top of page

Chương 22: Em có biết hai người yêu nhau là phải làm gì không?

  • Writer: Lunar nè
    Lunar nè
  • Apr 3
  • 8 min read

Giản Dật ngồi trên giường không hiểu sao nhìn ánh mắt của Trang Yến Hành mà có chút ớn lạnh, cậu  bản năng ngồi thẳng dậy, do dự một chút rồi trèo xuống giường, Trang Yến Hành đã từ đầu này đi tới. 


Ánh mắt Giản Dật dõi theo anh, chưa kịp lên tiếng bả vai đã bị Trang Yến Hành đè lại, cậu ngẩng đầu nhìn anh, Trang Yến Hành chỉ mạnh mẽ nhấn cậu ngồi xuống lại.


Vào những lúc như thế này, Giản Dật luôn không dám đối mặt trực tiếp với anh, khí thế lúc nãy đã tiêu tan.


Trang Yến Hành cũng ngồi xuống bên cạnh cậu, không nói gì, Giản Dật không thể chịu nổi bầu không khí yên tĩnh như thế này, đặc biệt là còn ở cùng với Trang Yến Hành, vì thế cậu chủ động hỏi anh: “Chú Trang nói gì với anh vậy?”


Ánh mắt Trang Yến Hành dừng lại trên người Giản Dật, nhìn dáng vẻ ngơ ngác hoàn toàn không biết gì của cậu, anh thôi không nhìn nữa: “Không có gì.”


Cái dạng này mà nói không có gì, có quỷ nó mới tin, dù Giản Dật thì chắc chắn không tin rồi.


“Chắc không phải chú Trang nói gì anh đâu nhỉ?” Cậu thử thăm dò.


Chỉ là, trong ấn tượng của cậu, Trang Yến Hành vẫn luôn là niềm kiêu ngạo của chú Trang, cậu không tưởng tượng nổi Trang Yến Hành có thể bị quở trách vì điều gì. Nhưng dù vậy, nếu bị mắng quá nặng lời, Trang Yến Hành cũng sẽ thấy buồn sao?


Nhưng trên bàn cơm mọi người trong gia đình đều rất vui vẻ, chẳng lẽ lại có điều gì đó mình không nhìn ra sao?


Chính cậu cũng chưa ý thức được, mình đang lo lắng cho Trang Yến Hành.


“Dù chú có nói gì anh cũng đừng để trong lòng, nhìn em này, rồi nhìn anh đi, anh đã giỏi lắm rồi.” Giản Dật kéo tay Trang Yến Hành, nắm chặt, còn nhẹ nhàng lắc lắc một chút, sau đó cậu cúi người, cố ý khom lưng, để tầm mắt mình ngang hàng với tầm mắt Trang Yến Hành.


Trang Yến Hành thậm chí còn không cần ngẩng đầu, chỉ cần anh khẽ nâng là đã có thể đối diện trực tiếp với đôi mắt của Giản Dật.


Người này ngày thường ngốc nghếch đến như vậy, đêm nay lại bất ngờ nắm thóp được cảm xúc của anh, còn trò chuyện ân cần như vậy, thật sự có thể khiến cho lòng người lung lay. 


Cảm giác áp bách trên người anh, trong nháy mắt đã biến mất không còn chút gì, còn có hơi dịu dàng.


“Khuya rồi, về phòng em ngủ đi.”


“Không muốn, em muốn ngủ với anh cơ, chú Trang rốt cuộc nói gì với anh vậy?” Giản Dật không chịu về, cậu thật sự quá tò mò, chuyện gì có thể làm cho Trang Yến Hành biểu hiện ra mặt như vậy.


“Nói anh quan tâm chăm sóc em, đừng làm gì quá đáng, tôn trọng ý kiến của em.” Trang Yến Hành nói tới đây, âm thanh có hơi dừng lại, anh nhìn vào mắt Giản Dật, trong ánh mắt mang theo sự mờ mịt, cuối cùng nói: “Đừng đi quá giới hạn.”


