Chương 18: Hẹn hò
- Lunar nè
- Apr 3
- 10 min read
Vì thế, một ngày trước buổi hẹn hò, Giản Dật nhận được một thư mục pdf cuốn “sổ tay couple” nghe nói Vạn Sanh tìm được trên mạng.
Vạn Sanh gửi tin nhắn cho cậu: “Dù sao thì chỉ cần cậu làm theo những điều trong cuốn sổ này, tuyệt đối sẽ không xảy ra sai sót.”
Giản Dật xem tin nhắn Vạn Sanh gửi tới xong, liền click mở thư mục, bắt đầu mở ra trang đầu tiên.
Bên trong ghi lại kỹ càng 100 việc những cặp đôi yêu nhau nên làm, nên đi hẹn hò nơi nào thích hợp, nên làm những gì, đối xử như thế nào mới làm cho người ngoài nhìn vào cảm thấy hai người yêu nhau thắm thiết.
Giản Dật đọc từng cái một.
Chương ăn uống:
Đầu tiên, khi ăn cơm cùng nhau, hai người có thể đút cho nhau ăn. Động tác nên tự nhiên, tạo cho đối phương cảm giác được chia sẻ trong vô thức.
Tiếp theo, hai người có thể chủ động gắp thức ăn từ bát của người kia, gia tăng cảm giác thân mật và tương tác, cũng có thể giả vờ lơ đãng uống cùng ly nước với người kia.
……
Ý tưởng quái gì thế này?
Chỉ mới tưởng tượng thôi mà Giản Dật đã thấy đau đầu, ăn một bữa cơm thôi mà phải phiền toái như vậy luôn? Sao lại phải ăn cùng bát với đối phương? Chẳng lẽ không thể tự gọi thêm một phần à?
Về chuyện uống nước, cậu và Trang Yến Hành càng không cần phải nói, cậu cũng không ngại uống chung một ly, dù sao cũng không phải là lần đầu.
Nhưng nhớ đến buổi hẹn hò mù tịt còn đang đợi, cậu lại kiên nhấn tiếp tục kéo xuống.
Chương hẹn hò:
Có thể chọn cùng nhau đi xem phim, đi dạo phố, hoặc có thể làm một ít đồ DIY handmade, chuẩn bị cho đối phương một món quà bất ngờ.
Món quà bất ngờ…… Giản Dật đúng thật là chưa từng nghĩ tới, cậu hẳn là phải chuẩn bị cho Trang Yến Hành một chút gì đó đúng không?
Giản Dật một bên tự hỏi, một bên tiếp tục kéo xuống, kết quả nội dung mặt sau càng ngày càng thái quá, nào là nắm tay như thế nào, hôn môi như thế nào, làm sao để có một đêm tuyệt vời bên nhau……
Giản Dật: “......”
Cậu lập tức đi tìm Vạn Sanh phàn nàn, cuốn sách này đúng là vô nghĩa, gõ liên tục bùm bùm chíu chíu rồi gửi luôn một đoạn văn.
Một lúc sau bên kia mới trả lời cậu: Bình tĩnh, cậu nhìn phần phía trước mà học hỏi, tìm cách đối phó trước đã. Bỏ qua phần phía sau đi. Bỏ qua đi.
Vạn Sanh: Ừm nhưng mà nếu cậu muốn đọc thì cũng được thôi. Cái đứa bạn bán lại cuốn này cho tớ bảo phần sau mới là tinh hoa.
Tinh hoa cái đầu cậu ấy, tinh hoa ở đâu ra, toàn là nói nhăng nói cuội.
Giản Dật trực tiếp tắt đoạn chat, trang sách vẫn dừng lại ở đoạn dạy hôn môi như thế nào cho đúng.
Giản Dật không nhịn được làm bộ lơ đãng liếc mắt đến, nhìn đến những nội dung đó, trong đầu cậu không tự chủ được bắt đầu tưởng tượng mình và Trang Yến Hành, sau đó cậu bỗng bừng tỉnh.
Mình điên rồi à? Mình chắc chắn là bị điên rồi!
Giản Dật vỗ vỗ mặt, nhanh chóng đứng dậy, chuẩn bị đi rửa mặt cho tỉnh táo, trong đầu toàn suy nghĩ chuyện xàm xí.
Đều tại Vạn Sanh, mua đồ linh ta linh tinh.
