top of page

Chương 23: Sao cậu nhát gan thế?

  • Writer: Lunar nè
    Lunar nè
  • Apr 3
  • 10 min read

Giản Dật hoảng loạn từ phòng Trang Yến Hành chạy ra, vừa đúng lúc gặp phải mẹ Trang vừa đi lấy nước về.


Mẹ Trang thấy cậu chạy ra từ phòng Trang Yến Hành cũng có hơi bất ngờ, đặc biệt là bộ dạng cậu còn mặt đỏ tai hồng, liền hỏi: “Tiểu Dật, làm sao vậy con? Khuya vậy rồi còn không ngủ, ở phòng Yến Hành chơi à?”


“Vâng…..Bây giờ con đi ngủ đây ạ, dì Lê ngủ ngon.” Giản Dật vội vàng trả lời, càng không dám nhìn thẳng vào bà, nói xong liền ba chân bốn cẳng chui tọt vào phòng, chỉ còn mỗi mẹ Trang khó hiểu nhìn cậu. 


Đứa nhỏ này hôm nay có hơi kỳ quái, mẹ Trang trong lòng hơi nghi hoặc, sau đó bưng nước trở về phòng mình.


Ba Trang cũng chưa ngủ, đang mang kính đọc sách trên giường, thấy bà mặt đầy nghi hoặc tiến vào cũng hỏi: “Sao vậy?”


“Không có gì, vừa đi rót nước về thì thấy Tiểu Dật từ phòng A Hành chạy ra, không biết hai đứa nhỏ này còn quậy cái gì.”


Mẹ Trang vừa nói vừa đi tới chỗ ba Trang, bà uống nước trong ly, cũng không nghĩ nhiều, hai đứa nhóc từ nhỏ đến lớn đã hay cãi nhau ầm ĩ, đã thành chuyện bình thường trong nhà.


Đương nhiên, chủ yếu là Giản Dật quậy Trang Yến Hành, mà hầu hết thời gian, Trang Yến Hành cũng để cho cậu thích quậy kiểu nào thì quậy.


Bây giờ hai đứa đã lớn, cuối cùng cũng tách ra một chút, bà rất ít khi thấy Giản Dật qua phòng Trang Yến Hành tìm anh chơi.


“Em nói cái gì? Tiểu Dật đi ra từ phòng A Hành?” Ba Trang nghe vậy lập tức gấp sách lại.


“Đúng vậy.” Mẹ Trang gật đầu.


“Đứa nhỏ này, không phải đã nói với nó là đã dọn phòng rồi sao? Sao lại qua phòng A Hành nữa rồi.” Ba Trang nhíu mày, có chút không tán đồng.


Mẹ Trang thấy thái độ của ông như vậy bà rất lấy làm lạ, “Hai đứa thân thiết như vậy ngủ cùng phòng thì có sao? Lúc còn nhỏ chẳng phải bọn nó cũng thường ngủ chung sao, anh làm gì mà phản ứng dữ vậy?”


“Lúc còn nhỏ là lúc còn nhỏ, bây giờ đã trưởng thành rồi, không giống nhau.” Ba Trang nói.


Mẹ Trang càng khó hiểu: “Có gì mà không giống nhau, anh em chúng nó chẳng lẽ còn phải đối xử như nam nữ sao?”


Ba Trang: “......”


Ông nhìn mẹ Trang, không phải bình thường bà lúc nào cũng rất quan tâm con trai sao? Sao bây giờ bỗng nhiên lại không nhìn ra chút vấn đề nào vậy, chỉ có mỗi ông là sầu thúi ruột.


“Không thì em tự đi hỏi con trai mình một chút đi.” Ba Trang hiện tại cũng không biết giải thích kiểu gì, tối nay nói chuyện với Trang Yến Hành càng làm ông đau đầu, tuy nói là không cần bọn họ xen vào, nhưng phận làm ba mẹ làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn.


“A Hành làm sao cơ?” Mẹ Trang nhíu mày, trên mặt có chút lo lắng.


“Em thấy nó đối xử với Tiểu Dật thế nào?” Ba Trang hỏi bà.


“Rất tốt, từ nhỏ tới lớn chỉ có nó chăm lo cho Tiểu Dật nhất……” Mẹ Trang theo bản năng trả lời, nói được một nửa mới ý thức được có chút không thích hợp, sao lại đột ngột hỏi vấn đề thế này chứ?


Bà như đột nhiên hiểu ra, nâng mắt nhìn về phía ba Trang, ông chỉ gật gật đầu.


