Chương 35: Quan tâm
- Lunar nè
- Apr 3
- 10 min read
Suốt cả đêm Giản Dật đều ngủ không ngon, ngày hôm sau khi khi cậu dậy còn sớm hơn Trang Yến Hành.
Sáng sớm, cậu đã canh giữ trước cửa phòng Trang Yến Hành, cũng không gõ cửa.
Trang Yến Hành từ trong phòng bước ra, nhìn thấy Giản Dật đứng ở cửa, bước chân anh dừng lại, nâng mắt nhìn Giản Dật.
Sau đó Giản Dật lui lại hai bước, cơ thể có chút co quắp.
“Anh ơi.” Giọng nói cậu mang theo vài phần cẩn thận cùng lấy lòng, cậu không biết Trang Yến Hành có còn giận cậu hay không, lúc trước anh chưa bao giờ giận cậu lâu đến vậy.
“Anh không phải anh trai em.” Trang Yến Hành lạnh lùng nói.
“......” Giản Dật có chút tủi thân sửa miệng: “A Hành.”
“Ừ, có việc gì?”
“Ngày hôm qua, thật sự xin lỗi.” Giản Dật cúi đầu nhận sai.
“Ừ.”
Trang Yến Hành không phản ứng gì quá nhiều.
Giản Dật không rõ thái độ anh như thế nào, lại cẩn thận hói: “Anh còn giận em sao?”
“Không có.” Trang Yến Hành nói.
Giản Dật nghe được lời này liền nhẹ nhàng thở ra.
Cậu còn muốn nói thêm, đã thấy Trang Yến Hành bước ra ngoài.
Cậu theo bản năng nhường đường, nhìn Trang Yến Hành đẩy cửa phòng, trực tiếp lách qua người cậu.
Giản Dật: “......”
Cậu đuổi theo bước chân anh, cùng nhau vào phòng bếp, Trang Yến Hành chuẩn bị làm bữa sáng, cậu ở bên cạnh cũng không biết làm gì, liền hỏi: “Em có phụ được gì không?”
“Không cần, ra ngoài là được.”
Trang Yến Hành lạnh tanh làm Giản Dật không biết trả lời như thế nào, cuối cùng chỉ có thể ngượng ngùng rời đi.
Cũng may, Trang Yến Hành vẫn chuẩn bị đồ ăn sáng cho cậu.
Lúc hai người ngồi vào bàn ăn, Giản Dật lại muốn nói chuyện với Trang Yến Hành, nhưng lời nói đến bên miệng vài lần đều bị nuốt trở vào.
Cậu hơi lơ đãng, cũng không ăn được bao nhiêu, chỉ đem đồ ăn trong dĩa đẩy tới đẩy lui. Trang Yến Hành cũng không quan tâm cậu, cuối cùng lúc thấy Trang Yến Hành đã ăn xong chuẩn bị rời đi.
Giản Dật rốt cuộc không thể ngồi im nữa, lập tức đứng dậy gọi anh: “Chờ một chút.”
Trang Yến Hành dừng chân, xoay người nhìn về phía Giản Dật: “Còn có việc?”
“Không phải anh nói là anh không giận sao?” Giản Dật hỏi anh.
“Ừ.” Trang Yến Hành lại lần nữa gật đầu, anh dừng lại một chút, sau đó hỏi Giản Dật: “Cho nên em nghĩ kỹ rồi?”
“Cái gì?” Giản Dật sửng sốt, sau đó cậu nhớ lại lời Trang Yến Hành nói ngày hôm qua, giọng nói cậu dừng lại, trong một khoảnh khắc không biết nên nói chuyện như thế nào.
Thấy Giản Dật im lặng, Trang Yến Hành cũng không cảm thấy bất ngờ, anh không nhìn cậu nữa, giơ tay xem đồng hồ, chuẩn bị rời đi.
Giản Dật thấy thế lập kéo ghế chạy đến trước mặt Trang Yến Hành, đem người giữ chặt. Biểu cảm Trang Yến Hành vẫn lạnh lùng như cũ, mặc kệ Giản Dật lôi kéo mà không làm gì, giống như đang đợi Giản Dật mở miệng.
“Chúng ta không thể trở lại giống như trước kia sao?” Giản Dật không cam lòng lại hỏi một lần nữa.
Nhưng mà lần này, Trang Yến Hành dứt khoát cho cậu một đáp án: “Không thể.”
Giản Dật: “......”
