top of page

Chương 37: Ma xui quỷ khiến

  • Writer: Lunar nè
    Lunar nè
  • Apr 3
  • 11 min read

Giản Dật nghe Trang Yến Hành nói vậy liền thở phào nhẹ nhõm, sau đó nhìn thấy Trang Yến Hành giơ tay muốn đến lần cậu, cậu theo bản năng rụt vào sô pha, hai tay ôm ngực, cảnh giác nhìn Trang Yến Hành: “Anh làm gì? Đã nói là chúng ta từ từ thôi mà.”


Trang Yến Hành: “......”


Anh liếc nhìn Giản Dật một cái, lười giải thích, chỉ trực tiếp vươn tay kéo cậu lại, sau đó lần nữa cài cúc áo chỉn chu cho cậu.


Giản Dật: “......”


Cậu có chút xấu hổ nhìn Trang Yến Hành, thì ra anh chỉ muốn chỉnh lại quần áo cho cậu, sau đó ho nhẹ một tiếng: “Cảm ơn.”


Trang Yến Hành buông cậu ra, ngồi xuống ghế, Giản Dật không nhịn được nhìn anh, lại hỏi một câu: “Vậy đêm nay anh sẽ trở về đúng không?”


“Ừm, về cho em một khoá dạy kèm.” Trang Yến Hành nói.


Giản Dật mở to mắt nhìn Trang Yến Hành, trên mặt có chút kinh ngạc.


Biết vậy hồi trước đã không mù quáng chọn ngành giống Trang Yến Hành rồi.


Lúc nộp đơn xin nhập học, Giản Dật cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, dù sao đã có Trang Yến Hành, cậu nghĩ chỉ cần theo sau anh là được. Bây giờ cậu mới thấy hối hận, nếu lúc đó mà chọn ngành khác thì bây giờ Trang Yến Hành muốn kèm cậu cũng không được.


“Không cần, chỉ có một tiết thôi mà, em tự theo kịp được.” Giản Dật nói.


“Em tự hào lắm đúng không?” Trang Yến Hành hỏi cậu.


Giản Dật câm miệng ngay lập tức, không dám nói nữa.


“Ở đây chờ anh làm xong việc, cùng đi ăn cơm.” Trang Yến Hành nói.


Giản Dật gật gật đầu: “Vâng.”


Sau khi Trang Yến Hành rời đi làm việc của mình, Giản Dật ngồi trên sô pha tiếp tục bấm điện thoại đợi người quay lại, để không làm phiền đến Trang Yến Hành, cậu còn không quên mang tai nghe.


Nghĩ đến tiết buổi chiều, Giản Dật nhắn tin hỏi Vạn Sanh: Hôm nay thầy có điểm danh không?


Vạn Sanh bên kia trả lời rất nhanh: Cậu cũng may thật đấy, hôm nay thầy không điểm danh.


Giản Dật nhìn tin nhắn, cảm thấy yên tâm hơn không ít.


Giản Dật: Vậy là được rồi, cảm ơn cốt, hôm nào tớ bao cậu.


Vạn Sanh: Vậy còn được, tớ không thèm khách sáo với cậu đâu, bên cậu thế nào rồi? Có gặp được người không?


Giản Dật ngẩng đầu giương mắt nhìn Trang Yến Hành, đối phương đang bận bịu việc gì đó trên máy tính, hình như cảm nhận được tầm mắt của cậu, cũng nhìn qua theo, Giản Dật lập tức cúi đầu, tránh né ánh mắt của Trang Yến Hành, nhắn lại cho Vạn Sanh: Ừm, gặp được rồi.


Vạn Sanh: Sau đó thế nào?


Giản Dật:......Tình huống bây giờ có hơi phức tạp.


Vạn Sanh: ?


Giản Dật im lặng, cậu không biết giải thích mối quan hệ của mình và Trang Yến Hành cho Vạn Sanh kiểu gì, nghĩ nghĩ, cuối cùng thở dài, vẫn nói sự thật cho đối phương: Tớ đồng ý ở bên anh ấy rồi.


Vạn Sanh:......


Nhìn thấy một dãy dấu ba chấm, Giản Dật muốn giải thích vài câu, nhưng mà còn chưa kịp bổ sung thì đã thấy tin nhắn của Vạn Sanh gửi tới.


