ anh.” Giản Dật nói xong, trực tiếp xoay người ngồi trên giường Trang Yến Hành.


Nhìn bộ dáng lo lắng của Giản Dật, biểu cảm của Trang Yến Hành trở nên dịu dàng, sau đó xoay người vào phòng tắm, để lại một mình Giản Dật ngồi trong phòng ngủ.


Giản Dật không yên tâm, một lúc thì dựng tai lên nghe ngóng động tĩnh bên trong, cậu lo lỡ anh say rồi đứng không vững té ngã thì như thế nào, trong đầu suy nghĩ linh tinh nên lỗ tai cũng đặc biệt chú ý động tĩnh trong phòng tắm, nhưng ngược lại chỉ nghe được tiếng nước ào ào.


Chắc là không sao đâu nhỉ?


Giản Dật thôi không nghĩ nữa, bắt đầu bấm điện thoại, cậu phát hiện ra trợ lý của Trang Yến Hành đã gửi cho cậu một tin nhắn từ nửa tiếng trước.


Lúc trước cậu add anh ta là để dò hỏi tình hình Trang Yến Hành, Giản Dật thuận tay mở ra xem.


Trợ lý: Mém quên mất, trên đường cậu Giản về nhà thử nhìn xem có tiệm thuốc nào không, tấp vào mua cho ngài Trang ít thuốc giải rượu, kẻo ngày mai lại bị đau đầu.


Giản Dật nhìn tin nhắn, lại nhìn tuyết đang rơi ngày càng lớn bên cửa sổ, bây giờ còn mua thuốc giải rượu kiểu gì?


Giản Dật sợ lạnh, đã có thể đi tiếp Trang Yến Hành là oải lắm rồi, bây giờ nằm trong phòng thoải mái đến vậy, thật không muốn đi ra khỏi nhà chút nào.


Phiền quá đi.


Giản Dật nghĩ, lần trước uống rượu có bị làm sao đâu?


Tuy nghĩ như vậy, nhưng vẫn không biết Trang Yến Hành uống nhiều cỡ nào, có thể làm anh say đươc thì chắc cũng không ít, Giản Dật bực bội đứng dậy. 


Trợ lý của người ta đã nhắc nhở ân cần như vậy thì cậu cũng không thể nhắm mắt làm ngơ được, vì vậy Giản Dật lên mạng tìm cách khác để giải rượu, cậu nhìn thấy một cái thumbnail để dòng chữ cách làm canh giải rượu nhanh siêu cấp đơn giản.


Ngón tay cậu tạm dừng một chút, có hơi tò mò không biết đơn giản cỡ nào, vì thế bấm vào nhìn thoáng qua.


Gừng thái lát mỏng cho vào nồi, đổ nước vào đun sôi, khi gần chín cho mật ong vào là xong.


Đúng là đơn giản thật, hầu như không cần kỹ thuật gì cả.


Trong nhà cũng có mật ong, bình thường Giản Dật cũng thường pha nước mật ong uống, còn gừng thì cậu phải đi quanh bếp rồi lục tung tủ lạnh lên mới tìm thấy một miếng.


Giản Dật nhìn củ gừng, trên mặt lộ ra vẻ ghét bỏ, còn bắt thái lát mỏng nữa, phiền ghê luôn.


Dù sao thì, trình độ của cậu cũng chỉ đến vậy, cậu cắt vài lát không đồng đều rồi ném vào nồi.


Lúc Trang Yến Hành đi ra, cậu đang một bên bấm điện thoại đợi nước sôi.


“Làm gì đấy? Đã ăn cơm tối chưa?”


Giọng Trang Yến Hành cắt ngang, Giản Dật cất điện thoại, nhìn nồi nước rồi sau đó xoay người nhìn Trang Yến Hành.


Trang Yến Hành mặc một bộ đồ ngủ cotton đen, tóc còn chưa khô, nhìn tuỳ ý hơn ngày thường rất nhiều.


Nhưng nhìn biểu cảm nhíu mày của đối phương, Giản Dật nghĩ nếu cậu mà nói chưa ăn chắc Trang Yến Hành sẽ trực tiếp vào bếp nấu cho cậu luôn quá.


Cảm giác có hơi ảo, Giản Dật vội vàng giải thích: “Không có, anh tắm xong rồi hả?”


“Ừm, trong nồi nấu gì đó?” Trang Yến Hành hỏi cậu.


“Ừm……” Giản Dật quay đầu  nhìn một cái, nói: “Canh giải rượu đó, trợ lý của anh bảo nếu đi ngang qua tiệm thuốc thì nhớ mua thuốc cho anh, nhưng mà lúc nãy lái xe nên em không thấy.”


“Cho nên em đặc biệt làm cho anh?” Ánh mắt Trang Yến Hành mang theo một loại dính nhớp không thể nói rõ, rõ ràng người này bình thường lạnh lùng ít cười, vậy mà bây giờ lại có thể nhìn chằm chằm Giản Dật tới nỗi người cậu nóng bừng bừng.


Giản Dật không biết hình dung cảm giác này như thế nào, chỉ là cảm thấy ánh mắt Trang Yến Hành nhìn mình càng ngày càng không trong sạch, làm cho Giản Dật cảm thấy rất ngại, không biết nên làm thế nào.


