Chương 30: Nỗi lòng thầm kín
- Lunar nè
- Apr 3
- 12 min read
Giản Dật cho rằng hôm nay Trang Yến Hành sẽ về, nên sau trở lại chung cư cậu vẫn luôn đợi anh.
Tin nhắn hỏi thăm của Chu Tự gửi tới.
Giản Dật nhìn thoáng qua đại đại.
Chu Tự: Cậu sao rồi? Vẫn ổn đúng không?
Giản Dật nhìn tin nhắn, cảm thấy hơi đau đầu. Cậu không biết tên Chu Tự kia bị làm sao, rõ ràng hai người còn đang trò chuyện vui vẻ, Trang Yến Hành vừa xuất hiện cậu ta liền bắt đầu tỏ ra xấu tính.
Chuyện năm đó đã qua từ lâu, lẽ ra mọi người phải bỏ qua từ lâu rồi chứ, không ngờ cảnh tượng gặp lại nhau lại là như vậy, Trang Yến Hành còn chưa nói gì mà tên Chu Tự nhìn như kiểu rất bất mãn.
Giản Dật lười để ý đến cậu ta, chỉ đáp một câu: Không có việc gì.
Trả lời tin nhắn xong, cậu tạm dừng động tác một chút, nghĩ nghĩ, hôm nay đúng là lỗi của cậu rồi, vì thế lại nhập một tin: “Ngại quá, ban đầu nói cùng nhau đi ăn, kết quả cơm còn ăn chưa xong đã bỏ cậu đi trước.”
Tin nhắn vừa gửi đi, bên kia đã trả lời ngay lập tức.
Chu Tự: Không có gì, tớ cũng không có vấn đề lắm, lần sau lại mời cậu đi ăn nữa có được không?
Giản Dật: “.....”
Nhìn bữa cơm này, Trang Yến Hành có vẻ không vui vẻ gì mấy, cậu thật sự không dám đi ăn một mình với Chu Tự một lần nào nữa, vẫn là thôi đi vậy.
So với bạn bè nhiều năm không gặp, Trang Yến Hành vẫn quan trọng hơn một ít, vì thể Giản Dật nhập một hàng ký tự trả lời: “Tôi cảm thấy sau này chúng ta nên ít gặp mặt đi.”
Tin nhắn gửi đi, bên kia im lặng rất lâu, khung thoại vẫn luôn hiển thị đối phương đang nhập, Giản Dật đợi một lúc không thấy gì, chuẩn bị thoát ra thì tin nhắn của Chu Tự gửi đến.
Chu Tự: Vì sao cơ? Là vì Trang Yến Hành sao? Hay là do hôm nay tớ làm cậu giận rồi?
Chu Tự: Thật xin lỗi, lời nói hôm nay của tớ đúng là hơi quá nhưng cũng không sai, tớ biết tình cảm của các cậu rất tốt, nhưng cái gì cũng phải có mức độ chứ? Tớ không tin anh ta không hiểu việc này.
Chu Tự: Đương nhiên nếu cậu không thích thì sau này tớ không nói nữa là được, không cần vì việc này mà làm mất tình bạn đúng không?
Chu Tự: Giản Dật?
Chu Tự: Thật xin lỗi, tớ sai rồi. Về sau tớ không nói anh ta như thế lần nào nữa, cậu sẽ không block tớ đúng không?
Chu Tự: Không để ý đến tớ thật à? Được tớ thừa nhận tớ xấu tính, mang thù, đúng là tớ không quen nhìn đối phương ở trước mặt cậu rồi tự cho mình là đúng, về sau ở trước mặt cậu tuyệt đối tớ sẽ không nói xấu anh ta nửa câu không tốt, lần này tha cho tớ được không?
Chu Tự gửi tin nhắn dồn dập, có thể nhìn ra, đối phương đã có hơi nóng vội. Giản Dật nhìn tin nhắn không ngừng được gửi tới, tâm tình có chút phức tạp.
Cậu không nghĩ Chu Tự lại quan tâm chuyện tình cảm của cậu đến vậy, trong mắt cậu ta, hai người bọn họ tình cảm không quá thân.
Hơn nữa, Chu Tự nói khá đúng mà? Đối phương đem tiếng lòng của cậu nói thẳng ra, cậu mỗi ngày ở trước mặt Vạn Sanh dùng những lời này nói Trang Yến Hành, nhưng vì sao đến lượt Chu Tự nói Trang Yến Hành thì cậu lại sợ anh giận chứ?
