Chương 26: Hoang mang
- Lunar nè
- Apr 3
- 9 min read
Tại sao mọi chuyện lại có thể tiến triển theo hướng như này chứ?
Sau khi Trang Yến Hành cuối cùng cũng hôn xong, đầu óc cậu mới bắt đầu trở về. Cậu trực tiếp đẩy anh ra, sau đó đứng dậy từ sô pha, nhanh chóng lùi ra sau một khoảng rồi mới cảnh giác nhìn Trang Yến Hành.
So với cậu, Trang Yến Hành nhìn có vẻ bình tĩnh hơn nhiều, anh chỉ lẳng lặng nhìn phản ứng của cậu.
Giản Dật tất nhiên không dám đối mặt với Trang Yến Hành tra hỏi bất cứ thứ gì, cậu nhanh chóng dời mắt, nói: “Em về trước……”
Nói xong thì không màn sách vở trên bàn nữa, trực tiếp chạy trốn.
Mãi đến khi Giản Dật rời đi, văn phòng lại lần nữa yên tĩnh, Trang Yến Hành mới rũ mắt.
Anh nhìn về phía sô pha nơi cậu vừa nằm, nhặt chăn lông bị cậu hất xuống đất lên, một lần nữa ngồi xuống, nhớ đến chuyện vừa rồi.
So với Giản Dật đang hoảng loạn, tâm trạng anh lúc này lại rối rắm hơn nhiều.
Thật ra phản ứng của đối phương so với trong tưởng tượng của anh còn tốt hơn rất nhiều, có vẻ chỉ bị hôn đến ngốc thôi, ngược lại có vẻ không có nhiều mâu thuẫn hay tâm lý phản cảm, giống như bị dọa sợ hơn, còn có hơi hoang mang.
Cuối cùng Trang Yến Hành dọn dẹp sách vở hộ Giản Dật, chút mang về cho cậu.
Sau khi Giản Dật rời khỏi công ty của Trang Yến Hành thì tuỳ tiện chặn một chiếc xe taxi lại, nói địa chỉ chung cư.
Đợi đi được nửa đường, cậu mới hơi hoàn hồn, cậu không nhịn được dùng mu bàn tay chạm nhẹ vào mặt. May là mặt đã không còn nóng như trước nữa, Giản Dật nhẹ nhàng thở ra. Việc thật sự hôn Trang Yến Hành đã đánh mạnh vào tâm lý cậu.
Trang Yến Hành có ý gì? Anh rốt cuộc muốn làm gì chứ?
Tâm trí Giản Dật bắt đầu quay cuồng, tay lại vô thức chạm vào miệng mình, trong đầu lóe lên hình ảnh trong văn phòng.
Cậu lập tức rụt tay, nhắm mắt lại.
Thế giới này điên rồi!
Giản Dật cắn chặt môi, xém nữa là đã cắn đến rướm máu cậu mới dừng lại. Sau đó cậu quay đầu nhìn ra cửa sổ, cả người giống như bị tăng động, ngồi phía sau cựa quậy liên tục không thể ở yên. Tài xế chú ý đến động tác của cậu, lâu lâu lại dùng ánh mắt hoài nghi nhìn cậu qua kính chiếu hậu.
Nhưng mà Giản Dật không có tâm trí chú ý đến, sự việc hôm nay quả thật đã quá mức chịu đựng của cậu. Vừa trở lại chung cư, cậu đã tự nhốt mình trong phòng ngủ.
Thậm chí vì để phòng ngừa Trang Yến Hành trở về qua tìm cậu, hôm nay lần đầu phá lệ chốt cửa lại.
Giản Dật nằm trên giường lăn qua lộn lại, suy nghĩ nửa ngày vẫn không hiểu chuyện gì xảy ra, tại sao mọi chuyện lại thành như vậy.
Cậu còn tưởng Trang Yến Hành chắc chắn sẽ né đi chứ!
Kết quả đối phương chẳng những không trốn, còn hôn cậu, chuyện này không bình thường tí nào!
Sao chuyện này có thể bình thường được?
Nhưng mà chuyện cậu hôn môi với Trang Yến Hành quá xấu hổ, thật sự không biết nên kể cho ai.
Giản Dật than một tiếng, cuối cùng tuyệt vọng chôn mình trong chăn, bây giờ cậu chỉ muốn đi chết cho rồi.
Buổi tối Trang Yến Hành về nhà, cậu cũng ở trong phòng không ra ngoài, bữa tối cũng bỏ luôn không ăn, đến khi anh gõ cửa phòng cậu, cậu liền giả chết, vờ như không nghe thấy.
“Tiểu Dật, mở cửa.” Trang Yến Hành không bỏ đi, đứng ở cửa chờ.
Giản Dật thật sự không hiểu sao Trang Yến Hành có thể gọi cậu bình tĩnh như vậy. Không lẽ anh ấy nghĩ bọn họ thật sự đang yêu đương?
“Có việc gì anh nói luôn đi.” Giản Dật giống như con rùa rụt cổ, giấu mình ở trong chăn.
“Bài tập ngày mai của em còn ở đây này, mai không cần nộp đúng không?” Trang Yến Hành hỏi.