“Ừm.”


Giản Dật trả lời đại đại, nội tâm lại thở dài, gì thế này, sao cậu lại như thế này trước mặt Trang Yến Hành chứ?


“Giờ anh đi ra ngoài trước đi, sắp xong rồi đây.” Giản Dật nói, bắt đầu đuổi người.


Cậu bước tới, đẩy Trang Yến Hành ra cửa phòng bếp.


Trang Yến Hành vẫn còn hơi say, bị cậu đẩy một chút lui về sau hai bước suýt nữa đứng không vững, Giản Dật thót cả tim, nhanh chóng ôm chặt lấy eo anh ngăn không cho anh ngã.


Để anh đứng vững rồi mới buông tay ra, may là Trang Yến Hành chỉ im lặng nhìn cậu, không làm gì.


Canh giải rượu rất nhanh đã nấu xong, vốn dĩ cái này không có khả năng làm hỏng, nếu cảm thấy không ngọt thì cho thêm mật ong là được.


Giản Dật cho thêm rất nhiều mật ong, tự mình nếm thử thấy độ ngọt vừa phải rồi mới mang qua cho Trang Yến Hành, lại quên rằng khẩu vị hai người không giống nhau, đối với cậu là ngon nhưng đối với Trang Yến Hành đã quá ngọt rồi.


Cũng may mật ong không ngọt gắt, lại có thêm gừng, bù trừ cho nhau cũng không quá khó uống.


Trang Yến Hành uống một hớp đã hết nửa chén canh Giản Dật nấu cho.


Cậu thấy Trang Yến Hành ổn rồi, mệt mỏi cả đêm, cũng chuẩn bị về phòng đi ngủ, vừa đến cửa phòng thì cổ tay đã bị Trang Yến Hành giữ lại.


“Đêm nay ngủ lại phòng anh đi.” Nói xong, Trang Yến Hành cũng không chờ Giản Dật phản ứng, lôi lôi kéo kéo cậu về phòng mình.


Hai người vốn ở cách vách nhau, Giản Dật vừa lảo đảo vài bước đã bị Trang Yến Hành kéo vào phòng.


“Khoan đã……Em còn chưa đồng ý mà!”


Giản Dật nhìn cửa phòng đóng lại, nhịn không được phản kháng, đêm nay hai người đã đủ KPI skinship cho cả tháng rồi, bây giờ Trang Yến Hành còn đòi ngủ chung, lỡ xảy ra chuyện cướp cò thì sao bây giờ?


Giản Dật còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý, cho nên cậu theo bản năng từ chối.


“Sợ cái gì? Nếu em không chịu thì anh còn có thể làm gì em chứ?”


Nhìn Giản Dật phản kháng, Trang Yến Hành trực tiếp hỏi một câu.


Giọng của anh nghe vừa lạnh lẽo vừa áp bách, Giản Dật cũng sửng sốt theo, đúng vậy, cậu sợ cái gì chứ? Đây là Trang Yến Hành chứ có phải người lạ đâu, nếu cậu không muốn thì Trang Yến Hành chắc chắn sẽ không làm gì cả.


“Vậy anh muốn em ở đây làm gì?” Trong giọng nói cậu có chút xấu hổ, sao mà trách cậu nghĩ nhiều được, là do Trang Yến Hành kéo cậu vào phòng mà.


“Lúc trước chẳng phải em quậy ầm lên muốn ngủ với anh sao? Bây giờ nơi này cũng là của em rồi, anh muốn ngủ chung với em một đêm cũng không được?”


Giản Dật: “......”


Cái gì là của cậu cơ? Cậu còn chưa nói có muốn hay không đâu, Trang Yến Hành khi say nói thẳng quá đi mất, nói huỵch toẹt ra làm cậu không biết đáp như thế nào luôn……


“Ừm……Vậy thì anh ngủ đi.”


Cực kỳ không bất ngờ, Giản Dật tất nhiên chịu thua, từ bỏ chống cự.


Recent Posts

See All
Chương 43: Kiểm chứng

Cuối cùng kỳ thi cũng đã kết thúc, Giản Dật hiếm hoi có lúc ngồi đần mặt ra, tâm trạng không quá vui vẻ. “Đi thôi, Giản Dật, không đi ăn cơm à?” Bên cạnh có người gọi cậu. Giản Dật quay đầu lại, chán

 
 
 
Chương 42: Cũng không phải là không thể

Trang Yến Hành kéo Giản Dật đến bên giường, Giản Dật miễn cưỡng ngồi xuống. Mấu chốt là Trang Yến Hành đang đặt một tay trên đùi cậu, tay còn lại thì ôm eo, làm cho cả người cậu giống như được anh ôm

 
 
 
Chương 40: Đón người

Lúc tiệc tối bên Trang Yến Hành kết thúc cũng đã hơn chín rưỡi. Chỉ còn mình anh ngồi trên sô pha ở phòng riêng, không lâu sau, trợ lý của anh đẩy cửa bước vào. Trang Yến Hành ngước mắt nhìn thoáng qu

 
 
 

Comments


bottom of page