Lúc Trang Yến Hành hỏi cậu anh có tư cách không, cậu chưa nghĩ ngợi gì mà đã nói có, chẳng lẽ chính mình đã bị Trang Yến Hành áp bách đến mức này rồi sao?
Giản Dật nghĩ không ra, nhưng thấy Chu Tự ở bên kia còn đang nhập tin, vì tránh cho tiếp tục bị spam, cậu chặn đầu cậu ta.
Giản Dật: Không phải, chuyện này không liên quan đến cậu, Trang Yến Hành không thích tôi và cậu thân nhau, cho nên tôi cảm thấy chúng ta vẫn nên duy trì khoảng cách xã giao đi.
Giản Dật gửi tin nhắn xong, quả nhiên thấy đối phương im lặng, nhưng ngay sau đó cậu nhận được một cuộc gọi thoại.
Giản Dật nghĩ, thôi nói rõ một lần luôn cho xong, vì thế trực tiếp bấm nhận.
“Tớ biết ngay, chắc chắn là Trang Yến Hành nói gì đó đúng không? Giản Dật, nếu anh ta cấm cậu đi với ai thì cậu sẽ thật sự không đi với người đó nữa hay sao? Anh ta nghĩ anh ta là ai chứ? Chẳng lẽ không cảm thấy mình đã quản cậu quá mức rồi hay sao?”
Chu Tự một giây trước còn nói sẽ không nói xấu Trang Yến Hành nửa câu bây giờ lại trực tiếp không quan tâm mà xả.
“Cậu có quyền kết giao cơ mà, những lời này năm đó tớ đã muốn nói rồi, anh ta thật sự cho rằng anh ta là người giám hộ của cậu hay sao? Cậu có cha mẹ, anh ta chỉ là một người hàng xóm thậm chí còn không cùng huyết thống, tính như thế nào, cũng đâu đến lượt anh ta quản cậu chứ?”
“Chắc chắn là anh ta có nỗi lòng thầm kín, che giấu tình cảm với cậu……”
Có lẽ cảm xúc quá mức kích động, Chu Tự buộc miệng thốt ra lời trong lòng, sau khi nói xong cũng ý thức được mình đã nói sai nên lập tức câm miệng.
Không khí xung quanh nháy mắt yên lặng.
Giản Dật nhíu mày, càng bực bội hơn, vì cái gì mà người còn chưa gặp Trang Yến Hành được mấy lần như Chu Tự cũng cảm thấy anh có tình cảm với cậu chứ?
“Cậu đừng có mà nói vậy.” Giản Dật không có cách nào thuyết phục chính mình thừa nhận, cái gọi là lừa mình dối người, hẳn cũng chính là như vậy.
Cũng may, lúc này đối phương cũng nhận ra mình sai, nghe lời sửa lại: “Là tớ giận quá mất khôn, tớ biết anh ta chỉ xem cậu như em trai.”
Chu Tự nói thế xem như miễn cưỡng tìm về một ít cảm giác an toàn cho Giản Dật, nhưng cậu không muốn trò chuyện với cậu ta nữa.
“Vậy xem như chưa nói gì đi.” Giản Dật nói.
Chu Tự: “Vậy nghĩa là lần sau tớ vẫn có thể gặp cậu đúng không, chúng ta vẫn có thể làm bạn, sẽ không vì Trang Yến Hành mà sinh ra bất kỳ biến hoá gì phải không?”
“Ừ……” Giản Dật đồng ý cho có lệ, giờ phút này cậu thật sự quá mệt để đối phó với Chu Tự, Trang Yến Hành đã làm hao hết thể lực của cậu, ngược lại làm cho Chu Tự trở nên nhỏ bé không đáng kể.
Vốn dĩ cậu cũng chỉ thuận miệng nói mà thôi, không ngờ Chu Tự lại phản ứng mạnh như vậy.
Sau khi Chu Tự nhận được câu trả lời thì cuối cùng cũng bình tĩnh, hai người lọ trò chuyện vài câu, Giản Dật kết thúc cuộc trò chuyện, mở game kéo Vạn Sanh vào chơi mấy ván.
Cả buổi chiều đã trôi qua, Trang Yến Hành vẫn chưa về.
Đến buổi tối, Trang Yến Hành vẫn chưa về.
Giản Dật đã nhịn không nổi nữa, cậu chủ động nhắn tin cho anh, dò hỏi: Đêm nay anh có về không?
