top of page

Chương 40: Đón người

  • Writer: Lunar nè
    Lunar nè
  • Apr 3
  • 11 min read

Lúc tiệc tối bên Trang Yến Hành kết thúc cũng đã hơn chín rưỡi.


Chỉ còn mình anh ngồi trên sô pha ở phòng riêng, không lâu sau, trợ lý của anh đẩy cửa bước vào.


Trang Yến Hành ngước mắt nhìn thoáng qua, thuận miệng hỏi: “Về hết rồi?”


“Vâng, mọi người đều đã được đưa lên xe, ngài Trang, tôi cũng chở ngài về.” Trợ lý nói.


“Không cần, Tiểu Dật bảo chút nữa đến, cũng khuya rồi, cậu cũng về sớm nghỉ ngơi đi, trời tuyết chú ý an toàn.” Trang Yến Hành nói.


Bình thường Trang Yến Hành rất ít khi tiếp nhiều rượu đến vậy, nhưng khách khứa hôm nay đều có thể coi là trưởng bối của anh. 


Các nhà lại là hợp tác lâu dài, ba anh muốn anh ra mặt chiêu đãi hộ ông, nên tất nhiên anh cảm thấy mình nên làm đúng trách nhiệm của chủ tiệc. 


Trợ lý không yên tâm rời đi, cậu ta thấy Trang Yến Hành vẫn còn chút men say, tuy là cũng không nghiêm trọng tới vậy nhưng cậu ta đã đi theo anh nửa năm vẫn chưa gặp qua bộ dáng này bao giờ. 


“Vậy tôi ngồi đây đợi với ngài, chờ cậu Giản đến thì tôi về sau.”


Trang Yến Hành không nói gì, cúi đầu nhìn thời gian, ánh mắt nhẹ nhàng rũ xuống nhìn chằm chằm điện thoại, không biết đang suy nghĩ điều gì.


Trong phòng riêng rất yên lặng, tất nhiên trợ lý cũng đã quen rồi, cũng không có gì không tự nhiên.


Bình thường chỉ khi có Giản Dật ở cạnh anh mới hiếm hoi nói nhiều một chút.


Còn cậu kia thì đúng là…..không một giây nào ngừng nghỉ.


Nói thật, không hiểu vì sao một người trầm tính như Trang Yến Hành làm sao chịu nổi Giản Dật.


Dù sao hai người cũng lớn lên cùng nhau, chắc tình cảm cũng khác với người bình thường, chứ nếu không trời tối lạnh như thế này, ở ngoài tuyết còn rơi không ngừng, ai lại có thể lái xe chạy đi đón người khác chứ.


Khoảng mười phút sau, Giản Dật một thân gió tuyết bước vào phòng.


“Trang Yến Hành……” Vừa vào cửa, Giản Dật đã kêu cả tên cả họ người ta, được một nửa thì phát hiện trong phòng còn có người khác, động tác tức khắc dừng lại, nhìn trợ lý của Trang Yến Hành.


“Chào cậu Giản.” Trợ lý cười chào cậu.


“Chào anh.” Giản Dật tuỳ ý gật đầu, lại nhìn Trang Yến Hành, bây giờ anh đang hơi hơi dựa trên sô pha, hai mắt nhắm nghiền, so với bộ dáng nghiêm trang ngày thường, bây giờ ngược lại có cảm giác hơi lười biếng, vẻ mặt lạnh lùng xa cách.


Cậu không nhìn nữa, hỏi: “Chẳng phải đã kết thúc rồi sao? Sao anh còn chưa về?”


“Tôi không yên tâm ngài Trang ở lại đây một mình, nghĩ bụng đợi cậu đến đón ngài ấy rồi về sau.” Trợ lý nói.


Giản Dật hơi hơi nhướng mày nghĩ thầm, Trang Yến Hành bao tuổi rồi, có cái gì mà lo chứ, nhưng ngoài miệng vẫn hỏi một câu: “Anh ấy sao vậy? Mọi người uống nhiều rượu lắm à?”


