Chương 29: Anh có tư cách không?
- Lunar nè
- Apr 3
- 11 min read
Trang Yến Hành nói không về và thật sự không trở về nữa, Giản Dật ban đầu còn có chút mất mát cùng chưa quen, nhưng sự tự do cũng được đi kèm theo đó, mau chóng xua tan cảm giác mất mát của cậu.
Không có ai giám sát, cậu có thể muốn đi đâu thì đi, muốn về lúc nào thì về, nếu muốn còn có thể ở bên ngoài chơi bời suốt đêm với bạn bè, sẽ không có ai gọi điện nhắc cậu phải về nhà.
Cuộc sống trong mơ của cậu lại trở thành hiện thực qua một phương pháp đơn giản như vậy, người vô tâm ấy liền đem vấn đề với Trang Yến Hành vứt ra sau đầu, hưởng thụ vui sướng hiếm khi có được.
Vạn Sanh cũng chứng kiến tâm trạng Giản Dật lên xuống như tàu lượn siêu tốc, mấy ngày trước còn uể oải ưu sầu, bây giờ đột nhiên giống như sống lại, ngày nào không có tiết sẽ lôi kéo một đám bạn học tổ chức đi chơi, mỗi lần đều là Giản Dật bao trọn.
Bọn họ đều biết Giản Dật là đại gia có tiền, nhưng bọn họ thật sự không biết Giản Dật có bao nhiêu tiền, cả cái khái niệm cậu ấm kia cũng chỉ gọi chơi cho vui. Mỗi lần Giản Dật dắt họ đi chỗ này chỗ nọ đều trả không ít tiền, căn bản không phải số tiền sinh viên bình thường tuỳ ý có thể quẹt. Sinh viên đại học nào có thể chi trả cho những thứ xa xỉ như vậy chứ?
Đi được vài lần, những người khác cũng có chút ngượng ngùng, thương lượng lần sau đi chơi thì mọi người cùng nhau chia bill đi, Giản Dật lại không cho là đúng: “Không cần, chẳng đáng là bao đâu.”
Mọi người: “......”
Cái này mà chẳng đáng là bao sao?
“Giản Dật, cậu có biết gần đây cậu có biệt danh mới không?” Một bạn học mở miệng trêu chọc.
“Biệt danh gì cơ?” Giản Dật tò mò hỏi.
Chưa để mọi người nói gì, Vạn Sanh đã trợn mắt, nói thẳng: “Công tử xài tiền như nước đấy!”
Giản Dật: “......”
“Sao dạo này cậu bay nhảy dữ vậy? Đàn anh Trang mặc kệ cậu luôn rồi à?” Vạn Sanh hỏi.
“Anh ấy à, dạo này bận lắm, không rảnh kèm cặp tớ.” Giản Dật nói.
“Tớ cảm thấy cậu vẫn nên bị quản một chút.” Vạn Sanh nói ra vấn đề.
“Cậu có ý gì?”
“Chả ý gì cả, chỉ nhắc cậu đừng chỉ lo chơi, đừng quên làm bài tập.” Vạn Sanh nói.
Mọi người đi chơi về đều sẽ dành ra một khoảng thời gian mỗi ngày làm bài tập, nhưng Giản Dật hình như vẫn chưa làm xong bài thầy giao, Vạn Sanh vừa nhắc, Giản Dật mới nhớ tới hình như còn có chuyện này.
“Mọi người đều làm xong hết rồi?” Giản Dật hỏi bọn họ.
“Ừm, đều sắp xong hoặc xong rồi.” Những người khác nói.
Giản Dật: “???”
“Sao không ai nhắc tớ vậy?”
“Cái này còn cần nhắc nữa hả?”
Hậu quả của việc vui đến quên cả trời đất là vui quá hoá buồn, những ngày sau Giản Dật điên cuồng cày bù bài tập, mọi người gọi cậu đi chơi, cậu vẫn chưa xong, sau đó mọi người quyết đoán bỏ cậu ở nhà.