Tin nhắn chưa gửi được bao lâu, Trang Yến Hành đã trả lời, giọng điệu ngắn gọn: Không được, còn có chút chuyện phải xử lý.
Giản Dật nhìn nội dung tin nhắn, một chữ cũng không tin, có phải Trang Yến Hành giận rồi không, chỉ là không biểu hiện ra ngoài mà thôi?
Hơn một tuần không trở về, cuối cùng hôm nay lại vô tình gặp nhau ở nhà hàng, còn xảy ra chuyện khó chịu như vậy, chắc chắn Trang Yến Hành giận rồi.
Suốt một buổi tối, Giản Dật ở trên giường lăn qua lộn lại, như thế nào cũng ngủ không được, cậu sầu muốn chết. Ngày hôm sau đi học, trên mặt hiện rõ hai cái quầng thâm mắt như gấu trúc.
Vạn Sanh cũng đã quen với tính khí thất thường của cậu, nhưng dạo này thật sự quá mức thường xuyên, cậu ta muốn tìm thằng cốt tâm sự một chút xem có chuyện gì, nếu không cậu nghi ngờ Giản Dật sẽ điên luôn.
Vậy nên sau khi hai người chơi bóng rổ xong, ngồi nghỉ mệt ở sân thể dục, Vạn Sanh đưa bình giữ nhiệt cho Giản Dật, cậu đưa tay nhận lấy.
Vạn Sanh nghiêng đầu, nhìn Giản Dật uống nước, trực tiếp hỏi: “Khai mau, dạo này cậu bị sao thế?”
“Sao là sao cái gì?” Giản Dật chơi xong cũng đã thả lỏng không ít, nỗi muộn phiền nhanh chóng bị vứt bỏ.
“Đừng có giả ngu, không phải lúc nào tớ cũng tốt như thế này đâu, khai để anh đây còn giúp, không thì thôi.” Vạn Sanh không chút khách khí mở miệng.
Giản Dật trầm mặc, sự tình phát triển đến nước này đã hoàn toàn vượt quá phạm vi khống chế của cậu, cậu nhìn về phía Vạn Sanh, biểu cảm nghiêm túc.
Vạn Sanh chờ cậu mở miệng.
“Cũng được.” Giản Dật không trốn nữa, cậu gục đầu xuống, hai tay ôm gối, bình giữ nhiệt trong tay đung đưa, giống như đang che giấu gì đó, nhưng lại dùng giọng điệu bình thường lấp liếm: “Hồi trước, tớ với Trang Yến Hành, lỡ……Hôn một cái.”
Ba chữ cuối cùng Giản Dật nói hết sức nhẹ nhàng, nhưng Vạn Sanh vẫn đã nghe thấy, cậu ta trừng lớn mắt, khiếp sợ nhìn Giản Dật, buộc miệng thốt ra: “Cái này mà cũng lỡ được?”
“Không đúng, Giản Dật, cậu sẽ không thật sự thích anh ta đâu đúng không?” Vạn Sanh mau chóng bình tĩnh lại, vẻ mặt cũng nghiêm túc hẳn lên.
“Cậu nghĩ gì vậy? Thật sự là lỡ mà.” Giản Dật thấy biểu cảm của Vạn Sanh, lập tức giải thích: “Lúc đó tớ tưởng anh ấy sẽ né.”
Nói đến chuyện này, Giản Dật cũng giận.
Vạn Sanh nghe xong thì im lặng, cậu ta nhiều lần muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn nhịn không được: “Theo như cậu nói, cậu đột nhiên xông đến như thế thì anh ta né kiểu gì?”
Giản Dật: “......”
Được, điểm này cậu thừa nhận là cậu sai.
“Gan cậu cũng to thật đấy, sau đó thì sao? Đàn anh phản ứng thế nào?” Vạn Sanh cũng nể cậu luôn.
“Còn phản ứng thế nào nữa? Anh ấy chẳng những không đẩy tớ ra mà còn hôn ngược lại tớ nữa.” Nhắc đến việc này, Giản Dật càng giận hơn, thậm chí còn bất chấp xấu hổ mà kể thẳng ra.
Vạn Sanh: “......”
Lượng thông tin quá lớn, trong lúc nhất thời cậu ta khó có thể tiêu hoá hết, im lặng một lúc, Vạn Sanh mới đưa ra kết luận: “Cho nên đàn anh thật sự thích cậu?”
