top of page

Chương 33: Ghen

  • Writer: Lunar nè
    Lunar nè
  • Apr 3
  • 8 min read

Thứ sáu hôm đó, Giản Dật được Trang Yến Hành đón ở trường học sau đó hai người cùng đi đến buổi hòa nhạc.


Dọc đường đi, Giản Dật đều rất vui vẻ, thoạt nhìn rất mong ngóng, Trang Yến Hành nhìn cậu thông qua gương chiếu hậu.


Tính tình của Giản Dật như thế nào, thích cái gì không thích cái gì, có lẽ Trang Yến Hành còn rõ hơn so với chính cậu.


Hòa nhạc các thứ không phải những gì cậu sẽ thích.


Trước kia lúc cậu học piano, giáo viên đã đổi biết bao nhiêu lần, một người rồi lại một người, chỉ cần nhìn thấy Giản Dật là lại đau đầu.


Hơn nữa ông bà Giản chiều cháu không biết điểm dừng, mỗi lần đều bắt họ phải chiều ý của cậu, làm cho các giáo viên phải tự xin nghỉ hết, tỏ vẻ không đảm nhiệm được.


Sau này Giản Dật quay lại học piano là do muốn đi học chung với anh.


Bé con Giản Dật thích có người ở bên, lại dính Trang Yến Hành, thấy anh học piano ở phòng đàn, cậu liền trong mong nhìn theo, hỏi rằng bao lâu nữa mới xong.


Trang Yến Hành học khá lâu, bình thường chờ một chút, Giản Dật đã ngủ luôn ở trong phòng, lâu dần, điều này đã biến thành thói quen.


Trang Yến Hành thấy vậy, sợ cậu nhàm chán nên đã kéo cậu đi học chung. Giản Dật không có hứng thú nên nghe giảng không vào, Trang Yến Hành sẽ đích thân dạy cậu mỗi khi anh rảnh.


Nói cũng lạ, giáo viên dạy thì cậu chả quan tâm và cũng nghe không lọt nhưng chỉ cần Trang Yến Hành dạy thì cậu ngược lại sẽ chủ động đi học còn học rất ngoan nữa là đằng khác.


Tất nhiên cũng có thể do Giản Dật đã quen với cách bình thường Trang Yến Hành dạy cậu rồi.


Nhưng rốt cuộc Giản Dật cũng chỉ xem việc này là để giết thời gian thôi, vốn dĩ cậu chả không thích những bộ môn yêu cầu sự tập trung cao như thế này.


Mà cậu cũng rất hiếm khi sử dụng đến kỹ năng này, chỉ ngẫu nhiên trình diễn một chút lúc trường học tổ chức sự kiện mà thôi. Cậu vốn đẹp trai, ở trên bục đánh đánh vài khúc là đã có thể nhận được vô số ánh mắt kinh ngạc cùng tiếng thét chói tai.


“Em hứng thú với hoà nhạc từ khi nào vậy?” Trang Yến Hành hỏi cậu.


Giản Dật nhìn về phía Trang Yến Hành, cậu cũng biết Trang Yến Hành hiểu rõ mình cỡ nào nên cũng không cố tình giả vờ, vì thế nói thẳng: “Em không thích, nhưng mà em nghĩ là anh sẽ thích.”


“Vậy là vì anh nên mới đi xem?” Trang Yến Hành hỏi.


Giản Dật có chút chột dạ, nhưng vẫn gật đầu với Trang Yến Hành: “Đúng vậy.”


“Buổi hòa nhạc hôm nay gần hai tiếng, không sợ chán à?” Giọng nói của anh có chút dịu dàng, anh sợ Giản Dật chịu không được, đối với những người không có hứng thú thì hai tiếng kia quả thật hơi quá sức chịu đựng.


“Nếu em chán thì sẽ ngủ.” Giản Dật đùa giỡn nói.


Trang Yến Hành dường như cũng mỉm cười một chút.


Rõ ràng nhìn qua rất bình tĩnh, nhưng nếu nhìn kỹ thì có thể thấy được một tia ấm áp đan xen với sự lạnh lùng đó, dường như có thể làm trái tim người khác tan chảy.


Giản Dật ngẩn ngơ, trong lúc nhất thời cậu không biết nên cảm thấy như thế nào, sao trước đây cậu lại không biết ánh mắt khi Trang Yến Hành nhìn mình sẽ như thế này chứ.


Cảm giác như bị thứ gì đó thiêu đốt, mặt cậu nóng bừng, không khí xung quanh cũng có chút nực nội. Giản Dật hơi di chuyển tầm mắt, cậu nghe được tiếng tim mình đập thật nhanh trong lồng ngực.


Mình bị làm sao thế này? Đừng hoảng……


Giản Dật không ngừng trấn an chính mình trong lòng.


Bên trong xe nhiệt độ quá cao, làm người khác có hơi ngột ngạt khó chịu.


Trang Yến Hành thấy mặt Giản Dật đã đỏ ửng, anh nhìn độ ẩm trong xe, hỏi: “Làm sao vậy? Điều hoà trong xe để nhiệt độ cao quá nên nóng à?”


