top of page

Chương 38: Ảnh hưởng

  • Writer: Lunar nè
    Lunar nè
  • Apr 3
  • 10 min read

Giản Dật xích qua để Trang Yến Hành nằm xuống bên cạnh cậu, cả người cứng đờ như tảng đá, cũng đã hết buồn ngủ.


Trang Yến Hành tắt đèn, bóng tối bao trùm lấy căn phòng làm Giản Dật càng nhạy cảm với môi trường xung quanh. Cậu im lặng nằm đợi một lúc, lại phát hiện người bên cạnh không có động tĩnh gì cả.


Không lẽ Trang Yến Hành ngủ thật rồi sao?


Giản Dật nhịn không được muốn xoay người nhìn Trang Yến Hành nhưng lại không dám làm ra động tác quá lớn, đấu tranh một chút thì lòng tò mò vẫn chiên thắng.


Cậu lặng lẽ xoay người dưới chăn, để mình đối mặt với Trang Yến Hành, sau đó lén lén lút lút nâng mắt nhìn lên.


Tiếc là sau khi tắt đèn trong phòng thật sự quá tối, căn bản không nhìn thấy gì cả.


Cậu nhìn nửa ngày vẫn không nhìn rõ.


Con người chính là như vậy, càng nhìn không rõ thì lại càng muốn nhìn, vì thế Giản Dật do dự một chút rồi nhích lại vài phần, cậu duỗi cổ, dùng khuỷu tay chống người lên, thò đầu qua nhìn anh.


Đối với Giản Dật đang cựa quậy không thôi, Trang Yến Hành trực tiếp vươn tay, ôm lấy eo Giản Dật, kéo cậu vào lòng.


Giản Dật phản ứng không kịp, cả người không kịp phòng ngừa bị Trang Yến Hành kéo vào lòng.


Cậu theo bản năng dùng tay đẩy ra, nhưng đôi tay sau lưng đã trực tiếp kiềm cậu lại, có đẩy kiểu gì cũng không thoát, chóp mũi của cậu đã đụng hẳn vào ngực Trang Yến Hành rồi.


“......”


Một lúc sau, Trang Yến Hành vẫn không buông cậu ra, cả người cậu bị giam trong lồng ngực anh, giọng nói trầm tĩnh trên đỉnh đầu vang lên: “Ngủ đi.”


Giản Dật: “......”


Trang Yến Hành ôm cậu như thế này, làm sao mà cậu ngủ được?


Cũng may, Trang Yến Hành nói câu đó xong thì không còn động tĩnh gì nữa.


Cơ thể Giản Dật cứng còng, một lúc lâu sau mới chậm rãi thả lỏng, cậu muốn đợi Trang Yến Hành ngủ đã rồi tìm cách vượt ngục sau. Kết quả trong quá trình chờ đợi cậu đã vô thức ngủ thiếp đi, tay còn ôm ngược lấy Trang Yến Hành.


Dù sao đây cũng là Trang Yến Hành, là người mà cậu đã dựa dẫm từ khi còn bé.


Nghe được tiếng hít thở đều đều, Trang Yến Hành biết Giản Dật đã ngủ rồi.


Sau khi ngủ Giản Dật nhìn ngoan hơn nhiều, cơ thể nóng hừng hực dán lên người anh, cánh tay Trang Yến Hành đang ôm Giản Dật lại siết chặt hơn vài phần.


Theo động tác của anh Giản Dật cũng sáp vào trong lòng anh hơn một chút, hô hấp phả lên làn da chỉ cách một tầng áo ngủ mỏng, hơi ngứa, còn mang theo một chút ấm áp.


Trang Yến Hành hơi rũ mắt, không nhịn được đưa tay lên.


Giản Dật chôn người trong lòng anh, chỉ có bên tai là lộ ra ngoài.


Lỗ tai Giản Dật lạnh lạnh, rất nhạy cảm, anh vừa đụng vào, đối phương đã vô thức rụt lại một chút, nhưng không né tránh. Bàn tay ấm áp nhẹ nhàng xoa bóp lỗ tai Giản Dật, cho đến khi tai cậu bắt đầu ấm lên.


Trang Yến Hành biết, còn tiếp tục đùa một chút nữa thì làm Giản Dật thức dậy mất, mà vất vả lắm mới dỗ cậu ngủ được.Trang Yến Hành thu tay lại, một lần nữa đem người ôm chặt, kín kẽ không một khe hở. 


Đây là người anh thích, anh nên cảm thấy may mắn vì hai người lớn lên cùng nhau, Giản Dật không thể rời xa anh.


Trang Yến Hành chậm rãi nhắm mắt, cũng không biết là vô tình hay cố ý, bàn tay vẫn đặt sau gáy Giản Dật, nhẹ nhàng ôm lấy không buông.