Vạn Sanh: Đã nói với cậu từ lâu lắc rồi, đừng vùng vẫy nữa, nghe cậu nói tớ còn tưởng cậu có cách giải quyết khác, xem đi, cuối cùng kết quả vẫn vậy, sao phải khổ thế?


Giản Dật xoá những gì mình vừa ghi, nhập một dòng khác trả lời: Thật sự không còn cách nào nữa, bây giờ tớ phải ổn định anh ấy đã.


Vạn Sanh bên kia trả lời: Ừ ừ, bán mình để ổn định đàn anh luôn cơ mà, biện pháp của cậu đỉnh vkl.


Giản Dật: “......”


Giản Dật: thôi tạm thời cứ vậy, sau này lại nghĩ cách chia tay.


Giản Dật bây giờ phiền não không thôi.


Lúc đó còn chưa cho cậu cơ hội tự hỏi, thái độ Trang Yến Hành như vậy thì cậu biết làm sao bây giờ? Tình thế cấp bách nên lỡ đồng ý mất rồi.


Bây giờ mọi chuyện đã đành, không lẽ cậu còn có thể lươn lẹo đổi ý được hay sao?


Giản Dật dám chắc nếu cậu thật sự đổi ý phút cuối, Trang Yến Hành sẽ cảm thấy mình đang bị đùa giỡn và sau đó hai người liền xong đời.


Chỉ là yêu đương thôi mà, chắc cũng không đến nỗi nào đi? Đến lúc đó tìm cách làm Trang Yến Hành chủ động chia tay là được.


Giản Dật an ủi chính mình, nhưng thật ra trong lòng cậu lại không chắc chắn. Có lẽ trong lòng cậu cũng đã rõ, một khi đã đáp ứng Trang Yến Hành thì sau này việc chia tay sẽ dường như là không thể.


Vạn Sanh: Cậu còn muốn chia tay hả? Chia tay làm gì, dù sao cũng chấp nhận rồi thì thôi cố gắng một chút, Trang Yến Hành đối xử với cậu cũng đâu có tệ, hơn nữa còn hiểu cậu hơn cả chính bản thân cậu, yêu đương hay kết hôn đều thích hợp.


Yêu đương kết hôn? Với Trang Yến Hành sao? Giản Dật nghĩ đến hai trường hợp đó mà da gà da vịt nổi cục cục, cậu run lên một chút sau đó lắc đầu thật nhanh.


Chuyện này mà cũng có thể cố gắng sao? Vạn Sanh sao không nhìn lại mình đang nói gì đi? Giản Dật cạn lời.


Cậu điên thật rồi mới đồng ý ở bên Trang Yến Hành đúng không?


Chắc chắn là cậu điên rồi…….


Giản Dật buông điện thoại, vẻ mặt đau khổ.


Một lúc lâu sau, cậu mới cầm lấy điện thoại trả lời Vạn Sanh: Tớ không thích con trai.


Gửi xong, hình như cậu muốn nhấn mạnh, lại gửi thêm một câu: Tớ thích con gái.


Không biết lời này là nói cho chính mình nghe hay là Vạn Sanh nghe.


Dù sao thì trước đây cậu cũng chưa bao giờ nghĩ tới chuyện lăn giường với đàn ông!


Ai mà biết Trang Yến Hành lại thích cậu chứ.


Vạn Sanh: Ừ, tớ tin cậu, nhưng tớ cũng tin vị trí của đàn anh trong lòng cậu còn hơn mấy nhỏ bèo rất nhiều.


Giản Dật: Chuyện này mà còn có thể so sánh được hả?


Vạn Sanh: Sao lại không thể, cậu không thích đàn ông mà còn có thể vì níu kéo anh ta mà đồng ý hẹn hò, chuyện này còn chưa đủ chứng minh sao?


Giản Dật nhìn một chút, trong đầu đang chia ra hai phe đánh nhau loạn thành một đoàn, trên đỉnh đầu lại thình lình truyền đến giọng Trang Yến Hành: “Nói chuyện với ai mà nghiêm túc vậy?”


Giản Dật bị giọng nói bất ngờ dọa sợ, cậu theo bản năng tắt điện thoại, giống như sợ bị Trang Yến Hành đọc được tin nhắn bên trong. Cậu cất điện thoại đi, chột dạ mở miệng: “Có gì đâu, em nói chuyện với Vạn Sanh chút thôi.”


“Ừm.” Trang Yến Hành không nhìn nữa, cũng không hỏi nhiều.


