Chương 25: Sao lại không né?
- Lunar nè
- Apr 3
- 11 min read
Sau khi Giản Dật về tới nhà, cả người đã mệt lả. Điện thoại cậu vẫn rung không ngừng, là Chu Tự nhắn tin, đối phương cứ đòi phải thêm bạn tốt với cậu, còn nói sau này hẹn nhau đi chơi.
Cậu còn chả muốn đọc tin nhắn cậu ta gửi tới, trực tiếp quăng điện thoại qua một bên, nhắm mắt làm ngơ.
Chưa gặp ai thiếu tinh ý đến vậy, bộ không nhìn ra cậu không muốn nói chuyện với cậu ta hay sao?
Khách sáo chút thôi có hiểu không?
Người này bất ngờ xuất hiện phá tan kế hoạch của cậu, Giản Dật ảo não muốn chết, chắc là do hôm nay cậu ra ngoài quên xem lịch rồi.
Lúc ăn tối, chỉ cần nhìn thấy Trang Yến Hành là cậu đã sục sôi lửa giận.
“Làm sao vậy? Ở trường học có chuyện gì à?” Trang Yến Hành dừng động tác ăn cơm, hỏi cậu.
“Không có gì.”
Giản Dật có thể nói gì chứ, kế hoạch quậy phá Trang Yến Hành thất bại nên buồn rầu sao?
Trang Yến Hành nhìn Giản Dật một hồi, Giản Dật lại làm như không có việc gì ăn cơm. Anh không nhìn nữa, điện thoại trên bàn vẫn truyền đến âm thanh thông báo liên hồi, anh nhắc nhở nói: “Có người nhắn tin cho em kìa, không kiểm tra một chút sao?”
Giản Dật không cần nhìn cũng biết ai nhắn, thật ra ngoài trừ Chu Tự chưa từng có ai cứ spam tin nhắn cậu mãi như vậy.
Từ lúc add nhau đến bây giờ, Chu Tự vẫn luôn gửi không ngừng nghỉ, hoạt bát tới kỳ cục, dù cậu có trả lời phũ bao nhiêu thì cậu ta vẫn không quan tâm.
Đương nhiên, Giản Dật cũng không hiểu là có phải đôi bạn thân xa nhau lâu năm nào gặp lại cũng sẽ kích động, nói hoài không chán như vậy không. Đến nỗi khiến cậu nhìn lại chính bản thân mình, không biết lạnh lùng như vậy có làm người ta buồn không, dù sao thì cậu cũng chưa có người bạn nào như vậy.
Thật sự thì Chu Tự cũng chưa làm gì cậu, chỉ là xuất hiện không đúng lúc, quấy rầy kế hoạch của cậu nên cậu mới giận chó đánh mèo lên người cậu ta.
Cậu còn không nghĩ đối phương xem cậu như bạn thân, còn nhớ thương nhiều năm như vậy.
Tuy rằng lời này có hơi vô tâm nhưng đối với cậu Chu Tự còn chưa tới bạn tốt, ngay cả bạn xã giao còn không tới. Chỉ là khoảng thời gian đó, Trang Yến Hành không có thời gian quản cậu nên cậu mới điên như vậy, gặp được nhóm người Chu Tự, còn đi theo bọn họ chơi bời một thời gian.
“Mọi người trong nhóm nói chuyện với nhau thôi, không cần quan tâm.” Giản Dật nói.
“Không xem thì bật chế độ im lặng đi.” Trang Yến Hành nói.
Giản Dật: “......”
Dạo này quá bận rộn, tuy rằng không vui nhưng Giản Dật vẫn ngoan ngoãn cầm điện thoại bật chế độ im lặng.
Vừa để điện thoại xuống, cậu như là nghĩ đến gì đó, cậu ngước mắt, nhìn về phía Trang Yến Hành hỏi: “A Hành, anh còn nhớ Chu Tự không?”
