top of page

Chương 36: Em đồng ý cùng anh ở bên nhau

  • Writer: Lunar nè
    Lunar nè
  • Apr 3
  • 12 min read

Giản Dật lập tức bắt xe đến dưới công ty Trang Yến Hành, kết quả còn chưa gặp được Trang Yến Hành mà đã đụng phải ba anh.


“Tiểu Dật? Sao con lại ở đây?” Ba Trang vốn chuẩn bị vào thang máy, nhìn thấy Giản Dật liền dừng chân.


Thư ký nhìn cửa thang máy sắp đóng lại, nhỏ giọng nhắc nhở ông một câu: “Ngài Trang, hội nghị đã sắp bắt đầu rồi.”


Ba Trang nghe vậy giơ tay, nhẹ nhàng búng hai cái: “Không sao đâu, cậu lên trước đi, kêu bọn họ chờ một chút.”


“Được.” Thư ký gật đầu, không nói thêm gì, bước vào thang máy trước.


Giản Dật nhìn thấy ba Trang cũng rất bất ngờ, cậu đến công ty tìm Trang Yến Hành nhiều như vậy nhưng đây là lần đầu tiên gặp ông, còn đúng lúc mình đang trốn học nữa chứ.


“Chú Trang.” Giản Dật cười hai tiếng, ngoan ngoãn đến trước mặt ông.


“Ừm.” Ba Trang gật đầu, sau đó hỏi cậu: “Buổi chiều không có tiết sao? Qua đây tìm Yến Hành?”


“Vâng ạ, buổi chiều không có tiết.” Giản Dật tiếp tục lộ ra bộ mặt tươi cười.


“Thấy các con thân thiết như vậy, chúng ta cũng yên tâm rồi.” Ba Trang cười nói, vẻ mặt rất hiền lành.


Giản Dật cũng không dám kể chuyện mình chọc Trang Yến Hành tức giận, chỉ có thể hùa theo gật gật đầu.


“Yến Hành bây giờ phải đi họp với chú rồi, con vào văn phòng chờ nó trước đi, đợi hội nghị kết thúc rồi chú sẽ nói với nó một tiếng, để nó qua tìm con.” Ba Trang nói.


Giản Dật vừa nghe lời này, đôi mắt thoắt cái đã lấp lánh, cậu lập tức gật đầu, mắt sáng hơn đèn pha ô tô: “Cảm ơn chú Trang ạ, yêu chú nhiều.”


Nói xong, cậu còn nhào qua cho ba Trang một cái ôm thật thật chặt, ông bất đắc dĩ đem người lột ra: “Đứa nhỏ này, đừng có ôm tới ôm lui ở công ty chứ!”


“Dạ dạ.” Giản Dật lập tức lùi lại, biết chắc hôm nay sẽ không vồ hụt, cả người cậu cảm thấy mỹ mãn hơn hẳn.


“Chúng ta lên lầu trước đã.” Ba Trang nói.


“Dạ vâng.”


Giản Dật chủ động đi nhấn thang máy, phòng họp và văn phòng của Trang Yến Hành không ở cùng một tầng nên ba Trang bước ra trước cậu, Giản Dật một mình hào hứng đi lên văn phòng.


Không biết bọn họ muốn họp bao lâu, trên bàn còn có đồ ăn vặt còn lại của Giản Dật khi cậu còn thường xuyên đến đây, cậu liền ngồi ở sô pha, một bên ăn vặt, một bên cầm điện thoại xem đá banh.


Mà bên kia, đợi hội nghị vất vả kết thúc đã qua hơn một giờ.


Lúc trước Trang Yến Hành không được đến những hội nghị cổ đông lớn thế này, nhưng hôm nay ba anh đã gọi anh đi cùng, sau khi tan họp, anh lại cùng các cổ đông trò chuyện vài câu.


Nhìn Trang Yến Hành trôi chảy trò chuyện với một đám cáo già, ba Trang không khỏi yên tâm, trên mặt cũng lộ ra biểu cảm vui mừng.


Mọi người trò chuyện xong, ba Trang gọi Trang Yến Hành đến văn phòng của mình, hai cha con lại bàn bạc thêm một chút.


Cho đến gần nửa tiếng sau, ba Trang mới nhớ ra còn có Giản Dật đang đợi, ông vỗ vỗ trán: “Thôi chết, mới đó mà ta đã quên mất đứa nhỏ kia rồi.”


