Chương 31: Sẽ không có một ngày như thế
- Lunar nè
- Apr 3
- 9 min read
Sau khi Vạn Sanh rời đi, Giản Dật ngồi một mình ở sân thể dục thêm một lúc, sắc trời đã nhá nhem.
Buổi tối mùa đông luôn đến sớm hơn bình thường.
Tưởng tượng đến khi về nhà, vẫn phải ở một mình, trong lòng Giản Dật cũng lạnh đi.
Có lẽ sau này Trang Yến Hành sẽ không bao giờ về nữa, đối phương nhường chung cư này lại cho cậu ở, cách cậu thật xa như những gì cậu mong muốn.
Giản Dật đã hiểu lúc mình trốn tránh Trang Yến Hành không về chung cư, tâm trạng của anh đã như thế nào.
Cậu chống người ngồi dậy, quyết định, cậu muốn chủ động đi tìm Trang Yến Hành, khi tìm được cần phải nói gì, cậu cũng không biết, được đến đâu hay đến đó vậy.
Nhưng trong lòng cậu lại hiểu rõ rằng nếu cậu và Trang Yến Hành thật sự biến thành người xa lạ, chắc chắn cậu sẽ rấm rứt khó chịu.
Từ trường chỉ cách chung cư mười phút đi bộ, từ toà nhà chính ra đến cổng nữa thì sẽ mất hai mươi phút, ngày thường không có việc gì thì cậu sẽ trực tiếp đi bộ về.
Nhưng lần này Giản Dật không về chung cư, mà là bắt xe về nhà mình.
Suốt đường đi Giản Dật đều suy nghĩ, gặp mặt rồi nên nói gì, cậu phải khuyên như thế nào để Trang Yến Hành trở về, nếu Trang Yến Hành hỏi bây giờ cậu nghĩ gì thì nên trả lời như thế nào.
Giản Dật không thể trực tiếp từ chối như Vạn Sanh nói, làm như vậy thì có khác gì chấm dứt tình cảm mười mấy năm của hai người chứ? Nhưng nếu cứ mập mờ thì chẳng phải mối quan hệ này vẫn sẽ tiếp tục sao?
Không được, nghĩ tới nghĩ lui, cậu vẫn cảm thấy kế hoạch của mình tốt hơn một chút, đầu tiên dỗ Trang Yến Hành, ổn định anh đã rồi có thể âm thầm đẩy thuyền cho Trang Yến Hành với Tạ Nguyên.
Dù sao thì cậu cũng rất ít khi thấy Trang Yến Hành đánh giá ai đó cao như vậy, chắc chắn là bị hấp dẫn rồi.
Như vậy mối quan hệ của cậu và Trang Yến Hành có thể trở lại như trước.
Giản Dật phát hiện, chính mình có hơi nhớ những ngày tháng hai người ở bên nhau.
Do đường có hơi tắc, khi về đến nhà đã là một tiếng sau, ba mẹ Trang thấy cậu về một mình còn có hơi bất ngờ.
Bầu không khí trong nhà ấm áp, Giản Dật cởi áo khoác, dì giúp việc cầm lấy rồi giúp cậu treo lên gọn gàng, ánh mắt Giản Dật lia quanh phòng khách, tìm kiếm bóng dáng Trang Yến Hành.
Mẹ Trang nhìn cậu, khuôn mặt nở nụ cười ấm áp, bà nắm lấy tay cậu, dắt cậu đến sô pha, vừa đi vừa hỏi: “Hôm nay được nghỉ à? Sao lại đột nhiên trở về thế này? A Hành đâu rồi?”
Giản Dật đi theo mẹ Trang, nghe được lời này thì hơi dừng lại, hỏi: “Anh ấy không trở về sao?”
Mẹ Trang kéo cậu ngồi xuống, ba Trang đang ngồi đối diện nghe cậu nói vậy cũng không nghĩ nhiều, thuận miệng nói: “Con cùng A Hành không hẹn về cùng với nhau sao? Sao không báo trước với chú dì một tiếng, để chú gọi điện cho nó hỏi xem khi nào đến.”
Nói xong, ba Trang lấy điện thoại, vừa chuẩn bị gọi cho Trang Yến Hành đã bị Giản Dật ngăn lại.
