top of page

Chương 34: Bị đánh đòn thật rồi

  • Writer: Lunar nè
    Lunar nè
  • Apr 3
  • 11 min read

Buổi hòa nhạc dài hai tiếng, Giản Dật ở nhà một mình nhàm chán, gọi cơm hộp ăn xong thì lại đánh game với Vạn Sanh, chỉ là có hơi lơ mơ một chút, hết nhìn thời gian rồi lại nhìn cửa, hoàn toàn không thể tung hết sức. 


Sau khi liên tục thua hai ván, Vạn Sanh out game rồi trực tiếp gọi điện thoại đến chất vấn: “Cậu bị mẹ gì đấy? Gián điệp bên địch phái tới nằm vùng à sao cứ feed cho bọn nó mãi làm gì?”


Giản Dật cũng phiền lòng, nói: “Hôm nay tớ mời Trang Yến Hành đi xem hoà nhạc rồi.”


“Ừ? Sau đó thì sao? Bộ hoà nhạc chán quá cậu bỏ về trước rồi à?”


Cũng không trách Vạn Sanh lại nghĩ như vậy, buổi chiều cậu vừa học với cậu ta xong, buổi tối thì cùng Trang Yến Hành đi xem hòa nhạc, mà nãy giờ Giản Dật vẫn luôn chơi game với cậu, hoà nhạc gì mà kết thúc nhanh vậy được.


“Ừm…….cũng đại khái vậy đó.” Giản Dật thở dài nói: “Hòa nhạc chưa bắt đầu tớ đã về rồi.”


“Gì cơ, cậu bày trò gì nữa vậy?” Vạn Sanh khó hiểu hỏi.


“Tớ cũng có tặng Tạ Nguyên một vé vào cửa.” Giản Dật nói.


Không cần nói thêm, Vạn Sanh nháy mắt đã hiểu.


“Cậu dám làm thật luôn?”


“Ừm.” Giản Dật lười biếng gật đầu, có gì đâu mà không dám, dù sao cũng đã làm rồi.


“Vậy bây giờ sao rồi? Đàn anh phản ứng như thế nào?” Đổi vị trí tự hỏi chính mình một chút, nếu cậu ta biết người mình thích biết rõ mình thích họ mà vẫn đi mai mối cho mình và người khác, mà mấu chốt là bọn họ còn đang trong mối quan hệ yêu đương (mặc dù không rõ ràng lắm), Vạn Sanh thấy chính mình sẽ tức chết luôn.


“Không biết, không có phản ứng gì cả, tớ nhắn hỏi Tạ Nguyên, anh ta nói Trang Yến Hành không giận, hai người còn đang xem hoà nhạc đây.” Giản Dật nói.


“Sao cậu chắc chắn vậy? Trừ khi Trang Yến Hành thật sự coi trọng Tạ Nguyên kia, chứ nếu không như bây giờ chính là bình yên trước cơn bão đấy.” Vạn Sanh đưa ra kết luận.


Giản Dật nhíu mày, cảm thấy Vạn Sanh nói chuyện có chút phóng đại quá rồi.


“Vậy tớ hỏi cậu câu này được không?” Trong lòng Vạn Sanh rục rịch muốn hóng drama.


“Cái gì?”


“Cậu mong đây thật sự là bình yên trước cơn bão hay Trang Yến Hành thật sự có ý với Tạ Nguyên kia?”


Giản Dật nhíu mày càng chặt: “Cậu hỏi cái gì thế?”


“Cậu đừng quan tâm tớ hỏi gì, chính cậu trả lời là được.” Vạn Sanh thúc giục Giản Dật.


Tay Giản Dật nắm điện thoại càng chặt hơn, không trả lời ngay.


“Cậu do dự rồi.” Bên kia Vạn Sanh nói.


Giản Dật bị Vạn Sanh nói đến phiền, vì thế hỏi lại: “Vậy thì sao?”


“Vậy thì sao? Cậu tự hỏi chính mình đi.” Vạn Sanh cạn lời.


“Cậu đừng có nói bậy nói bạ.”


Trong đầu cậu vốn đã mệt mỏi, lời nói của Vạn Sanh càng làm cho mọi thứ rối loạn hơn.