Anh quá hiểu Giản Dật, cậu không phải là người yêu thích học hành, nếu đã đem bài tập đến văn phòng anh làm nghĩa là hạn nộp đã sát mông rồi, chắc chắn cậu sẽ cần nó.
Quả nhiên nghe được lời này, người ở trong chăn cứng đờ, sao cậu có thể quên việc này được chứ?
Giản Dật xốc chăn lên, nhìn về phía cửa, cậu nâng cao giọng, nhưng âm thanh lại có chút không tự tin: “Anh cứ để ở cửa cho em, chút em ra lấy!”
Nhưng Trang Yến Hành rõ ràng không cho cậu cơ hội này.
“Nếu em không mở cửa thì mai qua phòng anh mà lấy.”
Giản Dật: “&%*..”
Cậu muốn mắng người.
Nhưng Trang Yến Hành đã nắm thóp cậu, vì thế Giản Dật chỉ có thể từ trên giường bò dậy, chậm như rùa đi từng bước tới cửa.
Tới trước của, Giản Dật một tay mở then cài, một tay mở cửa, chỉ hé ra một khe ở nhỏ xíu, sau đó cậu mới từ từ mở rộng ra, khe khẽ thò đầu ra ngoài, trên mặt đầy vẻ xấu hổ, ánh mắt cũng né tránh.
Cậu vươn một tay ra, giọng ngại ngùng: “Đưa cho em.”
Trang Yến Hành nhìn cậu, phát hiện tai cậu đã đỏ bừng.
Ép cậu mở cửa chỉ để xem trạng thái cậu thế nào, anh cũng biết bây giờ hẳn cậu đã rất xấu hổ rồi, nên cũng không nói gì nữa.
Anh đưa cho cậu bài tập và sách vở đã được cất gọn trong cặp, lại đưa cho cậu túi đựng máy tính, Giản Dật cầm lấy rồi muốn đóng cửa trốn vào phòng, nhưng bị Trang Yến Hành nhanh chóng dùng tay chặn lại.
Giản Dật không đóng được cửa thì hoảng sợ: “Anh làm gì?”
Thấy bộ dáng sợ hãi của cậu, Trang Yến Hành yên lặng, sau đó mới nói: “Đừng đóng cửa, anh mang bữa tối cho em ăn trong phòng, ăn cơm rồi ngủ đi.”
Giản Dật: “......”
Ánh mắt cậu có hơi chần chờ, chậm rãi thả lỏng tay, đứng ở cửa chờ Trang Yến Hành, Trang Yến Hành xoay người vào bếp lấy bữa tối đã chuẩn bị sẵn cho Giản Dật, cậu đưa tay nhận lấy, lỡ nhìn vào mắt Trang Yến Hành, lập tức dời mắt.
“Cảm ơn.”
Cửa phòng lại lần nữa đóng lại, thật ra Giản Dật đã đói bụng từ lâu rồi, chỉ là không dám ra ngoài thôi. Cậu muốn chờ nửa đêm Trang Yến Hành ngủ rồi, chính mình mới dám ra ngoài tìm gì đó ăn.
Cậu nhìn bữa tối Trang Yến Hành đưa, đây là mì hoành thánh bình thường cậu thích ăn nhất, mùi thơm của nước dùng khiến bụng cậu kêu lên hai tiếng.
Giản Dật lặng lẽ ăn mì, trong đầu thì suy nghĩ lung tung, lúc thì nghĩ Trang Yến Hành tốt ghê, lúc thì lại nghĩ Trang Yến Hành đáng ghét, nghĩ một hồi lại nghĩ đến nụ hôn buổi chiều.
Nếu biết hoàn cảnh sẽ trở nên xấu hổ như vậy, đáng lẽ ra cậu nên nghe Vạn Sanh khuyên rồi, bây giờ Giản Dật đã có hơi hối hận.
Trước đây cậu cứ mải mê nghĩ cách làm sao để thoát khỏi Trang Yến Hành. Giờ đây, khi rơi vào hoàn cảnh xấu hổ này, cậu suy nghĩ nếu vì chuyện này mà hai người trở nên xa cách, Giản Dật mới nhận ra cảm xúc đầu tiên cậu cảm nhận được không phải là vui vẻ hay sung sướng, mà là một loại rầu rĩ khó chịu.
Nhưng cậu lại không xử lý được loại quan hệ phức tạp này, thậm chí không biết phải đối mặt với Trang Yến Hành như thế nào, càng không dám hỏi Trang Yến Hành vì sao lại hôn cậu.
Người bình thường không cẩn thận chạm môi một cái, cho dù là cậu chủ động, thì cũng phải né tránh chứ, cũng sẽ đẩy ra phải không? Vậy mà anh lại hùa theo hôn lại cậu……
Bởi vì chuyện này, Giản Dật trốn Trang Yến Hành vài ngày liền. Những ngày này cậu không về chung cư mà chọn về nhà chính.
Cho dù khoảng cách khá xa, những tiết buổi sáng thường xuyên đến trễ, ngủ gật.
