Chương 21: Trước lạ sau quen
- Lunar nè
- Apr 3
- 10 min read
Hôm sau lúc Giản Dật tỉnh dậy, trong phòng chỉ có một mình cậu, không thấy Trang Yến Hành cậu cũng không quá bất ngờ, dù sao thì đối phương luôn dậy sớm hơn cậu nhiều.
Cậu ở trên giường lăn một cái, rồi lại duỗi lưng duỗi eo mãi không muốn dậy, bây giờ mới nhớ ra, tư thế ngủ cậu có hơi xấu, có vẻ hôm qua đã chiếm hết giường của Trang Yến Hành luôn rồi.
Cũng có thể là bởi vì vậy, Trang Yến Hành mới không muốn cùng cậu ngủ chung, nhưng Giản Dật cũng không hề tội lỗi, tâm tình còn rất tốt.
Còn chưa nướng được mười phút, Trang Yến Hành đã vào phòng gọi cậu dậy.
“Em biết rồi.” Giản Dật lười biếng lên tiếng.
Ăn sáng xong, Trang Yến Hành chở cậu đi học, Vạn Sanh ở gần trường hơn nên đã đến trước chiếm chỗ cho cả hai người, Giản Dật vừa vào lớp đã thấy cậu ta.
Vạn Sanh đang hào hứng nói chuyện phiếm với mọi người thì liếc thấy Giản Dật, vì thế vẫy tay gọi cậu qua cùng.
Giản Dật đi qua, thả cặp ngồi xuống: “Mọi người nói gì thế?”
“Đang nói chuyện người nổi tiếng đó, nè, cho cậu xem.” Vạn Sanh đưa ảnh chụp trên điện thoại cho Giản Dật xem.
Giản Dật nhìn thoáng qua, người trong ảnh lớn lên khá đẹp trai, hình như còn cảm thấy hơi quen mắt, cậu liếc nhìn tên rồi nhíu mày.
Chu Tự? Hình như có chút quen tai, nhưng mà vẫn chưa nghĩ ra.
Giản Dật lười nghĩ nữa, cậu thôi nhìn, sau đó hỏi Vạn Sanh: “Không biết, cậu thích idol nam á?”
“Không phải tớ, các bạn nữ thích, bọn tớ chỉ hóng drama tí thôi, nghe nói anh ta vừa debut đã phất lên, đang được PR điên cuồng luôn đó, cũng không biết bối cảnh như thế nào, trọng điểm là hai ngày nữa anh ta sẽ tổ chức hoạt động gì đó ở trường chúng ta đấy. Nhưng mà tớ cảm thấy so với anh ta, cậu lớn lên càng đẹp trai hơn, không thì sau này cậu cũng debut đi, chắc chắn nổi tiếng.” Vạn Sanh nói rất nghiêm túc.
“Cũng không thể so sánh như vậy đâu, kiểu đẹp của Giản Dật và Chu Tự là hai loại khác nhau, nhưng mà tớ đồng ý với Vạn Sanh câu cuối nhé, Giản Dật vào giới giải trí chắc chắn sẽ nổi.” Bạn nữ bên cạnh cũng nhìn về phía Giản Dật.
Chỉ cần gương mặt này của Giản Dật, bước vào giới giải trí, không cần tài nghệ gì vẫn sẽ gom được một đống fan.
Giản Dật nhìn bọn họ, bộ dáng không có hứng thú: “Không thèm, vừa mệt vừa phức tạp.”
“Vậy sau này cậu muốn làm gì? Cả đời làm tiểu thiếu gia nhà họ Giản luôn à?” Vạn Sanh trêu chọc.
Giản Dật nhướng mày, khẽ cười hừ một tiếng: “Sao nào? Cậu hâm mộ tớ à?”
Vạn Sanh: “......”
Cậu hận kẻ có tiền!
“Vậy hôm qua cậu cúp máy tớ làm gì? Vạn Sanh thấy cậu tâm trạng không tệ, hẳn là hỏi cũng không sao.
“Không có gì đâu, chuẩn bị về chỗ thôi, vào học rồi.” Giản Dật quay đầu đi, nhìn về phía bục giảng rồi lấy sách ra.
Vừa lúc này giáo viên cũng đã đến, mọi người bèn không nói chuyện phiếm nữa.