“Tớ còn chưa nói gì cả, mới chỉ hỏi cậu vấn đề kia, rõ ràng đáp án đơn giản như vậy mà cậu lại không trả lời ngay, cậu nói xem vì sao?” Vạn Sanh hỏi Giản Dật, sau đó lại thay cậu trả lời: “Cậu không lừa được lòng mình đâu, thời điểm cậu bắt đầu do dự, cho dù chỉ là một giây thôi đã chứng minh trong lòng cậu từng có suy nghĩ khác rồi.”


Giản Dật: “......”


Cậu im lặng một lúc, sau đó nói: “Không có khả năng, tớ không có khả năng thích Trang Yến Hành đâu.”


Giản Dật nói lời này nghe thật nghiêm túc, sau đó tạm dừng một chút, chắc là ý thức được lời nói này còn có nghĩa khác, vì vậy lại bổ sung: “Ít nhất là không có khả năng thích theo kiểu cậu nói.”


“Ừ ừ, Giản Dật, sao cậu không nhìn lại bản thân mình đang làm gì đi? Cậu không thích đàn anh, nhưng cũng không muốn anh ta thích người khác, vậy không phải là trap boy sao?” Vạn Sanh tức giận nói.


Trap boy tồi tệ bị nói trúng tim đen lập tức cúp điện thoại!


Đm cậu mới tồi, cả nhà cậu mới trap boy!


Giản Dật giận một trận không nhẹ, đều do Trang Yến Hành.


Tâm trạng cậu càng tệ hơn, ở trong nhà nhịn không được cứ nhìn thời gian, sao hoà nhạc còn chưa kết thúc nữa? Sao đến giờ mà Trang Yến Hành còn chưa về?


Giản Dật không dám tìm Trang Yến Hành, cũng chỉ có thể nhắn tin hỏi Tạ Nguyên.


Lúc Tạ Nguyên nhận được tin nhắn do Giản Dật gửi đến, không nhịn được mà bật cười, đối phương giả vờ thơ ơ hỏi anh buổi hoà nhạc đã kết thúc chưa.


Anh còn tưởng Giản Dật không quan tâm cơ đấy.


Tạ Nguyên biết Giản Dật có ý gì, nhưng anh cố ý giả ngu, chỉ đáp lại một câu: “Ừm, kết thúc rồi.”


“Làm sao vậy?” Trang Yến Hành thấy anh ta cười đến là vui vẻ, cũng hỏi một câu.


Tạ Nguyên nghe vậy nhìn về phía Trang Yến Hành, mỉm cười một cái: “Không có gì đâu, chúng ta đi ăn gì đây?”


“Gì cũng được.” Trang Yến Hành nói.


Thấy Trang Yến Hành không muốn trở về, mà Giản Dật lại ở đây lén lút hỏi thăm, Tạ Nguyên vẫn không kiềm được ý muốn trêu chọc. Anh đưa điện thoại đến trước mặt Trang Yến Hành: “Bạn nhỏ nhà cậu nhắn tin cho tôi đây, chắc thấy cậu mãi chưa về nên mới nhắn hỏi hoà nhạc kết thúc chưa.”


“Ừ.” Trang Yến Hành chỉ nhìn thoáng qua, không biết là anh có thật sự để ý hay không.


“Cậu muốn về không?” Tạ Nguyên hỏi anh.


“Không cần, đi ăn cơm trước đi.” Trang Yến Hành nói.


“Được thôi.” Tạ Nguyên không cười nữa.


Ngày thường dù Giản Dật nghịch ngợm thế nào, Trang Yến Hành đều sẽ chiều theo cậu. Dù biết rõ rất nhiều hành vi là cố ý nhưng anh vẫn sẽ mắt nhắm mắt mở cho qua, chưa bao giờ quá so đo xét nét.


Nhưng lần này nhìn ra được, Trang Yến Hành bị chọc giận thật rồi.


Ngay lúc này, Giản Dật lại gửi đến một tin nhắn nữa.


Tạ Nguyên cúi đầu nhìn thoáng qua.


Giản Dật: Hai người còn đang ở cùng nhau sao?


“Này, cho cậu xem, muốn trả lời như thế nào?” Tạ Nguyên trực tiếp đưa điện thoại cho Trang Yến Hành.


Trang Yến Hành không cầm, thậm chí còn không nhìn lấy một cái.


“Cứ nói thật.”


Tạ Nguyên nhướng mày, gật đầu, anh đã nói rồi, Giản Dật mà cứ quậy phá bất chấp như vậy thì chắc chắn sẽ bị Trang Yến Hành trị mà thôi. Nếu không thì anh phải công nhận là tính tình anh ta quá tốt rồi.


