Chương 19: Em thì biết cái gì chứ?
- Lunar nè
- Apr 3
- 7 min read
Việc cần làm thì mãi không xong, vốn muốn làm Trang Yến Hành khó chịu, cuối cùng lại làm bản thân trở nên khó xử đến đứng ngồi không yên.
Suốt bữa ăn, Giản Dật không dám nhìn Trang Yến Hành tới một cái, chỉ lo vùi đầu ăn phần của mình, lúc về còn ôm theo một bó hồng to, vì quá nổi bật, lúc bước ra thu hút không ít sự chú ý của mọi người.
Thật là quá xấu hổ.
Sau khi ra khỏi thang máy, cậu cố ý đi chậm lại, muốn kéo giãn khoảng cách với anh, rề rà một hồi, Trang Yến Hành thấy cậu không đi theo kịp sẽ dừng lại đợi cậu.
Giản Dật không có cách nào, chỉ có thể theo sát, cả người đều ngại ngại ngùng ngùng, Trang Yến Hành có lẽ cũng đã nhìn ra, cuối cùng chủ động nắm lấy tay cậu, dẫn cậu đi.
Bất ngờ bị nắm tay làm Giản Dật theo bản năng rụt lại một chút, nhưng động tác của Trang Yến Hành càng nhanh hơn, giữ chặt cậu hơn vài phần, không cho đối phương cơ hội né tránh.
Trang Yến Hành nhìn Giản Dật: “Có vậy cũng không chịu được? Chẳng phải nói thích anh sao?”
Vừa nghe lời này, Giản Dật càng thêm rõ ràng, Trang Yến Hành chắc chắn đang cố ý, cậu theo thói quen mạnh miệng phản bác: “Làm gì có, chỉ là em còn chưa quen thôi.”
Lỡ rồi, cậu cũng hỏi thử: “Mà sao anh lại đồng ý dễ dàng vậy? Anh thật sự thích em sao?”
“Ừm.” Trang Yến Hành trả lời cực kỳ tự nhiên.
“Thật như vậy sao? Sao trước kia em lại không biết nhỉ?” Giản Dật muốn bội phục khả năng nói dối không chớp mắt của Trang Yến Hành, đặc biệt bộ dáng người này còn cực kỳ nghiêm trang nữa.
“Em thì biết cái gì chứ?” Trang Yến Hành cũng hỏi một câu.
Giản Dật cảm thấy câu này hơi lạ, nhưng lại không thể chỉ ra là lạ chỗ nào, cuối cùng nhíu nhíu mày, lại lần nữa từ bỏ.
Nhưng mà, ban đầu vốn rất xấu hổ, nắm tay Trang Yến Hành một lúc lại cảm thấy đỡ hơn rất nhiều.
Có lẽ trên người Trang Yến Hành luôn mang một loại cảm giác đặc biệt làm cậu cảm thấy yên tâm, lúc nãy còn mất tự nhiên bây giờ đã thả lỏng hơn rất nhiều, cũng không quá nhạy cảm với ánh mắt của người khác nữa.
Giản Dật nghĩ, kỳ thật cũng chả xấu hổ lắm, rốt cuộc Trang Yến Hành cũng có mất mặt đâu.
Vì vậy cậu đuổi kịp bước chân anh, chủ động nắm chặt lấy tay anh.
Cảm nhận được động tác của cậu, Trang Yến Hành quay đầu nhìn một cái, Giản Dật nhướng mày, còn kéo kéo lấy tay anh, khiêu khích nhướng mày một cái.
Trang Yến Hành: “......”
Thôi bỏ đi, anh đang trông chờ gì vào Giản Dật chứ?
“Muốn về chưa? Hay muốn làm gì khác?” Trang Yến Hành hỏi cậu.
Sau khi Giản Dật hết xấu hổ thì tâm tư cũng lung lay, nghĩ đến cả ngày hôm nay, mặc kệ thế nào cậu cũng phải trả đũa Trang Yến Hành ít nhất một lần.
“Thôi, về sớm vậy làm gì chứ? Chúng ta đi xem phim đi.”
Đúng là cậu còn rất nhiều năng lượng, Trang Yến Hành cũng không phản đối: “Được, để hoa trong xe trước đi, em tìm xem có phim gì?”
“Vâng.” Giản Dật gật đầu.
Hai người cất hoa đi, sau đó Giản Dật bắt đầu chọn phim. Cậu loại hết tất cả những phim tình cảm sến súa, dù sao cậu cũng không thể tưởng tượng mình và Trang Yến Hành cùng nhau xem phim tình cảm sẽ là cái dạng gì. Cuối cùng chọn nửa ngày, chỉ còn mỗi một bộ phim hài kịch có vẻ khá ổn dựa trên rating.
“Cái này nhé?” Giản Dật đưa cho Trang Yến Hành xem.
Trang Yến Hành nhìn thoáng qua rồi gật đầu: “Được.”
Nói rồi anh lại lấy điện thoại muốn đặt, Giản Dật thấy thế liền cản anh lại: “Thôi để em mua cho, ngồi trong rạp bình thường vui hơn.”
Giản Dật thật sự không muốn hai người ngồi phòng riêng nữa, thật sự quá thân mật rồi, nghĩ đến bữa ăn lúc nãy, cảnh tượng bọn họ ngồi trong phòng riêng còn thắp nến, Giản Dật không quen bầu không khí như vậy, thật sự quá kỳ quái.
Đương nhiên, cậu tuyệt đối không chịu thừa nhận rằng cậu không thể qua mặt Trang Yến Hành, chỉ là…chuyện gì thì cũng phải từ từ không phải sao?
