top of page

Chương 20: Ngủ cùng nhau

  • Writer: Lunar nè
    Lunar nè
  • Apr 3
  • 8 min read

Kết thúc một ngày khiến người ta mệt mỏi, Giản Dật tắm rửa xong trở về phòng ngay lập tức tìm Vạn Sanh tổng kết kinh nghiệm của cả ngày hôm nay.


Cậu cứ cảm thấy có gì đó rất rất sai, đáng lẽ ra không phải như thế này.


Tại sao Trang Yến Hành còn tự nhiên hơn cả cậu vậy.


Vạn Sanh nghe toàn bộ quá trình hẹn hò của hai người xong cũng trầm mặc.


“Cậu chắc chắn anh ta không thích thầm cậu?”


Cũng không thể trách Vạn Sanh nghĩ nhiều.


Giản Dật cạn lời, cậu thật sự không biết trong đầu Vạn Sanh suy nghĩ cái gì, “Cậu sẽ yêu thầm người em trai lớn lên từ nhỏ với cậu sao?”


Vạn Sanh nghĩ nghĩ, cảm thấy đúng là không có khả năng.


“Nếu khó quá thì thôi đừng làm nữa, tớ cảm thấy cậu không thắng nổi anh ta đâu.”


Là bọn họ đã khinh địch rồi.


Giản Dật không trả lời, tất nhiên là cậu không muốn.


Từ nhỏ đến lớn đều là như thế này, mỗi lần cậu muốn đấu tranh cho chính bản thân mình đều sẽ kết thúc bằng thất bại, giống như chỉ cần đối mặt với Trang Yến Hành, thì cậu sẽ mãi mãi không thể phản kháng, cả đời đều bị anh khống chế.


Hiện tại ngay cả anh em chí cốt cũng nghĩ vậy, có cam tâm không? Tất nhiên là cậu không cam tâm.


“Không, tớ mới không bỏ cuộc đâu.” Giản Dật nghiêm túc tuyên bố, lại như đang giận dỗi.


Vạn Sanh thở dài: “Vậy cậu tính làm gì? Bây giờ cậu chỉ cần lại gần anh ta một chút đã đỏ mặt, anh ta hiểu cậu rất rõ, nắm chắc những biện pháp gì để đối phó với cậu.”


Giản Dật không nói gì, đúng là bởi vậy nên cậu mới tức giận, Trang Yến Hành chắc chắn cậu sẽ bỏ cuộc.


Cậu nhìn Vạn Sanh trong video call, có lẽ là nội tâm phản nghịch của cậu đã bị kích thích hoàn toàn , ánh mắt cậu trở nên kiên định hơn: “Ai nói tớ không làm được, anh ấy làm được thì tại sao tớ lại không thể? Cậu cứ chờ xem, ai chịu thua trước còn chưa biết đâu.”


Thấy trạng thái của cậu rõ ràng là có hơi cố chấp, Vạn Sanh nhanh chóng dập lửa: “Cậu muốn làm gì? Tớ nói cậu đừng quá xúc động, chúng ta không cần phải quá hơn thua trong việc này đâu. Nếu cách này không làm được thì thôi chúng ta thử cách khác.”


“Thôi không nói nữa, gặp cậu sau!” Giản Dật thuộc phái hành động, lập tức cúp video với Vạn Sanh, sau đó bật dậy từ trên giường, ôm gối chạy ra khỏi phòng.


Chắc chắn lần này cậu sẽ không bị Trang Yến Hành đánh bại, nếu thật sự không có cách nào dọn ra ngoài thì cậu cũng phải ghê tởm Trang Yến Hành một phen. Nghĩ đến phản ứng lần trước của Trang Yến Hành khi cậu ngủ ké giường anh, trong lòng Giản Dật đã có kế hoạch.


Lúc đẩy cửa phòng Trang Yến Hành ra thì bên trong không có ai, nhưng có thể nghe được trong phòng tắm có tiếng nước, chắc anh đang tắm rửa.


Giản Dật nghênh ngang bước vào, đóng cửa lại rồi bổ nhào lên giường Trang Yến Hành.


Cậu ôm gối lăn một vòng, sung sướng nhắm hai mắt lại, thoải mái quá đi.


Nói thật, từ lúc dọn vào chung cư, số lần cậu vào phòng Trang Yến Hành chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Rõ ràng trước kia lúc còn nhỏ, cậu có thể thoải mái ngủ ké giường anh, có những ngày mệt quá còn được qua đêm ở nhà anh luôn. Vậy mà lần trước lại bất ngờ đá cậu ra ngoài như vậy. 


Giản Dật vẫn còn ghim thù chuyện lần trước, cậu xốc chăn lên, bọc chính mình lại như cái kén.


Khi Trang Yến Hành từ phòng tắm đi ra, tóc vẫn ướt, anh xoa xoa tóc chuẩn bị lấy máy sấy thổi cho khô một chút, thì đã chú ý đến trên giường có một chỗ phồng lên đầy khả nghi.


Trang Yến Hành: “......”


