Chương 32: Kế hoạch thành công
- Lunar nè
- Apr 3
- 10 min read
Sau khi Giản Dật và Trang Yến Hành làm hoà xong, khi hai người ở chung một chỗ, vẫn sẽ thường xuyên xảy ra vài chuyện xấu hổ.
Chủ yếu là do Giản Dật vẫn không thể làm quen được.
Đặc biệt là khi bọn họ lỡ đụng chạm tay chân, cậu sẽ tự động xịt keo cứng người, cho dù là những hành động bình thường, khi Trang Yến Hành chạm vào cậu hoặc ngẫu nhiên nhìn cậu thì Giản Dật cũng sẽ cảm thấy ngại ngùng.
Nhưng mà Trang Yến Hành thì không như vậy, chẳng những không ngại, anh thậm chí còn nắm lấy tay cậu, nếu cậu hỏi thì anh cũng sẽ tỏ vẻ là hai người đang yêu nhau, rất đúng tình hợp lý.
Vậy nên chỉ có một mình Giản Dật thẹn thùng đỏ mặt.
Có đôi khi Giản Dật muốn né tránh, Trang Yến Hành sẽ quay đầu lại hỏi cậu làm sao vậy, Giản Dật lại không thể nói gì nên chỉ có thể miễn cưỡng cười cười lắc đầu, tỏ vẻ không có việc gì rồi sau đó từ bỏ giãy giụa.
Trang Yến Hành cũng hiểu rõ Giản Dật không dám chủ động nói về việc này, cho nên cứ để mọi chuyện phát triển tùy ý, mà thật ra cũng đang tập cho Giản Dật dần dần làm quen với mối quan hệ của hai người.
Dù sao Giản Dật cũng không dám phủ nhận.
Chỉ cần Giản Dật không dám nói ra sự thật thì mối quan hệ của bọn họ sẽ chậm rãi mà tiến triển thôi.
Mà hết thảy cũng không thể trách ai khác, tất cả là do Giản Dật tự mình tạo thành.
Không thể cứ mặc kệ tình hình này được, Giản Dật đâu có muốn thật sự hẹn hò với Trang Yến Hành, bây giờ chỉ nắm tay thì cậu còn có thể nhẫn nhịn, lỡ một ngày nào đó Trang Yến Hành lại muốn hôn cậu thì phải làm sao bây giờ?
Cậu có thể nhắm mắt chấp nhận được không?
Giản Dật cần phải làm cho mối quan hệ của bọn họ quay lại đường ray, đây là một việc quan trọng, cho nên cậu cũng bắt đầu chuẩn bị cho kế hoạch của mình.
______
Trong khoảng thời gian này, cậu bất ngờ đối xử với Tạ Nguyên một cách ân cần hiếm thấy. Nhiều lần Tạ Nguyên nhìn thấy Giản Dật, đều cảm thấy như mặt trời mọc đằng Tây.
Đối phương hết hỏi han ân cần rồi lại lôi kéo làm quen, nhìn là biết có mục đích không tốt lành gì.
Bình thường Giản Dật quậy Trang Yến Hành còn chưa đủ sao, bây giờ đã bắt đầu ra tay với người ngoài rồi.
Việc này Trang Yến Hành đương nhiên cũng biết, Tạ Nguyên còn cười cười trêu chọc, lần này nhóc con nhà cậu lại chuẩn bị gây hoạ gì đấy.
Lúc Trang Yến Hành nghe tới Giản Dật, trong mắt cũng toàn là ý cười: “Kệ em ấy đi.”
“Nếu không thì sao, rốt cuộc nhóc đó còn có anh trai tốt là cậu chống lưng mà.” Tạ Nguyên cười nói.
Trang Yến Hành không nói gì, chỉ nói với Tạ Nguyên: “Nếu em ấy thật sự gây rắc rối cho cậu thì phải nói với tôi.”
Dù sao anh nuông chiều Giản Dật như thế nào là chuyện của anh, không thể mong người khác cũng dung túng cho Giản Dật được.
“Yên tâm, không đến nỗi đâu. Thật ra còn có hơi thú vị nữa.” Tạ Nguyên chỉ là tò mò mục đích của Giản Dật mà thôi, vừa hỏi thăm sở thích của anh, còn mời anh đi ăn cơm, nếu gặp ai ảo tưởng một chút có khi còn tưởng Giản Dật đang thích thầm mình, đúng là không sợ Trang Yến Hành ghen.