Trợ lý cũng nhìn theo ánh mắt Giản Dật thấy Trang Yến Hành đang chợp mắt trên sô pha, sao Trang Yến Hành nhìn như kiểu say quắc rồi, dáng vẻ tỉnh táo lúc nãy đâu??


Chắc là do đợi Giản Dật lâu quá nên bắt đầu ngấm rượu rồi.


“Đúng là có uống hơi nhiều, chắc sẽ hơi phiền cậu một chút đấy.” Trợ lý nói.


“Lạ vậy, ai mà dám chuốc rượu anh ấy chứ, còn uống nhiều như vậy.” Giản Dật lầm bầm, cậu rất ít khi thấy bộ dáng khi say của Trang Yến Hành, trong đầu chỉ nhớ được đúng một lần, là lúc Trang Yến Hành tốt nghiệp cấp ba.


Hôm đó cậu nhớ buổi tối hôm đó mình ở trong phòng Trang Yến Hành chơi, kết quả Trang Yến Hành uống say trở về, vừa mở cửa ra thấy cậu đã đuổi cậu về phòng.


Giản Dật cũng đây phải ngoan ngoãn gì, lập tức giận dỗi Trang Yến Hành ra ngoài uống rượu mà không cho cậu theo, lôi lôi kéo kéo anh bắt đầu cãi nhau, kết quả Trang Yến Hành chỉ đứng đó nhìn cậu chằm chằm.


Cuối cùng chính cậu lại bị Trang Yến Hành nhìn đến nhụt chí bèn chuồn đi, chỉ cho rằng anh say đến ngốc rồi mà thôi.


“Cậu cứ đùa, tiệc rượu cấp cao phức tạp lắm, không xét đến gia thế bối cảnh ra sao, đôi khi vẫn phải cho nhau một chút tôn trọng cùng kính nể.” Trợ lý giải thích cho Giản Dật.


Dù thật hay giả thì đúng là việc tôn trọng nhường nhịn nhau sẽ luôn làm hài lòng mọi người, dễ dàng đạt được mục đích hợp tác.


“Vậy à?” Giản Dật nửa tin nửa ngờ, cậu luôn thấy bộ dáng anh rất thong dong còn tưởng mọi việc rất đơn giản.


Vậy mà hồi trước cậu cứ phá anh như vậy hình như có chút quá mức thì phải, Giản Dật không nhịn được nghĩ. 


“Đúng vậy.” Trợ lý gật đầu, sau đó nói: “Tôi thấy ngài Trang như thế này, một mình cậu chắc không ổn lắm đâu, có muốn tôi hỗ trợ không?”


“Không cần, anh chờ ở đây cũng lâu rồi, về sớm đi, Trang Yến Hành cứ giao cho tôi là được.” Giản Dật xua xua tay.


“Vậy tôi về nhé?” Trợ lý dò hỏi.


“Về đi về đi, yên tâm, dù có chuyện gì xảy ra thì ngày mai anh ấy cũng không tìm anh tính sổ đâu.” Giản Dật nói.


Trợ lý: “......”


Bộ cậu tưởng nói lời này sẽ làm tôi yên tâm hơn sao?


“Vậy…….Tôi về trước đây.”


Trợ lý đi rồi, Giản Dật mới đi đến trước mặt Trang Yến Hành, chuẩn bị gọi anh dậy. Nhưng khi cậu dừng trước mặt anh, nhìn người có vẻ như đang ngủ say, có hơi khựng lại, không lên tiếng.


Đôi mi dày che đi con ngươi thường ngày trầm tĩnh kia, Giản Dật cứ thế lặng lẽ ngắm Trang Yến Hành.


Cậu rất ít khi đánh giá anh trắng trợn như vậy, hồi trước không làm, bây giờ thì không dám làm, có đôi khi cậu còn chẳng thể nhìn thẳng vào mắt Trang Yến Hành nữa là.


Sau khi yêu nhau, ánh mắt của anh lúc nhìn cậu luôn mang theo một cảm giác nóng rực.


Giản Dật sợ ánh mắt đó của đối phương nên cũng chỉ có những lúc như thế này cậu mới có thể nghiêm túc ngắm anh.