Vì thế Tạ Nguyên trả lời lại tin nhắn của Giản Dật: Ừm, đi ăn cơm đã, chút rồi nhắn sau.


……


Giản Dật xem tin nhắn, trực tiếp quăng điện thoại qua một bên.


Chết thật, mình đang làm gì thế này? Chẳng lẽ mình lại thật sự là trai tồi trong miệng Vạn Sanh sao?


Giản Dật bắt đầu hoài nghi cuộc đời.


Trang Yến Hành không trở về, cậu cũng ngủ không được, vậy nên vẫn luôn ngồi ở phòng khách đợi anh. Vừa chơi điện thoại vừa đưa mắt nhìn ra cửa.


Thời gian đã trôi đến mười giờ tối.


Không lẽ anh ấy không trở về sao? Bọn họ muốn làm gì?


Chuông cảnh báo trong lòng Giản Dật kêu vang, cũng may, lúc cậu còn ngồi đó suy nghĩ linh tinh thì ở bên ngoài rốt cuộc cũng truyền đến tiếng mở cửa.


Là Trang Yến Hành đã trở lại.


Tim Giản Dật bắt đầu tăng tốc, cậu lập tức đứng lên từ sô pha, ánh mắt hướng về phía cửa, theo bản năng nắm chặt điện thoại.


Khi thấy Trang Yến Hành đã thay giày, bước ra từ bóng tối ở lối vào, cậu mới phản ứng lại, lập tức xoay người hướng chuẩn phòng ngủ mà chạy. 


“Đứng lại.”


Có lẽ là sự uy hiếp trong giọng nói của Trang Yến Hành quá lớn, Giản Dật ngay lập tức phanh lại tại chỗ. Cậu xoay người, đôi mắt tròn xoe đầy chột dạ nhìn Trang Yến Hành, không biết là có phải do sợ không mà tim đập càng ngày càng nhanh.


Trang Yến Hành trưng ra khuôn mặt sắt bén lạnh băng, nhìn không ra buồn vui, anh cởi áo khoác ra, cất bước về phía Giản Dật.


Theo động tác của anh, cậu bất giác lui về phía sau hai bước, rồi lại nhìn về phía Trang Yến Hành đang đi đến chỗ mình, áo khoác bị anh tuỳ tiện ném trên sô pha. 


Trang Yến Hành ngồi trên sô pha, ánh mắt lướt từ trên xuống dưới trên người cậu. Cái nhìn này mang đầy cảm giác áp bức, Giản Dật nhạy bén cảm nhận được nguy hiểm cận kề, lông tơ trên người cậu đã dựng đứng hết cả. Nhưng cậu vẫn không dám nhúc nhích một phân, cuối cùng chỉ có thể khô khốc mở miệng: “Anh Yến Hành về rồi ạ?”


“Ừ, đứng đó làm gì? Ngồi đi.” Trang Yến Hành dùng ánh mắt ý bảo cậu ngồi bên cạnh mình, nghe giọng thì có vẻ là không giận thật.


Giản Dật lúc này mới cận thân đi đến, ngồi xuống trước mặt Trang Yến Hành.


Chưa đợi cậu thả lỏng, Trang Yến Hành đột nhiên duỗi tay, nắm lấy cổ tay cậu kéo mạnh, chỉ dùng một chút sức lực cả người cậu đã ngã nhào trên người anh.


Giản Dật kêu một tiếng, động tác bất ngờ của đối phương làm cậu không kịp phản ứng, thân thể theo bản năng giãy giụa muốn bò dậy, lại bị một tay Trang Yến Hành đè lại khiến cậu bị kiềm trên đùi anh không thể nhúc nhích.


“Anh làm gì?”


Giản Dật nỗ lực ngửa đầu muốn xoay người lại cùng Trang Yến Hành nói chuyện, nhưng lời nói còn chưa xong, một tiếng “bốp thật mạnh đã vang lên.


“A!”


Giản Dật hét lên một tiếng, nước mắt mau chóng chảy ra, thân thể dường như giật nảy lên nhưng lại bị Trang Yến Hành chặt chẽ đè xuống.


Trong giọng cậu đã mang theo tiếng nức nở, tức giận mắng: “Trang Yến Hành, mắc gì anh lại đánh em?”


“Con mẹ nó anh bị bệnh đúng không, buông em ra!”