“Ý anh là..Nó thích Tiểu Dật?” Biểu cảm bà dường như không thể tin nổi.


“Đúng vậy.” Ba Trang lại có vẻ bình tĩnh hơn.


“Sao có thể.”


Chuyện này quá mức vớ vẩn, mẹ Trang không thể tin nổi, bà hoài nghi liệu chồng mình có nhầm lẫn gì không, hai đứa nhỏ lớn lên cùng nhau, tại sao lại có thể như vậy?


“Chính miệng nó thừa nhận.” Ba Trang nói.


Mẹ Trang nhìn ông, lượng tin tức quá lớn khiến bà dường như không thể tiếp thu được.


“Anh đã biết từ lâu rồi sao?” Mẹ Trang chỉ có thể hỏi như vậy.


“Đúng, anh biết lâu rồi.”


“Vậy sao anh không ngăn nó lại, còn để cho Tiểu Dật dọn qua ở với nó? Anh hồ đồ rồi sao?” Mẹ Trang phản ứng cũng rất lớn, trong lúc nhất thời không thể tiếp thu.


“Em bình tĩnh, đừng để bọn nhỏ nghe thấy.” Ba Trang ôm chặt bà, tuy rằng trong nhà cách âm rất tốt nhưng ông cũng muốn phòng ngừa trường hợp xấu nhất, ông bĩnh tĩnh nói: “Anh biết nên ngăn bọn nó lại, cũng đã nói chuyện với A Hành rồi, nhưng có vẻ như nó thật sự rất thích Tiểu Dật, nuôi con trai lớn như vậy rồi, nhìn nó như vậy, anh không nhẫn tâm.”


“Cho nên anh đồng ý? Anh không nghĩ tới Tiểu Dật à? Anh có nghĩ tới cha mẹ Tiểu Dật chưa? Lão Trang à, chúng ta không thể ích kỷ như vậy được.” Mẹ Trang đã đỏ mắt.


“A Hành tự có chừng mực, nó đã hứa với anh rồi, nó sẽ không làm ra chuyện gì quá mức.” Ba Trang nói.


Mẹ Trang nhìn ông, không nói gì.


Ba Trang cũng biết hướng giải quyết của mình sai rồi, một bên là bạn tốt, một bên là con trai mình dùng cả đời nuôi lớn, quyết định nào cũng khó xử.


“Chuyện này chúng ta chỉ có thể giao cho Tiểu Dật lựa chọn, A Hành sẽ không làm tổn thương nó. Nếu nó đồng ý rồi thì anh sẽ tự mình đi xin lỗi ba mẹ nó, đến khi nào họ tha thứ mới thôi. Nếu Tiểu Dật từ chối, anh cũng sẽ không để cho A Hành dây dưa với nó nữa, ít nhất, chúng ta hãy cho con một cơ hội được không?”


Ai cũng có lý do ích kỷ của riêng mình, đây cũng là nguyên nhân ông đồng ý cho hai đứa dọn ra ngoài ở chung, có không gian riêng mới có thể bồi dưỡng ra tình cảm tốt nhất, nếu Giản Dật thật sự không có ý kia với Trang Yến Hành, thì xem như cũng đã cố gắng hết sức.


Cho đến lúc đó, thứ duy nhất bọn họ có thể làm là không can thiệp quá nhiều, cố gắng để hai đứa trẻ tự giải quyết vấn đề của mình.


Đối với bọn họ mà nói, Giản Dật và Trang Yến Hành cũng giống như nhau, đều chính là người con mà họ yêu thương hết mực, không có gì khác nhau.


“Tiểu Dật vẫn chưa biết gì hết hay sao? Mẹ Trang hỏi chồng.


“Có vẻ là vậy, chưa biết gì cả.”


“Sao mọi chuyện lại thành ra như thế này chứ……” Mẹ Trang trong lòng khó chịu.


Nếu thành công thì vẫn là người một nhà, còn nếu không thành, thì mối quan hệ của họ sẽ không tránh khỏi nảy sinh một chút khoảng cách, nuôi đứa nhỏ này lớn đến như vậy, chỉ cần tưởng tượng đến tương lai xa cách, trong lòng bà đã cảm thấy đau thắt lại.


“Đừng nghĩ nhiều quá, con cái có cuộc sống riêng của mình, chúng ta không thể kiểm soát cuộc đời chúng nó tốt hay xấu.” Ba Trang ôm lấy vai bà, an ủi.


Ông đã an ủi chính mình như vậy, hiện tại cũng dùng cách này an ủi vợ mình.


