top of page

Chương 27: Không trả lời được

  • Writer: Lunar nè
    Lunar nè
  • Apr 3
  • 9 min read

“Đang ở trường sao?” Giọng nói trong điện thoại hỏi cậu.


Giản Dật ngẩng đầu, nhìn xung quanh, rồi lại nhìn Vạn Sanh như là sợ Trang Yến Hành sẽ đến trường tìm cậu, trả lời cho có: “Ừm…đang ở gần trường thôi.”


“Được, có thể về chung cư lấy dùm anh một ít tài liệu không?”


“Tài liệu gì cơ?” Giản Dật cũng không ngờ Trang Yến Hành thật sự có việc tìm cậu, đồng thời cũng nhẹ nhàng thở ra, chỉ cần không tìm cậu vì nguyên nhân “đó đó” là được.


“Chắc là ở trên bàn trong phòng làm việc của anh, hôm qua tưởng là bỏ vào cặp rồi, vừa kiểm tra lại thì không tìm được.” Trang Yến Hành nói.


Đối với Giản Dật mà nói, việc này khá hiếm lạ, Trang Yến Hành mà cũng có lúc để quên đồ sao?


Nhưng nghĩ đến việc phải gặp Trang Yến Hành, cậu vẫn cảm thấy không được tự nhiên, vậy nên có chút không tình nguyện: “Anh nhờ trợ lý hay ai đó đi lấy không được sao?”


“Phòng làm việc của anh không tiện để người lạ vào.” Trang Yến Hành nói.


Giản Dật: “......”


Có thể là bình thường cậu ra vào phòng làm việc của anh quá thoải mái nên đã quên mất những nơi như thế này không thể tuỳ tiện để người lạ vào. Huống chi trong phòng làm việc của Trang Yến Hành nhiều tài liệu như thế, ai mà biết có thông tin quan trọng gì không.


Nhưng mà Trang Yến Hành cũng quá cảnh giác rồi, ngay cả trợ lý ở bên cạnh mình cũng không tin được sao?


“....Vậy cũng được, hiện tại em về lấy rồi đi thẳng đến công ty anh hay sao?” Tuy rằng không tình nguyện, nhưng sau khi nghe Trang Yến Hành nói cậu vẫn đồng ý.


Tài liệu đó chắc là quan trọng với anh lắm, còn gọi thẳng cho cậu nhờ đi lấy hộ luôn mà, Giản Dật cũng không muốn chính mình làm chậm trễ đối phương.


“Anh ở bên chỗ Tạ Nguyên, em đem tài liệu qua công ty cậu ta đi.” Trang Yến Hành trả lời.


Lại là Tạ Nguyên, Giản Dật nhếch môi, nói: “Được, em biết rồi.”


Gọi điện thoại xong, Trang Yến Hành vừa cất máy, phía sau đã truyền tới tiếng Tạ Nguyên: “Tài liệu gì quan trọng thế, sao tôi không biết?”


Trang Yến Hành nghe tiếng, xoay người sang chỗ khác, anh nhìn về phía Tạ Nguyên, mặt vẫn lạnh tanh, chỉ ừ một tiếng.


“Ồ.” Hai người quen nhau đã lâu, đều đánh giá cao đối phương, xem như tính nết cũng khá hợp, anh ta hỏi: “Hai người cãi nhau à? Còn dùng phương pháp này kêu cậu ta đến tìm cậu.”


“Không cãi nhau.”


Chỉ là Giản Dật né tránh anh mà thôi.


Anh vốn muốn cho Giản Dật thời gian vài ngày để bình tĩnh rồi ngồi lại nói chuyện, nhưng tất nhiên, Giản Dật không nghĩ đến việc tìm anh giải quyết vấn đề, chỉ có trốn tránh.


“Nói thật, hai người không giống như đang yêu đương, giống như cậu ta cố ý phá cậu hơn. Còn cậu thì lại thật sự có ý với Giản Dật.” Tạ Nguyên chỉ một câu đã nói ra quan hệ của hai người.


