top of page

Chương 17: Anh thật lòng thích Giản Dật sao?

  • Writer: Lunar nè
    Lunar nè
  • Apr 3
  • 9 min read

Ở tiệm cà phê.


Vạn Sanh ngồi ở chỗ gần cửa sổ, dáng ngồi đoan chính, bộ dáng có chút nghiêm túc.


Cậu không biết tại sao lại bị gọi đến đây, chỉ là đang đi trên đường, bỗng nhiên bị người khác ngăn lại, đối phương nói cho cậu địa chỉ quán cà phê, bảo là có người tìm.


Vốn cậu là một người rất tò mò, hơn nữa quán cà phê cũng khá gần trường, tuy có hơi nghi hoặc nhưng cuối cùng vẫn bị sự tò mò dẫn đến, kết quả chính là khung cảnh như bây giờ.


“Cậu rất sợ tôi à?” Trang Yến Hành ngồi đối diện, mở miệng hỏi cậu.


“Không có.” Vạn Sanh nhanh chóng lắc đầu, giống như chỉ cần chậm một chút thì sẽ bị nhìn ra sự chột dạ.


Trang Yến Hành gật đầu, không nhìn cậu nữa, anh không nói gì đưa thực đơn đến cho Vạn Sanh: “Nhìn xem muốn gọi gì.”


“À được, cảm ơn.” Vạn Sanh đỡ lấy thực đơn từ tay Trang Yến Hành, trong lòng cậu còn đang thấp thỏm, nào có tâm trí nhìn kỹ, chỉ gọi đại một ly cà phê rồi trả lại cho Trang Yến Hành.


Trang Yến Hành không nói gì, đưa thực đơn cho nhân viên phục vụ, đọc lại đơn một lần nữa rồi lại nhìn về phía Vạn Sanh, phát hiện đối phương vẫn còn bộ dáng nghiêm túc, vì thế hỏi: “Bình thường Tiểu Dật kể về tôi như thế nào mà khiến cậu sợ tôi đến vậy?”


“Không có, cậu ấy nói lúc nào anh cũng lo lắng cho cậu ấy.” Vạn Sanh đáp ngay, một chút chần chờ cũng không có.


Trang Yến Hành: “......”


Lời này có lẽ là không ai tin nổi.


Vạn Sanh cẩn thận nhìn biểu cảm của Trang Yến Hành, thử hỏi: “Anh đến tìm Giản Dật sao? Tôi có thể gọi cậu ấy tới.”


Nói xong cậu chuẩn bị lấy điện thoại ra, lại bị Trang Yến Hành ngăn lại: “Không cần, tôi tìm cậu.”


“Tìm tôi? Đàn anh tìm tôi có chuyện gì sao?” Vạn Sanh muốn thể hiện biểu cảm tự nhiên một chút, nhưng chuông cảnh báo trong lòng đã kêu vang, Trang Yến Hành vô duyên vô cớ tìm mình làm gì?


Chẳng lẽ Giản Dật bên kia xảy ra vấn đề, sự tình bại lộ, sau đó đổ hết lỗi lên đầu người ra ý tưởng là cậu?


Không lẽ thật sự bán đứng anh em chí cốt rồi sao!


Tâm tư Vạn Sanh xoay chuyển liên hồi, nhưng trên mặt vẫn bình tĩnh nhìn Trang Yến Hành.


“Không cần lo lắng, tôi đến tìm cậu hỏi một chút tình hình Giản Dật gần đây ở trường như thế nào.” Trang Yến Hành nói.


Nghe Trang Yến Hành nói như vậy, Vạn Sanh lập tức nhẹ nhàng thở ra, đồng thời trong lòng cũng có chút suy tính, cậu không trực tiếp trả lời vấn đề của Trang Yến Hành, mà giả đò tỏ vẻ: “Tôi cảm thấy đàn anh nên trực tiếp đi hỏi Giản Dật thì sẽ tốt hơn.”


Trang Yến Hành đột nhiên tới hỏi cậu, chắc chắn vẫn để ý chuyện của Giản Dật ít nhiều, có lẽ cậu có thể giúp Giản Dật dò xét xem thái độ người này thế nào.


Nghĩ đến đây, Vạn Sanh cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn không ít, chỉ cần không phải đối phương đến tính sổ cậu sau khi phát hiện ra kế hoạch là được. 