Anh đi qua, khom lưng, trực tiếp kéo chăn ra, lại bị Giản Dật gắt gao nắm chặt lấy.


Trang Yến Hành tăng thêm vài phần sức, cuối cùng Giản Dật chịu không nổi buông lỏng tay, chăn bị kéo ra, để lộ ra Giản Dật đang dùng đôi mắt ngây thơ vô tội nhìn Trang Yến Hành. 


“Dậy.” Giọng Trang Yến Hành còn chưa tính là gay gắt, thậm chí còn có chút nhẹ nhàng.


“Không muốn đâu.” Giản Dật từ chối, một lần nữa kéo chăn. 


“Về phòng của em ngủ.” Trang Yến Hành nói.


“Không, em muốn ngủ ở phòng anh cơ, đây cũng đâu phải là lần đầu.”


Vừa nói, Giản Dật cũng không quên bắn cho anh một ánh mắt khiêu khích.


Trang Yến Hành: “......”


“Được, vậy đêm nay em ngủ lại đây.”


Giản Dật sửng sốt, hình như vẫn còn hơi khó tin việc anh dễ dàng thỏa hiệp như vậy. Vậy mà Trang Yến Hành lại không đuổi cậu? Cậu có hơi bất ngờ nhìn về phía đối phương.


Nhưng sau đó cậu phát hiện Trang Yến Hành xoay người muốn đi, Giản Dật thấy thế lập tức bật dậy từ trong chăn, cảnh giác bắt lấy tay của anh: “Anh đi đâu?”


Trang Yến Hành dừng động tác, một lần nữa quay đầu lại, đầu tiên là rũ mắt nhìn tay của Giản Dật đang nắm chặt lấy tay mình, sau đó mới nhìn lên, dừng trên mặt Giản Dật.


Bị anh nhìn xuống từ trên cao làm Giản Dật thấy hơi chột dạ, cậu mất tự nhiên buông tay ra nhẹ nhàng rụt về, cậu hắng giọng, giả vờ bình tĩnh nhìn ngược lại Trang Yến Hành.


Trang Yến Hành trả lời cậu: “Đi sấy tóc.”


Giản Dật: “......À.”


Cậu có chút ngại ngùng dời mắt, ngón tay cũng vô thức chạm chạm vào nhau, cuối cùng cũng im lặng.


Trang Yến Hành đi lấy máy sấy, Giản Dật ngồi trên giường nhìn anh chằm chằm, vậy mà không hề thấy nhàm chán.


Trang Yến Hành sấy tóc xong, Giản Dật vẫn ở trên giường ngoan ngoãn chờ, anh cất máy sấy đi, liếc nhìn cậu một cái, biểu cảm dừng lại một chút, cuối cùng vẫn lựa chọn đi ra ngoài.


“Anh qua thư phòng ngủ.”


Giản Dật nằm trên giường đợi nửa ngày, kết quả nghe được lời này thì nổi điên, cậu bật dậy từ trên giường: “Trang Yến Hành anh có ý gì?”


Vốn dĩ là cậu tới ghê tởm Trang Yến Hành, nhưng nhìn thấy thái độ anh như thế này thì tức khắc quên đi mục đích ban đầu.


“Anh bỏ đi chỉ vì em ngủ ở đây đúng không? Chấp nhận hẹn hò với em làm anh tuổi thân lắm đúng không? Anh ghét em thì nói thẳng đi, để em trực tiếp chuyển ra ngoài là được!”


Giản Dật giận tới mức cậu không thể phân biệt được mình đang diễn hay đang thật sự tủi thân nữa.


Trang Yến Hành nhìn đôi mắt đã đỏ lên của cậu, anh dừng bước, một lần nữa cất chăn đệm vào tủ, rồi sau đó đi đến ngồi trước mặt cậu.


Giản Dật hơi nhích vào trong, trừng mắt nhìn anh.


Trang Yến Hành vén góc chăn lên, cũng ngồi vào trong, thân thể hai người gần như dính sát vào nhau, Giản Dật nháy mắt cứng đờ, Trang Yến Hành nhắc nhở cậu: “Nhích vào thêm chút nữa.”


Giản Dật vâng lời lại nhích vào trong một chút, sau đó thấy Trang Yến Hành trực tiếp lên giường, cậu lập tức lùi vào trong tường: “Anh làm gì?”


Trang Yến Hành nhìn cậu: “Không phải muốn ngủ chung sao?”


Giản Dật: “......”


Cậu im lặng, cũng không làm thêm gì nữa. Nhìn Trang Yến Hành nhìn xuống, cậu cũng thả lỏng cảnh giác nằm xuống theo.


Cảm thấy có chỗ nào đó hơi ngại ngùng nhưng lại không rõ là chỗ nào.


Rõ ràng hồi trước ngủ ké phòng Trang Yến Hành có cảm thấy gì đâu, cậu nằm rất nghiêm chỉnh, hoàn toàn quên luôn mục đích chính của mình là gì, vẫn là Trang Yến Hành hỏi cậu: “Muốn tắt đèn không?”


