Chương 24: Chúng ta quen nhau à?
- Lunar nè
- Apr 3
- 10 min read
Nhưng mà thật đáng tiếc, kế hoạch đầu tiên của Giản Dật đã bị một vị khách không mời mà đến cắt ngang.
Vốn dĩ buổi chiều hôm đó cậu không có tiết gì quan trọng, cả quà và hoa tươi đều đã chuẩn bị từ ngày hôm trước, lịch trình của Trang Yến Hành cũng đã tìm hiểu cặn kẽ, chỉ cần đợi hết tiết học buổi sáng thì cậu sẽ lên sân khấu.
Giản Dật chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng kia thôi, ý cười nơi đuôi mắt đã không thể giấu được, này thì Trang Yến Hành dám trêu cậu.
Chu Tự hôm nay tới trường của bọn họ, mọi người xung quanh dù đu idol hay không đu idol đều xúm lại thảo luận, chỉ có mỗi Giản Dật trong đầu toàn là Trang Yến Hành.
Đột nhiên trong phòng có người kêu lên: “Chu Tự tới tòa nhà của chúng ta rồi, muốn đi xem không?”
“Anh ấy đến toà của chúng ta làm gì? Chẳng phải nói hoạt động diễn ra bên học viện mỹ thuật sao?”
“Ai mà biết, hoạt động bên kia hình như đã kết thúc rồi, cứ đi xem thử là biết……”
“Đi chứ, chờ tớ một chút……”
Xung quanh mọi người ồn ào hẳn lên, nhưng cũng không ảnh hưởng đến Giản Dật, cho đến khi Vạn Sanh dùng khuỷu tay đẩy đẩy cậu: “Còn đang nghĩ về kế hoạch kia sao? Mọi người đi hết rồi, cậu có đi không?”
Giản Dật hơi giật mình một chút, lấy lại tinh thần, ngẩng đầu nhìn về phía Vạn Sanh, có chút không hứng thú: “Không đi, idol thì có gì hay ho lắm đâu. Ai muốn thì tự đi đi.”
Cậu còn đang nghĩ cách đối phó Trang Yến Hành đây.
Đối với Giản Dật mà nói, từ nhỏ đến lớn đã thấy qua không ít người nổi tiếng, thật sự không có gì mới lạ nữa.
Nhưng mà, cậu vừa nói xong từ bên ngoài đã truyền vào một loạt tiếng hét ồn ào chói tai.
Giản Dật và Vạn Sanh theo bản năng nhìn về phía cửa, một đám người đang tụ tập ở đó, chẳng mấy chốc họ đã thấy một người đàn ông mặc áo khoác đen tiến vào.
Giản Dật nhìn gương mặt kia, vẫn cảm thấy hơi quen quen nhưng cậu thật sự không nhớ đã từng gặp ở đâu, mà tầm mắt của đối phương cũng trùng hợp đặt lên người cậu, hai người vừa lúc đối mắt với nhau, cặp mắt tràn đầy ý cười kia nhìn cậu.
Giản Dật hơi nhướng mày.
“Chu Tự?” Vạn Sanh cũng kinh ngạc không kém, bởi vì có hơi kích động, cậu không nhịn được đập vào bả vai Giản Dật phát ra một tiếng bốp.
Tại sao anh ta đến tận phòng học của bọn họ luôn rồi?
Vạn Sanh lần này lỡ tay đánh hơi mạnh, Giản Dật ăn đau nhíu mày, sau đó cũng nhìn cậu, không hề do dự đánh lại một cái lên tay Vạn Sanh.
Vạn Sanh lập tức rụt tay về.
Hai người giỡn qua giỡn lại dưới mí mắt của Chu Tự, dáng vẻ mỉm cười của cậu ta có hơi phai đi, nhưng khi Giản Dật một lần nữa nhìn về phía cậu, nụ cười hoàn mỹ đó lại được khôi phục.
Đúng là khi nhìn gần, Chu Tự còn đẹp hơn cả video và poster rất nhiều.
Lúc không biểu lộ cảm xúc, cậu ta sẽ nhìn lạnh lùng xa cách, thậm chí còn có vẻ hơi khó gần, làm người khác cảm thấy khó tiếp cận. Nhưng khi cười rộ lên thì lại nhìn rất rạng rỡ vui vẻ, hệt như một diễn viên hài dễ gần.
Ngay cả Vạn Sanh cũng phải thừa nhận, thật sự là rất đẹp trai.
Xung quanh có rất nhiều người chụp ảnh, có người tìm cậu muốn chụp chung, Chu Tự tốt tính chụp ảnh với mọi người xong rồi mới đi đến chỗ Giản Dật.