Giản Dật gần đây gặp Tạ Nguyên rất thường xuyên, mỗi lần biết được Trang Yến Hành đi tìm Tạ Nguyên hoặc muốn đến công ty của anh ta là cậu phải đu theo cho bằng được.
Trong văn phòng, nhân lúc Trang Yến Hành không ở đó, Giản Dật bắt chuyện với Tạ Nguyên.
Tạ Nguyên nhìn người đang mò đến, hơi hơi nhướng mày.
Giản Dật ngồi xuống trước mặt Tạ Nguyên, móc từ trong túi áo ra một chiếc vé xem hoà nhạc, sau đó cười cười đặt lên bàn, đầu ngón tay gõ nhẹ hai cái, nâng mắt, cặp mắt xinh đẹp kia nhìn Tạ Nguyên một cách tinh quái.
Khi Tạ Nguyên nhìn thấy tấm vé xem hòa nhạc kia cũng có chút ngoài ý muốn, đây là buổi biểu diễn của một nghệ sĩ mà anh rất thích, nhưng vé thì thật sự quá khó giật. Anh thậm chí còn nhờ người khác giúp giật vé, vậy mà vẫn không cướp được cái nào.
Khi Giản Dật hỏi anh về sở thích thì anh đã thuận miệng kể cho cậu việc này, không ngờ Giản Dật lại đích thân tìm vé cho anh.
“Cậu tìm được ở đâu vậy?” Tạ Nguyên hỏi cậu.
Giản Dật khoanh tay trước ngực, cười cười, “Tôi nhờ ba mẹ giúp, bọn họ quen rất nhiều người, quan hệ cũng rộng, mua có hai cái vé thôi mà, không có gì to tác.”
Cha mẹ Giản Dật không thể ở bên cạnh cậu cho nên đối với những việc cậu muốn thì họ sẽ luôn đáp ứng hết sức có thể.
Dù sao nếu đã không thể cho cậu tình thân thì những mặt khác phải có đủ.
Chỉ là một cặp vé tham gia hoà nhạc mà thôi, cùng lắm thì sử dụng một chút quan hệ, sao có thể không thoả mãn Giản Dật được?
“Cậu thật sự đã chi rất nhiều nhỉ? Vậy cậu muốn gì từ tôi?”
Của biếu là của lo, của cho là của nợ. Tạ Nguyên hiểu rất rõ đạo lý này.
“Trả lời vài câu hỏi của tôi thôi, thế nào? Không khó đúng không?” Dáng vẻ Giản Dật nhìn thật thân thiện và vô hại biết bao.
Tạ Nguyên nhìn cậu, cầm ly nước trên bàn lên uống một ngụm, “Được, cậu hỏi đi.”
“Được, tôi hỏi, anh cảm thấy A Hành thế nào?” Giản Dật đi thẳng vào vấn đề.
Động tác Tạ Nguyên dừng lại, “Cậu hỏi việc này làm gì?”
“Chỉ muốn hỏi một chút, hai người hợp tác lâu như vậy, anh đánh giá anh ấy thế nào?” Ánh mắt Giản Dật sáng lấp lánh nhìn chằm chằm Tạ Nguyên.
Tạ Nguyên rũ mắt, ánh mắt đảo qua đảo lại nhìn chiếc vé trên bàn, thấy dáng vẻ thành tâm của Giản Dật, anh cố gắng tìm một câu trả lời: “Ừm, là một đồng nghiệp rất tốt.”
Giản Dật: “......Chỉ có vậy thôi à?”
Cậu thoạt nhìn có chút thất vọng.
Tạ Nguyên cười: “Cậu muốn nghe tôi nói gì?”
“Tôi thấy bình thường hai người có vẻ khá thân.” Giản Dật nói.
“Yên tâm đi, tôi không có hứng thú với bạn trai của người khác.” Tạ Nguyên cười trêu chọc Giản Dật, vẫn chưa biết đối phương rốt cuộc muốn làm gì.
Giản Dật thấy thế, lập tức hỏi một câu: “Vậy nếu anh ấy không phải bạn trai tôi thì sao? Anh sẽ hứng thú với anh ấy đúng không?”
“?”
Tạ Nguyên nhướng mày, không lẽ Giản Dật thật sự lo anh và Trang Yến Hành có dan díu sao?