Trang Yến Hành không quan tâm đến tiếng mắng chửi của cậu, lại giơ tay đánh xuống, không hề kiếm chế tí nào, hơn nữa mỗi lần đều chuẩn xác đánh vào vị trí nào đó, khiến cho Giản Dật nháy mắt mắng không nổi nữa.


Giản Dật kêu đến thê thảm, dù có giãy giụa như thế nào cậu vẫn nằm dài trên đùi Trang Yến Hành, trên mông truyền đến cảm giác đau rát, mắt thấy Trang Yến Hành thật sự không có ý muốn dừng, cậu chỉ có thể kéo lấy quần áo anh khóc lóc xin anh: “Đừng mà a a……Em sai rồi, anh ơi, đừng đánh……”


“A…..đau quá…”


Trang Yến Hành nhắm mắt làm ngơ, cú đánh tiếp theo lại rơi xuống, không hề có chút nương tay.


Giản Dật đau đến mức khóc không ngừng, quả thật là xé tim xé phổi, cậu muốn duỗi tay che mông, kết quả Trang Yến Hành một chút cũng không nương tay, đánh luôn cả tay cậu, mà tay bị đánh còn đau hơn cả mông, Giản Dật lập tức rụt tay lại.


“A……hức hức đừng đánh mà, em sai rồi, anh ơi, anh Yến Hành ơi, A Hành……Hức hức.”


Giản Dật không ngừng muốn trốn, nhưng bởi vì tư thế nằm dài trên đùi Trang Yến Hành mà có trốn kiểu gì cũng không xong, không có đau nhất chỉ có đau hơn, cuối cùng cậu chỉ có thể siết chặt lấy quần áo của Trang Yến Hành, khóc đến xây xẩm mặt mày, thở hổn hển, một bên khóc còn không quên một bên xin tha.


Sau khoảng cỡ đâu đó chục dấu tay thì Trang Yến Hành dừng lại, trực tiếp đẩy Giản Dật từ trên người mình xuống.


Giản Dật bị đẩy cả người xuống đất, mông va phải bàn trà, cậu lại hét thảm một tiếng, khỏi nhìn cũng biết là đã sưng vù lên rồi.


Cậu ngồi dưới đất, sau khi bị ăn một trận no đòn như vậy có chút không phục, trực tiếp trừng mắt nhìn Trang Yến Hành mắng: “Mắc gì anh lại đánh em? Em thấy anh đi chơi với Tạ Nguyên vui lắm cơ mà? Xem hoà nhạc xong thì đi ăn, làm sao, anh thấy bất mãn chỗ nào thì nói.”


Giản Dật lại bắt đầu tủi thân, nước mắt chảy thành hàng, Trang Yến Hành đi chơi với người ta đến hơn mười giờ tối mới về, rõ ràng là chơi vui lắm cơ mà, về rồi mà còn bày đặt giận dỗi cái gì, đánh cậu mạnh như vậy.


Hôm nay thật sự ăn đòn quá oan rồi.


Trang Yến Hành vẫn không nói gì như cũ, chỉ lẳng lặng nhìn đôi mắt đã bị nước mắt làm mờ của Giản Dật, Giản Dật bị nhìn chằm chằm đến tắt cả khí thế, Trang Yến Hành từ trước đến giờ chưa bao giờ đối xử với cậu như vậy, chỉ tập trung đánh mà không nói gì cả.


Lúc trước sau khi Trang Yến Hành đánh cậu xong thì mọi chuyện cũng đã giải quyết xong xuôi, sẽ không còn tức giận nữa, nhưng lần này Trang Yến Hành vẫn như cũ không để ý đến cậu, cậu nhìn Trang Yến Hành, hình như bây giờ mới ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, lập tức im miệng……


Chờ Giản Dật im lặng xong, Trang Yến Hành mới vô cảm hỏi cậu.


“Giản Dật, em thích tự NTR chính bản thân mình lắm hay sao?”


Giản Dật: “......”


Khí thế kiêu ngạo khi nãy đã bay sạch không còn một mống, bây giờ một câu cậu cũng không dám nói.


Trang Yến Hành chỉ nhìn cậu một cái, không nói gì, trực tiếp đứng dậy từ trên ghế muốn rời đi. Giản Dật thấy thế mới cuống cuồng, cậu bò dậy từ trên mặt đất, cũng mặc kệ Trang Yến Hành vừa đánh đòn cậu đau ra sao, mà bắt lấy tay anh.