“Giản Dật, đã lâu không gặp.” Giống như bạn cũ lâu ngày không gặp nhau, Chu Tự nhìn Giản Dật cười nói.
Vạn Sanh ngồi một bên nhìn hai người, có chút khó hiểu, cậu theo bản năng cuối đầu, đẩy đẩy Giản Dật: “Hai người quen nhau à? Sao lúc trước tớ nhắc đến anh ta, lại không nghe cậu kể gì vậy?”
Vạn Sanh có hơi bối rối.
“A?” Giản Dật ngẩng đầu nhìn Vạn Sanh, cũng bối rối không kém, cậu lại đưa mắt nhìn Chu Tự, lặp lại câu hỏi của cậu ta.
“Chúng ta quen nhau à?”
Chu Tự sửng sốt.
Biểu cảm xa lạ trong ánh mắt cậu không phải giả vờ, bầu không khí xung quanh có phần xấu hổ.
Vạn Sanh ở một bên không biết hoà giải như thế nào, dù sao cậu cũng không quen biết Chu Tự. May sao, Chu Tự đã tự điều chỉnh tốt, một lần nữa cười rộ lên: “Cậu không nhớ tôi?”
Chỉ có thể nói, đúng là người nổi tiếng có khác, quản lý biểu cảm quá đỉnh.
“Nhìn hơi quen quen.” Giản Dật nói.
Chu Tự nhìn Giản Dật, cười khổ: “Vậy bỏ công tôi nhớ thương cậu nhiều năm rồi, cậu đúng là vô tình, hồi cấp hai chẳng phải còn hay đi chơi với nhau sao? Cậu quên rồi à, có một lần tôi mang các cậu đến bãi đua xe nhà tôi chơi, bị anh trai cậu bắt quả tang, lúc về nhà tôi bị ba mắng cho một trận to, sau đó thì ném tôi ra nước ngoài luôn.”
Nhưng mà lúc đó Chu Tự nghĩ đến cũng thấy sợ, thật không dám tưởng tượng nếu Giản Dật xảy ra chuyện gì trong chỗ đua xe kia, cậu chắc chắn sẽ ôm theo tội lỗi cả đời, bởi vậy khi đối mặt với quyết định của người trong nhà cậu không dám phản đối lấy một câu.
Giản Dật: “......”
Chu Tự vừa nói, những ký ức đã bị chôn vùi đi kia liền bắt đầu sống lại, Giản Dật giật giật khóe miệng, xấu hổ nhưng vẫn không quên lịch sự chào hỏi: “Lâu rồi không gặp cậu.”
Nói thật, tuy rằng chỉ mới có bốn năm thôi nhưng đoạn ký ức đó đối với Giản Dật đã trở nên rất mơ hồ, thứ duy nhất cậu còn nhớ được là bộ dáng tức giận của Trang Yến Hành.
Trước giờ cậu chưa bao giờ thấy Trang Yến Hành giận đến vậy, ban đầu còn chưa ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, dù sao cũng chưa xảy ra chuyện gì, chỉ là suýt nữa xảy ra thôi.
Lúc đó trên đường về, cậu lại muốn dùng lại chiêu làm nũng nhận sai, qua loa lấy lệ để anh bỏ qua. Trang Yến Hành lại không nói gì cả quãng đường, thậm chí khi cậu nắm lấy tay anh cũng bị anh hất văng ra.
Giản Dật chỉ biết đứng đó, bối rối không biết làm gì.
Đây cũng là lần đầu tiên, cậu chủ động đi tìm Trang Yến Hành xin lỗi nhận sai, nghiêm túc không làm nũng như thường ngày nữa.
Nhưng Trang Yến Hành chỉ im lặng.
Từ lúc anh đưa cậu về nhà thì không nói chuyện với cậu nữa, hoàn toàn là bộ dáng không quan tâm, nhưng Giản Dật thì cực kỳ luống cuống.
Cậu đi đến phòng Trang Yến Hành, Trang Yến Hành không để ý đến cậu, nhưng cậu vẫn chỉ đứng đó, không dám làm động tác gì, chỉ im lặng đứng đó nhận sai. Đứng liên tục hai ba tiếng đồng hồ, đến khi gót chân đã nhức mỏi, nhưng cậu vẫn không dám nói gì, cho đến khi Trang Yến Hành đứng dậy.
Cả người cậu ngay lập tức co quắp lại, đợi Trang Yến Hành đi đến trước mặt mình.