Vạn Sanh đồng tình vỗ vỗ vai cậu.
Giản Dật ngẩng đầu nhìn cậu ta, nắm chặt lấy tay cậu: “Cậu sẽ ở lại với tớ mà đúng không? Cốt ơi, cậu sẽ giúp tớ mà đúng không?”
“Vạn Sanh, có đi không, chẳng phải cậu nói đi chơi bóng rổ sao?” Cách đó không xa có người gọi cậu ta.
“Tới liền.” Vạn Sanh đáp ngay không chút do dự, sau đó cực kỳ tàn nhẫn rút tay mình ra khỏi tay Giản Dật, vô tâm lắc đầu: “Cậu cố lên, trong lòng tớ lúc nào cũng cỗ vũ cậu.”
Giản Dật: “......”
Anh em chí cốt, tình nghĩa xạo lìn.
Vất vả làm xong bài tập trước hạn nộp một ngày, nộp bài xong, cậu cầm điện thoại nhìn ngày, đã tháng mười hai rồi.
Trang Yến Hành đã một tuần chưa về, không gọi điện cũng chả nhắn tin, đối với việc học của cậu cũng không dò hỏi nửa câu.
Sự thật thì nhìn xem, không có Trang Yến Hành kèm cặp cậu vẫn có thể làm xong bài tập được giao đó thôi, Giản Dật nghĩ như vậy.
“Giản Dật, đi chơi không?” Phía sau đột nhiên có người vỗ cậu.
Giản Dật xoay người, lắc đầu: “Không đi, tớ về nhà.”
“Được thôi.”
Giản Dật trở về chung cư một mình, phòng khách vẫn như cũ không có dấu vết Trang Yến Hành đã về, cậu một mình ngồi trên sô pha, bắt đầu để suy nghĩ trôi xa.
Trang Yến Hành nói mấy ngày này không về, nhưng mà đã hơn một tuần rồi, không lẽ, đối phương thật sự không muốn về luôn sao?
Cũng phải, dù sao quan hệ của bọn họ bây giờ xấu hổ như vậy cơ mà.
Người anh đã chăm lo cho mình nhiều năm như vậy rốt cuộc đã rời đi, sau khi Giản Dật vui vẻ xong, sâu trong nội tâm cậu lại cảm nhận được một trận khủng hoảng chưa từng có.
Cậu biết, Trang Yến Hành không bỏ rơi cậu mà không có lý do, mà bởi vì quan hệ của hai người đã xảy ra biến hoá, bởi vì nụ hôn mà cậu vẫn không thể hiểu được kia, cùng với tình cảm chưa nói thành lời đó.
Cậu không thể giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra nữa, Trang Yến Hành cũng không thể, từ hành động cũng như lời nói của anh cũng có thể nhìn ra anh thật sự rất quan tâm chuyện này.
Cậu có thể lựa chọn giả vờ ngốc nghếch cho qua, Trang Yến Hành sẽ không nói gì cậu, nhưng Trang Yến Hành không ngốc.
Chỉ cần cậu giả ngu Trang Yến Hành sẽ thuận theo đó mà chiều ý cậu, chỉ cần cậu không từ chối Trang Yến Hành sẽ mặc định cậu chấp nhận mối quan hệ này, đối phương cũng sẽ không khách sao mà giữ khoảng cách với cậu nữa, anh là người bá đạo như vậy đấy.
Nhưng nếu cậu chọn vạch trần sau đó còn từ chối Trang Yến Hành, thì cũng đừng mong mối quan hệ của hai người có thể trở lại như trước, nếu tốt thì hai người sẽ bảo trì khoảng cách, trở thành không xen vào chuyện của nhau như bạn bè bình thường, tệ thì lúc gặp nhau có thể gật đầu một cái, nhưng lại giống như hai người xa lạ.