Hôm nay không có nhiều tiết lắm, cơ bản là buổi sáng học xong, buổi chiều sẽ không còn tiết nữa, cho nên cả chiều cậu đều ở ké ký túc xá của Vạn Sanh, cả đám con trai cùng nhau chơi board game*.
*Board game là kiểu như Monopoly, UNO, cờ cá ngựa các thứ các thứ.
“Ngày mốt Chu Tự đến diễn ở trường chúng ta đấy, các cậu có đi xem không?” Có người hỏi.
“Không đi, không có hứng thú.”
“Idol nam có gì đẹp chứ.”
“Nhưng bạn gái tớ thích, hết cách rồi.”
“Giản Dật cậu thì sao?”
Giản Dật đang cúi đầu nhắn tin, không nghe rõ bọn họ nói gì, nghe tên cậu thì ngẩng đầu nhìn mọi người, có chút ngốc lắc đầu: “Không đi đâu.”
“Mọi người đang chơi bên này, cậu nhắn tin với ai đó?” Vạn Sanh thò đầu lại nhìn màn hình điện thoại cậu, nhìn thấy tên Trang Yến Hành, nhưng chỉ kịp thấy nội dung có hai chữ về nhà.
Giản Dật mau chóng rút điện thoại lại, dùng khuỷu tay đẩy Vạn Sanh một cái, cậu ta vội vàng đưa hai tay lên: “Được được, tớ không nhìn nữa.”
“Giờ tớ về trước nhé.” Giản Dật nói với mọi người.
“Về sớm như vậy làm gì?” Thấy Giản Dật phải đi, lập tức có người thắc mắc.
“Phải về nhà một chuyến.” Giản Dật đứng dậy nói.
Vừa rồi Trang Yến Hành nhắn tin báo ba mẹ anh gọi hai người về ăn một bữa cơm, thật ra nghĩ một chút, cậu dọn vào chung cư đã hơn hai tháng, cũng chẳng về được mấy khi, giờ còn để người lớn chủ động gọi cậu về nhà, có hơi xấu hổ.
Nhà của Trang Yến Hành đối với Giản Dật giống như một ngôi nhà thứ hai.
Cha mẹ cậu năm nào cũng ở nước ngoài, thật ra lúc nhỏ họ cũng muốn mang Giản Dật theo, nhưng cả hai người đều không giỏi chăm con, mỗi lần Giản Dật khóc ré lên thì ba người chỉ có thể mắt to trừng mắt nhỏ, đến tận khi cậu khóc đến thở hổn hển thì ông bà của cậu mới đến, đem hai người mắng một trận.
Hơn nữa hai người đều thích tận hưởng cuộc sống, không quá quan tâm đến con cái, nên hai vợ chồng già cũng hơi lo ngại khi để cậu đi theo cha mẹ ra nước ngoài, cuối cùng vẫn ở lại nước.
Nhưng hai ông bà đã lớn tuổi, chiều cháu không biết dừng, hai người sợ Giản Dật bị chiều hư chỉ biết nhờ cậy cha mẹ Trang Yến Hành, coi như kéo dài tình cảm đời trước, để hai đứa nhỏ cùng nhau có bạn.
Sau này, vì Trang Yến Hành, cậu còn ở nhà họ Trang nhiều hơn. Đừng thấy bây giờ cậu rất sợ Trang Yến Hành, nhưng lúc còn nhỏ ít ra còn vừa sợ vừa yêu, mà từ nhỏ cũng đã hình thành nên một loại tâm lý ỷ lại vào anh.
Cha mẹ Trang Yến Hành cũng coi cậu như con ruột mà đối đãi, nếu cậu mà không về thì cha mẹ Trang chắc sẽ gọi điện thoại đến hỏi xem có phải hai người cãi nhau rồi không.
Trang Yến Hành đón cậu ở cổng trường, sau khi Giản Dật lên xe thắt dây an toàn, liền xoay người nói: “Nhân tiện đi thăm cả ông bà của em nữa.”
“Ba mẹ anh đã mời bọn họ qua rồi.” Trang Yến Hành nói.
Hai nhà vốn dĩ thân thiết nên rất thuận tiện.
“Chú dì thật là chu đáo.”
“Buổi tối muốn ngủ ở nhà hay về chung cư?” Trang Yến Hành một bên lái xe một bên hỏi cậu.