“Vâng……” Giản Dật cứng đờ lên tiếng, sau đó căn phòng tối sầm.


Trong phòng lúc này im lặng đến mức chỉ có thể nghe tiếng hít thở của nhau.


Ngoại trừ lần trước xem phim kinh dị sợ quá chạy qua ngủ ké thì thật ra hai người đã rất lâu không nằm chung một giường. Lần trước là mình lén lút chạy qua lúc Trang Yến Hành ngủ, kết quả anh vừa tỉnh đã đá cậu ra ngoài.


Lúc này cả hai đều còn tỉnh, cậu cũng không còn nhiều chuyện có thể kể cho anh như lúc còn nhỏ nữa, Giản Dật cẩn thận ngẫm lại, bỗng nhiên không thể nhớ bắt đầu từ khi nào, Trang Yến Hành bỗng nhiên coi trọng không gian cá nhân.


Ban đầu chắc cậu cũng không thích đâu, nhưng dần dần cũng đã thích ứng.


Giản Dật thử động đậy cơ thể nhích lại gần anh một chút, nhưng Trang Yến Hành dường như không để ý, cậu tò mò giương mắt nhìn anh, nương theo ánh sáng mờ ảo ngoài cửa sổ, cậu thấy Trang Yến Hành nhắm mắt lại dường như đã ngủ rồi.


Ngẫm lại thì cũng phải, cả ngày hôm nay, cậu còn ngủ được hai giấc ở trên xe và ở trong rạp phim, nhưng bây giờ vẫn cảm thấy rất mệt, Trang Yến Hành càng không cần phải nói. 


Cậu nằm sát lại một chút nữa, lẳng lặng nhìn chằm chằm người đang ngủ, không hề phát hiện ra khoảng cách của hai người đã có hơi vượt quá quan hệ bạn bè bình thường.


Trang Yến Hành không tốt sao? Thật ra cũng khá tốt, con người anh ưu tú như vậy, còn có thể chiều cậu chơi bời, chỉ là quản lý có hơi nghiêm mà thôi.


Mặc dù chỉ có điểm này nhưng cũng đã đủ khiến cậu hơi sợ Trang Yến Hành.


Mỗi lần gặp rắc rối, người dọn dẹp tàn cục cho cậu chính là Trang Yến Hành, mà người chỉnh đốn cho cậu sau những lần quậy phá như vậy cũng là anh.


Cậu nhìn chằm chằm anh hồi lâu, cuối cùng lại nhìn đến mức buồn ngủ, lúc này mới ngáp một cái, chui vào trong chăn, áp sát vào Trang Yến Hành ngủ thiếp đi.


Chỉ một lát sau đã truyền đến tiếng hít thở đều đều, cánh tay cũng vô thức choàng qua người anh.


Lúc này Trang Yến Hành chậm rãi mở mắt, động tác nhẹ nhàng nắm lấy tay Giản Dật trên người mình để lại vào trong chăn, sau đói hơi nghiêng người nhìn người đang ngủ cạnh mình trong gang tấc. Anh vén chăn lên lùi lại một chút, rồi đem phần chăn của cậu đắp lại chỉn chu.


Lúc chuẩn bị rút tay về, Giản Dật lại lần nữa say ngủ bắt được tay anh, lòng bàn tay ấm áp nhẹ nhàng giữ anh lại, động tác của Trang Yến Hành dừng lại, cúi đầu nhìn thoáng qua.


Giản Dật bắt lấy bàn tay anh rồi sau đó trực tiếp gối đầu lên ngủ.


Trang Yến Hành: “......”


Đầu ngón tay anh có hơi run rẩy, trong lúc nhất thời cũng không có động tác gì, thời gian như đang ngừng lại, hai người duy trì tư thế đó vài phút, Giản Dật mới chậm rãi buông tay, sau đó trở mình, đưa lưng về phía Trang Yến Hành tiếp tục ngủ.


Trang Yến Hành dường như cũng vừa trở nên tỉnh táo, anh hơi rũ mắt, ngón tay giật giật, rồi lại làm như không có gì lùi về.


Lòng bàn tay dường như còn lưu lại độ ấm trên người Giản Dật.


Anh xuống khỏi giường, sau đó không tiếng động rời khỏi phòng ngủ……


Recent Posts

See All
Chương 21: Trước lạ sau quen

Hôm sau lúc Giản Dật tỉnh dậy, trong phòng chỉ có một mình cậu, không thấy Trang Yến Hành cậu cũng không quá bất ngờ, dù sao thì đối phương luôn dậy sớm hơn cậu nhiều. Cậu ở trên giường lăn một cái, r

 
 
 
Chương 19: Em thì biết cái gì chứ?

Việc cần làm thì mãi không xong, vốn muốn làm Trang Yến Hành khó chịu, cuối cùng lại làm bản thân trở nên khó xử đến đứng ngồi không yên. Suốt bữa ăn, Giản Dật không dám nhìn Trang Yến Hành tới một cá

 
 
 

Comments


bottom of page