top of page

Chương 39: Em đến đón anh

  • Writer: Lunar nè
    Lunar nè
  • Apr 3
  • 9 min read

Cảm giác tội lỗi của Giản Dật đến mau mà đi cũng mau, hai ngày đầu năm cậu ở ký túc xá của Vạn Sanh chơi muốn điên rồi, vậy mà Trang Yến Hành thật sự không quản cậu.


Nói thật, Giản Dật còn khá ngạc nhiên, lúc đó hai người ngồi trong phòng khách với nhau, cậu nhìn không được nên lỡ mồm hỏi luôn, kết quả Trang Yến Hành chỉ nhìn cậu một cái: “Em muốn anh quản em lắm à?”


“Làm gì có.” Giản Dật chỉ có chút không quen mà thôi.


“Sắp thi cuối kỳ rồi, hai ngày này thả lòng một chút đi.” Trang Yến Hành nói.


“Oa, vậy anh cũng chơi vui nha.” Giản Dật cười hì hì trả lời.


“Ừm.” Trang Yến Hành gật đầu, lại nói: “Chờ thi xong muốn đi chơi chỗ nào thì anh chở em đi.”


“Thật hả anh?” Giản Dật sáng mắt, lần này thật sự có hơi hào hứng rồi.


“Thật.”


Nghe được đáp án chắc chắn, Giản Dật tức khắc vui vẻ dang tay muốn ôm Trang Yến Hành, đến khi sắp nhào vào người anh đến nơi rồi thì cậu bỗng nhiên ngừng lại, có chút xấu hổ buông tay.


Bây giờ quan hệ của hai người không giống như trước kia nữa, nghĩ thân phận của cậu bây giờ mà ôm Trang Yến Hành thì Giản Dật có hơi ngại ngại, giống như đang nhào vào lòng người ta vậy.


Giản Dật cũng thấy phiền trong lòng, quan hệ thay đổi rồi thì không thể động chạm thoải mái như lúc trước nữa, làm cái gì cũng cảm thấy ngại ngùng.


Trang Yến Hành nhìn động tác cứng đơ của Giản Dật, biết rõ mà còn hỏi: “Sao lại không ôm nữa rồi?”


Giản Dật: “......”


Đúng là không ngờ, vậy mà có một ngày Trang Yến Hành lại đi trêu cậu!


“Chỉ là….không muốn ôm nữa.” Giản Dật nhìn chỗ khác, che giấu nói.


“Ừm.” Trang Yến Hành lên tiếng, lúc Giản Dật còn đang ngại ngùng, anh trực tiếp giơ tay ôm lấy eo cậu, kéo người vào lồng ngực mình.


Giản Dật căn bản chẳng kịp làm gì, theo bản năng chống tay lên vai Trang Yến Hành, cả người ngã trên người anh, sau khi đứng vững mới giương mắt nhìn.


“Anh làm gì?”


“Anh muốn ôm em.” Trang Yến Hành nói.


Giản Dật: “......”


Trong lòng cậu mắng một câu um sùm, sao Trang Yến Hành có thể dùng bản mặt nghiêm túc nói ra những lời như này chứ!


Mấu chốt là chính tai cậu cũng đã bị anh làm cho đỏ lên rồi.


“Vậy anh ôm em xong rồi thì thả ra.”


Giản Dật nghe không có nổi một tia tự tin, thậm chí còn hơi giống đang mè nheo làm nũng.


Cậu không muốn thừa nhận chính mình bị Trang Yến Hành trêu cho đỏ mặt.


Trang Yến Hành đang ôm cậu vào trong ngực, nghe chẳng thấy hợp lý tí nào.


Tuy rằng hai người thật sự đang yêu nhau, nhưng trừ lần trước ôm nhau khi ngủ thì sau đó hầu như không còn lần tiếp xúc gần gũi nào nữa cả, đương nhiên nắm tay không tính.


Trang Yến Hành đã đồng ý chậm rãi giúp cậu tiếp thu nhưng đến giờ vẫn rất có chừng mực, nên Giản Dật dù ngại nhưng vẫn không đẩy anh ra.