Giản Dật đã ngủ say không cảm nhận được, cũng không có phản ứng gì.


Khi anh đã sắp vào giấc, không biết là điện thoại của ai lại vang lên tiếng thông báo, hình như là có tin nhắn, Trang Yến Hành lại lần nữa mở mắt, thả Giản Dật ra rồi đứng dậy tìm điện thoại, anh thấy điện thoại Giản Dật sáng lên, thông báo vang lên liên tục.


Còn chưa đến 12 giờ, giờ này có người nhắn tin cho cậu cũng khá bình thường.


Giản Dật ngủ say tới nỗi điện thoại vang liên tục cũng không để ý.


Anh cầm điện thoại của cậu, mật khẩu của Giản Dật anh cũng biết nên không tốn chút sức nào đã mở ra.


Người nhắn tin cho Giản Dật là Chu Tự, Trang Yến Hành hơi cụp mắt, không định mở ra, anh chỉ muốn bật chế độ im lặng. Ánh mắt anh lại bất ngờ lướt qua khung thoại với Vạn Sanh, nhìn thấy tin nhắn cuối cùng.


Nhìn nội dung thì có vẻ đang nói về anh.


Nghĩ đến buổi chiều Giản Dật từng trò chuyện với Vạn Sanh, lại nhìn đến tin nhắn có vẻ như liên quan đến mình, Trang Yến Hành cũng có chút tò mò, vì thế anh trực tiếp bấm mở khung chat.


Anh chỉ nhìn thoáng qua lịch sử trò chuyện chiều nay.


Có thể thấy Giản Dật khá thân với Vạn Sanh, cái gì cũng có thể kể cho nhau nghe.


Thì ra cả một buổi chiều cậu rối rắm chuyện này.


Nhưng anh lại không quá bất ngờ, thậm chí đã đoán trước được.


Muốn Giản Dật ngay lập tức chấp nhận quan hệ của bọn họ là không thể, nói cách khác, Giản Dật vì anh mà lùi được đến nước này đã là việc bất ngờ.


Mặc kệ động cơ của Giản Dật là gì, tất cả đều là nỗ lực để giữ chân anh.


Trang Yến Hành tắt âm thanh điện thoại, nhẹ nhàng đặt lên tủ đầu giường.


……


Buổi sáng khi Giản Dật tỉnh lại, trên giường chỉ có một mình cậu nhưng dường như trong chăn vẫn còn hơi ấm, chứng tỏ Trang Yến Hành cũng vừa rời giường không lâu.


Cậu ở trên giường ngồi dậy duỗi người, cậu nhìn sang bên cạnh, cầm lấy điện thoại xem giờ, phát hiện tối hôm qua Chu Tự gửi tin nhắn cho cậu.


Đã sắp hơn nửa đêm, nhắn tin cho cậu lắm vậy làm gì?


Giản Dật thuận tay mở ra xem, phát hiện là một video vũ đạo, phải nói thật, Chu Tự nhảy nhìn khá đẹp, cậu vô thức đã xem xong video luôn rồi.


Lướt xuống dưới là tin nhắn Chu Tự gửi đến.


Chu Tự: Thấy sao, đẹp không? Nhưng mà đây là video bài hát mới đó, còn đang trong giai đoạn bảo mật, cậu đừng truyền ra ngoài nhé.


Giản Dật gõ chữ trả lời: Vậy mà cậu còn gửi cho tôi?


Vốn tưởng Chu Tự sẽ không trả lời, Giản Dật buông điện thoại chuẩn bị đi đánh răng rửa mặt, nhưng khung chat còn chưa kịp tắt đã nhận được tin nhắn của đối phương.


Chu Tự: Tớ không có bạn thân nào khác nên muốn cho cậu xem thôi, à ngoài nhóm của tớ ra. Thế nào? Có đẹp không? Cậu còn chưa trả lời tớ đâu.


Vì thế Giản Dật lại trả lời một câu: Ừm, nhảy giỏi thật.


Nhắn xong thì cậu không quan tâm Chu Tự nữa, xốc chăn rời giường.


Đánh răng rửa mặt xong thì ra khỏi phòng ngủ, ngửi được mùi hương từ phòng bếp, Giản Dật nháy mắt đã đói meo, cậu chạy vào bếp hỏi Trang Yến Hành: “A Hành, anh làm gì vậy?”


Trang Yến Hành quay đầu lại nhìn Giản Dật, đáp: “Sủi cảo nhân thịt bò, áp chảo.”


“Ừm? Cái này anh cũng làm được à? Hèn chi thơm dữ vậy.” Giản Dật tức khắc tỉnh táo, thò đầu qua nhìn chằm chằm sủi cảo, lại bị Trang Yến Hành nắm gáy áo kéo lại.


Giản Dật quay đầu hỏi chấm nhìn Trang Yến Hành.