Nói thật, Trang Yến Hành khi ngủ vẫn đẹp trai hơn nhiều, không có cảm giác áp bách, cũng ít đi vài phần xâm lược, nhìn có vẻ rất “an toàn”.


Giản Dật nhìn anh một lúc lâu, cuối cùng không nhịn được giơ tay, muốn lặng lẽ động vào mặt của anh.


Lúc ngón tay sắp chạm đến, Trang Yến Hành lại đột nhiên mở bừng mắt.


Cái tay đang mon men đến gần bỗng dưng bị bắt lấy, Giản Dật giật cả mình, theo bản năng muốn rút tay lại, nhưng bởi vì bị nắm chặt nên không thể rụt lại được.


“Làm gì?” Trong ánh mắt Trang Yến Hành mang theo vài phần lười biếng, có chút men say, nhưng ánh mắt anh vẫn mang theo vài phần tỉnh táo.


Giản Dật: “......”


Cậu nhìn về phía Trang Yến Hành, nhất thời không tìm được cái cớ thích hợp để giải thích cho hành động của mình.


“Không có gì, rốt cuộc anh có say không vậy?” Giản Dật có hơi dỗi, người thì không đụng được, còn bị bắt quả tang nữa chứ, ít nhiều gì cũng hơi xấu hổ.


Cậu giống như đã quên, hai người đang yêu đương, một chút động chạm skinship của người yêu với nhau là bình thường, căn bản không cần tìm lý do.


“Không có, chỉ là uống có hơi nhiều, đau đầu.”


Trang Yến Hành thả lỏng tay Giản Dật, xoa xoa trán, trên mặt có vài phần mệt mỏi.


Giản Dật sửng sốt, rụt tay lại, cổ tay cậu đã có chút nóng lên, cậu hỏi Trang Yến Hành: “Anh sao rồi? Có khoẻ không?”


Giọng nói cậu mang theo quan tâm, trong ánh mắt cũng là lo lắng.


“Không có việc gì.” Giống như là sợ Giản Dật lo lắng, giọng của Trang Yến Hành dịu dàng hơn rất nhiều, còn mang theo vài phần an ủi.


“Anh có đi được không? Chúng ta về thôi.” Giản Dật nói.


“Ừm.” Trang Yến Hành gật đầu.


Thấy anh đứng dậy, Giản Dật cũng lui lại một bước, không ngờ Trang Yến Hành vừa đứng lên đã có chút lảo đảo, cũng may Giản Dật vẫn luôn chú ý, theo bản năng đưa tay đỡ anh, sau đó để anh dựa vào bả vai mình.


Trang Yến Hành cũng thuận thế tựa vào lồng ngực cậu.


Toàn bộ trọng lượng đè lên người cậu, giống như muốn đem cậu đóng đinh tại chỗ vậy, Giản Dật đành phải ôm lấy eo anh, nhịn không được oán giận: “Vậy mà còn nói không say, rốt cuộc anh uống bao nhiêu vậy chứ!”


Nói xong, cậu vừa vừa muốn điều chỉnh tư thế để đỡ anh đi, Trang Yến Hành lại bỗng nhiên ôm chặt lấy cậu, đem cả người cậu giam vào ngực mình, hoàn toàn không thể nhúc nhích.


“Ừm…”


Ôm cậu rồi vẫn không quên đáp lời.


Giản Dật: “......”


Cậu dùng sức tránh ra, sau đó lại phát hiện căn bản không thoát được, người này say rồi hình như còn khoẻ hơn bình thường nữa.


Giản Dật từ bỏ.


Lại một lát sau……


“Mẹ nó, Trang Yến Hành anh buông em ra coi, có muốn về không hả?”


Giản Dật cuối cùng vẫn nhịn không được bắt đầu nổi đoá, rõ ràng hai người tư thế của hai người đang dây dưa mờ ám nhưng cậu vẫn không rảnh mà quan tâm.


“Không buông, không muốn buông.” Giọng của Trang Yến Hành vẫn cô đơn như cũ, chỉ nghe thôi thì chắc chắn không nhìn ra người này đã say.


“Anh trai ơi, khuya rồi, em lạy anh đừng phá nữa.” Giản Dật khóc không ra nước mắt, vất vả lắm cậu mới nổi lòng từ bi đi đón người khác mà.