Trang Yến Hành còn đang xem tài liệu trong tay, nghe được lời này, liếc mắt nhìn ba mình một cái, thuận miệng hỏi: “Làm sao vậy? Đã quên ai?”


“Tiểu Dật đó, con xem ba này, mới họp xong đã quên sạch chuyện nói với nó rồi. Lúc ta vừa đến dưới lầu thì gặp nó, Tiểu Dật đến tìm con đấy, ta nói với nó là con đang bận họp rồi, để nó lên văn phòng của con ngồi đợi sau khi kết thúc họp thì con qua bên đấy.”


Trang Yến Hành nghe được tên Giản Dật, động tác lật tài liệu trong tay thoáng khựng lại, anh hơi nhíu màu, sự chú ý đã hoàn toàn không đặt vào tài liệu nữa , ngẩng đầu nhìn ba Trang: “Em ấy tới đây? Còn tiết buổi chiều thì sao?”


Ba Trang nhìn Trang Yến Hành, đến ông còn cảm thấy vẻ mặt của con trai mình quá nghiêm túc, thảo nào Giản Dật lại sợ anh.


“Con đừng nghiêm túc với Tiểu Dật quá, đã là sinh viên rồi, nó nói hôm nay không có tiết nên mới qua đây.” Ba Trang giải thích rõ ràng.


“Không có tiết.” Trang Yến Hành hơi hơi gật đầu, đặt tài liệu trong tay lên bàn, sau đó nói: “Em ấy nói với ba như vậy?”


Ba Trang bất ngờ, sau đó bèn nghĩ đến, thằng nhóc kia lại nói dối ông rồi?


Nhưng cũng không thể trách lần này ông không nghi ngờ, bình thường Giản Dật cúp học đi chơi còn dễ hiểu, bỗng dưng hôm nay không ở trường học hành đàng hoàng mà chạy đến chỗ Trang Yến Hành làm gì, ông đúng là không nghĩ ra.


“Con đừng vừa đến đã nổi giận ngay với em nó, nói chuyện rõ ràng một chút, nó không đi học mà chạy đến tìm con chắc chắn có lý do, cứ nghe nó giải thích đã.”


“Vâng, con biết rồi.” Trang Yến Hành gật đầu.


“Buổi tối kêu Tiểu Dật về ăn một bữa cơm đi.” Ba Trang lại nói.


Trang Yến Hành dừng một chút, sau đó nói: “Không được, tối nay con với Tiểu Dật không thể đi ăn với ba mẹ được.”


“Cũng được, tùy các con thôi, nhưng mà nhớ là phải nói chuyện cho ra lẽ với Tiểu Dật.” Ba Trang lại lần nữa nhấn mạnh.


“Vâng.” Trang Yến Hành lên tiếng, sau đó bước ra khỏi văn phòng của ông.


Thời điểm đi đến trước cửa văn phòng mình, trong phòng còn chưa đóng kín, bên trong truyền ra âm thanh từ video.


Trang Yến Hành bình tĩnh đẩy cửa, Giản Dật bên trong vừa nghe thấy tiếng động đã tắt điện thoại rồi bật dậy, nhìn qua chỗ anh.


Hai người bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt Trang Yến Hành vẫn điềm tĩnh như nước, ánh mắt Giản Dật lại lập loè dao động.


“Chờ có lâu không?” Trang Yến Hành đóng cửa văn phòng, hỏi cậu.


Giản Dật không nghĩ đến câu đầu tiên anh nói lại là câu này, cậu có hơi đơ ra, sau đó mới lấy lại ý thức, rồi cậu lập tức nương theo, trong giọng nói mang theo tủi thân cùng giận dỗi: “Lâu chết đi được, tận hai tiếng, em ở chỗ này một mình chán muốn chết, mọi người họp cái gì mà lâu thế chứ.”


Trang Yến Hành không để ý đến cậu đang giận dỗi, lập tức đi qua, ngồi xuống trước mặt Giản Dật, bình tĩnh hỏi: “Em đã nghĩ được câu trả lời thích hợp chưa?”


Ánh mắt Giản Dật dính chặt vào Trang Yến Hành.


Theo động tác của anh, cậu hơi nhúc nhích cơ thể, rũ mắt nhìn người đang ngồi đối diện mình.


Lại là vấn đề này.