Ban đầu anh ta còn nghĩ Trang Yến Hành bao dung với Giản Dật đến vậy vì hai người là anh em lớn lên từ nhỏ, nhưng sau vài lần tiếp xúc thì anh nhận ra có vẻ mọi chuyện hoàn toàn không phải như vậy.


Tình cảm của Trang Yến Hành đối với Giản Dật thật sự rất đặc biệt, nhưng tuyệt đối không phải là tình anh em.


Trang Yến Hành cũng không phủ nhận, cha anh đã nhận ra, Tạ Nguyên cũng đã nhận ra, chỉ có Giản Dật là mãi ngốc nghếch.


“Làm việc trước đi.” Trang Yến Hành nói.


“Được.” Tạ Nguyên gật đầu, không hỏi nhiều.


Lúc Giản Dật đến đã là một tiếng sau, Trang Yến Hành và Tạ Nguyên cũng đã sắp kết thúc cuộc trò chuyện.


Cậu đem tài liệu đưa cho Trang Yến Hành, sau đó phải đứng lùi xa ba bước chân.


“Đồ anh muốn đây.”


Người lạ nhìn vào còn tưởng hai bọn họ căn bản không thân.


Trong văn phòng ngoài Trang Yến Hành còn có Tạ Nguyên, tuy rằng có thể giảm bớt sự lúng túng của cậu khi đối mặt với Trang Yến Hành nhưng Giản Dật đưa đồ xong vẫn muốn chạy.


Trang Yến Hành nhìn cậu một cái, cầm tài liệu từ trong tay cậu: “Cảm ơn em.”


“Vậy em về trước đây.” Giản Dật lập tức nói.


Cậu không muốn ở lâu, chỉ cần nhìn thấy Trang Yến Hành thì đầu cậu sẽ tự động phát đi phát lại nụ hôn kia. Vừa nghĩ đến đã thấy cả người không được tự nhiên.


Đó là nụ hôn đầu của mình, cứ như thế mà mất rồi, đối tượng vẫn là Trang Yến Hành.


Quá kỳ lạ.


“Chờ một chút.” Trang Yến Hành gọi cậu lại.


Giản Dật theo bản năng nghe lời, dừng chân: “Làm sao vậy? Còn việc gì sao?”


“Chờ anh một chút, chúng ta về chung.” Trang Yến Hành nói.


Giản Dật muốn từ chối: “Thôi, em không về chung cư.”


“Về đâu cũng giống nhau, anh chở em về.”


Giản Dật có chút bực bội, Trang Yến Hành chẳng lẽ không nhận ra mình đang trốn anh sao? Ai cần anh chở về chứ!


Tại sao cậu xấu hổ mà Trang Yến Hành có thể điềm nhiên như không có việc gì chứ!


Tạ Nguyên ngồi một bên nghe vậy cũng uyển chuyển giúp anh: “Tôi đưa người dẫn cậu đến phòng nghỉ nhé, bọn tôi sẽ xong nhanh thôi, chỉ cần chờ thêm mười lăm phút là được.”


Trợ lý của anh cũng nhanh chóng đi đến trước mặt cậu, muốn dẫn đường, giống như không cho Giản Dật cơ hội từ chối.


Giản Dật nhìn trợ lý của Tạ Nguyên, dáng vẻ muốn nói lại thôi nhìn Trang Yến Hành, cuối cùng cũng im lặng đi theo trợ lý đến phòng nghỉ.


Trong phòng chỉ có một mình cậu, trợ lý rót nước xong thì đi ra ngoài, Giản Dật ở trong căn phòng xa lạ, rõ ràng đứng ngồi không yên.


Mắc gì cậu lại nghe lời Trang Yến Hành như vậy, đứng lên bỏ đi không phải là được rồi sao?


Giản Dật cũng không rõ, hai loại suy nghĩ đấm nhau ì phèo trong đầu cậu, chủ yếu là cậu không biết phải đối mặt với Trang Yến Hành như thế nào, chỉ cần nghĩ lại hình ảnh kia đã thấy xấu hổ chết đi được.