Anh không biết cha anh đã nhìn thấu tâm tư mình từ khi nào, từ lúc anh đề nghị để Giản Dật chuyển vào chung cư sống cha anh đã không đồng ý ngay lập tức, chỉ là đêm đó ông gọi anh vào phòng nói chuyện.


Nội dung trò chuyện làm anh bất ngờ, nhưng đối mặt với sự dò hỏi của cha, anh không phủ nhận.


Hai cha con trong lúc nhất thời đều lâm vào cục diện bế tắc, cuối cùng, sau khi đảm bảo sau này anh sẽ không làm ra hành động gì tổn thương Giản Dật, cha anh mới xuống nước đáp ứng.


Lần trở về này, ba Trang gọi anh vào phòng vẫn để nói chuyện đó, có lẽ là sợ anh không khống chế được chính mình, cho nên mới nhấn mạnh nhắc nhở như vậy.


Tâm trạng của ông rất tệ, cha mẹ Giản Dật giao thằng bé lại cho nhà mình chăm sóc, đặt trọn niềm tin. Giờ mọi chuyện lại thành ra như vậy, đúng là dồn ông vào tình thế không biết phải làm sao.


Trang Yến Hành có thể hiểu trạng thái của cha mình, anh cũng cảm thấy rất có lỗi, là anh đã làm cha mẹ khổ tâm.


Nên khi ba Trang nói rằng không biết nên trò chuyện với cha mẹ Giản như thế nào cho phải, anh dứt khoát nói với ông, không cần bọn họ đi giải thích, chính anh sẽ giải thích với cha mẹ Giản Dật.


Anh không cần cha mẹ phải lo liệu điều gì cho mình, chính anh sẽ xử lý tất thảy.


Bao gồm cả mối quan hệ với Giản Dật.


“Vậy thôi sao? Em còn tưởng có chuyện gì nghiêm trọng lắm!” Giản Dật cạn lời, sao Trang Yến Hành lại tỏ ra như vậy chứ.


Tuy nhiên bởi vì có người chống lưng, cậu lại bắt đầu lên án Trang Yến Hành: “Anh xem đi, tới chú Trang còn cảm thấy anh quá đáng, còn quá giới hạn cái gì nữa chứ. Anh đã quá đáng với em từ lâu rồi, ngày mai em đi méc chú Trang.”


Nhìn Giản Dật vô tâm ngốc nghếch doạ nạt xong, Trang Yến Hành nhất thời im lặng, chỉ đợi Giản Dật nói xong, im lặng hai giây, sau đó gọi cả họ tên cậu: “Giản Dật.”


“Vâng?” Khi Trang Yến Hành nghiêm túc, gọi cả họ lẫn tên cậu, Giản Dật sẽ theo bản năng trở nên thành thật ngay.


Cậu nhìn Trang Yến Hành, đã trở nên ngoan ngoãn hơn không ít.


“Em thật sự không thích anh quản em sao?” Trang Yến Hành hỏi cậu, giọng nói thậm chí còn hơi dịu dàng.


Giản Dật lại ngây ngẩn cả người……


Rõ ràng bây giờ cậu phải gật đầu tán thành, nói cho anh biết là bị anh quản thúc suốt ngày như vậy làm cậu phiền muốn chết, nhưng khi anh thật sự nhìn chăm chú vào cậu, giọng điệu nghiêm túc hỏi một câu như vậy, Giản Dật lại cảm thấy không nói nên lời.


Câu nói kiên định kia như bị mắc kẹt trong cổ họng, như thế nào cũng không nói ra được. Có lẽ là trong thâm tâm cậu sợ hãi, nhưng cậu cũng không biết là cậu sợ hãi điều gì.


“Anh hỏi cái gì thế, ai mà thích anh quản chứ…..” Giản Dật ngại ngại ngùng ngùng mở miệng, sau khi nói xong, cậu lại nhìn sắc mặt Trang Yến Hành, thật ra anh cũng không có phản ứng gì, nhưng cậu vẫn bồi thêm một câu: “Em biết anh muốn tốt cho em.”