Giản Dật rửa mặt, nhìn chính mình trong gương, ngay cả nước lạnh cũng không thể gột rửa nỗi xấu hổ vừa rồi.
Cậu ở trong phòng tắm tạt nước lạnh thật lâu, một lúc sau bình tĩnh lại mới chuẩn bị ra ngoài, kết quả vừa mở cửa đã nhìn thấy Trang Yến Hành đang đứng ở ngoài, đối phương hình như đang xem máy tính, nghe được động tĩnh mới xoay người nhìn về phía cậu.
Giản Dật đứng ở cửa, đầu óc nháy mắt ngừng hoạt động, bỗng quên mất mình phải làm gì.
Vẫn là Trang Yến Hành lên tiếng nhắc nhở cậu: “Lại đây.”
Giản Dật: “......”
Cậu theo bản năng đi qua sau khi nghe thấy mệnh lệnh của Trang Yến Hành, đến khi tới trước mặt anh, tầm mắt đảo qua màn hình máy tính, đầu óc đột nhiên sống lại, cậu theo bản năng giật lấy con chuột, luống cuống tay chân tắt cuốn sách kia đi.
Sau khi tắt thư mục kia xong, Giản Dật lại lần nữa đứng thẳng người, biểu cảm càng thêm xấu hổ, ánh mắt cũng tránh né, căn bản không dám nhìn Trang Yến Hành.
Trang Yến Hành chỉ lẳng lặng đợi cậu làm xong hết thảy rồi mới mở miệng hỏi: “Đây là gì?”
Giản Dật biết ngay, Trang Yến Hành chắc chắn đã thấy rồi. Tại sao lại tự đẩy mình vào tình huống khó xử như thế này chứ, cậu vắt hết óc giải thích: “Lần..Lần đầu tiên hẹn hò, không có kinh nghiệm, cũng không biết lên kế hoạch như thế nào, nên em lên mạng tham khảo một ít sách……”
Cậu nâng tay lên rồi lại buông xuống, ngón tay lúc co lúc duỗi, hoàn toàn không biết bản thân nên làm gì.
Trang Yến Hành chăm chú nhìn cậu, âm thanh có chút dịu dàng: “Không cần, cứ để anh lo.”
“A?” Giản Dật còn đang xấu hổ, nghe Trang Yến Hành nói vậy, theo bản năng ngẩng đầu, ánh mắt ngốc xít nhìn anh.
“Đừng xem bậy bạ trên mạng, trên bàn có sữa bò, uống rồi thì đi ngủ sớm một chút, chuyện hẹn hò không cần em nhọc lòng.” Trang Yến Hành nói.
“Ừm.” Giản Dật gật đầu, nhưng vẫn cảm thấy không đúng chỗ nào, mà cậu lại không thể chỉ ra là sai ở đâu.
Thôi kệ đi, có Trang Yến Hành lo rồi, cậu cũng không cần phải vắt óc suy nghĩ nữa.
Nếu biết sớm thì cậu đã không thèm tìm cái gì mà cẩm nan yêu đương rồi, tuy Vạn Sanh là người tìm giúp cậu, nhưng tất nhiên ở phương diện này Vạn Sanh cũng không quá đáng tin cậy.
Trang Yến Hành đi rồi, Giản Dật bưng sữa bò uống hết, sau đó nằm trên giường lướt điện thoại.
Cậu không biết Trang Yến Hành sẽ chọn nơi nào để đi hẹn hò, mãi đến khi sắp đi, Trang Yến Hành vẫn không nói cho cậu là muốn đi đâu.
Giản Dật ngồi trong xe, chán nản nhìn ra ngoài cửa sổ, tuy rằng ngày thường hai người cũng không phải chưa từng đi chơi chung nhưng cảm giác xẩu hổ như thế này vẫn là lần đầu. Giống như sau khi xác định đây là một buổi hẹn hò, cảm giác hoàn toàn khác so với lúc trước.
Cậu không nói gì, Trang Yến Hành cũn chuyên tâm lái xe, thật sự quá im lặng.
Có đôi khi Giản Dật cảm thấy Trang Yến Hành tiếp thu quá mức tự nhiên, hai người từ nhỏ cùng nhau lớn lên, nhưng cậu lại cảm thấy hình như mình không quá hiểu đối phương.
“Chúng ta đi đâu vậy?” Giản Dật hỏi Trang Yến Hành.
“Trại nuôi ngựa, mang em đi cưỡi ngựa.” Trang Yến Hành nói.