Cậu nắm lấy tay Trang Yến Hành không chịu buông, nhưng cũng không cho anh bất cứ câu trả lời nào, giống như đang cố gắng chơi xấu.
Nhưng đến chính bản thân Giản Dật cũng không biết nên làm gì bây giờ, trong đầu cậu đã rối tung, nhưng vẫn nắm lấy tay Trang Yến Hành không buông, thậm chí còn dùng sức giữ chặt hơn.
Tất nhiên Trang Yến Hành cũng cảm nhận được sức lực của cậu.
Hai người cùng nhau lớn lên, Giản Dật hầu như sẽ đi theo sau anh, bất giác đã hình thành nên mối quan hệ khăng khít như bây giờ. Tất nhiên anh biết Giản Dật dựa dẫm vào anh, cũng hiểu rõ, Giản Dật bỏ không được tình cảm bao nhiêu năm của họ.
Nếu Trang Yến Hành thật sự muốn trị cậu, thì thật sự rất đơn giản. Nhưng dù sao cũng là người mình che chở từ nhỏ đến lớn, anh không muốn dùng bất cứ thủ đoạn gì để gây áp lưc lên cậu.
Vậy mà Giản Dật thì hay rồi, đem sự bao bọc và yêu thương của mình tuỳ ý chà đạp tiêu xài.
“Tiểu Dật, hôm qua anh đã nói rõ với em, em không phải là một đứa trẻ ba tuổi, em hiểu ý của anh là gì mà. Chuyện này anh sẽ không ép em, khi nào suy nghĩ kỹ, lại đến tìm anh. Trước lúc đó, tốt nhất chúng ta vẫn nên giữ khoảng cách. Tất nhiên, nếu em cứ khăng khăng muốn sáp lại gần, thì đừng trách anh không cảnh cáo em.”
Giản Dật nhìn Trang Yến Hành, Trang Yến Hành cũng không có ý thức giục cậu, cuối cùng vẫn là Giản Dật cúi đầu, bàn tay túm lấy tay Trang Yến Hành càng ngày càng nói lỏng, cuối cùng hoàn toàn buông ra.
Trang Yến Hành rút tay về, không nhìn Giản Dật nữa, xoay người rời khỏi chung cư.
Những ngày kế tiếp, hai người tuy rằng ở dưới một mái nhà nhưng trên cơ bản không nói với nhau được câu nào.
Giản Dật vốn muốn tìm Trang Yến Hành nói chuyện, nhưng Trang Yến Hành cũng không ngó lơ cậu nữa, cậu hỏi cái gì, đối phương sẽ đáp nấy, còn không thì sẽ không nói thêm bất kỳ câu dư thừa nào.
Sau vài lần cố gắng, Giản Dật bắt đầu cảm thấy hơi bực.
Có đôi khi cậu cũng cố gắng tiếp cận, biết Trang Yến Hành đang làm việc ở văn phòng nên cậu ở dưới bếp rửa sạch trái cây đưa lên cho anh, đến nơi mới biết văn phòng bị khoá trái.
Cậu gõ cửa, bày ra thiện chí của mình nhưng chỉ nhận được một câu nhàn nhạt: “Không cần.”
Những ngày sau thì Trang Yến Hành cứ mãi đi sớm về trễ, không biết là có phải cố tình tránh mặt cậu không, có những ngày thậm chí còn không trở về.
Dù sao thì cậu cũng không gặp được anh.
Giản Dật cũng chạy đến công ty tìm anh, nhưng mỗi lần đến nơi, nhân viên công tác đều nói với cậu rằng anh không có ở đây, đến nỗi là thật hay giả cậu cũng không phân biệt được nữa.
Trợ lý của Trang Yến Hành cũng đã bị anh dặn dò, không cho phép cậu biết bất cứ lịch trình gì của anh. Dù cậu có cố gắng tra hỏi như thế nào, đối phương cũng chỉ lộ ra dáng vẻ không tiện để cho người ngoài biết.
Không tiện cái quỷ gì, lúc trước chẳng phải còn khai sạch sành sanh sao!
Rốt cuộc Giản Dật chỉ có thể đi tìm Tạ Nguyên tìm hiểu tin tức của Trang Yến Hành.
Đã vài ngày chưa gặp Tạ Nguyên, nhìn thấy cậu liền cười trêu chọc: “Khách quý khách quý.”