Câu trả lời không quá kiên định, khúc cuối nghe còn giống như đang làm nũng.


“Được.” Trang Yến Hành lên tiếng.


“Ngủ đi, em mệt rồi!”


Giản Dật xấu hổ muốn chết, nên dập tắt cuộc trò chuyện, kéo chăn chuẩn bị chui vào, kết quả chăn lại bị vén ra, anh nhìn cậu: “Về phòng ngủ đi.”


“Không muốn, người yêu ngủ với nhau chẳng phải là bình thường sao? Nếu anh không quen thì chúng ta ngủ vài lần là quen thôi!” Giản Dật cố ý muốn quậy anh, đôi mắt tinh ranh nhìn Trang Yến Hành, nhưng cậu cũng không ý thức được, lời này nói ra làm người ta hiểu nhầm bao nhiêu. 


Trang Yến Hành im lặng, nhìn cậu không nói gì.


Giản Dật vẫn còn ghim lời nói của ông nội mình lúc ăn cơm, vì thế giả vờ ung dung hỏi Trang Yến Hành: “Nhưng mà, anh đã là bạn trai em rồi, trong lòng lại vẫn muốn cưới người khác sao?”


“Giản Dật, đừng nói bậy.” Giọng nói Trang Yến Hành mang theo vài phần nhắc nhở.


Nếu là trước kia, Giản Dật chắc sẽ chịu thua rồi, nhưng đêm nay không hiểu tại sao cậu có hơi muốn trêu chọc Trang Yến Hành, cậu không hề sợ hãi nhìn lại anh: “Sao? Anh chột dạ à?”


Nhìn ánh mắt của cậu, Trang Yến Hành hỏi lại: “Thật sự muốn ngủ cùng nhau?”


Giản Dật có chút chột dạ, nhưng vẫn ra vẻ đúng tình hợp lý ưỡn ngực: “Chứ sao, không lẽ yêu đương như anh hả? Toàn nói ngoài miệng, một chút hành động thực tế cũng không có.”


Nhìn dáng vẻ này của cậu, đúng thật là phải bị trị.


Mềm lòng với cậu quả nhiên là vô dụng mà.


“Em rõ chuyện yêu đương lắm à?” Trang Yến Hành hỏi cậu.


Không nghĩ tới Trang Yến Hành sẽ hỏi như vậy, Giản Dật cũng mắc kẹt, rốt cuộc cậu cũng chỉ có lý thuyết suông, mà đống lý thuyết đó hầu hết còn là từ những cuốn sách của Vạn Sanh, toàn là đồ không đáng tin cậy.


Nhưng cậu không thể biểu hiện là mình hoàn toàn không biết gì cả, vì thế nói: “Yêu đương không phải là cùng nhau hẹn hò, ăn cơm, ngủ nghỉ sao?”


Trang Yến Hành gật đầu: “Ừm, em nói đúng, nhưng còn chi tiết thì sao? Em có biết không?”


Trang Yến Hành nói xong liền áp sát vào người Giản Dật, thu hẹp khoảng cách giữa hai người đến mức có chút mờ ám.


Động tác này rõ ràng mang theo vài phần xâm lược, Giản Dật nháy mắt cứng đờ, nhịn không được lui về phía sau, lưng liền chạm vào đầu giường, không thể trốn được nữa.


“Sao cơ?” Giọng cậu có chút phát run.


“Là người yêu, ngủ cùng với nhau không chỉ là ngủ, Giản Dật, nếu em đòi anh hành động thực tế, thì anh có thể hiểu rằng em đang có ý đó với anh đúng không?”


Trang Yến Hành nhìn thẳng vào mắt Giản Dật, hơn nữa vì khoảng cách của hai người quá gần, Giản Dật thậm chí còn không dám thở mạnh, rõ ràng ánh mắt cậu có chút hoảng loạn, bàn tay ôm lấy chăn bông đã siết chặt.


“Anh nói gì em không hiểu.” Giản Dật né tránh ánh mắt anh, bắt đầu giả ngốc, nhưng giọng nói run rẩy đã bán đứng cậu.