Dù là kết quả nào, đều không phải là cái cậu muốn.
Ai mà chấp nhận được một người lớn lên từ nhỏ, sớm chiều ở chung với mình trở thành người xa lạ cơ chứ?
Nhưng muốn cậu chấp nhận tình cảm của anh sao? Giỡn à, cậu có thích con trai đâu.
Trang Yến Hành chính là bạn thân, anh trai, là gia đình, là người mỗi khi cậu phá phách sẽ dạy dỗ, là người cậu sẽ dựa vào khi gặp rắc rối, nhưng cậu tuyệt đối chưa bao giờ nghĩ về Trang Yến Hành theo hướng kia.
Trước kia, cậu thậm chí còn chưa bao giờ nghĩ rằng Trang Yến Hành lại có thể dành cho mình tình cảm như vậy.
Bây giờ Trang Yến Hành làm cậu sầu não muốn chết, đối phương ném cho cậu một cái phiền toái lớn như vậy, mặc kệ cậu làm gì thì làm. Làm sao vừa có thể không làm ảnh hưởng đến mối quan hệ của hai người, lại vừa có thể cắt đứt tâm tư kia của anh chứ?
Cậu rút điện thoại ra, bật khung chat của mình và Trang Yến Hành lên, do dự nhập ba chữ: “Anh bận à?”
Dừng lại một chút, lại đem những chữ có sẵn xoá đi, cuối cùng ném điện thoại qua một bên, cả người nằm liệt trên sô pha nhắm mắt.
Một lúc sau, điện thoại cậu vang lên, Giản Dật lập tức mở mắt, động tác nhanh chóng cầm điện thoại lên, cậu nghĩ là tin nhắn do Trang Yến Hành gửi cho, nhưng vừa mở ra lại thấy là Chu Tự.
Cảm xúc vui vẻ trên mặt cậu phai nhạt vài phần, ấn mở thông báo của đối phương.
Chu Tự: Ngày mai cậu rảnh không? Muốn ăn với cậu một bữa cơm.
Giản Dật nhìn tin nhắn, quả thật ngày mai cậu không có việc gì, hơn nữa việc Trang Yến Hành lại làm cậu đau đầu chết đi được, vừa lúc phải dời sự chú ý đi một chút, cho nên cũng chả nghĩ gì mà trực tiếp đáp ứng.
Giản Dật: Được.
___
Hai người hẹn buổi trưa hôm sau, bởi vì thân phận minh tinh của Chu Tự nên chọn một nhà hàng tư nhân, địa chỉ héo lánh, bên trong khá ít khách.
Giản Dật và Chu Tự tìm vị trí đẹp ngồi xuống, bắt đầu gọi đồ ăn, Chu Tự đưa menu cho Giản Dật, cậu cũng không khách sáo, mau chóng gọi xong món.
Chờ người phục vụ rời đi, Chu Tự mới cùng Giản Dật nói chuyện.
“Tớ còn tưởng cậu sẽ từ chối đấy.” Chu Tự nửa đùa nhìn cậu.
“Vì sao?” Giản Dật thuận miệng hỏi.
Chu Tự cười: “Vì ngay từ đầu nhìn cậu giống như không muốn cùng tớ ôn chuyện lắm, chỉ có tớ vẫn luôn bám riết lấy cậu.”
Giản Dật: “......”
Trong lòng cậu cũng biết điều này mà, nói ra có biết xấu hổ không?
“Không có, hôm đó tôi thật sự có việc.” Giản Dật giải thích.
Chu Tự có chút xin lỗi nói: “Thật xin lỗi, có phải tớ làm chậm trễ việc của cậu không?”
Đúng là bị cậu làm chậm trễ rồi, nhưng chuyện đã qua thì cũng không cần phải nhắc lại mãi, huống hồ bây giờ nghĩ lại, đáng lẽ ra cậu nên cảm ơn Chu Tự mới đúng, nếu không thì không biết cậu có thể làm ra chuyện gì nữa.