Vì Giản Dật không đảy anh ra nên Trang Yến Hành cũng không thèm buông tay, vì thế chỉ nhẹ nhàng đáp lại, không có dấu hiệu nào là muốn để cậu đi.


Giản Dật đành phải vỗ vô Trang Yến Hành, ý muốn nhắc nhở anh.


Trang Yến Hành nhìn cậu, nói: “Em làm giống như lúc này, ôm anh một chút, anh liền buông ra.”


Giản Dật: “......”


Yêu cầu quỷ gì đây?


Do dự một chút, lại nhìn Trang Yến Hành, Giản Dật vươn tay ra, cậu nghiêng người ôm lấy cổ Trang Yến Hành, cả người dán vào người anh, cho anh một cái ôm.


Trang Yến Hành cứng đờ, anh nghiêng đầu nhìn Giản Dật, người trong lòng ấm áp đến như vậy, dường như cũng sưởi ấm trái tim anh.


“Xong rồi.” Giản Dật ôm xong thì chuẩn bị buông Trang Yến Hành ra, nhưng mà còn chưa kịp đứng dậy thì Trang Yến Hành đã siết chặt tay, hiển nhiên không cho cậu cơ hội rời đi.


“Không phải anh nói ôm một cái sao? Trang Yến Hành, anh đừng có chơi xấu…..”


Giản Dật còn chưa nói xong, cả cơ thể nháy mắt đã cứng đơ, hơi thowr ấm áp phả vào cổ cậu, mang theo cảm giác ngứa ngáy, là Trang Yến Hành đang sáp lại gần.


Lông tơ trên người cậu dựng cả lên, theo bản năng rụt cổ, quên cả phải đấy anh ra.


Một cái hôn nhẹ nhàng đáp xuống cồ cậu, mềm mềm lạnh lạnh, khiến Giản Dật cảm nhận được một loại cảm giác vừa lạnh vừa nóng.


Cơ thể cậu theo bản năng run rẩy một chút, đại não giống như bị điện giật tê dại, không nghĩ được gì.


“Trang…Trang Yến Hành.” Giản Dật nuốt nước bọt cái ực, giọng nói có chút run rẩy, chính cậu còn không rõ mình đang sợ hãi cái gì, trong lòng hoảng loạn không lý do.


Trang Yến Hành nhẹ nhàng ừ một tiếng, sau đó lại đặt một nụ hôn lên cổ Giản Dật, mang theo cảm giác ướt át, không hề nhẹ nhàng như lần trước.


Cả người Giản Dật nhũn ra, cậu đẩy đẩy Trang Yến Hành nhưng lại không có chút sức lực nào, ngược lại còn bị Trang Yến Hành đè xuống sô pha.


Nụ hôn ướt át nóng rực vẫn lưu luyến trên cổ cậu.


“Đừng……”


Hô hấp của Giản Dật đã trở nên dồn dập, chỉ cảm thấy da đầu tê dại, cố gắng đẩy anh ra.


Thấy động tác của cậu, Trang Yến Hành cũng dừng lại, Giản Dật rốt cuộc cũng thở phào, tính đẩy anh ra đứng dậy, Trang Yến Hành lại đột nhiên cúi xuống hôn lên tai cậu.


Hai tai Giản Dật nháy mắt đỏ phùng, cả người co rụt.


Trang Yến Hành nhìn Giản Dật, ánh mắt trầm tĩnh lúc trước bây giờ cuồn cuộn tình cảm nóng rực, mang theo tính xâm lược chưa từng thấy, gần như thiêu đốt cậu Giản Dật bị nhìn chằm chằm đến nỗi tim đập lỡ một nhịp.


“Em không thích à?” Trang Yến Hành hỏi cậu.


Giản Dật sửng sốt, rõ ràng không khí trong nhà rất bình thường nhưng cậu lại cảm thấy toàn thân như nóng lên.


“Cũng không phải……Chỉ là……”


Giản Dật không nói nên lời.


Trang Yến Hành lại rũ mắt nhìn cậu, giữa lúc Giản Dật đang rối rắm trực tiếp cúi đầu, hôn lên môi cậu, Giản Dật lập tức mở to mắt, trái tim không kiềm được mà đập càng nhanh hơn.