Thấy Giản Dật không nói lời nào, Trang Yến Hành nâng mắt, nhìn cậu: “Chưa nghĩ ra? Vậy em đến tìm anh làm gì?”


Trong đầu Giản Dật có một đống lý do thoái thác, nhưng khi đối diện với ánh mắt của Trang Yến Hành, đến một câu cậu cũng không nhớ nổi, cậu đứng im tại chỗ, một hồi lâu sau mới nói: “Muốn tìm anh cũng phải có lý do sao? Anh vẫn luôn trốn tránh không muốn thấy em, nhưng mà em nhớ anh lắm, không gặp được anh nên em chỉ có thể nghĩ biện pháp khác.”


“Đây là biện pháp của em? Trốn tiết buổi chiều, chạy đến công ty ngồi xổm chờ anh? Giản Dật, em cảm thấy lần trước anh đánh em còn chưa đủ đúng không?” Giọng nói của Trang Yến Hành đã có vài phần tức giận.


Nhắc đến lần trước, Giản Dật theo bản năng lại dùng hai tay che mông, lần trước Trang Yến Hành đánh cậu vừa mạnh vừa ác, sau tối hôm đó thì mông cậu đau vài ngày liền.


Thấy Trang Yến Hành tức giận quở trách, còn nói lại muốn đánh đòn cậu, sự tủi thân của Giản Dật cuối cùng cũng nhịn không được mà tràn ra, cậu không cam lòng hướng Trang Yến Hành mắng: “Chẳng phải anh đã không quan tâm em nữa rồi sao? Vậy anh còn quản em làm gì? Việc học hành của em như thế nào, anh còn quan tâm sao?”


“Giản Dật.” Trang Yến Hành trực tiếp gọi gọi hai chữ, cắt ngang Giản Dật.


Giản Dật lập tức im miệng, trong lòng cậu vẫn sợ Trang Yến Hành, đôi mắt cậu phiếm hồng, hiển nhiên cảm xúc đó không phải là giả.


“Em muốn đến thì đến, muốn về thì gọi tài xế chở em về.” Trang Yến Hành đứng dậy, nhìn như thật sự muốn kết thúc cuộc trò chuyện.


Giản Dật sợ Trang Yến Hành lại muốn bỏ đi, cậu đứng bật dậy, lại lần nữa nắm chặt lấy anh.


Trang Yến Hành cũng không quan tâm đến động tác của cậu, chỉ cúi đầu nhìn thoáng qua, nhàn nhạt nói: “Sau này nếu em muốn dùng cách này gặp anh thì cũng được thôi, nghỉ thêm một tiết nữa, anh sẽ cho em mỗi ngày đều nhìn thấy anh, chỉ cần em thích là được.”


“Không phải, anh đừng giận mà.” Giản Dật đã bắt đầu cuống cuồng, thậm chí nắm lấy tay của Trang Yến Hành, “Sau này em không làm vậy nữa.”


Khoảng cách hai người nháy mắt đã được kéo gần, gần như đối mặt. Mà Giản Dật thì lại không nhận ra cảm giác sai sai.


“Buông tay.” Trang Yến Hành nhắc nhở cậu.


“Không! Em mà buông thì anh lại đi mất.” Giản Dật sống chết không chịu, thậm chí còn nắm chặt hơn.


“Được, là em tự tìm.”


Nói xong lời này, Giản Dật còn chưa phản ứng lại đã bị anh đẩy lên sô pha.


Động tác của anh quá bất ngờ làm Giản Dật có chút luống cuống, cậu theo bản năng muốn vùng vẫy, lại phát hiện tay cậu đã bị Trang Yến Hành ghim chặt, gần như không thể động đậy.


Cậu lại giãy giụa một chút, giãy không ra, vừa nhấc mắt đã lập tức đối diện với con ngươi sâu hun hút của Trang Yến Hành, Giản Dật theo bản năng dừng động tác, tim cậu như ngừng đập, sau đó lại bắt đầu nảy lên điên cuồng.


Cậu đã hơi hơi đoán được Trang Yến Hành muốn làm gì, rõ ràng nên né tránh nhưng người cậu lại như bị ghim chặt lên sô pha, không có một chút phản kháng, chỉ nhìn đối phương tiến tới gần, hô hấp phả lên mặt cậu, cánh môi mềm mại phủ lên môi cậu, Giản Dật không dám thở mạnh, thậm chí còn nhắm tịt mắt lại.