Giản Dật lắc đầu nói: “Không sao.”
Hai người trò chuyện lung tung, đồ ăn được chậm rãi bưng lên, trang trí đầy tinh xảo, vị cũng khá ngon, Giản Dật nhấm nháp đồ ăn trên bàn, thả lỏng tâm tình một chút.
Chu Tự nhìn đồ ăn còn lại trên bàn, cười nói: “Cậu vẫn giống như trước, không ăn được cay phải không?”
“Ừm? Chuyện này cậu cũng nhớ rõ?” Giản Dật có chút bất ngờ, cậu sẽ không bao giờ đi nhớ khẩu vị của người khác, bình thường cậu mời bạn đi ăn cũng sẽ không hỏi những chuyện đó, bình thường đều lấy hai cái menu, mọi người thích ăn gì tự gọi, còn mình ăn gì sẽ tự gọi.
“Ừm, sao mà quên được. Tớ nhớ một lần chúng ta cùng ra ngoài ăn cơm, có một dĩa đồ ăn nọ nhìn như không có chút ớt nào, cậu vừa duỗi đũa gắp vào miệng đã cay đến chảy nước mắt, uống liền mấy ly nước.
Giản Dật nhìn cậu ta, nghĩ hoài không nhớ được, Chu Tự nhớ được những chuyện này, cậu rất nể.
Trí nhớ tốt ghê.
Vì chuyện lần trước của Trang Yến Hành, lúc đó cậu lỡ giận chó đánh mèo lên Chu Tự, lần này hai người ăn cơm nghiêm túc, khá bất ngờ là cũng hợp nhau, Chu Tự có thể nói mãi, vĩnh viễn có thể cho Giản Dật đề tài.
Tâm tình nặng nề những ngày nay đã đỡ hơn một chút, hai người vừa ăn vừa trò chuyện, lại bị một âm thanh bất ngờ xen vào.
“Tiểu Dật?”
Giản Dật xoay đầu, sau đó nhìn thấy Trang Yến Hành đang đứng không xa nhìn mình, nụ cười trên mặt cậu lập tức phụt tắt, đứng dậy từ chỗ ngồi.
“A Hành……” Không biết vì sao, lúc ánh mắt Giản Dật giao nhau với anh, trong lòng có hơi chột dạ.
“Sao em lại ở đây?” Trang Yến Hành đi tới, ánh mắt dừng lại trên người Giản Dật, sau đó nhẹ nhàng nhìn người đang ngồi cạnh cậu.
Chu Tự nhìn thấy Trang Yến Hành cũng cười chào hỏi: “anh Yến Hành.”
Xem như kêu theo Giản Dật.
Trang Yến Hành bình tĩnh nhìn cậu ta, chỉ hơi gật đầu, sau đó nhìn Giản Dật hỏi: “Chẳng phải đã nói anh sẽ đi cùng em sao? Sao lại không nghe em nói?”
Giản Dật: “......”
“Gần đây anh trông rất bận, đây chỉ là việc nhỏ thôi nên em mới không nói với anh.” Giản Dật cũng biết lời giải thích của mình nghe chẳng thuyết phục tí nào, nhưng dù sao cậu cũng đã từng đồng ý với anh, không nói chuyện khác, nhưng lẽ ra cậu cũng nên nói với anh một tiếng.
“Nói gì cơ?” Chu Tự đang ngồi cũng đứng lên, cậu hơi nhướng mày, giống như đùa vui mà mở miệng: “Đều đã lớn rồi, Giản Dật đi gặp bạn còn phải có sự xin phép của anh sao?”
“Chu Tự cậu im miệng.” Giản Dật lập tức cắt ngang.
Chuyện này đã đủ rối rồi, đối phương còn muốn thêm dầu vào lửa, cậu nhìn về phía Trang Yến Hành, mấy ngày nay không gặp anh, cậu thật sự không muốn bây giờ lại chọc anh tức giận.