Nói xong, anh hạ cửa sổ xe xuống một khoản nhỏ, gió lạnh từ bên ngoài ùa vào, phả lên mặt Giản Dật. Cuối cùng cảm giác ngột ngạt kia đã tan đi, cả người cũng không nực nội như vậy nữa. 


Cứ thế này thì cậu cũng sẽ trở nên bất thường mất.


Giản Dật nghĩ.


Lúc hai người đến, người xếp hàng bên ngoài đã đứng rất đông. Giản Dật sợ không kịp nên lôi kéo Trang Yến Hành chạy nhanh về phía cuối hàng.


Tốc độ soát phiếu phía trước rất nhanh, chưa đến mười phút, Giản Dật và Trang Yến Hành đã bước vào cửa, vừa muốn đi vào trong, bước chân Giản Dật bỗng nhiên khựng lại.


Người đi vào rất nhiều, Trang Yến Hành cũng dừng bước, nhìn về phía Giản Dật hỏi: “Làm sao vậy?”


Giản Dật sờ soạng túi của mình, cau mày, ngẩng đầu nhìn Trang Yến Hành nói: “Hình như điện thoại của em để quên trên xe rồi.”


“Xem hoà nhạc không cần điện thoại, đợi lát nữa xem xong quay về lấy là được.” Trang Yến Hành nói.


Giản Dật lắc đầu: “Không được, em muốn lấy điện thoại cơ.”


Trang Yến Hành cũng không nói gì: “Được, vậy anh đi lấy cùng em.”


“Thôi không cần, một mình em đi là được rồi.” Giản Dật nhìn đám đông đang tiến vào: “Buổi hoà nhạc sắp bắt đầu rồi, anh ơi anh vào trước đi, em quay lại ngay.”


Dù sao cậu cũng đã lớn rồi, đúng là cũng không cần phải mãi theo sát, Trang Yến Hành đồng ý: “Được.”


Giản Dật lặng lẽ thở ra, cậu thề, hôm nay là ngày cậu thể hiện khả năng diễn xuất tốt nhất từ lúc đẻ tới giờ.


Giản Dật rời đi, Trang Yến Hành đi theo đoàn người vào trong.


Toàn bộ nhà hát có hơi tối, anh dựa theo chỗ ngồi được in trên vé để tìm vị trí của mình, lại thấy được một người không nghĩ đến.


Tạ Nguyên.


Tạ Nguyên cũng nhìn chằm chằm anh, trong mắt hai người đều tràn đầy bất ngờ, nhưng đồng thời, không ai trong bọn họ cảm thấy đây chỉ là trùng hợp.


Trong lúc nhất thời, không khí có hơi dừng lại.


Trang Yến Hành siết chặt tấm vé trong tay, ánh mắt ấm áp bây giờ đã có hơi lạnh lẽo, bởi vì ánh sáng xung quanh mà trong con ngươi còn có một tia u ám. Cảm xúc đều được giấu sâu vào trong ánh mắt lạnh lẽo kia. Cho dù trong lòng đã có đáp án, Trang Yến Hành vẫn bình tĩnh hỏi.


“Sao cậu lại ở đây?”


Tạ Nguyên: “......”


Anh ta nhìn Trang Yến Hành, lại nhớ đến Giản Dật khoảng thời gian này ân cần tìm hiểu sở thích của mình, còn hỏi anh nghĩ Trang Yến Hành như thế nào, sao mà không hiểu nữa.


Nói thật, anh đúng là có hơi tội nghiệp Trang Yến Hành, thích thầm tên nhóc Giản Dật vô tâm vô cảm đến vậy, thật đúng là……


Quả nhiên, người được thích luôn là người can đảm nhất.


“Giản Dật biết tôi luôn muốn đến buổi hòa nhạc này nên giúp tôi giật một cái, tôi còn chưa kịp cảm nhận lòng tốt của cậu ta đâu.” Tạ Nguyên ngẫm lại, không biết nên khóc hay nên cười.


Vậy là mình bỗng nhiên được ghép đôi đường phố, còn trẻ thế này mà đã được trải nghiệm cảm giác đi xem mắt rồi, người được làm mai còn là người quen nữa chứ.


“Giản Dật đâu?” Tạ Nguyên hỏi anh.


Trang Yến Hành bình tĩnh nói: “Em ấy nói để quên điện thoại trên xe, trở về lấy một chút.”


“Nhóc đó chắc không quay về nữa đâu, cậu muốn ra ngoài tìm cậu ta không?” Tạ Nguyên hỏi.


Đúng là không ngờ, Giản Dật nhìn có vẻ sợ Trang Yến Hành đến vậy mà lại làm ra chuyện động trời thế này, đến cả thủ đoạn như này mà cũng dám dùng.


“Không cần.” Trang Yến Hành ngồi xuống cạnh Tạ Nguyên, ngược lại nhìn có vẻ rất bình tĩnh.


Tạ Nguyên: “......”


Không biết có nên nói ra không nhưng mà anh ta quả thật bội phục cái sự bình tĩnh này của Trang Yến Hành, người này còn có thể làm như không có việc gì.