Cho đến khi cửa phòng nghỉ mở ra lần nữa, Giản Dật vẫn chưa nghĩ xong, rất thành công bỏ phí khoảng thời gian chạy trốn tốt nhất. Cậu theo bản năng ngẩng đầu nhìn về phía cửa, thấy Trang Yến Hành đẩy cửa tiến vào.


Hai người liếc nhìn nhau một cái, Giản Dật mau chóng dời mắt, Trang Yến Hành đứng ở cửa gọi cậu: “Về thôi.”


“Vâng……” Giản Dật gật đầu, sau đó cố gắng bỏ qua ánh mắt, ra vẻ nhẹ nhàng đi về phía anh. Cũng cố gắng không để ý đối phương, lập tức đi thẳng ra ngoài, chỉ cần nhìn động tác nào cũng có thể thấy được cậu chỉ đang giả vờ bình tĩnh.


Trang Yến Hành buông tay nắm cửa, đuổi kịp bước chân của cậu, hai người đi thẳng đến bãi đỗ xe mà không nói một câu.


Sau khi lên xe, Giản Dật thắt kĩ dây an toàn thì xoay mặt ra cửa sổ, cậu vẫn luôn nhìn ra ngoài, cho đến khi Trang Yến Hành mở miệng: “Tiểu Dật, chúng ta tâm sự một chút.”


Đến nước này thì muốn tránh cũng không thể tránh, giả vờ như chưa có gì xảy ra cũng không giả vờ được, tay Giản Dật đặt trên đùi, ngón tay bám chặt lấy quần.


“Có chuyện gì sao?” Cậu nỗ lực giả vờ.


“Xoay qua đây, nhìn anh.” Giọng của Trang Yến Hành tuy bình tĩnh nhưng lại mang theo cảm giác áp bách vô hình, không quá rõ nhưng vẫn làm người khác không thể bỏ qua.


Giản Dật lớn lên từ nhỏ cùng Trang Yến Hành, có thể nắm rõ cảm xúc của anh, chỉ cần Trang Yến Hành dùng giọng điệu này nói chuyện với cậu thì cậu sẽ theo bản năng làm theo.


Vì thế, cậu xoay mặt lại, nhưng vẫn không dám nhìn anh, chỉ nhìn thoáng qua rồi lại hướng tầm mắt xuống, nhìn vào bàn tay đặt trên bánh lái của anh.


“Đã trốn mấy ngày rồi, sao này không định gặp anh nữa sao?” Trang Yến Hành trực tiếp hỏi cậu.


Không gian trong xe vốn nhỏ hẹp, hơn nữa chỉ có mỗi hai người, Giản Dật có thể cảm nhận rõ ràng ánh mắt của anh đang nhìn trực diện vào cậu, cậu theo bản năng phủ nhận: “Không có, em không có trốn anh, chỉ là em thấy hơi nhớ ông bà nên trở về nhà mấy ngày thôi.”


“Được, vậy đêm nay anh về với em.” Trang Yến Hành gật đầu.


Nghe được lời này, Giản Dật bỗng nhiên ngẩng đầu, cậu nhìn về phía Trang Yến Hành: “Không được.”


Ông bà cậu đã bắt đầu nghi ngờ xem bọn họ có cãi nhau hay không rồi, bây giờ Trang Yến Hành về cùng cậu, chỉ cần thấy bầu không khí giữa hai người không đúng, cặp vợ chồng già chắc chắn liếc mắt một cái là biết, đến lúc đó bị hỏi thì giải thích thế nào bây giờ?


Sau khi cậu nói xong lại tạm dừng một chút, có vẻ ý thức được phản ứng của mình có hơi lớn, hơi lấp liếm một chút: “Hôm nay em không đi nữa, về chung cư.”


“Không tiếp tục trốn nữa?”


“Đã nói là em không trốn.” Giản Dật bị hỏi cũng có chút bực bội, hơn nữa mấy ngày nay cảm xúc chồng chất không có chỗ xả, trái lại Trang Yến Hành lại điềm nhiên như không có việc gì, tâm lý cậu bắt đầu thấy có chút bất công.


Trong nháy mắt kia, cảm xúc xấu hổ kia nhanh chóng bị cậu vứt sọt rác, cậu nhìn thẳng vào mắt anh, chất vấn: “Nhưng còn anh, Trang Yến Hành, anh rốt cuộc có ý gì chứ?”


