top of page

Chương 28: Người nói muốn hẹn hò với anh không phải là em sao?

  • Writer: Lunar nè
    Lunar nè
  • Apr 3
  • 7 min read

Trở lại chung cư, Giản Dật chỉ muốn trực tiếp chui vào phòng, nhưng mà chưa đợi cậu đi được hai bước, đã bị Trang Yến Hành gọi lại.


“Đi đâu?”


Trang Yến Hành cởi áo khoác ra, cầm trên tay.


Giản Dật dừng bước, xoay người lại, đáp: “Về phòng.”


“Buổi tối muốn ăn gì?” Trang Yến Hành hỏi cậu.


“Ăn gì cũng được.” Giản Dật hiện tại chỉ không muốn ở riêng với anh mà thôi.


“Được, về phòng thu dọn một chút rồi ra giúp.” Trang Yến Hành gật đầu.


Giản Dật nghi hoặc, biểu cảm có chút ngơ ngác: “Giúp gì cơ?”


Trang Yến Hành còn có gì cần cậu giúp sao?


“Nấu cơm.” Trang Yến Hành nói.


Giản Dật nghe hai chữ đó, dùng ánh mắt ngoài nghi nhìn anh, sau đó chỉ chỉ chính mình: “Em?”


“Ở đây còn có người khác sao?” Trang Yến Hành nói, dáng vẻ bình tĩnh.


Giản Dật: “......”


Trang Yến Hành từ trước đến nay chưa bao giờ cần cậu vào bếp phụ, bây giờ lại bày vẽ trò gì đây?


Nhưng nghĩ đến chuyện từ lúc mình dọn đến đây, chỉ giỏi nhất là chọc giận Trang Yến Hành, còn lại thì cái gì cũng không thèm làm, trong lòng ít nhiều cũng hơi chột dạ.


Không dám từ chối, Giản Dật đành phải miễn cưỡng “Dạ” một tiếng.


Cậu về phòng ngủ, cởi áo khoác của mình ra gấp gọn, cọ tới cọ lui một hồi cũng không muốn ra, nhưng lại sợ Trang Yến Hành gõ cửa tìm cậu, cuối cùng nhây lì mười mấy phút mới đi ra ngoài.


Trang Yến Hành đã ở trong bếp. 


Giản Dật chậm rãi bước qua, đứng ở cửa phòng bếp nhìn Trang Yến Hành, do dự một chút, hỏi: “Anh muốn em giúp gì?


Câu này nghe ngoan ngoãn bất ngờ.


Trang Yến Hành xoay người lại, nhìn về phía Giản Dật, có thể thấy cậu hoàn toàn không biết gì cả, nhìn đống nguyên liệu nấu ăn mà không biết nên bắt đầu từ đâu.


“Đem rau trong rổ đi rửa đi.” Trang Yến Hành xích ra một chút, nhường vị trí bồn rửa cho Giản Dật.


Giản Dật gật đầu đi qua, vén tay áo lên, tới trước bồn rửa, vừa mới chuẩn bị mở nước thì Trang Yến Hành đã lần nữa kêu cậu: “Chờ một chút.”


Giản Dật xoay người, có chút mê mang, sau đó cậu thấy Trang Yến Hành cầm một cái tạp dề đi qua, đưa cho cậu: “Đeo vào đi, đừng để bị ướt quần áo.”


Giản Dật cúi đầu nhìn thoáng qua, cầm lấy, sau đó cậu tròng đại lên người, nhưng dù cậu cố bao nhiêu cũng không cột dây lại được. 


Cậu cũng không tự hành hạ chính mình, vừa mới giương mắt muốn nhờ Trang Yến Hành giúp, liền phát hiện anh đã đi đến phía sau cậu từ khi nào, chủ động cầm lấy dây vải từ tay cậu, giúp cậu buộc lại cho chặt.


Trong lúc lơ đãng, tay hai người có chạm vào nhau, Giản Dật lập tức buông luôn dây cột, rụt tay lại.


Có thể là Trang Yến Hành đứng quá gần cậu, thân thể Giản Dật bắt đầu cứng đờ khi anh cột nơ.


Theo động tác của anh, cậu cảm nhận được hông bỗng nhiên bị siết chặt, cả người cũng theo đó mà trở nên căng thẳng, cho đến khi Trang Yến Hành nhắc nhở bên tai cậu: “Được rồi đấy.”


Giản Dật lúc này mới hoàn hồn, cậu vội lờ đi cảm giác xấu hổ kia, nhanh chóng làm việc của mình, mở vòi nước bắt đầu rửa rau, nhưng bên tai lại hơi phiếm hồng.