“Không cần, anh ấy chắc đang bận rồi.” Giản Dật không muốn bị ba mẹ Trang nhìn ra rằng hai người đang cãi nhau, hơn nữa việc này….Cậu vẫn chưa biết nên cho họ một lời giải thích như thế nào cho hợp lý, trong lúc nhất thời cũng vô cùng chột dạ.
“Vậy thì thôi, để dì giúp việc đi chuẩn bị đồ ăn cho con nhé.” Mẹ Trang vỗ vỗ tay Giản Dật.
Giản Dật gật đầu, lại có chút mơ màng, Trang Yến Hành không về nhà, vậy đối phương đi đâu? Nhìn vẻ mặt của dì Lê chắc những hôm này Trang Yến Hành vốn không về nhà, trong lòng cậu đầy rối rắm.
Không lẽ anh ngủ ở khách sạn sao?
Nếu Trang Yến Hành thật sự ngủ ở bên ngoài, vậy có khả năng anh sẽ không về chung cư nữa, tưởng tượng đến đối phương thật sự muốn phân rõ giới hạn của mình, trong lòng cậu càng hụt hẫng.
“Tiểu Dật, con làm sao vậy?” Ba Trang thấy vẻ mặt cậu, hỏi một câu.
Giản Dật nhìn như có tâm sự, hơn nữa bình thường cậu lúc nào cũng hoạt bát, hôm nay lại ngồi im lặng như vậy, ba Trang thật không thể nhắm mắt làm ngơ.
Giản Dật lấy lại tinh thần, nhìn về phía ông, che giấu lắc đầu: “Không có việc gì.”
“Cãi nhau với A Hành rồi?” Giản Dật nhìn không giống như không có việc gì.
“Không có.” Giản Dật trực tiếp phủ nhận, nhưng phản ứng quá nhanh, ngược lại càng làm người khác nghi ngờ hơn.
Ba Trang nhìn cậu một hồi, không hỏi nhiều nữa, ngay lúc này điện thoại Giản Dật vang lên, cậu cúi đầu lấy ra, phát hiện lần này thật sự là Trang Yến Hành gọi đến cho cậu.
Không dám làm trò trước mặt ba Trang, cậu sợ nói ra chuyện không nên nói, vì thế đứng dậy: “Chú Trang, con đi nghe điện thoại.”
“Yến Hành gọi à?” Ba Trang nhìn như đã hiểu rõ, vẻ mặt quan tâm nhìn cậu.
Giản Dật gật gật đầu.
“Đi đi.”
Lúc này Giản Dật mới chạy ra ngoài ban công bắt máy, gió lạnh thổi qua, cậu lại không có áo khoác mặc nên có hơi rùng mình, sớm biết vậy thì đi lên lầu cho rồi, Giản Dật một bên tự trách mình, một bên ấn nhận cuộc gọi: “Alo, anh ạ?”
Một tiếng anh này, gọi vô cùng chân thành tha thiết.
“Ừm.” Bên kia lên tiếng, rồi hỏi cậu: “Đi đâu rồi? Sao còn chưa về?”
“A? Em ở ngoài.” Giản Dật nói xong, liền nhanh chóng hỏi: “Anh Yến Hành, anh ở đâu?”
Câu này nghe có chút gấp gáp, lại hơi dè dặt. Bây giờ Giản Dật có hơi muốn biết anh hiện tại đang ở đâu.
“Chung cư.”
Não Giản Dật vẫn đang load, theo bản năng hỏi: “Chung cư nào?”
Trang Yến Hành bên kia im lặng, qua một lúc mới trả lời cậu: “Em nghĩ anh có mấy cái chung cư?”
Giản Dật: “......Vâng.”
Biết được Trang Yến Hành đang ở chung cư của bọn họ, Giản Dật thở phào nhẹ nhõm.
“Sao vậy? Anh về em không vui?” Trang Yến Hành hỏi cậu.
Giản Dật vội lắc đầu phủ nhận: “Không có mà.”
“Khi nào về? Muốn anh đến đón em?” Câu này nghe như đang hỏi Giản Dật, nhưng thật ra lại là một câu không cho phép từ chối.
Giản Dật lập tức nói: “Vâng, giờ em về liền.”
“Được.”