Giản Dật có chút bất ngờ, có lẽ cũng không nghĩ đến Trang Yến Hành sẽ chọn hoạt động này, cậu còn nghĩ Trang Yến Hành sẽ chọn những hoạt động trong nhà chứ.
Nhưng mà chỗ trang trại này rộng rãi thoáng đãng, đi chơi chắc sẽ không bị lúng túng đâu, Giản Dật cũng lâu lắm rồi chưa thử lại bộ môn này.
Cậu rất vừa lòng với địa điểm Trang Yến Hành chọn.
Sau khi đến trang trại, hai người đi thay trang phục, sau đó đi chọn ngựa.
Huấn luyện viên luôn đi theo hai người, sau khi Giản Dật chọn ngựa tốt xong, sờ sờ đầu nó rồi một tay bắt lấy dây cương, một tay đỡ yên ngựa, dẫm lên bàn đạp trực tiếp nâng người lên, động tác vừa sạch sẽ vừa lưu loát.
Sau khi ngồi vững, Giản Dật kéo dây cương, tươi cười rạng rỡ nhìn Trang Yến Hành.
Vẻ mặt Trang Yến Hành có phần thoải mái hơn so với bình thường, như là có chút ý cười, nhìn kỹ còn có thể thấy chút nuông chiều khó phát hiện.
Nhưng mà Giản Dật nhìn không ra, cậu leo lên ngựa xong liền đem chuyện hẹn hò vứt ra sau đầu, một lòng chỉ nghĩ đến chơi, leo lên xong thì phóng đi.
Trang Yến Hành cũng không muốn cản trở hứng thú của Giản Dật, chỉ cưỡi trên ngựa không xa không gần đuổi theo cậu.
Giản Dật cưỡi ngựa rất không tồi, điểm này Trang Yến Hành hoàn toàn không cần phải lo lắng.
Đối với bộ môn này Trang Yến Hành không thích nhưng cũng không ghét, khi còn nhỏ, lúc Giản Dật còn dính người, làm chuyện gì cũng phải kéo anh theo cùng, học cưỡi ngựa cũng muốn anh đi theo, vừa làm nũng vừa năn nỉ ỉ ôi, kéo dài cho đến khi anh đáp ứng mới thôi.
Quả nhiên, vẫn là lúc còn nhỏ đáng yêu hơn.
Hai người dành cả ngày ở trại nuôi ngựa, chơi đến khi Giản Dật mệt thì thôi. Sau đó thì cùng nhau đi ăn tối, bây giờ thì Giản Dật đã quên hẳn chuyện hẹn hò luôn rồi.
Tâm trạng cậu rất tốt, sau khi cài dây an toàn thì lần mò qua chỗ Trang Yến Hành hỏi: “Mình đi ăn ở đâu vậy anh?”
Trang Yến Hành nhìn cậu, nụ cười xinh đẹp phóng đại trước mặt, anh hỏi: “Muốn ăn gì?”
“Ăn gì cũng được.” Giản Dật rất thoải mái, dù sao Trang Yến Hành cũng sẽ không chọn những nhà hàng cậu không ăn được.
“Vậy thì nghỉ ngơi một chút đi, đến nơi thì anh kêu dậy.” Trang Yến Hành nói.
“Ừm.” Giản Dật gật đầu, sau đó điều chỉnh tư thế, dựa vào ghế nhắm mắt lại.
Có lẽ là thật sự chơi mệt rồi, chỉ một lúc sau cậu đã ngủ.
Sau khi đến nơi, Trang Yến Hành đánh thức cậu, khi Giản Dật mở mắt thì vẫn hơi mê mang, theo bản năng nhìn về phía cửa sổ, giọng nói sau khi tỉnh còn hơi dinh dính: “Ưm… Tới rồi sao?”
“Ừm, đến rồi, xuống xe đi.” Trang Yến Hành nói.
“Vâng.” Giản Dật gật đầu, một bên cởi dây an toàn, một bên mở cửa xe.
Hai người dùng thang máy đi thẳng lên nhà hàng.
Nhà hàng rất yên tĩnh, hình như không còn ai khác, người phục vụ dẫn hai người đến bàn.
Giản Dật nhìn khắp nơi, nhịn không được nói với Trang Yến Hành: “Đây là nhà hàng thật sao? Sao không có ai vậy?”