“Ở lại nhà đi, lười chạy về quá, lắm việc, dù sao ngày mai mười giờ em mới có tiết.” Giản Dật lười nhác nói, đến nỗi ngày mai Trang Yến Hành có muốn đi làm hay không cũng không nằm trong phạm vi suy xét của cậu.
“Được.” Trang Yến Hành gật đầu.
Lúc về tới nhà, đồ ăn đều đã sẵn sàng, chỉ cần chờ bọn họ nữa thôi.
Giản Dật vừa vào cửa nhìn thấy mẹ Trang Yến Hành đã nhanh chóng phóng tới, ôm dì một cái thật chặt: “Dì Lê, con nhớ dì quá à.”
Mẹ Trang cũng chạy nhanh đáp lại cái ôm của cậu, cô cười nheo mắt, nhịn không được trách yêu cậu một chút: “Chỉ có nịnh là giỏi, không gọi là con không thèm về luôn đúng không?”
“Đâu có đâu ạ, là Trang Yến Hành đó, ai biết mỗi ngày anh ấy đều bận việc gì, con lúc nào cũng hỏi đó nha.” Giản Dật không hề tội lỗi ụp cái nồi lên đầu Trang Yến Hành, anh cũng chỉ liếc cậu một cái, không phản bác.
“Đừng đứng đó nữa, mau rửa tay ăn cơm trước đi.” Ba Trang ở phía sau nhắc nhở.
Giản Dật buông mẹ Trang ra, lại ngoan ngoãn gọi một tiếng “chú Trang”, sau đó lại chạy tót qua chỗ vợ chồng già đang ngồi bên sô pha, thân mật ngồi xổm xuống ôm lấy bọn họ nũng nịu nói chuyện, dỗ mọi người trong nhà vui đến khóe miệng đều nhếch lên, đến cả Trang Yến Hành ngày thường không thể hiện nhiều cảm xúc cũng để lộ ra chút ý cười dịu dàng.
Lúc này ba Trang dùng một ánh mắt đầy ẩn ý nhìn Trang Yến Hành, Trang Yến Hành cũng nhìn ba mình một cái, hai người không nói lời nào, bầu không khí có hơi kỳ lạ.
Trên bàn chuẩn bị rất nhiều món ăn họ thích, Giản Dật không ăn cay được nên các món ăn chỉ được nêm chút tiêu.
Trên bàn cơm, ba mẹ Trang hỏi cuộc sống đại học của Giản Dật thế nào, rồi lại hỏi cậu ở chung cư quen không, có muốn mang người giúp việc lên chăm sóc bọn họ không.
Giản Dật không có ý kiến gì, dù sao ở nhà cậu cũng có cần phải động tay vào việc gì đâu, vì thế nhìn về phía Trang Yến Hành.
“Không cần đâu.” Trang Yến Hành nói.
“Sau này nếu rảnh thì về nhà nhiều một chút đi, từ ngày hai con dọn ra, trong nhà trở nên quạnh quẽ hẳn.” Mẹ Trang nói.
Giản Dật ăn cơm, nghe mẹ Trang nói vậy, híp mắt ngẩng đầu cười tươi rói: “Cũng chỉ có con ồn ào thôi mà.”
Mẹ Trang bị cậu chọc cười: “Con đừng nói bậy.”
“Con có nói bậy đâu, anh ấy chả nói chuyện gì, bình thường chỉ có con nói nhiều.” Giản Dật nói.
“Ăn cơm.” Trang Yến Hành gắp đồ ăn vào chén của cậu, nhắc nhở.
Giản Dật có chút không vui nhìn Trang Yến Hành, mẹ Trang thấy thế cũng cười nói: “Đừng chỉ lo Tiểu Dật, con cũng ăn nhiều chút đi, nhìn xem, cả người đã gầy đi rồi, ba con đúng là một chút cũng không đau lòng, suốt ngày chỉ biết giao việc cho con làm thôi.”
Nói xong, mẹ Trang nhìn ba Trang một cái, rồi lại gắp đồ ăn để vào chén Trang Yến Hành.
Ba Trang: “......”
Trang Yến Hành nhìn đồ ăn trong chén, ngẩng đầu nhìn về phía mẹ Trang: “Cảm ơn mẹ.”