Thấy Giản Dật không phản kháng, hình như là đã bị doạ ngốc rồi, Trang Yến Hành cũng không quan tâm lý do, trực tiếp cạy mở cánh môi cậu, tăng thêm phần mãnh liệt cho nụ hôn này.


Giản Dật cứ như vậy bị anh hôn, không đáp lại nhưng một chút chống cự cũng không có. Trang Yến Hành đã nhịn biết bao lâu, thái độ của cậu như vậy càng khiến anh buông thả hơn, dù một giây cũng không muốn buông người trong ngực ra, hô hấp của anh trở nên nặng nề.


Anh hôn không hề dịu dàng, nụ hôn mang đầy ý muốn xâm chiếm. Giản Dật cảm nhận được sức lực trên môi tăng thêm, trong khoang miệng toàn là hơi thở của Trang Yến Hành, cục kỳ áp đảo như hận không thể nuốt cậu vào bụng.


Giản Dật thì một chút cử động nhỏ cũng không dám, cũng không dám đẩy Trang Yến Hành ra. Có lẽ mấy ngày này sự lạnh nhạt của Trang Yến Hành đã thật sự dọa sợ cậu, thậm chí cậu còn có suy nghĩ, chỉ cần dỗ cho anh không giận nữa là được, muốn hôn thì hôn đi.


Cũng may, lý trí của Trang Yến Hành vẫn còn, đến khi sắp mất khống chế, anh mới buông cậu ra. Hô hấp hai người đều đã rối loạn, Giản Dật nhìn đi chỗ khác, không dám đối diện với Trang Yến Hành. Trang Yến Hành cũng không có động tác gì, như thể đang dán sát vào cậu để làm dịu phản ứng sinh lý mà cậu gây ra.


Giản Dật cũng cảm nhận được, cơ thể cậu cứng đờ, càng không dám động đậy, cho dù tư thế của bọn họ bây thật sự rất mờ ám.


Qua một lúc lâu, Trang Yến Hành cuối cùng cũng bình tĩnh, anh rời mắt khỏi Giản Dật, giống như người vừa rồi mới mất khống chế không phải là mình.


Giản Dật nhìn anh, nhất thời không biết anh đang nghĩ gì, nhỏ giọng hỏi: “Anh còn giận sao?”


Từ đầu tới cuối cậu vẫn không quên mục đích mình đến đây.


Trang Yến Hành cũng quay đầu, chăm chú nhìn Giản Dật, ánh mắt có phần tối đi.


Anh hỏi một câu: “Em không giận?”


“Sao cơ?” Giản Dật như là bị hôn ngốc, không phản ứng kịp với câu hỏi của anh.


Vì thế Trang Yến Hành lặp lại một lần nữa: “Anh làm như vậy với em, em không giận sao?”


Giản Dật theo bản năng lắc đầu, cậu thật sự không giận Trang Yến Hành, lúc anh hôn cậu thì thật ra cậu cũng không bài xích đến vậy, nếu thật sự không chịu nổi thì ban đầu đã sớm đẩy ra rồi.


“Thôi, em về trước đi.” Trang Yến Hành cảm thấy chính mình cần phải bình tĩnh lại.


“Anh có ý gì?” Giản Dật sửng sốt.


“Giản Dật, đến giờ em vẫn chưa hiểu sao? Tình cảm của anh đối với em không giống như của em đối với anh, nếu em vẫn còn muốn cứu vãn mối quan hệ này thì tránh xa anh ra một chút.” Trang Yến Hành nói.


“Em không muốn.” Giản Dật không chịu, cách Trang Yến Hành cứu vãn chính là tránh xa cậu, nếu cậu mà chịu được thì chạy đến đây làm gì.


“Vậy em muốn thế nào?” Trang Yến Hành hỏi cậu.


“Em không biết.”


Thái độ của cậu đã thật sự chọc giận anh, Trang Yến Hành nhìn cậu rồi đứng dậy, nhanh chóng lại bị Giản Dật bắt lấy.


Trang Yến Hành dừng động tác.


Không muốn anh rời đi, nhưng cũng không thể cho anh đáp án.


Có lẽ, anh nên làm Giản Dật hiểu ra.


Ánh mắt Trang Yến Hành lại lần nữa dừng trên mặt Giản Dật, cậu nháy mắt cảm nhận được nguy hiểm, theo bản năng buông tay nhưng còn chưa kịp đứng dậy cậu đã bị Trang Yến Hành đè lại lần nữa.