Trang Yến Hành nghe thấy cái tên này, biểu cảm hơi dừng lại, rồi gật đầu: “Ừ, vẫn nhớ rõ.”
“Thật luôn? Anh còn nhớ rõ?” Giản Dật có chút bất ngờ, chính bản thân Chu Tự phải nhắc cậu thì cậu mới nhớ, vậy mà Trang Yến Hành lại nhớ rõ người này, thậm chí không cần nhắc lại chuyện xưa, chỉ cần nghe tên đã gật đầu.
Vậy thì hôm nay chắc cậu trông rất vô tâm nhỉ, Giản Dật sờ sờ mũi, nhớ tới Chu Tự, có hơi chột dạ một chút.
“Lần đó em đi chơi với bọn họ xém nữa đã xảy ra chuyện, sao mà quên được chứ.” Trang Yến Hành trần thuật.
Nhắc tới chuyện này, Giản Dật liền im lặng, cậu sợ bị nhắc lại chuyện cũ.
“Sao lại đột nhiên nhắc tới cậu ta?” Trang Yến Hành hỏi Giản Dật.
“Thì……Cậu ta vào showbiz rồi, hôm nay ở trường có hoạt động gì đó, sau khi kết thúc thì cậu ta tới tìm em.” Giản Dật vậy mà lại không giấu giếm Trang Yến Hành.
“Cậu ta tìm em làm gì?” Trang Yến Hành hỏi một câu.
“Ôn lại chuyện xưa, còn có thể làm gì?” Giản Dật nói.
“Ừm.” Trang Yến Hành không nói gì nữa.
Giản Dật nhìn anh, nhất thời không đoán được thái độ của Trang Yến Hành đối với Chu Tự như thế nào, dù sao cũng đã trôi qua rất nhiều năm, vì vậy cậu do dự nói: “Thật ra cậu ta thay đổi rất nhiều, hoàn toàn không giống trước kia, lúc đầu em còn không nhận ra ấy.”
Trang Yến Hành không nói gì, chỉ nghe cậu nói.
Giản Dật nói thêm: “Cậu ta được hâm mộ ở trường mình lắm, rất nhiều người thích cậu ta nên tìm tới ký tên chụp ảnh, đúng là người nổi tiếng.”
“Em cũng thích?” Trang Yến Hành thình lình cắt ngang.
Giản Dật sửng sốt một chút, rồi lắc đầu: “Không có, em không có đu idol.”
“Vậy ăn cơm đi.” Trang Yến Hành nói.
Giản Dật: “.......”
Trang Yến Hành nói lời này thái độ đã rõ ràng.
“Anh vẫn không thích cậu ta à?” Giản Dật hỏi.
“Em nghĩ anh sẽ thích cậu ta?” Trang Yến Hành nhìn cậu, lại gắp thêm đồ vào chén cậu.
Giản Dật cảm thấy lời này có hơi kỳ quái, nghĩ nghĩ nói: “Không có mà, em chỉ sợ anh có thành kiến với cậu ta thôi, cậu ta còn hẹn em lần sau đi ăn cơm, tuy rằng em không muốn đi lắm, nhưng suy nghĩ một lúc, thấy không đi thì có hơi kỳ.”
Cậu phải nói trước với Trang Yến Hành, kẻo lúc đó nếu biết được thì cũng không nổi giận với cậu.
Nhìn Giản Dật như thế này, hẳn là cũng nhớ kỹ chuyện năm đó, vậy mà còn biết chủ động báo trước với anh.
“Khi nào, anh đi cùng em.” Trang Yến Hành nói.
“Chưa biết nữa, để lúc đó em hỏi một chút.” Giản Dật cũng không từ chối, chỉ là một bữa cơm thôi mà, thêm hay bớt một người cũng không ảnh hưởng, miễn sao Trang Yến Hành không giận là được.
“Được.” Trang Yến Hành gật đầu.
Ăn cơm xong thì hai người đều trở về phòng.