Giống như từ sau nụ hôn kia, Trang Yến Hành làm gì cậu cũng suy nghĩ bậy bạ.


Đặc biệt là hôm nay ở trong xe, từng câu Trang Yến Hành nói đều cực kỳ mờ ám, cậu thật sự không dám hỏi sâu thêm. 


Rõ ràng đã nói với chính mình đừng nghĩ nhiều, nhưng lại để ý đến từng động tác nhỏ của anh.


Giản Dật bắt đầu rửa từng lá rau một, rõ ràng là chưa làm việc này bao giờ, nếu cậu tiếp tục thế này thì đợi Trang Yến Hành nấu ăn xong, rổ rau này có khi còn chưa rửa xong. 


Nhưng Trang Yến Hành cũng không nói gì.


Có lẽ anh vốn dĩ không hề có ý định nhờ Giản Dật làm gì cả.


Hai người ở trong bếp ai bận việc nấy, Giản Dật nghiêm túc rửa rau, xong thì không có việc gì để làm nữa, trước kia còn có thể tranh cãi gì đó với Trang Yến Hành hoặc quậy phá anh, trực tiếp lôi kéo anh nói chuyện phiếm với mình, nhưng hiện tại thì cái gì cũng không dám làm.


Thật vất vả rửa xong cả một rổ rau, Giản Dật tắt nước, nhìn về phía Trang Yến Hành, chờ đối phương giao cho cậu nhiệm vụ tiếp theo.


Trang Yến Hành đang đảo đồ ăn trong chào, thấy Giản Dật nhìn chằm chằm thì động tác anh dừng lại, dùng đũa gắp một miếng thịt đút đến trước miệng cậu.


Giản Dật theo bản năng lùi về phía sau một bước, nếu là trước kia cậu sẽ cảm thấy không có gì kỳ lạ, nhưng tưởng tượng đến Trang Yến Hành đã thật sự hôn mình, hơn nữa còn không giải thích cho hành động của mình, cậu thật sự không thể phản ứng tự nhiên với hành động của anh.


Chẳng sợ Trang Yến Hành giải thích cho có lệ, nói rằng chuyện đó chỉ là ngoài ý muốn, cậu còn có thể nhắm mắt bỏ qua, lựa chọn tin tưởng anh cho mọi chuyện êm xuôi, nhưng mà Trang Yến Hành thậm chí còn không phủ nhận cái hôn kia.


Đương nhiên, Trang Yến Hành đã giải thích thật tình hợp lý, chỉ là Giản Dật lựa chọn làm ngơ, không chấp nhận lý do đó cũng như mối quan hệ yêu đương của hai người, cũng không dám đi chứng thực mà thôi.


“Nếm thử xem nêm được chưa?” Trang Yến Hành nhìn động tác của cậu, cũng chỉ nhắc nhở một câu, không nói thêm gì nữa.


Giản Dật có lẽ cũng ý thức được phản ứng của mình có hơi lố, cậu nỗ lực muốn che giấu, vì thế cũng há miệng ăn miếng thịt anh đút, bởi vì tâm tư căn bản không đặt trên đồ ăn, nên cũng không nếm ra được vị gì, chỉ nuốt thẳng xuống, sau đó gật đầu nói: “Ăn cũng ngon.”


Trang Yến Hành buông đũa, nói: “Em lấy cái đĩa bên cạnh cho anh.” 


Giản Dật lập tức xoay người, lấy một cái đĩa từ trong tủ ra, còn ân cần rửa nước nóng qua một lần, sau đó đưa cho Trang Yến Hành.


Trang Yến Hành cầm lấy, múc đồ ăn ra đĩa.


“Mang ra ngoài đi, chỉ còn một đĩa rau thôi, trong bếp không cần em giúp nữa, ra ngoài đợi một chút là sẽ xong ngay.”


Giản Dật nghe thấy lời này liền cảm thấy như được giải phóng, rốt cuộc nhẹ nhàng thở ra, lập tức gật đầu rồi bưng đĩa đồ ăn trong tay Trang Yến Hành ra ngoài.


Trên thực tế cậu vào phòng bếp cũng chỉ để trang trí mà thôi.


Trang Yến Hành nhìn dáng vẻ như trút được gánh nặng của cậu rồi thu hồi ánh mắt, sao anh có thể không nhìn ra Giản Dật khó xử chứ, bắt cậu ở trong phòng bếp lâu vậy rồi, cũng không muốn làm cậu khó xử nữa.