Lúc trước cậu ta đã hoài nghi, nếu không phải Trang Yến Hành thích Giản Dật thì tại sao lại cùng Giản Dật yêu đương hẹn hò chứ, nhưng Giản Dật lại thề thốt nói không có khả năng. Cậu nói Trang Yến Hành đã có người mình thích, nên cậu ta cũng không cân nhắc đến khả năng này nữa.
“Nói gì đấy? Cậu đừng có mà bậy bạ, chuyện này không có khả năng!” Giản Dật phản bác, kém chút nữa đã nhảy dựng tại chỗ.
Bây giờ cậu sợ nhất là nghe khả năng này, vốn dĩ nói cho Vạn Sanh nghe để Vạn Sanh có thể an ủi cậu, làm cho cậu an tâm một chút.
Cho dù là tự lừa mình dối người cũng được.
“Tại sao lại không có khả năng? Anh ta thân mật với cậu, vậy thì khả năng anh ta thật sự là đồng tính, một khi đã như vậy, cậu nhìn lại mình đẹp cỡ nào xem, mỗi ngày ở trước mặt anh ta lắc lư, rồi lại tỏ tình nói thích anh ta, nếu anh ta thật sự thích cậu thì cũng hợp lý thôi.” Vạn Sanh nói.
“Tớ nói rồi còn gì, anh ấy có người mình thích rồi.” Giản Dật bám víu lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
Vạn Sanh nhìn cậu một cái, có chút cạn lời: “Sao cậu biết người anh ta thích không phải là cậu.”
Câu nói này đánh tan phòng tuyến tâm lý của Giản Dật.
“Dù sao cũng không có khả năng!” Giản Dật nói lời này không biết cho chính mình nghe hay cho Vạn Sanh nghe.
Vạn Sanh nhìn Giản Dật, rốt cuộc cũng hiểu khoản thời gian này biểu hiện kỳ lạ của cậu là từ đâu ra.
Nhìn Giản Dật như thế này, cậu ta thật sự không muốn kích thích đối phương, vì thế gật đầu nói: “Vậy cậu thử nghĩ xem có ai bên cạnh anh ta mà có khả năng là người anh ta thích hay không?”
Câu này đối với Giản Dật mà nói, chính là cọng rơm cứu mạng thật sự, một tia sáng loé lên trong mắt cậu, những người khác, đúng vậy, sao cậu lại không nghĩ tới chứ?
Mặc kệ tình cảm của Trang Yến Hành đối với cậu là thật hay giả, chỉ cần Trang Yến Hành có thể thích người khác, nguy cơ của cậu chẳng phải đã được giải trừ rồi sao? Mối quan hệ sắp đổ vỡ của họ cũng sẽ được cứu.
Chắc là Trang Yến Hành trong khoảng thời gian này bị cậu quyến rũ nên cảm nắng thôi, chỉ cần tìm cách giúp anh gặp được người khác là có thể giải quyết vấn đề.
Trang Yến Hành nói có người mình thích, trừ bỏ cậu, những người ở bên Trang Yến Hành, ai là người có khả năng nhất?
Giản Dật dường như đã chọn được người phù hợp.
“Này, cậu lại suy nghĩ cái gì đó?” Vạn Sanh thấy biểu cảm trên mặt cậu, lập tức cắt ngang.
Giản Dật lấy lại tinh thần, trên mặt mang theo biểu cảm đã thông suốt, chớp chớp mắt cười nói: “Tớ quyết định, làm mai cho Trang Yến Hành.”
Vạn Sanh: “???”
“Làm gì cơ? Cậu bị điên à?”
“Không điên, như vậy tốt cho cả hai bọn tớ.” Giản Dật nói.
Vạn Sanh không hiểu: “Cậu lo nhiều thế làm gì? Cho dù anh ta thích ai thì cậu chỉ cần biết phần mình là được. Lỡ như anh ta thật sự thích thầm cậu thì sao? Nếu cậu thích thì đồng ý, không thì cứ từ chối thẳng, nhất thiết phải làm như thế này sao?”
Vạn Sanh nói không sai, nếu mọi chuyện đơn giản như vậy thì cậu còn ưu sầu nhiều ngày như vậy làm gì?
“Trang Yến Hành đã nhiều ngày không về chung cư.” Giản Dật nói.
“Cái gì?”
“Bọn tớ bởi vì việc này mà cãi nhau một trận, cậu nghĩ xem, nếu vì chuyện này mà về sau anh ấy không bao giờ để ý đến tớ nữa thì phải làm sao?”