“Tiểu Dật.” Giọng của anh vang lên bên tai Giản Dật, trầm thấp dễ nghe, mang theo một loại cảm giác dịu dàng.


Giản Dật sửng sốt, bên tai truyền đến cảm giác hơi ngưa ngứa, làm cơ thể cậu hơi rụt lại một chút, cậu nghiêng đầu, cảm nhận được lòng bàn tay Trang Yến Hành phủ lên cổ mình, làm lông mi cậu nhạy cảm run rẩy một chút.


Tay Trang Yến Hành nhẹ nhàng rời đi, xoa xoa tóc của cậu, vừa dịu dàng vừa trìu mến, cánh môi dường như muốn áp lên tai cậu: “Anh vui lắm.”


Giản Dật bất ngờ, giống như bị một dòng điện xẹt qua cơ thể, cảm giác tê dại lan ra toàn thân, cậu muốn ngẩng đầu, lại bị Trang Yến Hành đè lại, khiến cậu chỉ có thể vùi vào lòng anh.


Trang Yến Hành có ý gì? Anh ấy vui vẻ, vui vẻ cái gì cơ? Vui vì mình đến đón anh sao?


Trái tim Giản Dật lại bắt đầu đập rộn, cậu đã chẳng thể phân biệt tiếng tim đập này là của mình hay là của Trang Yến Hành nữa.


“Trang….Trang Yến Hành, chúng ta về đi.” Giản Dật đẩy đẩy người, đã bắt đầu không nói nên lời.


Lúc cậu cho rằng Trang Yến Hành vẫn sẽ giữ chặt không thả, muốn tìm nhân viên lại đây giải cứu, thì Trang Yến Hành lại buông cậu ra: “Được.”


Giản Dật thở ra như trút được gánh nặng, cậu dùng tay đè lại vị trí ngực trái của mình


Tim đập tưng bừng luôn.


Giản Dật cố gắng khiến mình bình tĩnh lại rồi mới nâng mắt nhìn Trang Yến Hành, lúc này cậu phát hiện Trang Yến Hanh cũng đang nhìn mình, hai người đối mặt với nhau, Giản Dật không nói gì, chỉ làm đúng nhiệm vụ đỡ Trang Yến Hành lên vai, tay còn lại ôm eo anh, mang người về nhà.


Trang Yến Hành nhìn lướt qua đôi tay đặt trên eo mình, ánh mắt anh vẫn luôn dừng trên người Giản Dật, ánh mắt trắng trợn hết sức, làm cậu không sao bỏ qua nổi.


Giản Dật cũng giày vò lắm chứ, căn bản còn không dám nhìn thẳng vào anh, thậm chí cậu cảm thấy cả người mình đã nóng rang lên, mà bây giờ cậu lại không thể buông tay.


Nhìn vậy chứ không phải vậy, thì ra trước giờ Trang Yến Hành đối xử với mình đã rất kiềm chế rồi.


Bây giờ như thế này, cậu thật sự là chịu không nổi.


Trong lòng cậu bây giờ chỉ muốn đi nhanh một chút, tốt nhất là mau đem người quăng vào xe.


Con đường rõ ràng không dài nhưng giờ phút này cứ miên man vô tận, cậu chỉ có thể tập trung tiến về phía trước, cố gắng làm lơ đi ánh mắt của anh.


Vất vả lắm mới ra khỏi nhà hàng, bên ngoài gió thổi to, Giản Dật bỗng rùng mình, cảm giác nóng rực kia đã bị thổi tan.


Cuối cùng cũng tới rồi.


Giản Dật tìm được xe của mình, mở cửa ghế phụ, đỡ Trang Yến Hành lên xe.


Trang Yến Hành cũng buông cậu ra, anh ngồi vào xong thì nâng mắt nhìn Giản Dật, dưới đáy mắt mang theo tia lửa.


Giản Dật không chú ý đến, vừa buông Trang Yến Hành ra chuẩn bị đứng dậy, ai ngờ nháy mắt đã bị Trang Yến Hành giữ chặt.