Vốn dĩ chỉ muốn doạ cậu một phen, để cậu không phá phách nữa là được, nhưng nhìn phản ứng của cậu Trang Yến Hành lại muốn trêu chọc thêm một chút.


“Không phải nói muốn ngủ cùng anh sao? Bây giờ sợ rồi?”


“Ai sợ chứ, em mới không sợ!” Giản Dật nháy mắt bật lại, nỗ lực làm cho bản thân mình bình tĩnh, Trang Yến Hành chẳng qua chỉ muốn doạ cậu thôi, cậu không tin anh thật sự dám làm gì đó.


Tuy an ủi chính mình ở trong lòng như vậy nhưng lông mi cậu vẫn đang run rẩy, ánh mắt hoảng loạn căn bản không dám nhìn Trang Yến Hành.


“Được, vậy chúng ta bắt đầu từ hôn môi.” Trang Yến Hành nói.


Nói rồi, anh chống tay vào hai bên sườn cậu, vây hãm cậu trong lồng ngực mình, thân thể ngày càng áp sát.


Lòng bàn tay Giản Dật đã mướt mồ hôi, hơi thở của đối phương càng ngày càng gần, thẳng cho đến khi cậu có thể cảm nhận được hô hấp của anh phả lên mặt mình, mang theo cảm giác hơi ngứa ngáy, cậu sợ hãi nhắm chặt mắt lại, thân thể lại cứng đơ quên cả né tránh. 


Khoảng cách gần trong gang tấc, hô hấp hai người hoà vào nhau, tầm mắt của Trang Yến Hành dừng lại trên môi cậu.


Anh chậm rãi rũ mi, muốn che đi tâm tư của mình, thân thể lại vô thức tiến gần hơn vài phần, thiếu chút nữa hai cánh môi đã chạm vào nhau.


Lông mi Giản Dật run rẩy kịch liệt, trái tim dường như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, rốt cuộc, cậu không chịu nổi nữa giơ tay đẩy Trang Yến Hành ra, sau đó mở mắt. Gương mặt đỏ bừng từ trên giường bò xuống, chạy trối chết về phòng.


Trang Yến Hành ngồi trên giường, nhìn cậu chật vật chạy trốn, lại thở phào một hơi, anh giơ tay, đè lại trái tim của mình, thật ra, anh thì hơn gì Giản Dật chứ?


Trang Yến Hành nhắm hai mắt, rõ ràng cảm nhận được trái tim đang đập trong lồng ngực, chỉ cảm thấy cổ họng khát khô, cái chớp mắt kia, nếu Giản Dật thật sự không phản kháng, có khi anh đã thật sự hôn cậu rồi.


Cho nên anh mới không thể ngủ cùng cậu được.


Chỉ là Giản Dật sẽ không hiểu điều đó.


Recent Posts

See All
Chương 24: Chúng ta quen nhau à?

Nhưng mà thật đáng tiếc, kế hoạch đầu tiên của Giản Dật đã bị một vị khách không mời mà đến cắt ngang. Vốn dĩ buổi chiều hôm đó cậu không có tiết gì quan trọng, cả quà và hoa tươi đều đã chuẩn bị từ n

 
 
 
Chương 23: Sao cậu nhát gan thế?

Giản Dật hoảng loạn từ phòng Trang Yến Hành chạy ra, vừa đúng lúc gặp phải mẹ Trang vừa đi lấy nước về. Mẹ Trang thấy cậu chạy ra từ phòng Trang Yến Hành cũng có hơi bất ngờ, đặc biệt là bộ dạng cậu c

 
 
 
Chương 21: Trước lạ sau quen

Hôm sau lúc Giản Dật tỉnh dậy, trong phòng chỉ có một mình cậu, không thấy Trang Yến Hành cậu cũng không quá bất ngờ, dù sao thì đối phương luôn dậy sớm hơn cậu nhiều. Cậu ở trên giường lăn một cái, r

 
 
 

Comments


bottom of page