Trang Yến Hành nhắc nhở cậu:” Đừng đứng gần quá, cẩn thận dầu bắn.”


“Vâng.”


Giản Dật loanh quanh bên người Trang Yến Hành.


Cậu thấy Trang Yến Hành đứng gần như vậy mà có bị dầu bắn đâu.


“Sao hôm nay dậy sớm vậy? Không ngủ thêm một chút à?” Trang Yến Hành hỏi Giản Dật, hôm nay cậu không có tiết buổi sáng.


“Chắc là do hôm qua ngủ sớm quá.” Giản Dật đáp, cậu đi theo Trang Yến Hành loanh quanh trong phòng bếp, một bên nhìn Trang Yến Hành áp chảo đồ ăn một bên hỏi: “Chút nữa anh lên công ty à?”


“Ừm.”


“Gần cuối năm rồi, chắc là anh bận lắm nhỉ?”


“Cũng không hẳn.” Trang Yến Hành nói xong, dừng một chút, hỏi Giản Dật: “Làm sao vậy?”


“Không có gì.” Giản Dật lắc đầu, sau đó khẽ hừ một tiếng: “Vậy mấy ngày trước anh cố tình tránh mặt em phải không?”


Trang Yến Hành nghe Giản Dật nói vậy thì hơi buồn cười, hôm nay thông minh đột xuất vậy, biết dụ anh để lộ ra thông tin rồi, nhưng chuyện này chẳng phải đã rõ ràng rồi sao?


“Ừm.”


“Anh biết chắc là em sẽ đi tìm anh đúng không?” Giản Dật nghĩ đến chính mình bị quay như con dế, trong lòng có hơi bất an. 


“Thật ra cũng không phải, Tiểu Dật, quyền lựa chọn vẫn luôn nằm trong tay em.” Trang Yến Hành nghiêm túc nói.


Giản Dật hơi sửng sốt, sau đó cúi đầu, không nói được lời nào nữa.


Trang Yến Hành thấy thế, không nhịn được đưa tay lên xoa xoa đầu Giản Dật.


Cơ thể Giản Dật cứng đờ theo động tác của anh, cậu nghiêng đầu nhìn, ánh mắt dừng trên cổ tay của Trang Yến Hành, không né tránh.


Bầu không khí có hơi mờ ám một chút, nhưng vẫn chưa đến mức làm cậu xấu hổ, Giản Dật không thể miêu tả đó là cảm giác gì, chỉ cảm thấy bàn tay dừng trên đầu cậu thật ấm áp, cũng thật dịu dàng. 


Hình như, có hơi thích cảm giác này….


Mãi cho đến khi Trang Yến Hành rút tay, Giản Dật mới thở ra một hơi, có hơi không hiểu nổi bản thân.


Quả nhiên, con người sẽ luôn ảnh hưởng đến nhau.


Ăn xong bữa sáng, Trang Yến Hành lên công ty trước, Giản Dật ở nhà đợi đến hơn chín giờ mới ló mặt ra ngoài, bên ngoài quá lạnh, dự báo thời tiết bảo rằng tuyết sẽ rơi liên tục hai ngày này.


Sau khi tan học, mọi người ở ký túc xá của Vạn Sanh lên kế hoạch đón năm mới, định chơi thâu đêm, có người còn muốn đi cắm trại gì đó.


Giản Dật sợ lạnh, nên cậu đã loại cắm trại ra đầu tiên. Nếu lúc đó trời mà đổ tuyết thì có khi sẽ đông thành que kem biết đi luôn.


Vạn Sanh cũng không khuyến khích, tuy là đi cắm trại có vẻ vui nhưng vẫn nên đặt an toàn lên hàng đầu, bọn họ cũng sắp thi cuối kỳ rồi, nếu đi cắm trại về mà ngã bệnh thì xác định đi tong cả đám. 


“Chuyện chơi giao thừa ở ký túc xá ấy, bộ đàn anh sẽ cho phép cậu ở lại qua đêm à?” Vạn Sanh hỏi Giản Dật.


“Chắc là không sao đâu? Cũng không đi chỗ nào khác.” Tuy Giản Dật cảm thấy Trang Yến Hành sẽ đồng ý nhưng cậu không dám khẳng định.


“Kệ anh ấy có đồng ý hay không, tụi mình cứ chơi thôi.”


Chơi xong ăn đòn thì tính sau.


Vừa nói xong không bao lâu, Trang Yến Hành gọi điện thoại cho cậu, nói đợi cậu ở cổng trường, vì thế Giản Dật chào mọi người rồi về.


Đến cổng trường cậu liền thấy được Trang Yến Hành.


Đối phương vậy mà đứng ở ngoài đợi mình, bộ không chê lạnh sao?


Giản Dật chạy chậm đến trước mặt Trang Yến Hành.