Trong lòng mẹ Trang rối rắm, nhất thời không thể nói gì.


Sáng hôm sau, Trang Yến Hành phải về công ty, nên sáng sớm đã ăn sáng cùng với mẹ Trang rồi rời đi.


Ngoài miệng Giản Dật nói muốn về cùng Trang Yến Hành như thực tế lại ngủ đến 8 giờ mới khoan thai bò dậy.


Mẹ Trang hôm nay không có việc gì nên cũng ở nhà, vì vậy chuẩn bị bữa sáng cho cậu.


Giản Dật gật gật đầu, không thấy Trang Yến Hành trong phòng khách cũng thở hắt ra.


Cậu đi qua ngồi cùng với mẹ Trang, giả vờ như không có việc gì hỏi một câu: “Chú Trang cùng với A Hành đâu rồi?”


“Bọn họ đi làm rồi, chút nữa con cũng phải đi học đúng không? Để tài xế đưa đi nhé.”


“Vâng, không vội, 10 giờ con mới có tiết.” Giản Dật ăn bữa sáng, mơ hồ trả lời.


Mẹ Trang gật đầu, nhìn Giản Dật, bà có chút do dự nhưng vẫn thử hỏi: “Con ở cùng với Trang Yến Hành đã quen chưa? Nó có bắt nạt con không?”


“Dạ có, ngày nào ảnh cũng bắt nạt con!” Nghe mẹ Trang nói vậy, Giản Dật tức khắc lên tinh thần, bắt đầu kể tội.


“Nó bắt nạt con như thế nào?” Mẹ Trang hỏi.


“Ngày nào cũng quản con, không cho con làm cái này, không cho con làm cái kia, còn rất hay tức giận với con. Dì Lê, dì phải nói với anh ấy là con đã vào đại học rồi, anh ấy không thể đối xử với con như con nít được.” Giản Dật vừa lên án vừa làm nũng với mẹ Trang.


Mẹ Trang: “......”


Thấy bộ dáng cái gì cũng không biết của cậu, mẹ Trang cũng bớt lo lắng phần nào, ít nhất có thể xác nhận Yến Hành không vượt quá giới hạn với cậu, nếu không Giản Dật cũng sẽ không ngốc đến vậy, cái gì cũng không biết.


Còn những lời lên án của Giản Dật, từ nhỏ cậu đã ham chơi lại không thể tự chăm lo cho bản thân, đúng thật là vẫn cần người đi theo giám sát, nếu không bà sợ Giản Dật ở trên học đại chắc sẽ gặp chuyện mất.


Dù sao cũng đã có tiền án.


Lúc học cấp hai còn gạt bọn họ chạy theo một đám con nhà giàu đi đua xe, xém nữa là tiêu đời, giờ ngẫm lại bà vẫn thấy trong lòng sợ hãi không thôi. 


Bọn họ luôn dễ dàng bị lời ngon tiếng ngọt của Giản Dật che mắt, lúc này thì phải để Trang Yến Hành ra tay.


“Được được, để chút nữa dì nói A Hành.” Mẹ Trang an ủi Giản Dật.


Thấy bà nói cho có lệ, Giản Dật lại gục đầu xuống, cậu biết ngay mà, trong nhà này chả có ai theo phe cậu hết.


Ăn cơm xong, tài xế đưa Giản Dật về trường, cậu vừa vào lớp đã phải tìm Vạn Sanh xả nỗi uất ức, thật sự là nhịn không được, đêm qua cậu về phòng xong thì tức muốn chết.


Không ngờ là cậu căm phẫn kể cho Vạn Sanh nghe xong thì bị đối phương vô tâm cười nhạo: “Không phải chứ Giản Dật, cậu có làm được không đấy! Sao cậu nhát gan vậy, chỉ bị doạ chút thôi đã hoảng thành như vậy.”


Giản Dật thừa nhận, lúc ý đúng là cậu luống cuống, như tình huống như vậy có mấy ai bình tĩnh được chứ? Doạ cho cậu muốn bị bệnh tim đến nơi.


“Tên đáng ghét đó chắc chắn cố ý!” Giản Dật thẹn quá hóa giận.


Vạn Sanh gật đầu: “Đúng, cậu biết rõ anh ta cố ý, rõ ràng không dám làm gì cậu vậy thì cậu còn trốn cái gì? Nếu tớ là cậu thì tớ sẽ đảo khách thành chủ, xem cậu sợ hay anh ta sợ, nếu cậu hay, tất nhiên anh ta sẽ là người bị cậu dọa rồi, cậu không thấy vậy sao? Mỗi khi hai người đụng độ, hầu như cậu chả bao giờ thắng được, mỗi lần đều bị đắn đo chuyện kia.”