Hôm nay ngoan như vậy bởi vì lần trước cậu thật sự bị anh dọa rồi, tuy là biết anh cố ý nhưng cậu vẫn không dám làm nũng đòi ngủ chung nữa.
……
Kế hoạch ban đầu đã bị cắt ngang, ngày hôm sau cậu lại bắt đầu sôi máu đổi cách quậy phá, ba ngày liên tiếp chạy đến nơi làm việc của Trang Yến Hành nằm lì ở đó.
Chỉ cần không có tiết, cậu sẽ quấn lấy Trang Yến Hành, chẳng phân biệt thời gian địa điểm, ở trong phòng Trang Yến Hành hết chơi game, ăn rồi lại ngủ. Cậu còn đem cả bài tập đến văn phòng của anh làm, gặp vấn đề thì hỏi Trang Yến Hành luôn, dù sao cũng phải phá anh làm việc mà.
Trang Yến Hành đi gặp đối tác cậu cũng phải đi theo cho bằng được, bọn họ ăn cơm bàn chuyện công việc, Giản Dật sẽ ngồi đó ăn cơm không coi ai ra gì, có những lúc họ đang nói chuyện cậu còn cố ý cắt ngang đòi Trang Yến Hành gắp cho mình món này món kia.
Nhưng mà đối tác của Trang Yến Hành ai cũng tốt tính quá, cậu cố gắng làm phiền hết mức có thể nhưng cũng chưa có ai nhăn mặt bao giờ, toàn là cười tủm tỉm, ánh mắt hài hoà yêu thương nhìn cậu, thậm chí có thể khen cậu mấy câu.
Quá bá đạo rồi, Giản Dật bỗng thấy không vui.
Tất nhiên, Trang Yến Hành đã nhắc cậu không dưới ba lần nhưng cậu luôn có thể tìm lý do bao biện, thậm chí còn phẫn nộ lên án: “Mỗi lần em hết tiết đã xách cặp qua tìm anh, đi làm với anh, chờ anh tan làm cùng nhau về nhà, còn đi gặp đối tác chung với vậy. Vậy mà anh lại nghĩ em làm anh xấu hổ.”
Phải nói là đem bốn chữ gây sự vô cớ phát huy tới cực hạn.
Có chuyện lúc trước vô tình bị Tạ Nguyên nghe được, anh ta bị chọc cười, lúc đi phía sau Trang Yến Hành còn cho cậu ngón tay cái.
Hiếm khi Giản Dật thấy mất mặt, nháy mắt liền câm miệng.
Tạ Nguyên là tới tìm Trang Yến Hành lấy tài liệu.
Thật ra cậu đã gặp Tạ Nguyên nhiều lần, Trang Yến Hành đầu tư cho hạng mục của anh ta, hình như là rất coi trọng hạng mục này. Khoảng thời gian Giản Dật đi theo Trang Yến Hành, rất thường xuyên gặp được anh ta, nên đã đi ăn cùng nhau được vài lần.
Nhưng thật lòng mà nói, Tạ Nguyên là đối tác duy nhất của Trang Yến Hành mà cậu thấy quen thuộc và sống động nhất. Những người khác thì giống như người máy vậy.
Đương nhiên, cũng có thể là do hai người tuổi xấp xỉ nên khi ở chung sẽ tự nhiên hơn một chút.
Vậy nên lúc Trang Yến Hành đi lấy tài liệu, cậu sẽ trò chuyện với Tạ Nguyên vài câu: “Hạng mục của anh có gì mà hấp dẫn dữ vậy, khiến A Hành quan tâm đến vậy.”
Tạ Nguyên cảm thấy Giản Dật thú vị, cũng sẽ trêu ghẹo một chút: “Ai biết được, có khi anh ta không phải quan tâm đến hạng mục đâu.”