Như là biết mục đích Giản Dật đến đây, anh trực tiếp nói thẳng: “Yến Hành không có ở đây đâu, cậu tìm nhầm chỗ rồi.”
Giản Dật: “......”
Bị trêu làm Giản Dật có chút phát bực, cậu phản bác nói: “Sao anh biết tôi đến tìm Trang Yến Hành mà không phải tìm anh?”
“Tìm tôi làm gì? Tôi không có hứng thú với cậu đâu.” Tạ Nguyên cười nói.
“.......Thôi, anh ấy không ở chỗ này của anh, vậy anh có biết anh ấy ở đâu không?”
Giản Dật không muốn cãi nhau với Tạ Nguyên, có thể nhìn ra là cậu đã bắt đầu sốt ruột.
Nhưng Tạ Nguyên lại không chịu buông tha cậu, ý cười trong mắt càng sâu hơn: “Như nào? Bây giờ không chối nữa à?”
Tạ Nguyên đùa giỡn như vậy làm Giản Dật càng giận hơn, cậu có chút không kiên nhẫn nói: “Đừng nhiều lời, rốt cuộc anh có biết anh ấy ở đâu không?”
“Ừm, không biết.” Tạ Nguyên buông tay, không bận tâm trả lời.
Vì vậy Giản Dật tức giận rời đi.
Nhìn bóng dáng của cậu, ý cười trên mặt Tạ Nguyên dần dần tan đi, sau đó anh xoay người đẩy cửa văn phòng đi vào, Trang Yến Hành đang ngồi ở bên trong yên tĩnh uống trà.
“Người đi rồi.” Tạ Nguyên tựa người vào cửa, nói.
“Ừ.” Trang Yến Hành gật đầu, không tỏ vẻ gì.
“Đang gây áp lực cho ‘ai đó’ à?” Tạ Nguyên bước qua, ngồi xuống đối diện Trang Yến Hành, hỏi đối phương.
Trang Yến Hành không phủ nhận, dù sao cũng là Giản Dật tự mình dâng cơ hội đến trước mặt anh.
“Nếu cậu ta không làm như cậu muốn thì sao?” Tạ Nguyên thật sự tò mò, bức thằng nhỏ đến mức độ này, lỡ như Giản Dật bị áp lực làm cho bỏ cuộc, lựa chọn thật sự phân rõ giới hạn thì sao?
Tức nước vỡ bờ, Trang Yến Hành phải hiểu câu nói này.
“Sẽ không.” Trang Yến Hành đưa ra một lời khẳng định, anh tạm dừng một chút, tiếp tục nói: “Tôi tôn trọng lựa chọn của em ấy, nếu thật sự giống như cậu nói, vậy thì tôi sẽ buông tay.”
“Cậu chắc chắn thật đấy.”
Nhưng anh ta nhìn Trang Yến Hành không có một chút ý tứ nào là muốn buông tay.
Trang Yến Hành không nói, người mà mình trông nom từ nhỏ đến lớn, sao anh có thể không hiểu cậu.
Cho dù Giản Dật trong lòng nghĩ về anh như thế nào, đối phương sẽ không chủ động rời khỏi anh.
Nhưng đây đúng thật là cơ hội duy nhất anh mà anh dành cho Giản Dật.
Anh sẽ luôn mềm lòng và nhân từ với Giản Dật, nhưng có lẽ Giản Dật sẽ không nghĩ như vậy.
Giản Dật tất nhiên là không nghĩ như vậy, trong lòng cậu rất giận, cảm thấy Trang Yến Hành quá mức tuyệt tình, chẳng phải là cậu tác hợp cho bọn họ đi xem hoà nhạc cùng nhau sao? Có chuyện gì đâu chứ, nói bơ cậu là bơ cậu thật luôn.
Cậu vừa phát hiện, lúc Trang Yến Hành không muốn thấy cậu, thì cậu sẽ không bao giờ tìm được anh.
Mấy ngày nay đã nghẹn đến muốn nổ, đến khi không chịu được nữa cậu liền bắt đầu than thở với Vạn Sanh.
Vạn Sanh lúc này không an ủi cậu ngay, mà là nói: “Tớ đã nhắc cậu ngay từ đầu rồi mà.”
Nếu đàn anh thật sự thích Giản Dật thì hành động đó của cậu không khác nào tự mình tìm chết cả.