Anh dùng sức kéo lấy tay cậu, Giản Dật hoàn toàn không lường trước được, cứ như vậy bị kéo ngã lên người Trang Yến Hành.


Cậu ngã có hơi đau, còn không có chỗ nào để vịn vào, toàn bộ thân thể đều va vào lồng ngực Trang Yến Hành. Cậu tức giận ngẩng đầu, vừa nổi đoá chuẩn bị mắng Trang Yến Hành uống rượu đến điên rồi, đã bị Trang Yến Hành dùng tay còn lại giữ lấy gáy cậu, đè xuống.


Giản Dật cứ như vậy bị anh đè lên môi mình, mời muốn nói đều nuốt ngược xuống, cậu ngay lập tức muốn đem người đẩy ra nhưng Trang Yến Hành không cho cậu một chút cơ hội nào, anh vững vàng khống chế cậu, thậm chí còn mang theo vài phần cảm giác áp bức rõ ràng không cho cậu từ chối.


Giản Dật: “......”


Mẹ nó, giãy kiểu nào cũng giãy không ra, tại sao Trang Yến Hành say rồi lại như thế này chứ!


Trang Yến Hành cạy mở môi cậu, nụ hôn mang theo mùi rượu nháy mắt tràn ngập khoang miệng cùng đại não.


Nếu để người khác nhìn thấy thì chỉ sẽ thấy cậu ghé vào người Trang Yến Hành, cùng anh hôn môi, còn nấu cháo lưỡi rất nhiệt tình.


Giản Dật muốn nói gì đó nhưng không đợi cậu phát ra chút âm thanh nào đã bị Trang Yến Hành chặn lại. Cậu muốn tránh né nhưng Trang Yến Hành vẫn luôn đuổi theo, đến một chút khe hở còn không có, Trang Yến Hành liếm láp sâu trong khoang miệng cậu, cuối cùng tất cả không khí đều bị đối phương chiếm mất.


Giản Dật mệt mỏi, hoàn toàn từ bỏ mà hùa theo, chìm đắm hoàn toàn trong nụ hôn của đối phương.


Mỗi lần Trang Yến Hành hôn cậu đều hôn rất sâu, Giản Dật có chút không chịu nổi, sau khi hôn vài lần thì cậu đã sắp thở không nổi nữa, Trang Yến Hành rốt cuộc cũng nổi lòng nhân từ mà buông tha cho cậu, từ miệng cậu lùi ra.


Giản Dật thở hổn hển kịch liệt, ngực phập phồng không ngừng, cậu nghĩ cuối cùng cũng kết thúc rồi, kết quả là Trang Yến Hành đợi đến khi cậu đã ổn định thì lại đè gáy cậu xuống mà hôn tiếp, lần này còn mạnh bạo hơn lần trước, anh gần như lấp kín khoang miệng cậu, không cho Giản Dật chút thời gian nào để thích ứng. 


Còn hôn nữa?


Trong lòng Giản Dật rất muốn mắng người, thì ra lúc nãy chỉ dừng lại để cho cậu thở thôi phải không!


Recent Posts

See All
Chương 42: Cũng không phải là không thể

Trang Yến Hành kéo Giản Dật đến bên giường, Giản Dật miễn cưỡng ngồi xuống. Mấu chốt là Trang Yến Hành đang đặt một tay trên đùi cậu, tay còn lại thì ôm eo, làm cho cả người cậu giống như được anh ôm

 
 
 
Chương 41: Hôm nay ngủ lại phòng anh

Trang Yến Hành hôn quá mức kịch liệt, những nụ hôn dường như có ý dẫn dắt Giản Dật đáp lại, lúc nông lúc sâu như muốn kích thích cậu. Sau vài lần, Giản Dật cũng vô thức đưa đầu lưỡi ra dò xét, trúc tr

 
 
 
Chương 39: Em đến đón anh

Cảm giác tội lỗi của Giản Dật đến mau mà đi cũng mau, hai ngày đầu năm cậu ở ký túc xá của Vạn Sanh chơi muốn điên rồi, vậy mà Trang Yến Hành thật sự không quản cậu. Nói thật, Giản Dật còn khá ngạc nh

 
 
 

Comments


bottom of page