Giản Dật nhìn bàn làm việc của anh, lại nhìn Trang Yến Hành: “Anh xong rồi hả?”


“Làm việc xong rồi, hỏi em muốn ăn gì nhưng em tập trung quá không nghe thấy.” Trang Yến Hành nói.


“Ừm, đi ăn lẩu đi, thời tiết bây giờ là thích hợp ăn lẩu nhất.” Giản Dật nói.


“Ừm.” Trang Yến Hành gật đầu.


Hai người cùng nhau rời khỏi công ty, Trang Yến Hành tìm nhà hàng, để Giản Dật gọi món, vì cậu không ăn cay được nên gọi một nồi nước nhúng không cay.


Bên ngoài gió lạnh thấu xương, người đi trên đường chỉ hận không thể dùng khăn quàng cổ quấn kín mặt chỉ chừa lại đôi mắt. Tuy nhiên trong nhà hàng lại rất ấm áp, Giản Dật cởi áo khoác, nồi lẩu bốc khói nghi ngút, thậm chí mồ hôi còn hơi đọng lại trên chóp mũi cậu.


Hầu như ánh mắt Trang Yến Hành đều dán lên người cậu, ăn không nhanh không chậm, một bên vừa thả đồ ăn vào nồi một bên vừa gắp thịt đã chín ra cho Giản Dật, còn rảnh tay bóc vỏ tôm cho cậu.


Vậy nên Giản Dật vẫn thích ăn cơm với Trang Yến Hành nhất.


Có đôi khi cậu ngẩng đầu, sẽ nhìn thấy ánh mắt Trang Yến Hành đang nhìn cậu.


Đôi mắt đen vẫn mang vẻ điềm tĩnh như thường lệ, nhưng Giản Dật lại có thể từ ánh mắt anh nhìn ra một loại cảm giác nóng rực, vì thế cậu lại mau chóng cúi đầu.


Giản Dật cắm đầu ăn tôm Trang Yến Hành bóc cho, không dám ngẩng đầu lên nhìn anh nữa.


Chỉ đến khi sắp ăn xong, cậu mới làm bộ nhìn ra ngoài cửa sổ, trên đường kẻ đến người đi, rất nhiều cửa hàng đã bắt đầu trang trí giáng sinh và Tết Nguyên Đán, cậu lựa lời: “Năm nay trôi qua nhanh quá.”


“Ừm.” Trang Yến Hành nghe cậu nói thì gật đầu, hỏi một câu: “Ăn xong rồi?”


“Vâng.”


“Vậy về thôi.” Trang Yến Hành nói.


“......”


Thật ra Giản Dật không muốn về lắm, cậu nhìn về phía Trang Yến Hành: “Về nhà phải học bù tiết hôm nay thật hả anh?”


Trang Yến Hành không trả lời, chỉ hỏi lại: “Em thấy sao?”


Giản Dật không nhìn nữa, dáng vẻ uể oải: “Em biết rồi.”


“Lần sau đừng như vậy nữa.”


“Vâng.” Giản Dật rầu rĩ nói, làm như cậu muốn làm vậy lắm á, đây cũng có phần do Trang Yến Hành kia mà.


“Đi thôi.” Giọng nói anh có chút dịu dàng, anh đứng dậy đi đến trước mặt cậu, thay cậu cầm lấy áo khoác được vắt trên ghế.


Giản Dật có hơi bất ngờ, ngẩng đầu nhìn về phía Trang Yến Hành, một lúc sau mới lấy lại tinh thần, sau đó gật đầu đứng dậy.


Trên đường về hai người cũng không nói gì, nhưng Giản Dật sẽ thường xuyên lơ đãng trộm nhìn Trang Yến Hành.


Hành vi lén lút này còn được cho là rất kín kẽ, Trang Yến Hành từ trong gương thấy được cũng không vạch trần.


Trở về chung cư, Giản Dật tắm rửa xong thì bắt đầu buồn ngủ, lúc Trang Yến Hành vào phòng cậu thì cậu đã nằm dang tay trên giường, cả người vùi trong chăn bông không muốn dậy.


Chẳng được bao lâu, cậu lại chấp nhận số phận, miễn cưỡng bò dậy từ trên giường đứng trước mặt Trang Yến Hành.


Cả người cậu nhìn không có tinh thần, đầu tóc cũng rối bù, chắc là do lúc nãy lăn lộn trên giường.