“Cậu còn có tâm tư mà nghe hoà nhạc à?”


Trang Yến Hành im lặng. Khi tức giận người ta thường nổi nóng, một buổi hoà nhạc kéo dài hai tiếng là khoảng thời gian đủ để anh bình tĩnh lại.


Tạ Nguyên lắc đầu: “Cậu đối xử với cậu ta tốt quá rồi.”


“Cậu nói đúng.”


Giọng Trang Yến Hành đã lạnh đi.


Vết sẹo lành xong đã quên đâu, anh hẳn phải rõ từ lâu rồi.


Đối xử với Giản Dật, không thể mềm mỏng được.


Bên ngoài Giản Dật rùng mình một cái, thật ra nội tâm cậu cũng thấp thỏm lắm chứ bộ, cậu nhìn chằm chằm vào điện thoại.


Chắc Trang Yến Hành đã gặp được Tạ Nguyên rồi nhỉ?


Anh ấy thông minh như vậy, chắc liếc mắt một cái đã hiểu mọi chuyện rồi.


Nhưng Trang Yến Hành chưa gọi cho cậu, cũng không nhắn tin cho cậu nốt. Khi không nhìn thấy bất cứ phản hồi nào, nói thật trong lòng cậu có hơi khó chịu, cũng không biết nên làm gì tiếp theo.


Sao mà một chút động tĩnh cũng không có vậy?


Cậu đứng ở cửa bồi hồi, cũng không dám tự tiện rời đi, đến khi buổi hòa nhạc đã bắt đầu được mười phút cũng không thấy ai ra tìm.


Giản Dật nghĩ, chắc là thành công rồi nhỉ?


Cậu cầm điện thoại, vẫn có chút không yên tâm, muốn biết tình hình bên trong như thế nào, tìm Trang Yến Hành chắc chắn không được, vì thế cậu bật giao diện nhắn tin lên, gửi tin nhắn cho Tạ Nguyên.


Giản Dật: Trang Yến Hành ở cùng với anh đúng không?


Gửi tin nhắn xong, Tạ Nguyên chưa trả lời ngay, Giản Dật chờ mà sốt ruột.


Một lúc lâu sau, Tạ Nguyên mới gửi lại tin nhắn, Giản Dật nhanh chóng mở ra xem.


Tạ Nguyên: Ừ, cậu ta nói cậu về xe tìm điện thoại, sao lâu vậy mà chưa về?


Giản Dật nhìn điện thoại, gõ lạch cạch trả lời: Tôi vừa tìm được điện thoại, nhân viên công tác nói không co vào.


Tạ Nguyên: Ừm là vậy sao, không biết còn tưởng cậu muốn ghép đôi hai bọn tôi ấy chứ.


Giản Dật có hơi áy náy, không trả lời tin nhắn kia của Tạ Nguyên, do dự một chút, lại gửi cho anh tin nhắn: Anh ấy giận rồi à?


Tạ Nguyên: Không có, buổi hòa nhạc rất êm tai, cảm ơn.


Giản Dật: ……Không khách sáo.


Thấy tin nhắn của Tạ Nguyên, Giản Dật nhẹ nhàng thở ra đồng thời lại có chút khó chịu.


Trang Yến Hành vẫn chưa gửi cho cậu bất cứ tin nhắn nào, thậm chí còn không hỏi thăm cậu một câu, xem ra ở cùng với người hợp gu chắc đang vui vẻ lắm đây. 


Thôi, cậu chua cái gì chứ?


Tình cảm nhiều năm của cậu và Trang Yến Hành sẽ không bởi vì Trang Yến Hành có người yêu mà biến mất.


Bạn bè là bạn bè, người yêu là người yêu, cậu phải phân biệt rõ ràng, không thể bị Trang Yến Hành làm cho lẫn lộn.


Dù sao thì mục đích cũng đã thành công rồi.


Giản Dật cất điện thoại, chuẩn bị về nhà.


Recent Posts

See All
Chương 35: Quan tâm

Suốt cả đêm Giản Dật đều ngủ không ngon, ngày hôm sau khi khi cậu dậy còn sớm hơn Trang Yến Hành. Sáng sớm, cậu đã canh giữ trước cửa phòng Trang Yến Hành, cũng không gõ cửa. Trang Yến Hành từ trong p

 
 
 
Chương 34: Bị đánh đòn thật rồi

Buổi hòa nhạc dài hai tiếng, Giản Dật ở nhà một mình nhàm chán, gọi cơm hộp ăn xong thì lại đánh game với Vạn Sanh, chỉ là có hơi lơ mơ một chút, hết nhìn thời gian rồi lại nhìn cửa, hoàn toàn không t

 
 
 
Chương 32: Kế hoạch thành công

Sau khi Giản Dật và Trang Yến Hành làm hoà xong, khi hai người ở chung một chỗ, vẫn sẽ thường xuyên xảy ra vài chuyện xấu hổ. Chủ yếu là do Giản Dật vẫn không thể làm quen được. Đặc biệt là khi bọn họ

 
 
 

Comments


bottom of page