“Sẽ hỏi, nhưng trước đó, tôi muốn tìm cậu nói về vài vấn đề. Về chuyện của em ấy, cậu biết bao nhiêu?” Trang Yến Hành hỏi.


Vạn Sanh nhìn Trang Yến Hành, muốn nhìn ra một chút gì đó từ biểu cảm của anh, nhưng anh quá mức bình tĩnh, dù cậu cố gắng thể nào cũng không thể suy đoán được gì từ khuôn mặt đó.


Vậy nên, cậu muốn hỏi trực tiếp một chút.


“Đàn anh muốn hỏi chuyện Giản Dật thích thầm anh đúng không?”


Vạn Sanh nói xong, bắt đầu quan sát phản ứng của Trang Yến Hành.


Không ngờ Trang Yến Hành chỉ hơi nhướng mày, đánh giá một câu: “Chuyện này cũng kể với cậu, xem ra quan hệ rất tốt nhỉ?”


Vạn Sanh: “......”


Không biết vì sao, Vạn Sanh có cảm giác rằng mình còn chưa phát hiện ra manh mối gì từ anh, mà Trang Yến Hành đã nhìn thấu cậu từ trên xuống dưới. 


Cậu bắt đầu pha trò: “Cũng khá tốt đấy chứ.”


“Vậy em ấy kể với cậu như thế nào?” Trang Yến Hành hỏi Vạn Sanh.


Vạn Sanh còn đang nghĩ cách giúp Giản Dật, nếu mục đích Trang Yến Hành đến đây là để nhử cậu, vậy thì nên cho câu trả lời nào đó đáng tin một chút.


“Không, thật ra cũng chưa nói gì nhiều, tôi cũng vừa biết được không lâu thôi, lần đó đi bar uống rượu anh cũng biết mà, cậu ấy tâm tình khó chịu nên tôi mới đề nghị dẫn cậu ấy đi thả lỏng một chút, cuối cùng hại cậu ấy bị quở trách.”


Vạn Sanh nói nghe thật chân thành, cuối cùng cậu cũng nhìn thẳng vào mắt Trang Yến Hành: “Đàn anh à, vốn dĩ Giản Dật không muốn nói cho anh, cậu ấy không muốn làm không khí giữa hai người trở nên xấu hổ, là tôi cổ vũ cậu ấy đi thử một lần, anh đừng trách Giản Dật, muốn trách thì trách tôi đi.”


Đối mặt với Vạn Sanh đang nói không ngừng, Trang Yến Hành vẫn không có phản ứng gì nhiều, chỉ nhàn nhạt nói, “Tôi đã biết.”


Vừa lúc đồ uống được đưa tới, Vạn Sanh đem ly của mình qua, lại nhìn Trang Yến Hành, trong lòng không nhịn được mắng thầm.


Cậu nói bóng nói gió nhiều như vậy, đối phương không thèm nói hai câu, tâm tư của người này cũng khó đoán quá rồi đấy.


Vạn Sanh khuấy khuấy ly cà phê, lại mở miệng: “Đàn anh, có thể hỏi anh một câu không?”


Trang Yến Hành nghe vậy nhìn về phía cậu, tầm mắt quét từ trên xuống dưới, luôn có một loại cảm giác áp bách như có như không.


Vạn Sanh cũng như đang đứng trên chảo dầu: “Anh đồng ý lời tỏ tình vì anh thích cậu ấy, hay bởi vì không muốn làm cậu ấy tổn thương?”


Câu này có hơi thẳng thắn, cuối cùng biểu cảm của Trang Yến Hành cũng có chút biến hoá, không còn vẻ mặt lạnh tanh như trước.


Vạn Sanh thấy thế, tiếp tục nói: “Khả năng chịu đựng của Giản Dật có lẽ mạnh hơn anh nghĩ. Nếu không phải thật lòng thích cậu ấy, tôi nghĩ anh vẫn nên cùng cậu ấy nói cho ra lẽ.”


Nói đến đây, Vạn Sanh tạm dừng một chút, lại lần nữa dò hỏi: “Cho nên, anh thật lòng thích Giản Dật sao?”


Cậu có vẻ rất muốn biết đáp án.


“Cậu quan tâm đến chuyện này?” Trang Yến Hành nhìn cậu, hỏi một câu.