“Yến Hành đúng là gầy hơn hồi trước, cháu nó còn trẻ, con cũng đừng áp lực cháu nó quá.” Ông nội Giản Dật cũng nói đỡ cho Trang Yến Hành một câu.
Ba Trang bất đắc dĩ: “Chuyện này không liên quan tới con.”
Ông chỉ gọi Trang Yến Hành lên công ty muốn cho anh làm quen một chút, nhưng ai ngờ Trang Yến Hành lại vượt xa kỳ vọng của ông, con trai vừa giỏi vừa có năng lực, người làm ba như ông không lẽ lại ngăn cản sao?
“Đúng là không có liên quan tới ba.” Trang Yến Hành giải thích một câu.
Mà Giản Dật ở một bên nghe cha mẹ Trang thảo luận, cũng bắt đầu trộm quan sát Trang Yến Hành, hình như anh thật sự đã gầy hơn một chút, cậu ở cùng với Trang Yến Hành suốt ngày vậy mà lại không hề phát hiện.
Giản Dật hiếm khi có chút chột dạ cùng áy náy, chắc cậu không nên phá Trang Yến Hành mãi như vậy đâu nhỉ.
“Tối nay các con có trở về không?” Mẹ Trang hỏi hai người.
“Dạ không về, con muốn ở đây.” Giản Dật nói thẳng.
“Đứa nhỏ này, về nhà đi con.” Ông nội Giản nói.
“Con không về đâu, ở đây tiện hơn, ngày mai A Hành chở con đi học.” Giản Dật từ chối.
“Cứ thích quấn lấy Yến Hành, để ta chống mắt lên xem ngày nào đó Yến Hành lấy vợ rồi con có còn quấy rầy người ta nữa không.” Ông nội Giản nghe như đang trách mắng Giản Dật nhưng ánh mắt cùng giọng nói lại tràn đầy cưng chiều.
“Sao lại là con quấy lấy anh ấy?” Giản Dật vừa nghe lời này đã thấy không phục, chuyện này có liên quan gì tới Trang Yến Hành đâu, cậu chỉ thấy ở đây tiện hơn thôi mà.
Nhưng mà……Giản Dật nhịn không được lại lần nữa nhìn về phía Trang Yến Hành, có chút tò mò, Trang Yến Hành sẽ kết hôn sao?
Người mà anh thích rốt cuộc là ai, trông như thế nào?
Vừa nghĩ vậy, trong lòng cậu bỗng thấy hơi chua chua, vừa lúc Trang Yến Hành cũng chú ý đến tầm mắt của cậu vì thế cũng quay đầu qua, tầm mắt hai người bất ngờ đối diện với nhau.
Giản Dật lập tức quay đi, lắc đầu ngán ngẩm, tự trách mình sao lại có cảm giác này. Cậu lo chuyện này làm gì chứ!
“Không sao không sao, ở chỗ nào cũng được, đều là nhà mình cả, để chút nữa sửa soạn lại phòng của Tiểu Dật với Yến Hành là được rồi.” Mẹ Trang cười nói thêm vào.
“Không cần đâu, con ngủ chung với A Hành là được rồi.” Giản Dật lập tức nói.
Trước lạ sau quen, cậu phải tìm mọi cách đánh tan phòng tuyến tâm lý của Trang Yến Hành.
Trang Yến Hành nhìn cậu, lời còn chưa nói, ba Trang đã mở miệng; “Hai đứa lớn như vậy rồi mà còn ngủ chung, để dọn dẹp xong rồi mỗi đứa một phòng đi.”
Ba Trang nói xong, Trang Yến Hành lại nhìn ba mình liếc mắt một cái, không nói gì.
Nhưng Giản Dật vẫn luôn không phải là một đứa nhóc ngoan ngoãn nghe lời, ngoài mặt có thể xuôi theo nhưng sau lưng sẽ len lén làm trái ý. Cho nên sau khi Trang Yến Hành vào phòng làm việc trò chuyện với ba xong, trở về phòng nhìn thấy giường đã bị chiếm đóng cũng không quá bất ngờ.
Tâm tư của Giản Dật đều trực tiếp viết lên mặt, có đôi khi anh cũng không thể mù quáng chiều chuộng cậu.
Nghĩ đến nội dung ba tìm mình nói chuyện, mặt Trang Yến Hành sa sầm, anh đóng cửa phòng, lẳng lặng nhìn Giản Dật.
Comments