Ông bà nội thấy cậu cứ về nhà mãi cũng hỏi cậu xem có phải lại cãi nhau với Trang Yến Hành rồi không, bình thường Giản Dật vốn ham chơi, lúc trước ở nhà không quá hai ngày đã chạy sang Trang Yến Hành chơi.
Bọn họ cũng không ép cậu về, để hai đứa con nít chơi với nhau cho vui nhà vui cửa.
Cha mẹ Trang Yến Hành đều là hai người đáng tin, hơn nữa có Trang Yến Hành chăm lo cho Giản Dật, hai ông bà cũng yên tâm phần nào.
Giản Dật sợ bị bọn họ nhìn ra chuyện gì, vì thế nhanh chóng lắc đầu nói không có, chỉ là nhớ ông bà nội mà thôi.
Cậu cũng ý thức được còn ở lại lâu nữa, người lớn trong nhà sẽ phát hiện ra có gì đó không bình thường, đến lúc đó hỏi ra thì xong đời, nhưng Giản Dật cũng không dám về chung cư, cậu sợ phải đối mặt với Trang Yến Hành.
Ở bên ngoài càng không được, chỉ khi ở nhà mình Trang Yến Hành mới không truy hỏi, nếu biết cậu không về nhà cũng không về chung cư, chắc chắn anh sẽ đi tìm.
Đầu Giản Dật đau như búa bổ.
Vạn Sanh cũng chú ý đến hành vi của cậu dạo này khác thường, rất nhiều lần hỏi cậu nhưng đều bị cậu lơ đi, nói là không có việc gì.
“Có chuyện thì phải kể với anh em chứ, cậu nghĩ anh em ở đây để làm gì hả? Nói đi, tớ giúp cậu nghĩ cách!” Vạn Sanh choàng vai cậu, còn vỗ nhẹ một chút.
Giản Dật nhìn cậu ta, không nhịn được bật cười, gật đầu: “Ừ ừ.”
Nhưng mà làm sao có thể kể chuyện cậu lỡ hôn Trang Yến Hành chứ.
“Khai ngay, cậu còn có anh em tốt nào khác ở bên ngoài đúng không?” Vạn Sanh nghi ngờ Giản Dật.
Giản Dật cạn lời, “Ngoài cậu đâu còn ai khác.”
“Ai mà biết được, còn tên idol lần trước thì sao? Tớ thấy cậu ta cũng quan tâm cậu phết đấy.” Vạn Sanh khẽ hừ một tiếng.
Dù sao cậu cũng chưa thấy bạn bè nào như vậy, ngay cả cậu và Giản Dật thân nhau thế mà còn không giống Chu Tự, ngày nào cũng gửi tin nhắn hỏi han ân cần, cậu đã thấy nhiều rồi, còn chia sẻ chuyện hằng ngày, chả khác gì báo cáo lịch trình.
Người ngoài nhìn vào chắc còn tưởng Chu Tự theo đuổi Giản Dật không bằng.
“Cái tên đó……” Giản Dật dạo này còn không rảnh lo tên Chu Tự này, cậu còn đang khổ sở muốn chết đây.
“Cũng may là cậu với cậu ta chỉ là bạn, chứ chỉ nhìn thái độ của tên đó tớ còn tưởng cậu phản bội anh em chứ.” Vạn Sanh nói, cũng cố tình đùa giỡn một chút, dù sao nhìn Giản Dật mệt mỏi như vậy, cậu cũng muốn bạn mình vui lên.
“Nói bậy cái gì đó.” Nhưng Giản Dật vẫn không có tâm trạng đùa giỡn với cậu ta, bây giờ cậu còn đang sầu đây.
Vạn Sanh muốn nói gì đó, tiếng chuông điện thoại của Giản Dật lại vang lên, cậu cúi đầu nhìn thoáng qua, người gọi là Trang Yến Hành.
“Đàn anh tìm cậu kia kìa.” Vạn Sanh nhìn thông báo, chờ Giản Dật bắt máy.
“Ừ.” Giản Dật cầm điện thoại, không tắt cũng không bắt máy, cứ chần chờ mãi.
Vạn Sanh cảm thấy có chút kỳ quái, liền hỏi: “Sao không nhận đi? Dạo này cậu cứ lạ lạ, không lẽ lại cãi nhau với đàn anh rồi à?”
“Không có.” Giản Dật vội vàng trả lời, nếu được, cậu còn mong là hai người cãi nhau chứ không phải chuyện kia.
“Vậy sao không bắt máy, lỡ anh ta tìm cậu có chuyện thì sao?” Vạn Sanh nói.
“Kệ ảnh đi.” Giản Dật nói, chờ điện thoại tự tắt, rồi trực tiếp ném vào túi.
“Được rồi.” Vạn Sanh không nói gì.
Nhưng mà chẳng bao lâu sau, trong túi Giản Dật lại truyền đến tiếng rung nhẹ.
“Không thì cứ bắt máy thử xem sao.” Vạn Sanh huơ huơ tay, ý bảo Giản Dật nhận.
Giản Dật do dự một lúc, lấy điện thoại ra lần nữa, đặt ở bên tai, không nói gì.
Comments