Giản Dật cúp điện thoại, cả người giống như sống lại, lập tức chạy về phòng khách, hấp tấp mặc áo khoác của mình. Ba Trang thấy thế quay đầu lại hỏi: “Làm sao vậy? Con đi đâu thế? Dì giúp việc làm cơm xong rồi.”
“Chú dì, chắc con không ăn đâu, Trang Yến Hành nói anh ấy về chung cư.” Giản Dật nói xong, vội vội vàng vàng bước ra ngoài.
“Đứa nhỏ này bị làm sao vậy?” Mẹ Trang bước ra, mặt đầy nghi vấn.
Ba Trang lắc đầu: “Để tài xế đưa nó đi đi.”
“Vậy A Hành còn về không?” Bà hỏi.
Ba Trang suy nghĩ, nói: “Có lẽ là không đâu.”
___
Trang Yến Hành cúp điện thoại xong, không lâu sau lại vang lên tiếng chuông, anh ngồi trên sô pha trong phòng khách, cả ngôi nhà yên tĩnh chỉ có tiếng điện thoại đang reo, có vẻ quạnh quẽ.
Anh nhìn thoáng qua, thấy là ba mình gọi đến, vì thế nhận cuộc gọi: “Alo, ba.”
“Con với Tiểu Dật có chuyện gì sao?” Ba Trang nói chuyện với con mình thì thẳng thắng hơn rất nhiều, vì cái gì thì ai cũng biết, không cần quanh co lòng vòng.
Trang Yến Hành có hơi dừng lại một chút: “Giản Dật vừa mới ở chỗ mọi người?”
“Ừ, đứa nhóc này vừa đến đã hỏi con không về sao, ta và mẹ con còn tưởng hai đứa hẹn nhau trở về, ai ngờ nó nghe điện thoại con gọi đến xong thì vội vội vàng vàng chạy mất rồi. Yến Hành, rốt cuộc hai đứa có chuyện gì?”
“Không có việc gì, ba không cần nhọc lòng đâu, chuyện của con và Tiểu Dật, con sẽ tự mình giải quyết.” Trang Yến Hành nói.
“Con đừng bắt nạt Tiểu Dật, thằng bé từ nhỏ đã nghe lời, lại sợ con, lời nói của con ảnh hưởng đến nó rất nhiều.”
“Vâng, con biết rồi.”
“Hãy kiên nhẫn với nó hơn một chút, từ từ mà làm, hai đứa con vẫn còn trẻ, có vài việc không cần phải gấp gáp quá đâu.” Ba Trang nhịn không được dặn dò.
Trang Yến Hành gật đầu: “Được, con sẽ.”
Sau khi gọi điện với ba xong, vẻ mặt anh đã dịu đi không ít.
Đợi hơn bốn mươi phút, Giản Dật mới về đến nhà.
Nghe được tiếng mở cửa, Trang Yến Hành đưa mắt nhìn lên.
Giản Dật vừa vào nhà đã đối diện với ánh mắt của Trang Yến Hành, cậu theo bản năng dừng bước.
Vẫn là Trang Yến Hành mở miệng nhắc nhở cậu: “Đứng yên đó làm gì?”
Lúc này Giản Dật mới phản ứng, đi đến chỗ Trang Yến Hành, ngồi xuống đối diện anh.
“Lúc nãy em về nhà anh?”
Giản Dật vừa mới ngồi xuống, Trang Yến Hành hỏi cậu.
Cậu hơi sửng sốt một chút nhìn anh, theo bản năng hỏi lại: “Làm sao anh biết?”
Sau đó lập tức phản ứng lại: “Là chú dì nói với anh?”
“Ừ.” Trang Yến Hành gật đầu, tiếp tục nói: “Trở về tìm anh?”
Giản Dật không phủ nhận, nhưng cũng chỉ mơ hồ lên tiếng, đổi đề tài: “Chú Trang chưa nói gì đâu đúng không?”
Giọng cậu có vẻ lo lắng, cũng đúng là sợ cha mẹ Trang Yến Hành nhìn ra dị thường.
“Không có.” Trang Yến Hành nói.
“Vậy là tốt rồi.” Giản Dật nhẹ nhàng thở ra, cậu nhìn Trang Yến Hành, do dự một chút, hỏi: “Anh không giận em ạ?”
Trang Yến Hành cũng nhìn cậu một cái: “Không giận.”