Nói rồi, Vạn Sanh bất đắc dĩ lắc đầu.


Giản Dật phải nói là kém xa đàn anh Trang của bọn họ.


“Nói thì hay, cậu làm thật là biết.” Giản Dật cảm thấy Vạn Sanh chỉ có mõm.


Chỉ là nghĩ đến mình lại bị Trang Yến Hành chơi một lần nữa, cậu cũng thấy bực bội.


“Tớ muốn phản kích.” Giản Dật bỗng nhiên xụ mặt mở miệng.


“Gì cơ?” Vạn Sanh cũng bị bộ dáng bỗng nhiên lạnh mặt của cậu doạ cho hoảng sợ.


Mà bây giờ Giản Dật vốn đã quên mục đích ban đầu, chỉ còn có khát vọng chiến thắng đang bừng cháy.


Giản Dật nhìn Vạn Sanh một cái, như là đã sẵn sàng, nhưng cậu lại không nói là sẽ làm gì.


Yêu đương thôi mà, ai mà không làm được, Giản Dật càng đào hố càng sâu, cậu lấy điện thoại ra, bắt đầu đặt mua hoa tươi mua thêm cả quà, một lúc sau, cậu cất điện thoại đi, vẻ mặt mãn nguyện.


“Ok, đã xong!”


Trên mặt cậu treo nụ cười không mấy thân thiện.


Vạn Sanh thấy thế đột nhiên có một loại dự cảm không lành, cậu cảnh giác hỏi: “Cậu muốn làm gì?”


Giản Dật nhướng mày, nhìn về phía Vạn Sanh: “Tặng hoa tặng quà, đem tới công ty anh ấy, dù sao tớ cũng có thể tìm trợ lý đòi lịch trình, rồi lúc đó chắc hẳn anh ấy đang bàn công việc, tớ sẽ cố ý làm trò, mang cho anh ấy cả một xe hoa lớn, quậy đến rối tung lên, để tất cả mọi người tới xem, tớ không tin Trang Yến Hành không chê mất mặt.”


Cậu luôn có biện pháp làm Trang Yến Hành chịu không nổi, không thể để anh nắm quyền chủ động mãi được.


Vạn Sanh: “.......”


Cậu nhăn chặt mày, trên mặt hiếm khi có chút nghiêm túc, hình như có hơi quá rồi. Cậu không tán đồng nói: “Như vậy không tốt lắm nhỉ? Quậy phá rùm beng thì không nói, còn quậy đến cả công ty, như vậy sẽ ảnh hưởng đến công việc của anh ta đấy.”


Giản Dật không cho là đúng, trong đầu thậm chí đã tưởng tượng ra khung cảnh kia.


Cậu tươi cười rạng rỡ. 


“Quậy phá bình thường thì chả xi nhê đâu.”


“.......Tớ thấy cậu ngứa đòn thì có.” Vạn Sanh nói.


Đáng lẽ ra lúc trước cậu không nên cổ vũ Giản Dật đi làm cái trò này, ai mà biết đối phương sẽ kiên trì đến vậy chứ, chỉ hy vọng đến lúc mọi chuyện lộ ra, ngàn vạn lần mong cậu đừng khai ra cậu ta là người xúi.


“Yên tâm đi, không sao đâu, tớ không quậy lúc anh ấy làm việc nữa là được, đợi anh ấy ra thì tới đưa.” Giản Dật vỗ vỗ vai Vạn Sanh, bộ dáng đáng tin cậy.


Vạn Sanh: “......”


Sao mà cậu chu đáo dữ vậy? Là phản kích dữ chưa?


Vạn Sanh quả thật không yên tâm chút nào.


Recent Posts

See All
Chương 25: Sao lại không né?

Sau khi Giản Dật về tới nhà, cả người đã mệt lả. Điện thoại cậu vẫn rung không ngừng, là Chu Tự nhắn tin, đối phương cứ đòi phải thêm bạn tốt với cậu, còn nói sau này hẹn nhau đi chơi. Cậu còn chả muố

 
 
 
Chương 24: Chúng ta quen nhau à?

Nhưng mà thật đáng tiếc, kế hoạch đầu tiên của Giản Dật đã bị một vị khách không mời mà đến cắt ngang. Vốn dĩ buổi chiều hôm đó cậu không có tiết gì quan trọng, cả quà và hoa tươi đều đã chuẩn bị từ n

 
 
 

Comments


bottom of page