Hô hấp của hai người đan vào nhau, Giản Dật không chống cự, Trang Yến Hành dễ dàng xông vào, tuỳ ý hôn loạn. Một người hành động theo bản năng, người kia thì vẫn còn ngốc nghếch chưa kịp phản ứng, cậu lại dung túng cho hành vi của anh, cuối cùng bất giác thuận theo nụ hôn này, không có một tí phản kháng.


Lúc Trang Yến Hành buông cậu ra, Giản Dật còn chưa lấy lại tinh thần.


Cậu nhẹ nhàng thở hổn hển, ánh mắt mê ly nhìn Trang Yến Hành, có chút ngây thơ.


Cho đến giờ phút này, Giản Dật mới cảm nhận được hai người đang thật sự hẹn hò, thì ra lúc trước Trang Yến Hành chỉ chiều theo mấy trò nghịch ngợm của cậu thôi.


“Anh……Tránh ra một chút, đè em nặng quá.” Sau khi Giản Dật lấy lại tinh thần, cố tình bỏ qua ánh mắt nào đó, nhẹ nhàng đẩy đẩy Trang Yến Hành, nhìn có vẻ như cậu rất xấu hổ.


Trang Yến Hành buông cậu ra, Giản Dật nhanh chóng ngồi dậy, chẳng được bao lâu đã đứng lên, nói với Trang Yến Hành: “Em tự nhiên nhớ ra Vạn Sanh tìm em có chút việc, em ra ngoài trước đây.”


Sau đó Trang Yến Hành thấy Giản Dật chạy trốn trối chết.


Đã sắp thi cuối kỳ, Giản Dật bắt đầu vội vã ôn thi, cũng không rảnh nghĩ đến chuyện khác, nhưng đôi khi đối mặt với Trang Yến Hành hoặc ăn cơm với nhau thì cậu sẽ luôn có cảm giác không biết nhìn chỗ nào, lần nào cũng cố tình tránh đi, thậm chí còn nói đại đại  vài câu cho có rồi bỏ chạy như bị ma đuổi.


Nhưng mà lần này khác với lần trước đó, trước đó trốn tránh là do xấu hổ, bây giờ là bởi vì mỗi lần cậu nhìn thấy Trang Yến Hành sẽ đỏ mặt, tim đập bình bịch, não không nghĩ được gì.


Vì không muốn đối mặt với những chuyện này nên Giản Dật lúc nào cũng tìm cách trốn.


Lúc cậu trốn Trang Yến Hành, Chu Tự vẫn luôn muốn gặp cậu, cứ nhắn tin cho cậu không ngừng. Giản Dật đang ôn thi bù đầu, đã giải thích cho cậu ta vài lần mà Chu Tự vẫn cứ spam mỗi ngày hỏi thi xong chưa.


Giản Dật bị spam phiền chết, trực tiếp hỏi lại một câu: Bộ trường cậu không thi à?


Làm như ba ngày là xong ấy.


Chu Tự: Xin lỗi, hồi đại học tớ không thi nhiều.


Giản Dật: “......”


Sao lại vậy? Làm idol thì không cần học đại học à?


Dựa vào cái gì?


Cậu càng muốn ghost Chu Tự hơn.


Nhưng vì tò mò, Giản Dật lại hỏi một câu: Vậy cậu tốt nghiệp kiểu gì?


Chu Tự: Ai biết, nhưng mà kệ đi tớ không sao.


Sướng ghê, cậu không được nhàn rỗi như Chu Tự, thấy cậu ta được như vậy, Giản Dật có chút ghen tị.


Đã kiểm tra liên tục mấy ngày nay rồi, cậu vẫn phải làm thêm vài lần nữa.


Bên ngoài có tuyết rơi, Giản Dật ở trong phòng đọc sách, chủ yếu là do bọn Vạn Sanh cũng ở ký túc xá nghiêm túc ôn thi, không ai thèm chơi với cậu.


Giản Dật đọc hoài đọc không vô, nhìn một chút thì thấy chán, lại bấm điện thoại, tự thưởng cho mình hai tiếng giải lao, trời đã tối mù, Trang Yến Hành còn chưa trở về.