Cái lần đó, cậu chỉ nhớ được duy nhất chuyện mình bị phạt rất nặng. Lúc trước Trang Yến Hành đánh cậu, cậu còn dám chạy trốn, dám khóc lóc cầu xin muốn làm Trang Yến Hành mềm lòng, nhưng thật ra Trang Yến Hành vẫn luôn đánh nhẹ, anh chưa bao giờ thật sự đánh cậu.
Nhưng lần đó là lần duy nhất, Giản Dật biết rõ là Trang Yến Hành giận thật rồi, nên cậu không dám trốn nữa, dù lòng bàn tay sưng đỏ cả lên cũng chỉ có thể đứng tại chỗ khóc nức nở. Bị đánh xong còn sợ Trang Yến Hành không bao giờ để ý đến cậu nữa, kéo áo anh hỏi xem anh có còn giận hay không.
Hiện tại nhớ đến, Giản Dật chỉ cảm thấy đây là lịch sử đen của đời cậu.
Đoạn hồi ức này cũng chả tốt đẹp bao nhiêu, Giản Dật thấy Chu Tự cũng không có cảm giác vui mừng gì mà anh em chí cốt gặp lại, cậu chỉ biết Trang Yến Hành không thích mình qua lại với đám Chu Tự nữa.
Có thể là trong tiềm thức vẫn để ý đến thái độ của Trang Yến Hành, bây giờ cậu chỉ muốn đại đại vài câu xã giao cho xong việc.
“Tôi vừa về nước đã muốn gặp cậu rồi, biết cậu học ở đại học Du Ninh nên hoạt động vừa kết thúc tớ đã đến đây tìm cậu rồi.” Chu Tự cười nói.
“Tìm tôi làm gì?” Giản Dật hơi nghi hoặc.
Nhiều năm vậy chưa gặp rồi, bọn họ cũng chả thân thiết tới mức đó. Dù sao đối với Giản Dật thì là không thân thiết.
“Tất nhiên là muốn ôn lại chuyện cũ rồi, còn muốn xin lỗi cậu về chuyện năm đó nữa, Giản Dật, xin lỗi cậu.” Nói đến việc đó, Chu Tự nghiêm túc hẳn lên.
“Lúc đó là tôi mang các cậu đi chơi, kết quá hại cậu xém nữa là đi đời, mấy năm nay tôi vẫn muốn xin lỗi cậu, lúc đó là do tôi bị ba đưa ra nước ngoài, không có cơ hội.”
Tâm lý của Giản Dật cũng thật sự quá đỉnh.
Một đám choai choai lén đi chơi, đến cha mẹ của Chu Tự cũng không biết. Đám nhóc ranh có biết gì đâu, vì thế trùng hợp lựa cho Giản Dật một chiếc xe bị trục trặc linh kiện.
Lúc ấy chạy được nửa vòng xe bỗng dưng mất khống chế, xém nữa là hù chết cả đám, cái tốc độ kinh khủng đó mà chỉ cần tông phải cái gì thì cả người cả xe đều sẽ biến thành đống sắt vụn.
Nếu là người khác chắc sẽ bị sự cố bất thình lình doạ cho ngu người, bọn họ còn là một đám nhóc ranh chưa trải sự đời, có phải tay đua chuyên nghiệp gì đâu.
Người bên ngoài đã bị hù khiếp vía, Giản Dật ở trong xe lại bình tĩnh xưa nay chưa từng có, vẫn luôn khống chế phương hướng, vừa chạy vừa cố gắng đạp phanh.
Cũng may cuối cùng xe cũng đã dừng lại.
Nếu không thì thật sự không thể tưởng tượng nỗi chuyện gì sẽ xảy ra.
Lúc xuống xe, cả người Giản Dật mềm nhũn, rõ ràng cũng sợ lắm rồi. Vẫn là Trang Yến Hành đỡ được cậu đầu tiên, cả người cậu chôn trong lòng anh, nắm chặt tay anh không buông, đôi tay đã run rẩy kịch liệt, lòng bàn tay cũng mướt mồ hôi.
Giản Dật nghĩ nghĩ, nói: “Chuyện này cũng không phải lỗi của cậu, cả đám quyết định đi chơi, Trang Yến Hành nói gì với cậu à? Không cần cảm thấy quá tội lỗi đâu.”
Lúc ấy là cả bọn cùng nhau quyết định trốn học, lúc đó còn nhỏ, ai cũng không biết điểm dừng như nhau. Chuyện này đúng là không liên quan lắm đến Chu Tự.
“Anh ta nói cũng không sai, nếu tôi không thể chịu trách nhiệm cho hành động của mình thì ban đầu không nên mang cậu đi.”