Tự nhiên lại hôn cậu làm gì?


Có biết mấy ngày nay cậu trải qua khó khăn lắm không?


Giản Dật tủi thân trong lòng, hai mắt bắt đầu đỏ lên.


Trang Yến Hành im lặng, một hồi lâu mới mở miệng: “Ngày đó ở văn phòng, làm em sợ sao?”


Giản Dật: “......”


Đúng là vô nghĩa, ai mà không sợ chứ?


Nhưng đến khi Trang Yến Hành hỏi ra, trong lòng cậu lại càng tủi thân hơn, cậu chỉ giỡn với Trang Yến Hành một chút vậy mà anh lại thật sự hôn cậu, cậu biết đi tìm ai kể đây chứ.


“Xin lỗi em.” Trang Yến Hành xin lỗi.


Rõ ràng biết Giản Dật không có ý kia với mình, vậy mà cuối cùng vẫn không nhịn được hôn cậu.


Nhưng anh cũng là người, cũng có lúc không khống chế được chính mình, giây phút khi Giản Dật chủ động dâng mình như vậy, hai cánh môi dán vào nhau, còn có thể trông chờ anh đẩy ra hay sao?


“Nhưng mà Tiểu Dật, không phải chính em là người đã nói thích anh hay sao? Em muốn hẹn hò với anh, ngay cả hôn môi cũng không được sao?” Trang Yến Hành hỏi cậu.


Giản Dật mở to mắt: “Em……”


Cậu khép mở miệng nửa ngày, một câu cũng không trả lời được, Trang Yến Hành cũng biết rõ yêu đương chỉ là lớp vỏ bọc, vậy mà hiện tại lại đường hoàng lấy đó làm cái cớ.


Nhưng chuyện này không phải Trang Yến Hành khởi xướng, cậu chỉ có thể là người chịu tội, một câu cũng không cãi được.


“Mối quan hệ của chúng ta bây giờ là gì?”


“Người yêu.” Trang Yến Hành nói câu trả lời.


“Anh nghiêm túc?” Giản Dật nhìn Trang Yến Hành.


Trang Yến Hành cũng thẳng thắng nhìn cậu: “Từ trước đến giờ vẫn luôn như vậy.”


Giản Dật: “......”


Cậu muốn trực tiếp hỏi Trang Yến Hành, vậy người anh nói anh thích thì sao? Đó là ai?


Những lời đã đến bên miệng, nhưng cậu lại không dám hỏi, cậu sợ nghe được một câu trả lời mà chính mình không thể tiếp nhận.


Giản Dật giống như lạc vào mê cung, đã bắt đầu không thể phân biệt thật giả, có lẽ thật giả cũng không quan trọng đến vậy, nếu như là thật, vậy cậu có thể đáp lại tình cảm của Trang Yến Hành hay không?


Nếu không thể, vậy bọn họ sẽ thành như thế nào?


Trang Yến Hành sẽ rời bỏ cậu……


Đương nhiên, không thể suy nghĩ tiêu cực như vậy, dù sao thì tất cả chỉ là giả thuyết.


Nhưng Giản Dật không muốn đánh cược vào bất cứ khả năng nào.


Cách tốt nhất là không đào sâu thêm nữa, mà chuyện lần này, cậu cũng chỉ có thể chấp nhận. 


Recent Posts

See All
Chương 29: Anh có tư cách không?

Trang Yến Hành nói không về và thật sự không trở về nữa, Giản Dật ban đầu còn có chút mất mát cùng chưa quen, nhưng sự tự do cũng được đi kèm theo đó, mau chóng xua tan cảm giác mất mát của cậu. Không

 
 
 
Chương 26: Hoang mang

Tại sao mọi chuyện lại có thể tiến triển theo hướng như này chứ? Sau khi Trang Yến Hành cuối cùng cũng hôn xong, đầu óc cậu mới bắt đầu trở về. Cậu trực tiếp đẩy anh ra, sau đó đứng dậy từ sô pha, nha

 
 
 

Comments


bottom of page