Vạn Sanh tuy còn hơi nhát, nhưng trên mặt vẫn mang vẻ tươi cười trả lời: “Bọn tôi là anh em chí cốt mà, tất nhiên là tôi quan tâm rồi.”


“Không cần đâu, chuyện giữa tôi và Giản Dật, tôi sẽ tự giải quyết.” Trang Yến Hành nói.


Anh biết, chủ ý như thế này Giản Dật không thể tự nghĩ ra được.


Vạn Sanh có chút thất vọng nhưng cũng không tiện nói thêm, dù sao thì cậu và Trang Yến Hành cũng không thân thiết đến vậy, hơn nữa cậu vẫn luôn sợ vị đàn anh này, phải nói là cậu đã cố gắng lắm rồi, vốn nghĩ có thể giúp Giản Dật tìm hiểu một chút tin tức, nhưng kết quả là chả thăm dò được gì.


“Được rồi, hôm nay làm phiền cậu quá, hôm nào đó mời cậu cùng Tiểu Dật đi ăn một bữa cơm.” Trang Yến Hành kết thúc cuộc trò chuyện.


“Được.” Vạn Sanh gật đầu, vừa mới đứng dậy, lại giống như nhớ ra gì đó mà dừng bước, cậu lại nhìn về phía Trang Yến Hành: “Chuyện hôm nay chúng ta gặp nhau có thể nói cho Giản Dật không?”


Trang Yến Hành nhìn về phía cậu, không quá để ý: “Nếu cậu muốn nói thì nói.”


Vạn Sanh người này tuy có nhiều tâm tư, nhưng chơi với Giản Dật khá thật lòng không có ý xấu, Trang Yến Hành không muốn cản trở Giản Dật kết bạn, trừ những loại bạn không ra bạn bè không ra bè mà cậu chơi chung lúc trước.


Đại khái là Trang Yến Hành quá mức điềm tĩnh, ngược lại còn làm Vạn Sanh thấy không thú vị, thật ra thì dù anh có nói gì cậu vẫn sẽ kể cho Giản Dật thôi, dù sao hai người cũng phải liên hệ để không làm lộ ra manh mối.


Thân làm cốt của tên này, cậu cũng rầu thúi ruột.


Mà sau khi Giản Dật biết việc Trang Yến Hành đi tìm Vạn Sanh liền nhảy dựng lên, may là Vạn Sanh kịp giữ cậu lại, tránh cho phát ra động tĩnh quá lớn, dù sao trong phòng học vẫn còn nhiều người khác.


“Anh ấy tìm cậu làm gì?” Giản Dật phản ứng lại, tuy chưa vào tiết nhưng trong lớp cũng đã có vài ba người đang túm tụm lại học bài, cậu nhìn xung quanh, nói chuyện cũng thỏ thẻ.


“Hỏi chuyện của cậu, hình như có hơi nghi ngờ.”


Giản Dật nghe Vạn Sanh nói vậy, ngược lại nhẹ nhàng thở ra: “Vậy còn được, tớ còn tưởng anh ấy tới làm phiền cậu.” 


“Xém nữa tớ cũng tưởng anh Trang tới tìm tớ tính sổ đó.”


Nói đến chuyện này, Vạn Sanh vẫn còn sợ hãi không thôi.


“Vậy hai người đã nói gì vậy?” Giản Dật lại hỏi.


Vạn Sanh nhìn Giản Dật, cười nói: “Yên tâm đi, tớ nói là cậu thích thầm anh ta, trả lời đâu ra đấy rồi.”


“Ồ.” Giản Dật thấy không có vấn đề gì liền gật đầu, lập tức không còn hứng thú nữa, dáng vẻ nhìn như có tâm sự. 


Vạn Sanh nhận ra, vì thấy chọc chọc vào cánh tay cậu, hỏi: “Cậu làm sao vậy?”


Giản Dật liếc mắt nhìn Vạn Sanh một cái, nói: “Thứ hai tuần sau tớ với Trang Yến Hành đi hẹn hò.”


Vạn Sanh bị Giản Dật dọa cho kinh ngạc, xém nữa ngã từ trên ghế xuống, mắt cậu ta mở to, trên mặt biểu tình khiếp sợ, há miệng làm khẩu hình: “Cậu điên rồi?”