Nếu thật sự giận Giản Dật, anh sợ mình sẽ mất kiểm soát mất.
Giản Dật nghe được lời này “Dạ” một tiếng, rồi lại suy tư gì đó: “Vậy anh biến mất nhiều ngày như vậy làm gì?”
Nói xong, cậu lại thử hỏi: “Lần này trở về, anh ở lại bao lâu?”
Bây giờ cậu muốn biết, có phải Trang Yến Hành thật sự có căn hộ khác ở ngoài rồi không.
“Vừa mới về mà em đã muốn anh đi rồi?” Trang Yến Hành hơi hơi nhướng mày, dù bận nhưng vẫn ung dung nhìn Giản Dật: “Em cho rằng anh muốn dọn ra ngoài?”
Nghe Trang Yến Hành nói thế thì có vẻ là sẽ không chuyển ra, Giản Dật đã yên tâm trong lòng, cũng có chút tự tin, cậu đón lấy ánh mắt của đối phương, không yếu thế gật đầu: “Đúng vậy, anh không về nhà lâu như vậy, em thấy không bình thường chút nào.”
“Vậy thì làm em thất vọng rồi, anh chỉ đi công tác vài ngày mà thôi.”
Giọng điệu của anh lạnh nhạt đi vài phần, nhưng Giản Dật không nghe ra được, còn nói thêm: “Sao ngày hôm qua anh không trở về?”
“Hôm qua anh vừa về thôi, còn rất nhiều chuyện phải xử lý, ban ngày có một buổi xã giao, tối ngủ qua đêm ở công ty.”
Dường như mỗi câu nói, Trang Yến Hành đều cho Giản Dật một lời giải thích.
Giản Dật yên tâm, bên này Trang Yến Hành lại im lặng.
Thật lâu sau, anh mới hỏi Giản Dật: “Tiểu Dật, từ trước đến nay em đều rất hy vọng anh chuyển ra đúng không?”
“Em không……”
Giản Dật theo bản năng muốn phản bác, nhưng còn chưa nói xong, đã trực tiếp bị cắt ngang.
“Vì sao lại muốn đi tìm anh?”
Trang Yến Hành nhìn thẳng vào cậu, nghiêm túc hỏi cậu.
Giản Dật đối diện với ánh mắt của anh, trong lúc nhất thời không thể trả lời được, sao Trang Yến Hành vừa trở về mà cậu lại chọc anh khó chịu rồi?
“Thôi được.” Giản Dật cúi đầu, cũng nghiêm túc trả lời Trang Yến Hành: “Từ đầu đúng thật là như vậy, nhưng không phải là muốn anh chuyển ra, em mới là người muốn rời đi.”
Nói xong, cậu lại giương mắt trộm nhìn vẻ mặt của anh, phát hiện anh không có phản ứng gì, vẫn nghiêm túc nghe cậu nói, sau đó cậu tiếp tục: “Mấy ngày nay anh không ở đây, đúng là em thấy rất tự do nhưng vẫn có chút không quen.”
Giản Dật giống như đang nặn kem đánh răng, mỗi một câu nói ra đều cực kỳ ấp úng khó khăn.
Nói thật, những ngày nay cậu đã quá mệt rồi, cuối cùng cậu đơn giản vò vò tóc, trực tiếp ngẩng đầu nhìn Trang Yến Hành, bất chấp nói thẳng: “Em biết em thường xuyên chọc anh tức giận, em không muốn anh chuyển đi, em rất sợ anh chuyển đi rồi sẽ không bao giờ quan tâm đến em nữa.”
Giản Dật nói xong, Trang Yến Hành có hơi bất ngờ, có lẽ chính anh cũng không nghĩ tới sẽ nghe những lời như vậy, cho nên cũng cảm thấy ngoài ý muốn.
Ánh mắt anh lại trở nên dịu dàng lại phức tạp, giọng nói cũng vô ý trở nên sâu xa hơn: “Không cần lo lắng, sẽ không có một ngày như thế.”
Giản Dật nhìn Trang Yến Hành, cậu không thể phân rõ cảm xúc của mình nữa rồi, nhưng cậu biết, Trang Yến Hành không tức giận.
Vì vậy cậu cũng không bận tâm mà nở một nụ cười rạng rỡ.
Xinh đẹp như vậy mà lại không tự biết.
Comments