Trang Yến Hành nhìn Giản Dật, ánh mắt trở nên dịu dàng hơn rất nhiều, giơ tay vén lại cho cậu những cọng tóc lộn xộn kia.


Đối với động tác bất thình lình của anh, Giản Dật cũng thấy bất ngờ, theo bản năng giương mắt, hình như có hơi không quen nhưng vẫn không lộn xộn, ngoan ngoãn để anh sửa tóc lại cho mình.


“Được rồi.” Trang Yến Hành rút tay lại.


“Ừm…….” Giản Dật dời mắt, hai người đứng gần nhau quá, cậu cảm thấy hơi ngại một chút nhưng lại không biết là ngại cái gì. Trang Yến Hành cũng đâu có làm gì cậu đâu.


Bình thường Trang Yến Hành giảng bài cho cậu, cậu sẽ luôn hiểu được ít nhiều nhưng hôm nay lại không thể tập trung nổi.


Có thể là bởi vì vừa đồng ý cùng Trang Yến Hành ở bên nhau, mà bây giờ hai người còn dựa gần như vậy, giọng nói của anh cũng kề sát bên tai cậu, khoảng cách như vậy giống như cả người cậu đều bị Trang Yến Hành bao phủ.


Loại cảm giác này cũng không dễ chịu, làm cho cậu cảm thấy một loại áp lực vô hình, khiến cậu nhớ đến nụ hôn đầy mạnh bạo trong văn phòng kia, cùng với hình ảnh Trang Yến Hành đang cởi đồ của mình.


Giản Dật nghe không hiểu một câu nào, nhịn không được muốn quay lại xem Trang Yến Hành.


Thật ra cậu muốn kéo giãn khoảng cách một ít, nhưng lại không dám làm động tác quá lớn. Cả quá trình người cậu đều cứng đờ, đầu óc cũng lơ mơ.


Trang Yến Hành đương nhiên biết Giản Dật không tập trung, anh đã nhắc nhở cậu vài lần.


Thấy Giản Dật thật sự học không vào, Trang Yến Hành cũng ngừng lại.


Giọng nói bên tai đột nhiên biến mất, trong đầu Giản Dật cũng yên tĩnh, cậu xoay người nhìn Trang Yến Hành, lại phát hiện anh cũng đang nhìn cậu.


Giản Dật sợ bị Trang Yến Hành nhìn ra tâm tư, vì vậy cố tình hỏi: “Làm sao vậy? Sao anh không giảng nữa.”


“Em không tập trung mà suy nghĩ cái gì vậy? Nếu em vẫn học không được thì chúng ta làm chuyện khác.” Trang Yến Hành nói.


Giản Dật: “......”


Làm sao mà Trang Yến Hành có thể dùng vẻ mặt bình tĩnh đó nói ra những lời như vậy chứ?


Người này thật quá đáng sợ, lần nào cũng có thể nắm thóp cậu, Giản Dật lập tức ngồi nghiêm túc, vứt hết suy nghĩ lung tung trong não vào sọt rác.


Bây giờ đã thuận lợi hơn nhiều.


Tuy rằng Giản Dật nghe một lúc vẫn bắt đầu mơ màng buồn ngủ, giọng nói của Trang Yến Hành như có năng lực thôi miên, ít nhất cậu vẫn tiếp thu được phần lớn những gì anh nói, không thì cậu lại suy nghĩ linh tinh nữa. 


Chờ đến khi Trang Yến Hành sắp giảng xong, Giản Dật đã sắp chịu không nổi nữa, đầu cậu nghiêng ngã dựa vào người Trang Yến Hành, sắp ngủ còn không quên vâng dạ đáp lại anh, sau đó hoàn toàn im luôn.


Ánh mắt Trang Yến Hành nhẹ nhàng rũ xuống, nhìn Giản Dật, dưới ánh đèn, nhìn cậu ngoan ngoãn hơn biết bao nhiêu.


Sau đó anh đưa tay đỡ lấy người trên vai mình.


Sau đó khựng lại một chút, một tay đỡ vai, tay kia đỡ lấy mặt cậu, dùng mu bàn tay nhẹ nhàng chạm vào má cậu.


Giản Dật giống như là bị quấy rầy, cậu khẽ nhíu mày, sau đó quay đầu tránh khỏi tay anh, khẽ rúc vào lòng người đang ôm mình.