Nhìn phản ứng của Vạn Sanh, Giản Dật cũng trầm mặc, chính cậu cũng ý thức được mình làm ra quyết định sai lầm rồi, nhưng vẫn nhịn không được giải thích cho bản thân một câu: “Thế tớ phải làm gì bây giờ? Đã đồng ý yêu nhau rồi, đâu thể cứ trốn tránh mãi được.”


“Nhưng cậu cũng không thể từ diễn thành thật chứ? Tớ nói này, Giản Dật, cậu sẽ không thật sự phát sinh tình cảm với đàn anh chứ?”


“Đừng có mà nói bậy, tớ có điên đâu?” Vẻ mặt Giản Dật quả thực không thể tưởng tượng, chỉ cần vừa nghĩ đến, cả người cậu đã nổi đầy da gà da vịt. 


Vạn Sanh cạn lời: “Cậu cũng biết à? Vốn dĩ đã tự đào hố chôn mình rồi, giờ cậu còn càng đào càng sâu.”


“Tớ cũng muốn đánh nhanh thắng nhanh, đâu thể kéo dài như thế này mãi, hơn nữa, tớ cảm thấy cái tên Trang Yến Hành đáng ghét kia chính là cố ý, anh ấy vốn dĩ đâu có tin, lần trước còn cố ý nắm tay tớ nữa, muốn làm tớ sợ chết hay gì.”


Tưởng tượng đến cảnh tượng lúc đó, cả người Giản Dật nổi đầy lông tơ, nhưng cậu cũng mặc kệ, chính cậu đánh đòn phủ đầu, Trang Yến Hành còn nghĩ cậu sẽ sợ anh hay sao!


Vạn Sanh: “......”


“Vậy thì sao? Cậu muốn làm thế nào?”


“Xem ai chơi lớn hơn ai, kết quả cuối cùng ai là người đầu hàng trước còn chưa biết đâu.” Giản Dật hừ lạnh một tiếng.


Nhưng cậu vẫn chưa nghĩ đến lúc hẹn hò nên làm gì, hoặc phải nói là, cậu căn bản vẫn chưa chuẩn bị tâm lý việc mình phải đi hẹn hò với Trang Yến Hành, vì thế chỉ có thể trông mong nhìn Vạn Sanh, mong cậu ta mau gợi ý một chút. 


Vạn Sanh thở dài, cuối cùng nói: “Thật ra cậu cũng không cần lo lắng như vậy, chỉ cần xác định là đàn anh thật sự không có ý gì với cậu, vậy thì cậu làm cái gì mà chả được, dù sao cậu cũng chẳng sợ anh ta làm gì cậu đâu đúng không?” 


“Cậu nói nghe có lý đấy.” Giản Dật gật gù, cậu không thể để bị Trang Yến Hành nắm mũi kéo đi, chuyến hẹn hò sắp tới này, cậu phải là người nắm quyền chủ động.


“Nhưng tớ chưa hẹn hò với ai bao giờ cả, phải làm gì bây giờ?” Giản Dật lại lần nữa nhìn về phía Vạn Sanh.


Vạn Sanh: “......”


Cái tên khốn kiếp này. 


“Đợi về nhà tớ giúp cậu lên kế hoạch.”


Recent Posts

See All
Chương 19: Em thì biết cái gì chứ?

Việc cần làm thì mãi không xong, vốn muốn làm Trang Yến Hành khó chịu, cuối cùng lại làm bản thân trở nên khó xử đến đứng ngồi không yên. Suốt bữa ăn, Giản Dật không dám nhìn Trang Yến Hành tới một cá

 
 
 
Chương 18: Hẹn hò

Vì thế, một ngày trước buổi hẹn hò, Giản Dật nhận được một thư mục pdf cuốn “sổ tay couple” nghe nói Vạn Sanh tìm được trên mạng. Vạn Sanh gửi tin nhắn cho cậu: “Dù sao thì chỉ cần cậu làm theo những

 
 
 
Chương 16: Ngại ngùng

Hai người cùng nhau ra ngoài, có tài xế riêng đang chờ, đây là lần đầu tiên Giản Dật theo Trang Yến Hành đi làm. Vừa lên xe cậu đã không nhịn được bắt đầu ngáp. Cả người Giản Dật mềm như bông, cậu nh

 
 
 

Comments


bottom of page