Vạn Sanh nhăn mày, “Chẳng phải kế hoạch ban đầu của chúng ta là đạt được mục đích này sao? Chỉ là dùng một cách khác đạt được mà thôi, bây giờ cậu bắt đầu tiếc rồi?”
Nghe Vạn Sanh hỏi như vậy, Giản Dật chỉ im lặng, nhưng không nói chuyện thì khác nào là cam chịu, vậy nên Vạn Sanh cũng chỉ im lặng nhìn cậu.
Cậu ta không đả kích Giản Dật, chỉ hỏi: “Mặt khác tạm thời không đề cập tới, cậu tính làm mai cho anh ta như thế nào?”
“Trong lòng tớ chọn được người thích hợp rồi.” Giản Dật nói.
“Ai?”
“Tạ Nguyên.” Giản Dật nói xong, nhớ ra Vạn Sanh không biết đối phương là ai nên đơn giải giới thiệu vài câu: “Tạ Nguyên là người tớ thường xuyên gặp bên cạnh Trang Yến Hành, là người anh ấy gặp nhau nhiều nhất, Trang Yến Hành coi trọng hạng mục trong tay anh ta, không tiếc tiền mà đầu tư, hai người đi rất gần, tính tình cũng hợp nhau, quan trọng là anh ta trông đẹp trai.”
Điều quan trọng nhất, Giản Dật vẫn chưa hiểu được, vì sao Trang Yến Hành lại coi trọng một công ty nhỏ non trẻ như vậy? Tạ Nguyên xây dựng sự nghiệp, Trang Yến Hành đầu tư tiền, rốt cuộc là anh coi trọng người này hay là dự án đó cơ chứ?
Lúc trước cậu hỏi Trang Yến Hành anh có người mình thích cậu, đối phương nói có, Giản Dật không cảm thấy đối phương sẽ ám chỉ chính cậu, vậy người kia thật sự là ai?
Theo như cậu thấy, Trang Yến Hành thay đổi cảm xúc này với cậu chỉ là do những việc gần đây, có lẽ một phần là do cậu tỏ tình, làm giới hạn của hai người ngày càng mơ hồ.
Trang Yến Hành còn chưa xuống tay với người ta đã bị cậu di dời sự chú ý.
Hai người ở chung mười mấy năm, Giản Dật khẳng định trước Trang Yến Hành tuyệt đối chắc chắn không có tâm tư gì khác với mình.
“Vậy cậu đã nghĩ đến nếu anh ta không thích đàn anh thì sao chưa?” Vạn Sanh nhìn là biết, ý tưởng này của Giản Dật chắc chắn không thể thực hiện, đừng để lúc đó biến khéo thành vụng, càng làm càng loạn.
Nhưng cậu không muốn dội cho Giản Dật một gáo nước lạnh, nên chỉ uyển chuyển nhắc nhở từ một góc độ khác.
“Sao vậy được? Trang Yến Hành ưu tú như thế sao anh ta lại không thích?” Giản Dật phản bác theo bản năng.
Đối với thái độ này của Giản Dật, Vạn Sanh chỉ có thể giật giật khoé mắt, sau đó gật đầu, cũng không sửa lại.
“Vậy còn cậu? Đàn anh tốt như thế, sao cậu lại không thích?” Vạn Sanh hỏi lại cậu.
Giản Dật nhíu mày: “Không giống, trong lòng tớ vẫn luôn xem anh ấy là anh trai.”
“Nhưng mà anh ta không phải anh trai cậu, không phải sao?”
Vạn Sanh nói vậy làm tâm trí cậu lộn xộn hết lên.
“Tớ cảm thấy cậu chỉ cần biết trong lòng mình nghĩ gì là được, đừng nhúng tay vào chuyện của người khác, đừng có làm phản tác dụng.” Vạn Sanh chống tay xuống sàn nhà, từ dưới đất đứng dậy, vỗ vỗ bả vai Giản Dật.
Giản Dật ngẩng đầu nhìn về phía Vạn Sanh, trong mắt mang theo trông mong: “Cậu sẽ giúp tớ mà đúng không?”
“Thôi đừng, lần này tớ không giúp cậu tìm chết nữa.” Vạn Sanh huơ tay tỏ vẻ từ chối.
Giản Dật: “......”
Lúc cần thì chả nhờ cậy được gì cả.
Comments