Câu nói quá thâm sâu làm cho Giản Dật lác mắt nhìn Tạ Nguyên một cái, sau đó cậu lắc đầu, chắc cậu điên rồi, dạo này đầu óc toàn chuyện linh tinh vớ vẩn nên mới nghĩ bậy bạ.
Tạ Nguyên một bên bị phản ứng của Giản Dật chọc cười, đến khi Trang Yến Hành trở về, thấy bộ dáng hai người hơi kỳ lạ, anh đưa tài liệu cho Tạ Nguyên, rồi hỏi một câu: “Làm sao vậy?”
“Không có gì, bọn tôi trò chuyện chút thôi.” Tạ Nguyên cầm lấy tài liệu. Anh lại nhìn Giản Dật một cái, cười nói: “Lấy được đồ rồi tôi đi trước đây, không làm phiền hai người nữa.”
“Được.” Trang Yến Hành gật đầu, không chút lưu tình.
Tạ Nguyên rời đi, văn phòng chỉ còn lại Giản Dật và Trang Yến Hành, cậu đang nói chuyện rõ vui thì bỗng bị cắt ngang, khẽ hừ một tiếng, đi về phía sô pha.
Trang Yến Hành nhìn theo cậu, trên bàn cà phê còn có sách và notebook của Giản Dật, chắc là còn chưa làm xong bài tập, anh không nhìn nữa, để cậu làm gì thì làm.
Hai người một làm việc một làm bài, bầu không khí hiếm khi lại hài hoà.
Thời gian trôi qua thật nhanh, Giản Dật vất vả hoàn thành bài tập thì đã trôi qua hai tiếng.
Cậu duỗi người, ngẩng đầu thấy Trang Yến Hành còn đang bận, vì thế khép vở lại, ngồi ngoan trên sô pha.
Ngồi đợi một chút đã chán ngấy, cậu tiện tay ôm một cái gối lót xuống, cởi giày đặt chân lên sô pha, rồi nằm lì như vậy luôn.
Ban đầu nằm chơi điện thoại, nhưng văn phòng quá yên tĩnh, chơi một lúc liền ngủ luôn, đợi đến khi Trang Yến Hành nhìn qua kiểm tra, Giản Dật đã ngủ.
Trang Yến Hành dừng công việc, đứng dậy, lấy chăn ra rồi đi đến chỗ Giản Dật.
Muốn ngủ là ngủ, có cảm lạnh cũng không quan tâm.
Trang Yến Hành nhẹ nhàng thở dài, nhìn về phía cửa sổ, thời tiết đã bắt đầu trở lạnh, anh chỉnh máy sưởi lên cao một chút để không khí trở nên ấm áp.
Anh bọc Giản Dật vào chăn xong, chuẩn bị đứng dậy, tay của Giản Dật lại lần nữa nắm lấy tay anh.
Trang Yến Hành rũ mắt, động tác cũng dừng lại.
Một lúc sau, anh lại lần nữa ngồi xổm xuống, lại đem tay Giản Dật nhét vào trong chăn, nhưng lần này anh không rời đi nữa, chỉ lặng lẽ ngồi đó quan sát cậu.
Người này khi ngủ ngoan hơn rất nhiều.
Trang Yến Hành giơ tay, ngón trỏ cọ cọ mặt cậu, Giản Dật sẽ vô thức dán lại gần tay anh.
Phản ứng này thật sự quá đáng yêu, ánh mắt anh dịu dàng, đây là chuyện Giản Dật lúc tỉnh chắc chắn sẽ không bao giờ làm.
Cũng không biết tại sao mấy ngày nay Giản Dật lấy đâu ra nhiều năng lượng đến vậy.
Vừa không nghe lời, cũng học không ngoan tí nào.
Nhưng như vậy cũng không sao, anh cũng đã quen với một Giản Dật ồn ào phá phách rồi.
Lúc Trang Yến Hành còn đang chăm chú nhìn cậu, Giản Dật lại vô thức xoay mặt.