“Anh không cần đến đón em đâu, phiền toái lắm, dù sao nhà cũng gần đây mà, em đi bộ vài phút về là được.”


Không phiền toái, do tiện đường thôi.” Trang Yến Hành nắm lấy tay Giản Dật, cứ đến mùa đông là hai bàn tay cậu lạnh ngắt, phải nắm rất lâu mới làm cho ấm lên được.


Giản Dật liếc mắt nhìn Trang Yến Hành một cái, đầu ngón tay hơi rụt lại một chút, sau đó cùng nhau lên xe.


Bên trong xe mở máy sưởi, rất nhanh đã xua tan đi cái lạnh mùa đông, Giản Dật nhớ đến kế hoạch năm mới, vì thế thuận miệng nói với Trang Yến Hành, “Tối ngày 30 em tính ở lại ký túc xá của Vạn Sanh đón giao thừa, ngủ qua đêm không về.”


Trang Yến Hành vừa mới đóng cửa xe, nghe vậy quay đầu nhìn Giản Dật, anh chưa đồng ý cũng không từ chối, chỉ hỏi một câu: “Sao em không nói trước với anh?”


“Thì bây giờ em nói rồi đây? Bọn em cũng vừa bàn xong thôi.” Giản Dật nói.


Thật ra cậu thấy cũng không quan trọng lắm, chỉ là ở lại ký túc xá của Vạn Sanh mà thôi, Trang Yến Hành không có gì phải lo lắng.


“Vậy là em bàn cho đã rồi mới nói cho anh đúng không?” Trang Yến Hành nhìn Giản Dật, hỏi một câu: “Nếu anh không đồng ý thì sao?”


Giản Dật sửng sốt, cậu tất nhiên không ngờ Trang Yến Hành sẽ từ chối, cậu liền theo bản năng hỏi: “Vì sao? Anh cũng quen Vạn Sanh còn gì, tụi em chỉ chơi chơi một chút ở ký túc xá thôi, đến lúc đó anh không yên tâm thì em có thể gọi video cho anh…….”


“Giản Dật.” Trang Yến Hành đánh gãy cậu.


Giản Dật im lặng, nhìn Trang Yến Hành.


“Em có nghĩ đến chuyện anh cũng có kế hoạch đón giao thừa chưa?”


Giản Dật: “......”


Bầu không khí tức khắc xấu hổ, đúng thật là Giản Dật không nghĩ đến việc này, cậu lập tức có cảm giác tội lỗi như đã làm sai việc gì, nội tâm còn chột dạ, trong nhất thời không biết nên nói gì.”


“Vậy thì……Để em bàn lại với mọi người?” Giản Dật chỉ có thể nói như vậy.


Trang Yến Hành cũng không muốn làm khó cậu, “Đồng ý rồi thì thôi đi chơi với các bạn đi, lần sau muốn làm gì thì phải báo trước với anh.”


“......”


Giản Dật gật đầu, Trang Yến Hành nói xong làm trong lòng cậu cảm thấy áy náy, bây giờ cậu mới nhớ, từ nhỏ thì năm nào cậu cũng đón giao thừa với Trang Yến Hành.


Thấy Giản Dật ngồi ngẩn ngơ, Trang Yến Hành vươn người qua, Giản Dật nâng mắt, nhìn động tác bất ngờ của anh, theo bản năng rụt ra sau vài phần. 


Trang Yến Hành giúp cậu cài dây an toàn, nói: “Lần đầu tiên đón giao thừa với bạn bè, chơi cho đã đi.”


Giản Dật ngẩn ra một chút, ánh mắt dừng lại trên mặt Trang Yến Hành, qua hồi lâu, cậu mới nhớ tới phải trả lời anh: “Vâng.”


Recent Posts

See All
Chương 40: Đón người

Lúc tiệc tối bên Trang Yến Hành kết thúc cũng đã hơn chín rưỡi. Chỉ còn mình anh ngồi trên sô pha ở phòng riêng, không lâu sau, trợ lý của anh đẩy cửa bước vào. Trang Yến Hành ngước mắt nhìn thoáng qu

 
 
 
Chương 39: Em đến đón anh

Cảm giác tội lỗi của Giản Dật đến mau mà đi cũng mau, hai ngày đầu năm cậu ở ký túc xá của Vạn Sanh chơi muốn điên rồi, vậy mà Trang Yến Hành thật sự không quản cậu. Nói thật, Giản Dật còn khá ngạc nh

 
 
 
Chương 37: Ma xui quỷ khiến

Giản Dật nghe Trang Yến Hành nói vậy liền thở phào nhẹ nhõm, sau đó nhìn thấy Trang Yến Hành giơ tay muốn đến lần cậu, cậu theo bản năng rụt vào sô pha, hai tay ôm ngực, cảnh giác nhìn Trang Yến Hành:

 
 
 

Comments


bottom of page