“Thôi thôi, không nói nữa.” Giản Dật sợ nói thêm một lúc sẽ không dừng lại được, lúc đó còn làm trễ chuyện lớn của cậu. Cậu cúi đầu nhìn thời gian, có hơi không muốn nói về chuyện xưa với Chu Tự.
Bốn năm đã trôi qua rồi, cậu còn chả để tâm thì Chu Tự quan tâm làm gì.
“Được, không nói nữa. Lâu lắm rồi không gặp, cùng nhau ăn một bữa cơm đi?” Chu Tự muốn mời.
“Hả?” Đầu óc Giản Dật vẫn còn nhớ thương sự kiện lớn chiều nay, vừa xem giờ xong đã nghe Chu Tự nói câu này, cậu ngẩng đầu, biểu cảm có chút xấu hổ, một lúc sau mới nói: “Hay là lần sau đi, lần sau tôi mời.”
Anh trai ơi, anh là ai vậy chứ? Bốn năm không gặp tự dưng lại muốn tìm cậu đi ăn cơm chung, có biết lựa ngày không vậy trời? Giản Dật đã chửi rủa điên cuồng trong lòng.
Cái giọng điệu qua loa của cậu rõ ràng đến mức Chu Tự không thể làm ngơ, vậy nên cậu ta lại nói: “Nhiều năm vậy chưa gặp, tôi thật sự rất nhớ cậu. Lần này cũng cố ý tới gặp cậu, chắc là trong lòng cậu tôi chỉ là một người bạn bình thường nhưng đối với tôi cậu vẫn luôn là người bạn thân nhất.”
“Ặc……”
Câu này nghe sao cũng thấy mình là người bạn tồi tệ, cậu bỗng thấy hơi cắn rứt lương tâm, cậu lại nhìn thời gian, chắc là kịp ăn một bữa cơm. Cậu vẫn có thể đợi trước công ty Trang Yến Hành, gọi cả xe hoa đến quậy anh.
“Vậy cũng được, cậu muốn ăn gì, để tớ mời.” Giản Dật nói.
Sau đó cậu lập tức hối hận vì quyết định này của mình.
Chu Tự muốn xuống căn tin ăn cơm, nhưng vừa đến nơi đã có vô số người vây kín họ tìm Chu Tự chụp ảnh ký tên, Giản Dật đứng một bên đợi đã sắp tức điên lên.
Cuối cùng cũng xong, hai người đi lấy cơm, vừa mới ngồi xuống ăn mấy miếng đã có người tiếp tục tìm Chu Tự chụp ảnh, nói chuyện.
Giản Dật thấy đồ ăn trên bàn dường như không ai động đến, lúc Chu Tự nói chuyện với người khác cậu lại bắt đầu nhìn giờ, trong lòng vô cùng bực bội, có nhiều lần đã muốn đứng dậy bỏ đi.
Chu Tự bên này giải quyết đám fan xong cũng nhẹ nhàng thở ra, lại chú ý đến tâm trạng Giản Dật không tốt lắm, cậu ta nhanh chóng xin lỗi: “Thật xin lỗi, lần này là do tớ chưa thu xếp ổn thoả, cậu giận à?”
Giản Dật: “......”
Tục ngữ nói không đánh người đang cười, cậu hơi nghẹn trong lòng, cuối cùng cứng đờ nói: “Ăn cơm đi.”
“Được.” Chu Tự gật đầu.
Cậu ta vẫn luôn muốn thu hẹp khoảng cách với Giản Dật, trên bàn cơm cứ tìm đề tài trò chuyện, hơn nữa không hề nói cho có lệ, nói thật còn có vẻ khá thú vị.
Chỉ là bây giờ Giản Dật nghe không nổi, đầu óc toàn là sao tên này nói nhiều quá vậy, ăn nhanh rồi biến đi được không, hại cậu sắp trễ giờ rồi.
“Cậu thấy tờ phiền à? Thấy Giản Dật ngẩn ngơ, Chu Tự hỏi một câu.
Giản Dật trợn mắt trong lòng, nghĩ thầm, biết rồi mà còn hỏi!
Nhưng cậu không muốn khiến cả hai xấu hổ nên chỉ lịch sự nói: “Nào có……”
“Vậy thì tốt rồi, tớ kể cho cậu vài chuyện trong giới giải trí.” Chu Tự ngồi nghiêm chỉnh, bắt đầu kể cho cậu nghe.
Giản Dật: “......”
Hay rồi.
Kế hoạch lớn chiều này, bởi vì tên Chu Tự này mà vứt vào sọt rác hết.
Comments