Thấy bộ dáng Giản Dật nghiêm túc như vậy, Tạ Nguyên nhịn không được mà trêu: “Khó nói, Trang Yến Hành ưu tú như vậy, cậu phải giữ người ta thật chặt vào.”
Nghe vậy, mắt Giản Dật sáng lên, thời tới!
Tuy rằng đối phương có hơi miễn cưỡng, nhưng Giản Dật cũng không thèm quan tâm tới việc đó.
“Cho anh vé đó, đi xem hòa nhạc vui vẻ!”
Tạ Nguyên: “......”
Anh cầm lấy vé xem hoà nhạc từ trên bàn, vất vả giật vé cho anh chỉ để hỏi mấy câu này?
Giản Dật vốn muốn rời đi, nhưng đi được một nửa thì dừng bước, quay đầu lại nhìn về phía Tạ Nguyên, lại dặn dò một câu: “Việc tôi cho anh vé vào cửa không được kể với Trang Yến Hành đó!”
Tạ Nguyên không hiểu, nhưng vì vé vào cửa anh đành phải làm theo, vì thế lại giơ tay cho Giản Dật một cái ok, Giản Dật lúc này mới mỹ mãn rời đi, kết quả vừa muốn mở cửa đã đụng phải Trang Yến Hành.
Giản Dật theo bản năng lùi lại hai bước, Trang Yến Hành thấy cậu chuẩn bị ra ngoài, hỏi một câu: “Đi đâu?”
“Chơi ở đây chán quá, em chuẩn bị về đây.” Giản Dật sợ mình lộ ra dáng vẻ chột dạ.
“Vậy đợi một chút, chúng ta về chung.” Nói xong, Trang Yến Hành cũng không đợi Giản Dật đồng ý, trực tiếp nắm lấy tay cậu kéo vào.
Sức anh rất lớn, Giản Dật bị kéo phải đuổi kịp bước chân của anh, cúi đầu nhìn bàn tay đang nắm tay mình, rất muốn hắt cho nó văng ra nhưng lại không dám.
Dù sao vất vả lắm mới dỗ được người.
Giản Dật bị lôi kéo lại ngồi bên người Trang Yến Hành một lần nữa, vừa nhấc mắt đã va vào Tạ Nguyên đang nhìn chằm chằm.
Trên mặt anh ta còn mang theo ý cười, Giản Dật tránh đi ánh mắt của Tạ Nguyên, muốn rút tay về nhưng lại phát hiện không rút ra được, cậu nhìn về phía Trang Yến Hành, ngồi xuống rồi sao còn không buông ra đi?
Trang Yến Hành cũng quay đầu nhìn cậu, không có dấu hiệu nào là muốn thả tay, lại còn nhéo tay cậu một chút, Giản Dật nháy mắt ngoan ngoãn ngồi im.
Lúc này Trang Yến Hành mới bắt đầu bàn việc chính với Tạ Nguyên.
Giản Dật ngồi một bên rất nhàm chán, cậu vẫn luôn nhìn bàn tay hai người đan vào nhau, loại cảm giác này rất ngại ngùng, Giản Dật không thể hình dung được. Cảm giác như có gì đó thắt lại trong bụng, tuy cậu rất kháng cự những hành động này nhưng lại không chán ghét.
Thấy Trang Yến Hành và Tạ Nguyên bắt đầu tập trung, hẳn không rảnh quan tâm nên lại bắt đầu dùng sức, nhẹ nhàng muốn kéo tay mình về.
Giản Dật từng chút một rút tay ra, lại phát hiện dường như Trang Yến Hành không cố tình nắm lấy tay cậu nữa. Rất nhẹ nhàng cậu đã rút được tay mình về, cảm giác bất an trong lòng cũng đồng thời biến mất, nháy mắt cả thể xác lẫn tinh thần đều thoải mái.
Thật ra tay Trang Yến Hành rất đẹp, thon dài to rộng, khớp xương rõ ràng, thoạt nhìn rất có lực.
Tay cậu không to bằng tay Trang Yến Hành, trước kia mỗi khi nhàm chán cậu sẽ luôn cầm bàn tay của anh áp lên tay mình để so sánh, Trang Yến Hành sẽ luôn để cậu nghịch ngợm.
Haiz, nhớ ngày xưa quá đi, trước kia cậu với Trang Yến Hành đùa giỡn có lúc cậu còn lao vào lồng ngực anh mà không cảm thấy gì, hoàn toàn không giống hiện tại, cảm xúc bây giờ đúng là không thể hiểu được.