“Được.” Trang Yến Hành cũng không nói gì, cất điện thoại đi.
Rất nhanh Giản Dật đã đặt vé xong, bọn họ cùng nhau tới rạp, còn nửa tiếng cho đến khi phim chiếu, trong rạp chiếu phim có hai cái máy gắp thú, Giản Dật nạp vài tệ mua một ít xu.
Vận may của cậu rất không tồi, chi vài chục tệ đã gắp được một con mèo bông màu trắng, rất mềm, sờ lên lông còn xù xù, cảm giác rất không tệ.
Cậu rất vui, cậu giơ nó lên khoe cho Trang Yến Hành xem: “Em gắp được rồi này, anh xem, có đẹp không?”
“Ừm, đẹp.” Tầm mắt của Trang Yến Hành dừng trên người Giản Dật.
Giản Dật cười đem thú bông đưa tới trước mặt Trang Yến Hành: “Cho anh nè.”
Trang Yến Hành nhìn Giản Dật, lại rũ mắt nhìn mèo nhỏ cậu đưa ra, sau đó đưa tay cầm lấy: “Cảm ơn.”
“Phim sắp bắt đầu rồi, anh chờ chút, em đi mua đồ ăn.” Giản Dật đưa thú bông cho Trang Yến Hành xong thì chạy đi mua đồ ăn.
Trang Yến Hành ở tại chỗ nhìn cậu, chẳng được bao lâu đã thấy cậu ôm hai ly đồ uống cùng một hộp bắp rang to đi lại.
“Đi thôi, chúng ta vào thôi.” Giản Dật nói.
“Ừm.”
Có lẽ vì phim không mới nên rạp không đông lắm, hầu như các chỗ ngồi đều trống, mọi người cũng ngồi khá xa nhau.
Phim bắt đầu, Giản Dật cũng không quên mục đích chính, cậu ôm bắp rang, nhìn như đang xem phim nhưng thật ra đang trộm quan sát Trang Yến Hành, lại vô tình liếc đến đôi nam nữ ngồi cách bọn họ hai hàng ghế.
Hai người ngồi xuống, bạn nam giúp bạn nữ đặt đồ uống ngay ngắn, sau đó bạn nữ ôm bắp rang xem phim, lâu lâu lại cùng bạn nam thảo luận một chút, sau đó còn đem bắp rang đút cho đối phương ăn.
Giản Dật theo bản năng cũng nhìn bắp rang trong tay mình, ừm…….
Cậu lại nhìn về phía Trang Yến Hành, trong rạp phim khá tối, cũng làm cho Giản Dật cảm thấy an toàn hơn vài phần.
Vì thế cậu cũng bắt chước cặp đôi trẻ, cũng đưa bắp rang đến bên miệng Trang Yến Hành, nhưng đôi mắt vẫn giả vờ nhìn chằm chằm phim, hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào anh. Động tác còn sượng hơn so với lần trước đút anh ăn kem.
Nhưng mà Trang Yến Hành bên này lại không có phản ứng gì.
Tầm mắt Giản Dật né tránh một chút, rõ ràng không được tự nhiên, cậu có chút bực mình: “Rốt cuộc anh ăn hay không ăn?”
Bây giờ Trang Yến Hành mới thôi nhìn cậu, há miệng, Giản Dật thấy vậy liền đem bắp rang nhét vào miệng anh, ngón tay còn không cẩn thận đụng phải môi Trang Yến Hành, ngón tay nhanh chóng rụt về như bị điện giật.
Trang Yến Hành lại nhìn Giản Dật, thấy tai cậu đã đỏ bừng lên, thật là, học được mấy trò này ở đâu không biết.
“Cho anh đó, tự anh cầm ăn đi.” Giản Dật trực tiếp nhét cả hộp bắp rang vào tay anh, lại giống như đang lảng tránh.
Trang Yến Hành nhìn hộp bắp rang to trong tay, trên thực tế chỉ có mỗi Giản Dật mới thích ăn thứ này.
Rạp phim lâu lâu lại truyền đến tiếng cười của mọi người, Giản Dật hoàn toàn không biết hài ở chỗ nào, phim này có vẻ như cũng không buồn cười đến vậy.
Tâm tư cậu hoàn toàn không đặt vào bộ phim đang chiếu, tất nhiên cũng không biết miếng hài trong phim như thế nào, hơn nữa Giản Dật vốn đã chơi cả ngày, bắt đầu thấy thiêu thiêu buồn ngủ, vậy nên cậu trực tiếp dựa vào Trang Yến Hành ngủ thiếp đi.
Trang Yến Hành sợ Giản Dật cảm lạnh, động tác dịu dàng đỡ người dựa vào ghế, cởi áo khoác của mình đắp lên người cậu rồi mới lần nữa để người dựa vào lồng ngực mình.
Trong rạp phim rất tối, anh có thể không kiêng nể gì nhìn người trong lồng ngực mình.
Khi Giản Dật tỉnh lại, trong rạp phim đã sáng đèn, cậu vừa mở mắt đã nhìn thấy đôi mắt của Trang Yến Hành.
Hai người rất ít khi ở gần nhau như vậy, đặc biệt là cả người cậu đều đang dựa vào Trang Yến Hành, lông mi cậu hơi run rẩy nhẹ, hình như ý thức được tư thế của hai người lúc này quá thân mật, vậy nên nhanh chóng đứng dậy đẩy Trang Yến Hành ra.
“Hết phim rồi, chúng ta về thôi.” Động tác cậu luống cuống như đang rất vội, nhưng lại không biết vội vì cái gì.
Trang Yến Hành không nhìn cậu nữa, giọng nói cũng tràn đầy dịu dàng: “Được thôi.”
Comments