Giản Dật lại nhìn cửa sổ, tuyết cứ rơi lác đác lác đác, chỉ đọng lại lớp mỏng trên lá cây, xấu quắc, nhưng mà có chút còn hơn không, làm người ta cứ trông chờ mãi, lúc trước thì chỉ lạnh bây giờ vừa ướt vừa lạnh.


Cậu nhìn thời gian, đã 7 giờ tối, vì vậy nghĩ bụng đặt đồ ăn ngoài về ăn.


Thời tiết này người ship cơm cũng ít, cũng có thể là đường hơi khó đi, hơn mười phút mới có người nhận đơn.


Giản Dật hào phóng tip cho shipper vài trăm, sau đó ngồi ở phòng khách chờ đồ ăn.


Chưa đến nửa tiếng sau đồ ăn đã giao tới, shipper còn cảm ơn cậu tận vài lần, Giản Dật nhận cơm, chỉ cười bảo không sao.


Thời tiết này mà ship cơm đúng là không dễ dàng.


Cơm vừa được ship vẫn nóng hổi, Giản Dật ăn no căng bụng xong lại ngồi trên sô pha xem giờ, phát hiện đã 9 giờ rồi, Trang Yến Hành vẫn chưa về.


Dạo này anh rất ít khi về trễ thế này.


Giản Dật có hơi lo lắng, vì vậy gọi điện cho Trang Yến Hành.


Cuộc gọi mau chóng được kết nối, nhưng bên phía Trang Yến Hành có vẻ rất ồn ào, một đống âm thanh loạn xạ truyền vào máy, cậu gắng lắm mới nghe được Trang Yến Hành nói một tiếng: “Alo.”


Giọng anh hôm nay cũng có hơi bất thường, lại nghĩ đến hoàn cảnh bên kia náo nhiệt như vậy, cậu nhăn nhăn mày, hỏi một câu: “Anh uống rượu? Say rồi?”


“Ừm, một chút, anh vẫn ổn, làm sao vậy?” Giọng Trang Yến Hành cũng dịu dàng hơn ngày thường.


“Anh ở đâu? Em đến đón anh.” Giản Dật không chút nghĩ ngợi, mở miệng nói.


Trang Yến Hành bên kia rõ ràng có hơi bất ngờ, còn chưa kịp trả lời, bên kia liền có tiếng người nói chuyện: “Cậu chủ Trang, điện thoại của ai vậy?”


Sau đó Giản Dật không nghe được gì, chắc là Trang Yến Hành tắt mic để trả lời rồi, một lúc sau, Giản Dật lại nghe anh nói.


“Ừm, để anh gửi địa chỉ cho em, lúc đi lái xe chậm thôi, chú ý an toàn.”


“Em biết rồi.”


Giản Dật cúp điện thoại xong mới chậm chạp phản ứng lại mình vừa làm gì.


Trời rét như vậy, tối thui tối mù, rốt cuộc là tại sao cậu lại muốn đi đón Trang Yến Hành chứ?


Được lắm, bây giờ Giản Dật còn không hiểu rõ chính mình nữa rồi.


Recent Posts

See All
Chương 41: Hôm nay ngủ lại phòng anh

Trang Yến Hành hôn quá mức kịch liệt, những nụ hôn dường như có ý dẫn dắt Giản Dật đáp lại, lúc nông lúc sâu như muốn kích thích cậu. Sau vài lần, Giản Dật cũng vô thức đưa đầu lưỡi ra dò xét, trúc tr

 
 
 
Chương 40: Đón người

Lúc tiệc tối bên Trang Yến Hành kết thúc cũng đã hơn chín rưỡi. Chỉ còn mình anh ngồi trên sô pha ở phòng riêng, không lâu sau, trợ lý của anh đẩy cửa bước vào. Trang Yến Hành ngước mắt nhìn thoáng qu

 
 
 
Chương 38: Ảnh hưởng

Giản Dật xích qua để Trang Yến Hành nằm xuống bên cạnh cậu, cả người cứng đờ như tảng đá, cũng đã hết buồn ngủ. Trang Yến Hành tắt đèn, bóng tối bao trùm lấy căn phòng làm Giản Dật càng nhạy cảm với m

 
 
 

Comments


bottom of page