Trang Yến Hành quay đầu lại, nhìn nước mắt còn chưa khô trên mặt Giản Dật, vẫn lạnh lùng như cũ, chỉ hỏi: “Em còn có việc?”


Giản Dật theo bản năng lắc đầu.


“Vậy buông tay.” Trang Yến Hành trực tiếp nhắc nhở.


Giản Dật không chịu: “Anh đánh cũng đã đánh rồi, đừng giận nữa mà?”


Trang Yến Hành không nói gì, trong lòng Giản Dật có chút thấp thỏm, cậu do dự đang muốn nói thêm, Trang Yến Hành liền mở miệng: “Giản Dật, em nghĩ chuyện gì cũng sẽ được bỏ qua bởi một trận đòn à?”


Đúng là trong lòng Giản Dật nghĩ vậy, nhưng cậu nào dám thừa nhận, vì vậy nhanh chóng lắc đầu: “Không có.”


“Em cảm thấy anh rất muốn đánh em sao?” Trang Yến Hành lại lần nữa hỏi cậu.


Giản Dật lúc này đã có hơi bối rối, cậu chưa từng thấy qua Trang Yến Hành như vậy, trong lúc nhất thời cũng không biết nên làm gì.


“Buông anh ra, từ giờ em suy nghĩ kỹ rồi lại đến tìm anh, nếu em có thể chấp nhận, thì chúng ta liền tiếp tục, còn nếu em không thể……” Trang Yến Hành chỉ nói một nửa, những lời phía sau không được thốt ra.


“Nếu không thể thì sao?” Giản Dật hỏi anh, cậu muốn biết Trang Yến Hành sẽ làm gì.


Ánh mắt Trang Yến Hành lại`càng trở nên rét lạnh, thoạt nhìn xa cách hơn nhiều.


Đúng là vậy, Giản Dật chưa từng muốn cùng anh ở bên nhau.


Cho dù đó là ngay lúc này.


“Không thể thì cách xa anh một chút, còn nếu không thì cũng đừng trách anh.” Nói xong Trang Yến Hành tạm dừng một chút, nhìn Giản Dật: “Tiểu Dật, nếu em muốn một thứ gì đó từ anh, em cũng phải trả lại y như vậy. Không có bữa cơm nào là miễn phí cả.”


Nói đến đây, Trang Yến Hành gỡ bàn tay đang nắm trên tay mình ra, sau đó trở về phỏng, bỏ lại một mình Giản Dật trong phòng khách.


Lời nói của Trang Yến Hành quá tàn nhẫn, Giản Dật nghe xong trong lòng lại tủi thân khó chịu, nước mắt cứ như vậy rào rạt rơi xuống.


Tại sao Trang Yến Hành có thể lấy tình cảm bao nhiêu năm của bọn họ ra định giá như vậy chứ?


Không phải, không nên là như thế này, trong lúc nhất thời không thể tiếp thu được lời nói của Trang Yến Hành.


Cậu khóc đến hai mắt sưng đỏ đi tìm Trang Yến Hành, lại phát hiện Trang Yến Hành đã khoá cửa phòng, không cho cậu vào.


Cậu chỉ đứng đó gõ cửa, người bên trong không để ý đến cậu, xem nữa Giản Dật lại khóc thêm một trận……


Recent Posts

See All
Chương 36: Em đồng ý cùng anh ở bên nhau

Giản Dật lập tức bắt xe đến dưới công ty Trang Yến Hành, kết quả còn chưa gặp được Trang Yến Hành mà đã đụng phải ba anh. “Tiểu Dật? Sao con lại ở đây?” Ba Trang vốn chuẩn bị vào thang máy, nhìn thấy

 
 
 
Chương 35: Quan tâm

Suốt cả đêm Giản Dật đều ngủ không ngon, ngày hôm sau khi khi cậu dậy còn sớm hơn Trang Yến Hành. Sáng sớm, cậu đã canh giữ trước cửa phòng Trang Yến Hành, cũng không gõ cửa. Trang Yến Hành từ trong p

 
 
 
Chương 33: Ghen

Thứ sáu hôm đó, Giản Dật được Trang Yến Hành đón ở trường học sau đó hai người cùng đi đến buổi hòa nhạc. Dọc đường đi, Giản Dật đều rất vui vẻ, thoạt nhìn rất mong ngóng, Trang Yến Hành nhìn cậu thôn

 
 
 

Comments


bottom of page