Khi hai người ăn cơm, vì bình thường quen tay nên Trang Yến Hành vẫn sẽ gắp cho Giản Dật đồ ăn cậu thích, Giản Dật ăn hết nửa bát mới ý thức được vấn đề này.


Cậu ngẩng đầu, nhìn về phía Trang Yến Hành, do dự mở miệng: “Anh Yến Hành à, em tự ăn được mà, anh cứ như vậy là sẽ chiều hư em đấy.”


“Không sao.” 


Chuyện này vốn chẳng to tát, dù anh có thật sự chiều hư cậu thì cũng không sao.


“Em không phải con nít nữa đâu.” Giản Dật uyển chuyển từ chối.


Trang Yến Hành dừng động tác, anh nâng mắt, nhìn về phía Giản Dật, im lặng một lát, trực tiếp hỏi: “Người nói muốn hẹn hò với anh chẳng phải là em sao? Nếu bây giờ em cảm thấy lúng túng đến vậy thì sao lúc trước lại tỏ tình, nói muốn hẹn hò với anh?”


Giản Dật: “......”


Hình như cậu đã tự đặt chính mình lên chảo dầu rồi, Giản Dật ý thức được mình gặp rắc rối to, tiến cũng không được mà lùi cũng không xong, huống chi nghĩ đến bộ dáng tức giận của Trang Yến Hành, chân tướng gì đó, cậu càng không dám nói.


Cậu sợ nói xong thì Trang Yến Hành sẽ không bao giờ để ý đến cậu nữa, rõ ràng trước kia rất mong chờ kết quả này nhưng khi khả năng này thật sự có thể xảy ra, cậu lại do dự và sợ hãi.


“Em xin lỗi.” Giản Dật cúi đầu.


“Xin lỗi vì điều gì?” Trang Yến Hành hỏi.


Giản Dật nhìn anh, muốn nói “xin lỗi, lúc trước tỏ tình yêu đương gì đó cứ coi là giỡn đi”, nhưng khi nhìn vào ánh mắt của Trang Yến Hành, cậu lại không thể thốt ra câu nào.


Luống ca luống cuống như một đứa bé làm sai.


Thấy Giản Dật không nói lời nào, Trang Yến Hành đánh phủ đầu: “Anh biết rồi, từ giờ em không cần phải về nhà trốn tránh anh nữa, chung cư này vốn mua để tiện cho em đi học, đừng vì anh mà làm chậm trễ chuyện học hành, vài ngày nữa anh sẽ không trở về đâu.”


“Anh đi đâu?” Giản Dật nắm chặt đũa, hỏi theo bản năng, chính cậu cũng không ý thức được giọng nói mình lo lắng đến mức nào.


“Trong công ty có việc cần phải xử lý.” Trang Yến Hành nói.


“Em không có ý đó mà.” Giản Dật rõ ràng có chút luống cuống.


“Được, ăn cơm đi.” Trang Yến Hành không muốn nói đề tài này nữa.


Giản Dật nhìn Trang Yến Hành, muốn nói vài lần lại thôi, rồi lại không biết nói cái gì, cuối cùng chỉ gục đầu tiếp tục lùa cơm. 


Rõ ràng trên bàn toàn là món ăn Trang Yến Hành làm cho cậu, vậy mà cậu lại không thể nếm được vị gì.


Recent Posts

See All
Chương 30: Nỗi lòng thầm kín

Giản Dật cho rằng hôm nay Trang Yến Hành sẽ về, nên sau trở lại chung cư cậu vẫn luôn đợi anh. Tin nhắn hỏi thăm của Chu Tự gửi tới. Giản Dật nhìn thoáng qua đại đại. Chu Tự: Cậu sao rồi? Vẫn ổn đúng

 
 
 
Chương 29: Anh có tư cách không?

Trang Yến Hành nói không về và thật sự không trở về nữa, Giản Dật ban đầu còn có chút mất mát cùng chưa quen, nhưng sự tự do cũng được đi kèm theo đó, mau chóng xua tan cảm giác mất mát của cậu. Không

 
 
 
Chương 27: Không trả lời được

“Đang ở trường sao?” Giọng nói trong điện thoại hỏi cậu. Giản Dật ngẩng đầu, nhìn xung quanh, rồi lại nhìn Vạn Sanh như là sợ Trang Yến Hành sẽ đến trường tìm cậu, trả lời cho có: “Ừm…đang ở gần trườn

 
 
 

Comments


bottom of page