Theo động tác của cậu, ngón tay vốn đáp trên má lại không kịp ngòng ngừa động phải cánh môi mềm mại của Giản Dật.
Trang Yến Hành giữ nguyên tư thế một lúc lâu, ngón tay mới giống như bị điện giật rụt lại.
Giống như là vừa giật mình tỉnh lại, ánh mắt anh trở nên sa sầm hơn một chút, lại lần nữa nhìn Giản Dật đang ngủ say.
Nếu yêu đương, Giản Dật có thể mượn danh nghĩa người yêu quậy phá, vậy thì anh cũng có thể lấy danh nghĩa người yêu đòi cậu vài thứ đúng không?
Trang Yến Hành không kiềm được suy nghĩ.
Dù cố gắng kiềm chế như thế nào, tình cảm nguyên thuỷ của anh đối với Giản Dật sẽ không bao giờ thay đổi. Liên tục đè nén không những không làm anh trở nên tỉnh táo hơn mà chỉ khiến khát vọng trong cơ thể anh ngày càng điên cuồng, càng ngày càng trở nên không thể khống chế.
Chẳng lẽ phải đấu tranh với tình cảm của chính mình sao?
Trang Yến Hành cong eo, anh không biết mình còn đang giằng co hay không, nhưng giờ phút này anh chỉ muốn vứt hết lý trí, thuận theo tiếng gọi trong lòng mình.
Trang Yến Hành rũ mắt, hàng mi cũng nhẹ nhàng rũ xuống theo……
Ngay lúc này Giản Dật tỉnh lại.
Chắc là do vừa tỉnh ngủ, não còn hơi mơ màng, hô hấp hai người hoà vào nhau, cậu cũng chưa phản ứng kịp.
Trang Yến Hành thấy Giản Dật đã tỉnh, nên không tiến gần thêm nữa.
Giản Dật chớp chớp mắt, hình như đã tỉnh hơn một chút, thấy động tác của anh cũng không sợ hãi.
Vạn Sanh nói rất đúng, Trang Yến Hành sẽ không dám hôn xuống đâu, chỉ muốn hù doạ cậu mà thôi, nhưng mà ai lại dùng một chiêu hai lần cơ chứ, còn mong lần này cậu sẽ mắc mưu hay sao?
Giản Dật bị Trang Yến Hành trêu chọc nhiều lần như vậy, cũng sẽ muốn trêu lại anh.
Có lẽ cậu nghĩ Trang Yến Hành chắc chắn sẽ né tránh, Giản Dật chẳng những không đẩy người ra, ngược lại còn đưa tay bắt lấy cổ áo anh, chủ động ngửa đầu lên.
Nhưng mà, Trang Yến Hành lại không né như trong tưởng tượng của cậu.
Cứ như vậy, bốn cánh môi đột nhiên không kịp phòng ngừa dán vào nhau.
Có lẽ Trang Yến Hành cũng không nghĩ đến Giản Dật sẽ làm vậy, lúc đầu anh định lui ra, không ngờ Giản Dật lại thật sự hôn tới. Cánh môi mềm mại ấm áp, mang theo hơi thở quen thuộc, làm cho sợi dây lý trí trong đầu anh đứt phựt.
Anh cúi người, một tay ôm lấy bả vai cậu, một tay nắm lấy ót cậu kéo đến, đáp lại nụ hôn này.
Thật sự là, đại não Giản Dật hoàn toàn trống rỗng, sau đó cậu chủ động áp môi mình lên, biến nó thành một nụ hôn chân chính.
Giản Dật cứ như thế tùy ý để Trang Yến Hành ấn xuống hôn một lúc lâu, cánh môi mềm mại cùng hô hấp của hai người quyện vào nhau.
Trang Yến Hành rất dịu dàng, cậu cũng không cảm thấy khó chịu, chỉ là môi cảm thấy hơi tê tê, đầu óc cũng hơi tê tê……
Cậu cảm thấy hình như mình bị thiểu năng rồi thì phải.
Comments