Trang Yến Hành còn để ý chuyện này, đã nhắc thì nghĩa là sẽ không mặc kệ cậu không hỏi.
Trước kia cậu phiền Trang Yến Hành cái gì cũng quản, bây giờ cậu chỉ sợ Trang Yến Hành cái gì cũng mặc kệ.
Nhưng Chu Tự hiển nhiên cũng không chịu thua, hoặc là nói từ năm đó cậu ta đã có chút thù Trang Yến Hành, thấy bộ dáng Giản Dật bây giờ giống như vẫn còn sợ Trang Yến Hành, cậu cười cười nhìn anh, tiếp tục nói: “Giản Dật chả phải con nít nữa, chúng ta đều đã lớn rồi, chẳng lẽ đi gặp bạn cũng cần anh đi theo sao?”
“Hơn nữa nói thật, bọn tôi gọi anh một tiếng anh vì bọn tôi tôn trọng anh, dù sao anh cũng không phải anh ruột của Giản Dật, anh lấy thân phận gì, tư cách gì mà quản việc Giản Dật đi chơi với ai chứ?”
Năm đó cậu bị tống ra nước ngoài vì anh, đương nhiên, việc đó thì cậu nhận sai.
Nhưng Trang Yến Hành trực tiếp cấm luôn Giản Dật giao lưu với bọn họ, thậm chí ngay trước mặt bọn họ, bắt Giản Dật block từng người một
Ngay cả lúc trước khi đi du học, cậu chỉ muốn gặp Giản Dật lần cuối, nhưng Trang Yến Hành đã từ chối.
Lúc đó cậu không phục tí nào, anh ta còn không phải anh ruột Giản Dật, quản nhiều như vậy làm gì?
Thời gian trôi qua nhiều năm như vậy, cậu tưởng mọi chuyện sẽ khác đi, lại phát hiện vẫn giống như trước đây, vì sao Trang Yến Hành vẫn cứ quản Giản Dật chặt như vậy, mà tại sao vẫn cứ không cho cậu tiếp cận Giản Dật.
Trang Yến Hành không trả lời Chu Tự, mà nhìn về phía Giản Dật, trực tiếp hỏi: “Anh có tư cách quản em không?”
Giản Dật sợ Trang Yến Hành giận nên không do dự gật đầu cái rụp: “Có.”
Không ai có tư cách hơn Trang Yến Hành nữa.
“Giản Dật!” Chu Tự có chút khó tin.
“Được.” Trang Yến Hành gật đầu, sau đó nói: “Vậy bây giờ, về với anh.”
Nói xong, anh trực tiếp nắm lấy cánh tay Giản Dật, mang người rời đi, Giản Dật nhìn Chu Tự, chưa kịp nói gì đã quay đi, chạy theo bước chân Trang Yến Hành, để lại Chu Tự đứng một mình tại chỗ.
Giống y như năm đó, cậu không hiểu vì sao Giản Dật lại không muốn chống lại dục vọng khống chế mãnh liệt của Trang Yến Hành.
Giản Dật đi theo Trang Yến Hành ra khỏi nhà hàng, Trang Yến Hành không về cùng cậu, mà giao cậu cho tài xế.
Giản Dật đứng ở cửa xe, có chút sửng sốt nhìn anh: “Anh không về cùng em sao?”
Trang Yến Hành đứng cách cậu một khoảng xa, nhàn nhạt nói: “Anh còn có việc, em về trước đi.”
Giản Dật bây giờ mới nghĩ đến, chắc chắn Trang Yến Hành không thể đến đây ăn cơm một mình được, khả năng là phải đi xã giao với đối tác, lúc nãy đối phương vừa vì cậu mà bỏ mặc mọi người.
Giản Dật không nói gì, cũng không là chậm trễ việc của Trang Yến Hành, chỉ gật đầu lên xe.
Comments