Bây giờ, Trang Yến Hành cũng không nhịn cậu nữa, bắt đầu cởi áo của cậu, Giản Dật nhanh chóng cuống cuồng, cậu lập tức giơ tay muốn cản, nhưng tư thế không cho phép, Trang Yến Hành muốn khống chế cậu thật sự quá dễ dàng.


Cổ áo Giản Dật đã bị mở phanh ra lộ ra một mảng da thịt, Giản Dật giãy giụa, đôi mắt hồng hồng đẫm lệ, Trang Yến Hành lại không có một chút mềm lòng.


“Không muốn…Yến Hành, anh đừng như vậy……” Giản Dật kéo lấy quần áo của mình, cả người rúc vào sô pha khóc lớn, có lẽ thật sự bị Trang Yến Hành doạ đến mức không còn quan tâm gì nữa rồi.


Động tác của Trang Yến Hành dừng lại. Tuy anh thật sự không muốn làm gì Giản Dật nhưng thấy cậu ghét bỏ oà khóc như vậy, trong lòng anh vẫn cảm thấy như bị kim châm.


Ánh mắt anh hơi dịu lại, giọng nói lạnh lùng: “Anh đã nói rồi, nếu em không muốn thì tránh xa anh ra một chút.”


Giản Dật lập tức ngẩng đầu, cậu nhìn Trang Yến Hành, mới vừa nãy còn đang sợ hãi vậy mà bây giờ đã thay bằng dáng vẻ hốt hoảng, cậu mau chóng bắt lấy ống tay áo của Trang Yến Hành, dù cả người vẫn còn đang run rẩy nhưng vẫn không chịu buông tay.


“Anh đừng giận, em đồng ý, em đồng ý cùng anh ở bên nhau!”


Trong đầu Giản Dật đã loạn thành một đống, bị Trang Yến Hành ép đến mức này, cậu dứt khoát không quan tâm nữa.


Dù sao hôn cũng đã hôn, hy sinh cao cả như vậy rồi mà còn không dỗ được người thì lỗ cho cậu quá rồi.


Vẻ mặt Trang Yến Hành cũng hơi ngơ ngác, “Em nói gì cơ?”


Anh cho rằng Giản Dật đã sợ thành như vậy, chỉ cần thả ra là sẽ bỏ chạy lấy người, kết quả lại nghe được một câu trả lời ngoài ý muốn.


“Em đồng ý với anh, anh muốn chúng ta là mối quan hệ gì thì chúng ta là mối quan hệ đó, nhưng mà em không thể tiếp thu ngay lập tức được, anh cho em thêm thời gian được không? Chúng ta cứ từ từ thôi.”


Giản Dật bây giờ chỉ nghĩ phải tìm cách giữ người, cho nên cái gì cũng dám nói.


Ánh mắt của Trang Yến Hành lại càng tối hơn, rõ ràng là đã nhận được đáp án mình muốn, nhưng tâm trạng lại không vui sướng như trong tưởng tượng, một lúc lâu sau, anh mới mở miệng: “Được.”


Anh biết là chính anh ép Giản Dật, nhưng mà tình yêu mà, ai mà không ích kỷ chứ?


Recent Posts

See All
Chương 38: Ảnh hưởng

Giản Dật xích qua để Trang Yến Hành nằm xuống bên cạnh cậu, cả người cứng đờ như tảng đá, cũng đã hết buồn ngủ. Trang Yến Hành tắt đèn, bóng tối bao trùm lấy căn phòng làm Giản Dật càng nhạy cảm với m

 
 
 
Chương 37: Ma xui quỷ khiến

Giản Dật nghe Trang Yến Hành nói vậy liền thở phào nhẹ nhõm, sau đó nhìn thấy Trang Yến Hành giơ tay muốn đến lần cậu, cậu theo bản năng rụt vào sô pha, hai tay ôm ngực, cảnh giác nhìn Trang Yến Hành:

 
 
 
Chương 35: Quan tâm

Suốt cả đêm Giản Dật đều ngủ không ngon, ngày hôm sau khi khi cậu dậy còn sớm hơn Trang Yến Hành. Sáng sớm, cậu đã canh giữ trước cửa phòng Trang Yến Hành, cũng không gõ cửa. Trang Yến Hành từ trong p

 
 
 

Comments


bottom of page