Vì người phục vụ còn ở đây, cậu cũng không dám nói, quán ế như vậy có chắc là đồ ăn sẽ ngon không?
Người phục vụ đi ở phía trước, quay đầu nhìn Giản Dật, nhìn như có chuyện muốn nói nhưng cuối cùng lại im lặng, chỉ nói câu “Mời”.
Giản Dật đi vào theo, cho đến khi người phục vụ mang họ đến một chiếc bàn sang trọng, còn thắp cả nến.
Ánh nến bập bùng, Giản Dật cảm thấy hơi kỳ quái, cậu theo bản năng xoay người tìm Trang Yến Hành, vừa lúc nhìn thấy người phục vụ mang theo một bó hoa hồng to đi vào đưa cho Trang Yến Hành.
Trang Yến Hành nhận bó hoa từ tay người phục vụ, sau đó đem bó hoa đưa cho Giản Dật, động tác quá mức tự nhiên, tự nhiên đến nỗi não Giản Dật vẫn chưa tải xong, cậu theo bản năng đưa tay ôm lấy.
Chờ đến khi đầu óc trở về, hoa đã nằm trong lồng ngực mình.
Giản Dật nhìn bó hoa hồng to trong ngực, giống như một củ khoai lang nóng bỏng tay, trong lúc nhất thời không biết có nên buông ra không, cuối cùng chỉ có thể xấu hổ nhìn Trang Yến Hành.
“Ăn cơm đi.” Trang Yến Hành nhẹ nhàng đặt tay lên lưng cậu, kéo cậu về phía trước hai bước. Nhân viên phục vụ ân cần kéo ghế cho Giản Dật, cậu cứng nhắc ngồi xuống.
Trong tay cậu còn ôm hoa, nhìn đồ ăn trước mặt, nhất thời không biết phải làm gì, vẫn là Trang Yến Hành nhắc nhở cậu: “Không cần phải cầm mãi đâu, để xuống ăn cơm trước đi.”
Giản Dật chỉ biết tuân theo, cậu đặt hoa hồng ở kế bên, cuối cùng mới bất giác nghĩ tới, bây giờ mình thật sự đang hẹn hò với Trang Yến Hành.
Trang Yến Hành điên rồi à? Phải làm đến mức này sao?
Không được không được, không thể bị Trang Yến Hành doạ được, đối phương chắc chắn đang cố ý, muốn làm cậu rút lui thôi, vậy thì cậu càng không thể lùi bước, nhất định phải nắm quyền chủ động mới được.
Giản Dật lại lần nữa nhìn về phía Trang Yến Hành, trong đầu hiện lên cuốn sổ tay hôm qua. Phải đút cho nhau ăn……
Ừm……Giản Dật cúi đầu nhìn chén của mình, không được, bầu không khí đã xấu hổ muốn điên rồi, cậu căn bản không làm được.
Đổi người đổi người, vì thế Giản Dật lại nhìn chằm chằm đồ ăn trong chén của Trang Yến Hành.
Có thể chủ động gắp từ chén của đối phương, thật ra….Trước đây cũng không phải chưa từng ăn đồ trong chén của Trang Yến Hành bao giờ, chuyện này cũng thường thôi, không có gì đáng xấu hổ.
Nhưng đặt ở giờ phút này, sao lại khó khăn đến vậy chứ……
Giản Dật chết trong lòng nhiều chút.
Lúc cậu đang do dự có nên động thủ hay không, Trang Yến Hành cũng đang quan sát cậu.
Trên bàn toàn là đồ ăn Giản Dật thích, nhưng nhìn cậu có vẻ không có bao nhiêu hứng thú, cầm đũa trong tay nhưng không gắp gì, ánh mắt cứ phóng qua chỗ mình mãi.
Trang Yến Hành cúi đầu nhìn thoáng qua, cuối cùng đơn giản đưa tay, đổi chén của mình cho Giản Dật, sau đó đem chén của Giản Dật đổi qua cho mình.
Giản Dật còn đang do dự rối rắm, đã bị động tác của Trang Yến Hành làm cho ngây ngẩn cả người, cậu đần thối ngẩng đầu, nhìn về phía anh.
Trang Yến Hành bình tĩnh nói: “Bây giờ ăn được chưa?”
Giản Dật: “......”
Cậu cúi đầu, yên lặng bắt đầu ăn cơm.
Giản Dật, sao mày có thể hèn nhát như vậy!
Comments