Hiện tại cậu đem hy vọng gửi gắm trên người Tạ Nguyên, hy vọng Tạ Nguyên có thể làm được chút gì đó, sớm giúp cho mối quan hệ của cậu và Trang Yến Hành trở lại như trước.
Sau khi bàn chuyện xong, lúc Trang Yến Hành nói có thể về, Giản Dật còn chưa phản ứng lại, cậu theo bản năng nhìn thời gian rồi lại nhìn về phía Tạ Nguyên hỏi: “Không cùng nhau đi ăn cơm sao?”
Đu theo xem Trang Yến Hành đi gặp đối tác một thời gian cũng lâu rồi, cậu phát hiện mỗi khi đang trò chuyện mà tới giờ ăn trưa thì sếp của công ty đó sẽ đứng ra mời khách đi ăn cơm.
Bây giờ Tạ Nguyên đang ở đây, Trang Yến Hành phải mời đối tác đi ăn cơm gì đó chứ nhỉ?
“Không cần, đều đã quen nhau rồi, không cần phải làm mấy trò phô trương đó đâu.” Tạ Nguyên cười nói.
“Đi thôi, về nhà.” Trang Yến Hành dịu giọng nói.
“Ừm.” Giản Dật đuổi kịp Trang Yến Hành.
Sau khi lên xe, Giản Dật cài chặt dây an toàn, Trang Yến Hành hỏi cậu muốn ăn gì.
“Tuỳ anh, em ăn gì cũng được.” Bây giờ Giản Dật không có hứng thú với ăn uống lắm, cậu nhìn Trang Yến Hành, rồi lại chuẩn bị tinh thần một lát, lúc này mới mở miệng hỏi: “Anh Yến Hành, thứ sáu này anh rảnh không?”
“Làm sao vậy?” Trang Yến Hành không trả lời câu hỏi của cậu, mà hỏi cậu có chuyện gì.
Nói thật đối mặt với Tạ Nguyên thì không sao, chứ vừa đối mặt với Trang Yến Hành cậu đã bắt đầu chột dạ.
Giản Dật nói: “Em giật được vé vào cửa một buổi hoà nhạc, nếu anh rảnh thì chúng ta cùng đi xem?”
Trang Yến Hành có chút bất ngờ, anh nhìn Giản Dật.
Cho dù lời mời có hơi không tự nhiên, nhưng Giản Dật bình thường ngại ngùng nay lại muốn cùng anh đi xem hoà nhạc, Trang Yến Hành vẫn không nghi ngờ gì, gương mặt còn có chút dịu dàng: “Ừm.”
Trong lòng Giản Dật lộp bộp một chút, lập tức né tránh ánh mắt của anh.
Xong rồi……
Nhìn ánh mắt của Trang Yến Hành, trong lòng cậu càng chột dạ hơn phải làm sao bây giờ?
Nhưng lao đã phóng rồi, không thể không theo.
Giản Dật căng thẳng đem vé đưa cho Trang Yến Hành, không sao không sao, nếu Trang Yến Hành và Tạ Nguyên thật sự làm nên chuyện thì cậu sẽ còn cảm kích chính mình hơn.
Cậu chỉ có thể an ủi chính mình như vậy.
Trang Yến Hành cầm lấy vé vào cửa từ trong tay cậu, lại phát hiện bàn tay Giản Dật đổ đầy mồ hôi.
“Nếu nóng thì cởi áo khoác ra đi.” Trang Yến Hành nói.
Giản Dật: “......”
“Được.”
Cậu không muốn bị nhìn ra điểm gì khác thường nên nghe lời làm theo.
Cậu vừa cởi áo khoác ra, Trang Yến Hành liền tăng thêm vài độ cho máy sưởi trong xe, chắc là để tránh cho cậu bị cảm lạnh, sau đó anh rút một tờ giấy, nắm lấy tay của Giản Dật và lau lòng bàn tay đầy mồ hôi của cậu.
Ngón tay Giản Dật hơi rụt lại một chút, cậu giương mắt nhìn Trang Yến Hành, động tác của anh vừa dịu dàng vừa chuyên chú, lòng bàn tay của cậu bỗng trở nên nhạy cảm hẳn lên.
Không biết có phải là vì làm chuyện xấu nên chột dạ lo lắng hay không, trong lòng Giản Dật bây giờ lại bất ngờ nổi lên một cảm giác kỳ lạ.
Comments