“Vậy thì sao? Anh ấy đánh cũng đã đánh, mắng cũng đã mắng, còn chưa hả giận sao? Tớ còn chưa nói gì đâu!” Giản Dật không phục, tưởng tượng đến Trang Yến Hành bây giờ hoàn toàn không muốn gặp cậu, trong lòng cậu càng nghẹn hơn.
“Ừm, sau đó thì sao? Chuyện này dừng ở đây là được rồi, đàn anh sẽ không tìm cậu phạt thêm lần hai, không để ý đến cậu giống như cậu muốn, cậu còn bực bội cái gì chứ? Sao cứ phải vội vàng đi tìm chửi vậy?” Vạn Sanh nhướng mày hỏi Giản Dật.
“Như vậy sao được!” Giản Dật lập tức nhảy dựng lên phản bác.
“Như vậy chẳng phải uổng phí tớ ăn đòn rồi sao?”
Mông cậu ê vài ngày luôn đó!
Vạn Sanh: “......”
Cũng được, cậu không theo kịp mạch não Giản Dật.
“Tớ thấy cậu cứ đồng ý với Trang Yến Hành cũng được, dù sao thì cậu cũng sống chết không muốn rời xa anh ta còn gì, sao cứ phải giãy giụa.” Vạn Sanh nói.
“Biến, cái này sao mà đánh đồng như vậy được?” Giản Dật không chút suy nghĩ đã từ chối.
“Sao lại không thể, chẳng phải cậu muốn tìm anh ta sao? Gọi điện thoại qua đi, chỉ cần nói câu em nguyện ý là được.” Vạn Sanh nói.
Giản Dật cạn lời, trừng cậu ta một cái: “Cậu nói như không nói vậy.”
Chẳng lẽ cậu không nghĩ ra cách Vạn Sanh nói sao?
Tất nhiên là được, còn tên kia không chê to chuyện, chỉ muốn hóng drama mà thôi. Giản Dật cũng chả hy vọng gì vào Vạn Sanh nữa.
Cậu im lặng một chút, đột nhiên ý thức được vì sao Trang Yến Hành có thể canh thời điểm hoàn hảo mà né cậu.
Nếu nghĩ một chút thì, đối phương hiểu thời khoá biểu của cậu quá rõ ràng.
“Vạn Sanh, giúp tớ cái này.” Giản Dật nhìn về phía Vạn Sanh nói.
Vạn Sanh theo bản năng cảnh giác, lo lắng Giản Dật lại bày ra trò xấu, vì thế chặn đầu trước: “Cậu nói trước đã.”
“Báo nghỉ giúp tớ tiết chiều nay.” Giản Dật đứng dậy, dùng ngón tay gõ gõ bàn.
Vạn Sanh: “???”
Cậu giương mắt nhìn về phía Giản Dật, theo bản năng hỏi: “Cậu muốn đi đâu?”
Giản Dật liếc mắt nhìn Vạn Sanh một cái, lộ ra một nụ cười rạng rỡ như kiểu nắm mười phần thắng: “Chặn người.”
“Chặn người?”
“Đúng vậy, chiều này tớ cúp tiết này, đến văn phòng Trang Yến Hành úp sọt anh ấy, tớ không tin không tìm thấy người.” Giản Dật nói.
“Cậu bị điên à?” Vạn Sanh chỉ cảm thấy nhức đầu, cậu nhìn Giản Dật, giọng nói có chút kiềm không nổi: “Chỉ vì cái chuyện này mà cậu cúp học? Cậu không biết chuyên ngành buổi chiều có bao nhiêu quan trọng à? Lỡ như bị thầy phát hiện thì cậu đi đóng tiền học lại trước đi!”
“Trượt thì thi lại, học lại thì đóng tiền, tớ cũng không quan tâm nhiều đến vậy. Mặc kệ thế nào, hôm này tớ nhất định phải nhìn thấy Trang Yến Hành!” Giản Dật bộ dáng không sao cả.
Hồi cấp ba cậu còn không tuân thủ nội quy, lên đại học rồi mà còn làm học sinh ngoan đếch gì?
Dù sao Trang Yến Hành cũng mặc kệ cậu rồi.
Giản Dật nói xong thì từ trên bàn sách cặp rời đi.
Vạn Sanh: “......”
Cậu ta muốn nói lại thôi mãi cho đến khi Giản Dật rời đi. Cuối cùng chỉ thở dài, rõ ràng quan tâm anh ta muốn chết còn chối.
Làm cốt của Giản Dật đúng là khổ không kể đâu cho hết.
Comments