Trang Yến Hành lại khựng lại lần nữa, sau đó khom lưng, trực tiếp bế Giản Dật từ ghế lên, cơ thể cậu bỗng dưng bị nhấc bổng, cánh tay theo bản năng ôm lấy cổ Trang Yến Hành, mơ màng ngẩng đầu nhìn anh. 


Trang Yến Hành cảm nhận được người trong lồng ngực tỉnh lại, cũng cúi đầu nhìn thoáng qua, ánh mắt hai người chạm nhau. Giản Dật cũng không quá tỉnh táo nên chỉ nhìn Trang Yến Hành, không có phản ứng gì. Mãi cho đến khi cậu được anh ôm đến bên giường mới muộn màng nhận ra nãy giờ mình được Trang Yến Hành bế cả một đường.


Ánh mắt cậu hơi ngốc, lại thẳng thắn nhìn chằm chằm anh. Trang Yến Hành nhẹ nhàng đặt cậu lên giường, Giản Dật chậm rãi thu lại cánh tay đang quàng trên cổ anh, ánh mắt mang theo dáng vẻ ngây thơ vừa tỉnh ngủ.


Trang Yến Hành dịu dàng đắp chăn kín kẽ cho cậu, nhìn thấy dáng vẻ này anh vẫn có chút không nhịn được, vì thế lại giơ tay sờ sờ mặt Giản Dật.


Bây giờ hai người là người yêu, anh có thể vì thân phận này mà làm ra một chút hành động trước kia muốn làm nhưng lại không thể.


Giản Dật chớp chớp mắt nhìn anh.


Trang Yến Hành lúc này mới mở miệng: “Ngủ đi.”


Anh không yêu cầu quá cao đối với Giản Dật, chỉ là không hy vọng vì một tiết này mà làm ảnh hưởng đến tương lai của cậu, dù sao Giản Dật cũng không quá tự giác trong việc học tập, không thể trông chờ cậu tự đi mượn vở của bạn chép bài được.


Có lẽ là câu “ngủ đi” này của Trang Yến Hành quá mức dịu dàng, Giản Dật như bị ma xui quỷ khiến, nhìn Trang Yến Hành hỏi một câu: “Anh ơi, ngủ chung không?”


Hỏi xong Giản Dật liền bắt đầu hối hận, cậu đang nói gì vậy? Ngủ muốn ngu luôn rồi sao?


Biết rõ đối phương thích mình, vậy mà còn mời ngủ chung.


Nhưng lời đã nói ra không thể rút lại, cậu chỉ có thể nhìn chằm chằm Trang Yến Hành, mong chờ anh giống như trước đây mà kiên quyết từ chối.


Trang Yến Hành dừng lại.


Anh không ngờ Giản Dật lại hỏi câu này, dáng vẻ không tự nhiên của cậu anh cũng đã thấy rõ.


Trang Yến Hành rũ mi, che khuất cảm xúc nơi đáy mắt, nhàn nhạt lên tiếng: “Ừm.”


Giản Dật chết trong lòng nhiều chút.


Tại sao chứ? Không lẽ vì hai người thật sự yêu đương rồi sao?


Cho nên Trang Yến Hành bây giờ không thèm từ chối nữa luôn?


Cậu vẫn nhớ Trang Yến Hành phũ phàng trước kia, người sẽ đá cậu ra khỏi phòng hơn.


Recent Posts

See All
Chương 39: Em đến đón anh

Cảm giác tội lỗi của Giản Dật đến mau mà đi cũng mau, hai ngày đầu năm cậu ở ký túc xá của Vạn Sanh chơi muốn điên rồi, vậy mà Trang Yến Hành thật sự không quản cậu. Nói thật, Giản Dật còn khá ngạc nh

 
 
 
Chương 38: Ảnh hưởng

Giản Dật xích qua để Trang Yến Hành nằm xuống bên cạnh cậu, cả người cứng đờ như tảng đá, cũng đã hết buồn ngủ. Trang Yến Hành tắt đèn, bóng tối bao trùm lấy căn phòng làm Giản Dật càng nhạy cảm với m

 
 
 
Chương 36: Em đồng ý cùng anh ở bên nhau

Giản Dật lập tức bắt xe đến dưới công ty Trang Yến Hành, kết quả còn chưa gặp được Trang Yến Hành mà đã đụng phải ba anh. “Tiểu Dật? Sao con lại ở đây?” Ba Trang vốn chuẩn bị vào thang máy, nhìn thấy

 
 
 

Comments


bottom of page